Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

101-200 - Chương 123: Xã hội tuyên bố bạn đã chết

Chương 123: Xã hội tuyên bố bạn đã chết

Mọi chuyện tối nay diễn ra quá đột ngột.

Sóng gió này chưa qua, sóng gió khác đã tới.

Khánh Trần đoán gia tộc Kamishiro có lẽ đang thực hiện một kế hoạch bí mật nào đó nên không muốn ai biết việc họ thay đổi lịch trình, định giết người diệt khẩu.

Chỉ là, gia tộc Kamishiro còn chưa kịp ra tay thì lại có một đoàn xe khác ập đến.

Cậu cảm giác tối nay thật quá kịch tính, cứ như thể tất cả mọi người đã bàn bạc trước để cùng nhau xuất hiện vậy.

Đoàn xe vừa tới hoàn toàn không có ý định nhường đường cho gia tộc Kamishiro. Hơn mười chiếc máy bay không người lái Biên Giới-011 bay lượn trên bầu trời doanh trại Kamishiro, lờ mờ đưa tất cả mọi người vào tầm ngắm tấn công.

Là đội ngũ Thu Thú (Săn bắn mùa thu).

Chỉ thấy đi đầu đoàn xe Thu Thú là một chiếc xe địa hình khổng lồ, dùng thanh cản trước màu đen cứng cáp húc văng chiếc xe địa hình của nhà Kamishiro đang chắn đường.

Trên xe của đội Thu Thú có những vết đạn và vết xước rõ rệt, số lượng xe cũng thiếu mất 3 chiếc.

Từ trên chiếc xe đầu đàn hung hãn và hoang dã ấy, một cô gái vạm vỡ nhảy xuống, chính là Lý Y Nặc.

Cô nghênh ngang bước vào doanh trại Kamishiro, coi như chốn không người mà nói với Kamishiro Yasusuke: "Theo kế hoạch của các người thì giờ này phải đang trên đường đến thành phố số 7 chứ, sao lại dừng ở đây?"

Khánh Trần nhận ra, Lý Y Nặc chính là nhắm vào gia tộc Kamishiro mà đến.

Trước đó thầy cũng từng nói, trong phe chủ chiến phản đối gia tộc Kamishiro và gia tộc Kashima, Lý thị là phe kiên định nhất.

Kamishiro Yasusuke nhìn thấy Lý Y Nặc liền lập tức đứng thẳng người, sau đó cúi gập người chào: "Hóa ra là tiểu thư Y Nặc, từ biệt ở thành phố số 18, không ngờ lại gặp nhau sớm thế này."

Lý Y Nặc nhíu mày: "Ông lớn hơn tôi hơn hai mươi tuổi, cứ cúi chào tôi làm gì, gia tộc Kamishiro bao giờ mới bỏ được cái thói khách sáo giả tạo này?"

Nói rồi, cô bước tới bên đống lửa, cười híp mắt nhìn cô gái ban nãy còn đang khóc: "Trông cũng xinh đấy chứ, hời cho tên Trần Dã Hồ rồi. Hay là cô đừng đến Trần thị nữa, sang nhà họ Lý tôi, đi theo tôi nhé?"

Khánh Trần cảm thấy chấn động, thầm nghĩ Lý Y Nặc này còn "bá đạo" hơn cả tưởng tượng.

Đám thanh niên trong đội Thu Thú đều đã xuống xe. Người đàn ông trung niên vẫn luôn trấn giữ đoàn xe dặn dò thuyền phó vài câu rồi luôn theo sát bên cạnh Lý Y Nặc, đề phòng gia tộc Kamishiro bất ngờ gây thương tích.

Lúc này, Khánh Trần quay đầu nhìn Lý Thúc Đồng, lại phát hiện vị thầy giáo này đang khoanh tay, say sưa xem kịch vui.

"Thầy? Giờ tính sao đây, chúng ta làm gì ạ?" Khánh Trần hỏi.

"Vội cái gì," Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm nói, "Có người đến phá đám đương nhiên là chuyện tốt. Con bé Lý Y Nặc này tuy nhìn có hơi đô con một chút, nhưng hành xử lại khá hay ho đấy."

Lúc này, Lý Y Nặc đã ngồi xuống chiếc ghế êm ái vốn thuộc về Kamishiro Yasusuke, cô ngẩng đầu cười hỏi: "Các người định đi về phía Nam tìm trưởng nam chi bốn của Khánh gia là Khánh Hoài đúng không? Nghe nói các người muốn Khánh thị đổi hôn ước, không muốn để Kamishiro Sorane gả cho đối tượng liên hôn đã định."

Kamishiro Yasusuke trả lời: "Chúng tôi cũng chỉ tình cờ đi ngang qua đây, thấy cảnh sắc mùa thu nơi này đẹp không kém gì phương Bắc nên dừng lại cắm trại ngắm cảnh."

Kamishiro Yasusuke đã gần năm mươi tuổi đứng cạnh Lý Y Nặc lại khúm núm như một thuộc hạ.

Chỉ có số ít người biết, gia tộc Kamishiro trước nay vẫn luôn như vậy, chỉ khi gia tộc này thực sự trở nên hung hãn, chúng mới nhe nanh múa vuốt.

Lý Y Nặc ngồi trên ghế vắt chéo chân: "Nghe nói chính Khánh Hoài không muốn đổi hôn ước với nhà Kamishiro các người phải không? Hình như Kamishiro Sorane cũng không đồng ý. Nhưng các người chắc chẳng quan tâm đến ý kiến của Kamishiro Sorane đâu nhỉ, cho nên muốn đích thân đi thuyết phục Khánh Hoài? Tôi đoán không sai chứ."

Khoảnh khắc này, Khánh Trần nghe thấy từ khóa "chi bốn Khánh thị", dường như rất nhiều sự việc đã được xâu chuỗi lại.

Trước đó, những kẻ cảm tử muốn giết cậu trong tù chính là người của chi bốn Khánh thị này.

Hiện tại Khánh Hoài đang ở phương Nam, mà Lý Thúc Đồng lần này đưa cậu đi thẳng xuống phương Nam cũng liên quan đến trưởng nam chi bốn Khánh Hoài. Đây vốn dĩ là một phần trong kế hoạch của thầy.

Khánh Trần lặng lẽ nhìn sang thầy mình.

Lúc này, Lý Thúc Đồng cười liếc cậu một cái nhưng không nói gì.

Lý Y Nặc cười lạnh, nói với người của gia tộc Kamishiro: "Đừng giở mấy trò vặt vãnh này nữa, tôi khuyên các người nên ngoan ngoãn quay về phương Bắc đi."

Thân mình Kamishiro Yasusuke hơi khom xuống, nhưng lời nói ra lại chẳng hề nhượng bộ chút nào: "Hành động hiện tại của cô là đại diện cho Lý thị sao? E rằng Lý thị cũng không có quyền ra lệnh cho gia tộc Kamishiro."

Bầu không khí trong doanh trại nhất thời trở nên căng thẳng tột độ.

Người của gia tộc Kamishiro từ từ di chuyển vào đội hình chiến đấu. Người đàn ông trung niên sau lưng Lý Y Nặc mặt không cảm xúc nhìn tất cả, không nói một lời.

Lý Thúc Đồng nói nhỏ với Khánh Trần: "Thầy dịch cho con ý nghĩa câu nói của Kamishiro Yasusuke nhé, chính là..."

"Thầy," Khánh Trần thành khẩn nói, "Xin đừng sỉ nhục trí thông minh của con."

"Được rồi," Lý Thúc Đồng cảm thấy hơi tiếc nuối.

Lý Y Nặc cười cười đứng dậy, hét lớn về phía đội Thu Thú cách đó không xa: "Tối nay cắm trại ở đây luôn, tiếp theo gia tộc Kamishiro đi đâu, chúng ta đi đó. Dù sao khách từ xa đến, chúng ta là chủ nhà đương nhiên phải tiếp đón cho tốt."

Nói xong, cô nghênh ngang đi về phía bãi đất trống bên cạnh.

Khi Lý Y Nặc đi ngang qua Tần Thành, bỗng nhiên hơi ngạc nhiên hỏi: "Các người lại là ai?"

Tần Thành vội vàng nói: "Chúng tôi là đội thợ săn đi ngang qua, trước đó đội của cô bắn hỏng máy bay không người lái của chúng tôi, cô đã bắt họ đền tiền đấy. Chúng tôi đi qua đây thì gia tộc Kamishiro muốn giết người diệt khẩu."

Lúc này, lựa chọn sáng suốt nhất chính là chọn phe mà đứng.

Ánh mắt Lý Y Nặc quét một vòng ra sau lưng Tần Thành, cô cười cười: "Tôi nhớ ra các người rồi, không cần lo lắng về cái gia tộc Kamishiro này đâu, các người cứ cắm trại ngay cạnh chúng tôi, tiếp theo đi theo chúng tôi."

Tần Thành vội vàng đáp: "Ây, được được, cảm ơn cô nhiều quá!"

Tần Dĩ Dĩ ở phía sau đám đông cảm thán: "Nguy hiểm thật, may mà đội Thu Thú này tới."

Khánh Trần nhìn thầy mình một cái, thầm nghĩ đúng là nguy hiểm thật, gia tộc Kamishiro suýt chút nữa là chết sạch ở đây rồi.

Lý Y Nặc quay lại xe của mình, từ ghế phụ xách một người đi trở lại doanh trại.

Khi cô lướt qua vai Khánh Trần, người đang bị xách trên tay kia nhìn Khánh Trần với vẻ mặt tuyệt vọng...

Trong sự tuyệt vọng đó còn mang theo ba phần xấu hổ...

Bắt đầu từ khoảnh khắc này, Nam Canh Thần đã chết về mặt xã hội.

Người ta thường nói một người phải chết ba lần. Lần thứ nhất là cái chết sinh học, tim ngừng đập.

Lần thứ hai là khi xã hội tuyên bố bạn đã chết.

Lần thứ ba là khi bị người cuối cùng nhớ đến bạn lãng quên.

Tuy nhiên có một số người khá đặc biệt, không cần trải qua cái chết lần thứ nhất, đã bị xã hội tuyên bố tử vong rồi.

Đếm ngược sắp hết, chuẩn bị quay về.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!