Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2657

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3644

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9621

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

931 2130

Ma Pháp Thiếu Nữ Ngồi Cạnh Phản Diện

(Đang ra)

Ma Pháp Thiếu Nữ Ngồi Cạnh Phản Diện

이불짱

[Toàn bộ bìa và minh họa đều do tác giả sáng tác.]

65 165

1-100 - Chương 51: Học sinh chuyển trường

Chương 51: Học sinh chuyển trường

Ngày thứ hai sau khi trở về.

Lúc Khánh Trần ra khỏi nhà, cậu ngạc nhiên phát hiện cửa căn hộ 102 đối diện nhà mình đang mở toang, bên trong phủ đầy nilon chống bụi.

Trong nhà, một nhóm công nhân đang sửa sang lại sàn và tường. Trang phục của họ rất chỉnh tề, sau lưng đồng phục đều in dòng chữ "Trang trí Tam Sí".

Cậu tìm một người công nhân hỏi: "Đây là...?"

Người công nhân nhìn cậu cười nói: "Chuyển nhà đấy."

Khánh Trần lại làm như vô tình hỏi tiếp: "Vậy chủ nhà đâu ạ? Dù sao cũng sắp là hàng xóm, cháu muốn chào hỏi một tiếng."

Người công nhân đáp: "Không biết, chúng tôi chỉ là người làm thuê thôi, không biết chủ nhà ở đâu cả."

Khánh Trần cảm thấy kỳ lạ.

Căn hộ 102 đối diện đã bỏ trống từ lâu, sao tự nhiên lại có hàng xóm mới?

Không chỉ 102 đối diện, cậu còn nghe thấy tiếng động trên tầng.

Khánh Trần lên lầu xem thử, phát hiện ngay cả căn 202 cũng đang được sửa sang.

Tình huống gì đây, một lúc có hai hộ hàng xóm mới chuyển đến sao? Chuyện này rõ ràng không bình thường.

Thế nhưng, ở đây chỉ có công nhân chuyển nhà, Khánh Trần hoàn toàn không thấy bóng dáng gia chủ.

Ngoài hành lang, có người đang dỡ đồ nội thất và vật dụng hàng ngày từ xe tải xuống.

Chỉ thấy những món đồ đó được phân loại tỉ mỉ bằng túi vải, đồ dễ vỡ, sách vở, quần áo, chủng loại vô cùng phong phú.

Hơn nữa, bên ngoài mỗi thùng đồ đều được bọc túi chống bụi.

Chỉ trong nháy mắt, cậu đã phán đoán những người mới chuyển đến này không giàu thì cũng sang.

Cậu nhìn lại tòa nhà cũ nát sau lưng mình, rồi nhìn đội hình chuyển nhà xa hoa này...

Người giàu sẽ chuyển vào đây sao? Đùa gì vậy.

Tất cả những thứ trước mắt hoàn toàn lạc quẻ với nơi cậu đang sống!

Căn hộ đối diện tuy khác thiết kế với nhà cậu, nhưng diện tích kịch kim cũng chỉ 92 mét vuông. Chưa kể kết cấu nhà cũ kỹ, dùng thiết bị điện công suất lớn một chút là nhảy aptomat.

Người giàu có điên mới chuyển đến đây.

Trừ khi, đối phương vì mục đích khác... ví dụ như chuyện của Thế giới bên trong.

Đối phương nhắm vào Giang Tuyết.

Lúc này, Giang Tuyết dắt Lý Đồng Vân ra ngoài, hai bên nhìn nhau một cái, Khánh Trần nói: "Cô Giang Tuyết, cẩn thận một chút."

"Ừ," Giang Tuyết gật đầu.

Sau khi Khánh Trần đến trường, cậu giả vờ đi ngang qua cửa lớp của Lưu Đức Trụ như không có chuyện gì.

Tuy nhiên cậu khựng lại một chút, chỉ thấy đối phương tinh thần ủ rũ ngồi trong lớp, trên tay, trên mặt dán đầy băng gạc...

Khánh Trần theo bản năng mở bảng tìm kiếm nóng (hot search) lên, chuyện Lưu Đức Trụ bị thương đã leo lên top 13...

Trong tin tức, không chỉ có ảnh Lưu Đức Trụ bị thương mà còn có phỏng vấn suy đoán của phóng viên.

Địa điểm chụp ảnh là ở cổng trường, nhìn góc độ chụp thì... người chụp hẳn là đã nấp trong bụi cây đối diện trường học.

Cánh săn ảnh đây mà!

Khánh Trần vạn lần không ngờ, sự kiện xuyên không đã kinh động đến mức thu hút cả cánh săn ảnh.

Nghĩ cũng phải, cánh săn ảnh theo đuổi chính là điểm nóng tin tức, ở đâu có nhiệt thì đi ở đó. Một khi chụp được tư liệu, chỉ vài phút sau là có thể bán lại cho các tài khoản marketing kiếm lời.

Mà hiện tại, còn cái gì hot hơn "Người du hành thời gian"? Minh tinh hay hot girl mạng cũng không sánh bằng.

Ngay bên dưới tin tức này, lại có một tin khác thu hút sự chú ý của Khánh Trần: Hướng dẫn mới nhất của Hà Tiểu Tiểu.

Lần này vẫn là phông nền đen tuyền, vẫn chỉ có phụ đề và giọng nam: "Hôm nay tôi sẽ giới thiệu cho mọi người về phó bản Vùng đất cấm."

"Thế giới bên trong hiện tại đã biết có tổng cộng 139 Vùng đất cấm, nằm rải rác trên vùng hoang dã. Tất nhiên cũng có những Vùng đất cấm mới hình thành chưa được ghi vào hồ sơ chính thức."

"Theo điều tra, nguyên nhân hình thành Vùng đất cấm có quan hệ mật thiết với những người siêu phàm ở Thế giới bên trong..."

"Tại Thế giới bên trong, rất nhiều công nghệ sinh học, công nghệ gen vượt thời đại đều nhờ lấy được mẫu vật từ Vùng đất cấm mới có được bước tiến đột phá. Nếu chinh phục được phó bản Vùng đất cấm, có khả năng sẽ nhận được phần thưởng tiền mặt khổng lồ từ các tập đoàn tài phiệt."

"Phó bản Vùng đất cấm cực kỳ nguy hiểm, một số phó bản cá biệt có tồn tại Trùm (Boss). Hà Tiểu Tiểu ở đây xin nhắc nhở mọi người hãy phối hợp nghề nghiệp hợp lý, lập đội trước khi tiến vào."

"Khánh Trần, nhìn kìa," bạn cùng bàn Nam Canh Thần lay lay cánh tay cậu.

Lúc Khánh Trần ngẩng đầu lên, ánh nắng ban mai ngoài phòng học vừa vặn hắt nghiêng qua cửa, hai cô gái lạ mặt đang đứng đó.

Hai cô gái chiều cao xấp xỉ nhau, đều để tóc dài uốn xoăn nhẹ, làn da trắng như sứ, dưới ánh mặt trời trông có chút chói mắt.

Một người mặc áo bóng chày đen trắng dáng thể thao.

Người còn lại mặc áo thun dài tay rộng thùng thình, trông như tùy tiện chọn vài món khoác lên người, nhưng nhìn qua lại thấy thuận mắt lạ thường.

Nam Canh Thần bên cạnh Khánh Trần nhìn đến đờ cả mắt. Chỉ thấy thầy giáo dạy Toán Điền Hải Long đứng trên bục giảng nói: "Thông báo một chuyện, lớp ta có hai bạn học sinh mới chuyển đến, hy vọng mọi người đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau. Bây giờ, mời hai em tự giới thiệu."

Cô gái mặc áo bóng chày bước lên bục giảng cười nói: "Chào mọi người, mình tên là Vương Vân, đến từ Hải Thành."

Cô gái còn lại giới thiệu: "Chào mọi người, mình tên là Bạch Uyển Nhi, cũng đến từ Hải Thành, mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn."

Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Nam Canh Thần là người vỗ tay hăng nhất.

Điền Hải Long nhìn quanh lớp, ông chỉ vào chỗ trống bên cạnh Khánh Trần và Nam Canh Thần nói: "Lát nữa hai em ngồi ở đó đi. Khánh Trần là một trong những học sinh giỏi nhất khối của lớp ta, có gì không hiểu các em có thể hỏi bạn ấy. Mấy bạn nam, theo thầy xuống kho chuyển hai bộ bàn ghế lên đây."

Dứt lời, mấy nam sinh xung phong đứng dậy.

Có một nam sinh trực tiếp dọn sạch bàn học của mình đặt sang cạnh chỗ Khánh Trần và Nam Canh Thần, sau đó nói với Vương Vân: "Cậu dùng bàn của tớ trước đi."

Vương Vân cười hỏi: "Vậy cậu làm thế nào?"

Nam sinh nói: "Không sao, tớ xuống kho chuyển cái mới cho mình là được."

Khánh Trần thật lòng cảm thán, bạn học này đúng là người làm việc lớn, có tương lai.

Vương Vân cảm ơn một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Nam Canh Thần.

Ngay lúc tên ngốc Nam Canh Thần đang kích động trong lòng, một câu nói của Vương Vân đã dập tắt toàn bộ nhiệt tình của cậu ta: "À... bạn học này, cậu có quen Lưu Đức Trụ lớp bên cạnh không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!