Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

101-200 - Chương 118: Sự mê tín của đàn ông

Chương 118: Sự mê tín của đàn ông

Nhóm Tần Thành lặng lẽ quan sát, thiếu niên lúc này và người họ gặp lần đầu như hai người hoàn toàn khác nhau.

Lúc mới gặp, cậu bình lặng như một tảng đá lầm lì, còn lúc này lại giống một con dao sắc bén.

Trương Đồng Đản là kẻ hoang dã có tiếng trong vùng, không ít thương đoàn phải nộp tiền mãi lộ cho hắn.

Nhưng ngày hôm nay, hắn lại chết trong tay một thiếu niên vô danh tiểu tốt.

"Thế này đâu giống người thành phố, giống người hoang dã bọn tôi hơn," Tần Dĩ Dĩ sống nhiều năm trên hoang dã, sớm đã coi mình là người hoang dã và cũng thích nơi này hơn. Cô cười híp mắt phủi bụi trên người mình, rồi cách đống lửa hỏi, "Cậu có bị thương không?"

"Không," Khánh Trần lắc đầu, cậu bẻ lấy khẩu súng lục trong tay Trương Đồng Đản, rồi nhìn sang Lý Thúc Đồng, "Thầy, cái này con giữ nhé."

"Ừ," Lý Thúc Đồng gật đầu, "Sau này sẽ cần dùng, trên người hắn chắc còn băng đạn, đừng quên lấy."

Tần Thành ngẫm nghĩ rồi nói: "Cái vali đưa cho Trương Đồng Đản lúc trước chắc ở gần đây thôi, tôi đi tìm xem."

Nói rồi, lão già dẫn con trai chui vào rừng.

Tần Đồng lén dẫn bố đến bên một cái xác, ngồi xổm xuống: "Bố, bố xem cái xác này đi, quỷ dị lắm."

Tần Thành lặng lẽ kiểm tra một chút: "Lạ thật, thủ pháp kiểu gì mà đánh người ra nông nỗi này? Hơn nữa, ra tay nặng như vậy mà sao vừa rồi chúng ta chẳng nghe thấy tiếng động gì."

Ông đứng dậy, dùng bàn tay máy thô ráp loang lổ sờ lên thân cây: "Vỏ cây cứng thế này mà cũng bị chấn nát vụn."

Giờ đây, trong đầu hai bố con chỉ có một câu hỏi: Rốt cuộc làm thế nào mà làm được?

"Tạm thời mặc kệ đi," Tần Thành thở dài, "Bố cảm thấy chúng ta vẫn đánh giá thấp đối phương rồi, người đàn ông trung niên kia tuyệt đối phải cấp B. Lần cuối bố thấy cấp B ra tay là nửa năm trước, một mình giết sạch cả một trại lính, đáng sợ vô cùng."

"Bố," mắt Tần Đồng sáng rực, "Giờ con thấy thiếu niên kia rất có thể là đồ đệ của người trung niên này đấy. Dĩ Dĩ thích thằng nhóc đó, người trung niên kia có vẻ cũng quý Dĩ Dĩ..."

Trước đó Khánh Trần và Lý Thúc Đồng toàn nói nhỏ với nhau, nên tuy họ xác định Khánh Trần không phải người hầu, nhưng vẫn chưa rõ quan hệ cụ thể của hai người là gì.

Đúng lúc Tần Đồng đang nói...

Bốp một tiếng.

Tần Thành dùng bàn tay máy tát một cái vào gáy Tần Đồng, làm đầu óc con trai nổ đom đóm mắt.

Lão già mắng nhỏ: "Nhà họ Tần dựa vào trời vào đất mà kiếm ăn, chúng ta rời thành phố ra đây để làm gì, chẳng phải để không bị người ta khinh rẻ sao? Dĩ Dĩ dù cả đời không lấy chồng cũng sống tốt, nhà họ Tần ta chưa cần bán con gái cầu phú quý."

Tần Đồng ấm ức: "Hồi con lấy vợ bố đâu có nói thế, bố bảo lấy Văn Văn thì trên hoang dã chúng ta làm ăn sẽ tiện hơn nhiều."

Văn Văn là con gái trưởng của một bộ lạc nào đó trên hoang dã, sau khi Tần Đồng lấy vợ, việc làm ăn của họ đúng là tốt lên thật.

Hơn nữa thương đoàn khác nộp tiền mãi lộ mất bốn lọ kháng sinh, riêng nhà họ Tần chỉ cần nộp một lọ.

Chỉ có điều, Văn Văn không có hộ khẩu hợp pháp trong thành phố, nên khi cả nhà vào thành, vợ Tần Đồng chỉ có thể đợi ở ngoài hoang dã.

Tần Thành trừng mắt nhìn Tần Đồng: "Mày là con trưởng trong nhà, mày không hy sinh thì ai hy sinh? Với lại cái con Văn Văn đó có chỗ nào không tốt? Năm ngoái mày bị thương, người ta túc trực trong xe chăm sóc mày suốt ba tháng trời!"

"Con có bảo cô ấy không tốt đâu, vợ chồng con ân ái lắm, bố đừng có chia rẽ tình cảm," Tần Đồng cũng trợn mắt lên.

"Thôi, mau đi tìm cái vali về đây đã."

...

Trong trại.

Tần Dĩ Dĩ lấy khăn mặt của mình, đổ ít nước nóng giúp Khánh Trần lau vết máu trên áo.

Áo khoác gió là loại vải chống thấm, lau khăn là sạch ngay.

Đến khi Tần Dĩ Dĩ định giúp Khánh Trần lau mặt, cậu vội vàng đón lấy khăn né tránh...

Lúc này, Lý Thúc Đồng lôi từ túi áo ngực của Trương Đồng Đản ra một chiếc hộp đen.

Mở ra, sáu thanh Lôi Thần vẫn nằm im lìm bên trong.

Ngay từ đầu, người thầy này đã biết đối phương sẽ mang Lôi Thần quay lại tay mình.

Khánh Trần nhìn Lý Thúc Đồng nói nhỏ: "Thầy cố ý ném Lôi Thần cho bọn chúng, chỉ để khiến chúng nảy lòng tham?"

Lý Thúc Đồng cười gật đầu, trong biểu cảm ẩn giấu một nét lạnh lùng: "Thầy muốn dạy học trò, tổng phải có giáo cụ chứ. Chúng ta ra ngoài hành trang gọn nhẹ, tự nhiên không thể mang giáo cụ theo, đành để giáo cụ tự dâng đến cửa vậy. Bài học này dạy con rằng lòng người cách một lớp da, tiền tài không được để lộ."

Để dạy bài học này, ông đã dùng mười mấy mạng người.

Nhưng vị thủ lĩnh đương thời của Kỵ Sĩ này dường như chẳng hề bận tâm.

Giống như những đời gia chủ nhà họ Khánh, dù biết cuộc chiến tranh giành vị trí Cái Bóng tàn khốc thế nào, nhưng qua bao thế hệ vẫn chưa từng thay đổi.

Mọi người đều đã học được cách dùng thái độ hung hãn để đối mặt với thế giới này.

"Nhưng nhỡ hắn cầm Lôi Thần chạy mất thì sao?" Khánh Trần hỏi.

"Chạy thì chạy thôi, một hộp Lôi Thần thôi mà, thầy cũng chẳng tiếc," Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm nói.

Câu nói này chủ yếu làm nổi bật bốn chữ: Có tiền, tùy hứng.

"Thế kế hoạch của thầy chẳng phải thất bại sao," Khánh Trần truy hỏi.

"À, nên ngay từ đầu thầy đâu có nói cho con biết kế hoạch này, nếu thất bại thì thầy coi như mình chưa từng có kế hoạch đó," Lý Thúc Đồng tự tin nói.

Khánh Trần: "!"

Lúc này, Tần Thành và Tần Đồng xách bốn chiếc vali quay lại trại, mấy người còn lại của nhà họ Tần đều chạy vào rừng, cố gắng thu gom tất cả những gì dùng được trên các thi thể.

Giày vừa cỡ, quần áo đàn ông mặc được, súng ống, đạn dược.

Và cả những thứ kỳ quái trên hoang dã.

Không phải nhà họ Tần thiếu tiền đến mức phải mặc quần áo người chết.

Mà là sau này gặp người hoang dã khác, họ có thể dùng để đổi lấy da lông và dược liệu.

Cái gọi là dược liệu, chính là sâm núi, đông trùng hạ thảo, nhung hươu, pín hươu... dù công nghệ thế giới ngầm đã vượt xa thế giới thực, nhưng sự mê tín của đàn ông đối với thực phẩm chức năng vẫn chưa bao giờ bị phá bỏ.

Lý Thúc Đồng ngẫm nghĩ rồi nói với Tần Thành: "Lần này hại các vị trở mặt với đám người hoang dã hợp tác lâu nay, e là sau này sẽ có chút ảnh hưởng không tốt. Thế này đi, khi nào về thành phố số 18, các vị hãy đến số 13 phố Xuân Lôi khu 9, tìm một người tên là Tô Hành Chỉ, cậu ta sẽ giúp ông xử lý ổn thỏa mọi chuyện, còn sắp xếp đối tác giao dịch mới cho ông."

"Cảm ơn," Tần Thành trịnh trọng nói.

Khánh Trần hỏi nhỏ: "Thầy, thầy đối tốt với họ như vậy, không chỉ vì áy náy đâu nhỉ. Con cảm giác, bản thân thầy vốn đã quen biết họ."

Lý Thúc Đồng gật đầu: "Tần Thành là anh trai của một cố nhân, người cố nhân đó vì ta mà bị giam cầm."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!