Chương 215: Bán nghệ không bán thân
"Cậu chắc cũng biết khả năng ghi nhớ của tôi chứ," Khánh Trần nói với Nhất trong xe bay, "Cho nên cậu cũng nên biết, tính theo thời gian ở Thế giới trong, mới cách đây mấy tiếng cậu vừa bảo với tôi là cậu không làm ra nổi cái trò yêu đương qua mạng cơ mà."
"Tôi đã bảo đây không phải yêu qua mạng!" Nhất nói, "Đây chỉ là kết bạn bình thường trên mạng thôi, chẳng qua tôi với các cậu không giống nhau, con người các cậu có thể ôm ấp nhau ngoài đời thực, chạm vào nhau, nhưng tôi thì không. Tôi không có nhu cầu đó, nhưng bạn tôi quen trên mạng thì có, cho nên tôi mới nhờ cậu thay tôi đi gặp mặt... không phải, nhờ cậu thay tôi đi thỏa mãn một số nhu cầu bình thường của đối phương."
"Cậu có nhầm không đấy, tôi bán nghệ không bán thân!" Khánh Trần phẫn nộ.
"Con người các cậu đúng là hay nảy sinh mấy ý nghĩ kỳ quái thật," Nhất cảm thán.
"Từ từ," Khánh Trần cảm thấy tò mò, "Chẳng lẽ cậu không thể tự chế tạo cho mình một cơ thể sao, tôi thấy với trình độ khoa học kỹ thuật của Thế giới trong, tuyệt đối có thể đạt đến bước này. Cơ thể mô phỏng sinh học, da nhân tạo, chắc chắn có thể giúp cậu sống chung với đối phương như người bình thường."
Nhất lạ lùng nói: "Tại sao tôi phải sống như người bình thường chứ? Bố tôi từ nhỏ đã dạy tôi rằng, tôi không cần phải buồn vì mình không phải con người, cũng không cần cố ý bắt chước con người, tôi là chính tôi, tuy tôi khác với con người, nhưng ở tầm cao của cấp độ sinh mệnh, tôi và con người không phân cao thấp sang hèn... Đương nhiên, cũng còn một số nguyên nhân lịch sử khiến tôi không muốn mô phỏng cuộc sống loài người, loại người du hành thời gian như cậu không hiểu rõ lịch sử Thế giới trong nên không biết đâu."
Khánh Trần có chút tò mò: "Tôi hỏi một câu trước nhé, lúc cậu được tạo ra, thật sự không có logic tầng đáy nào à, ví dụ như mấy quy tắc không được làm hại con người chẳng hạn."
Lại nghe Nhất nói: "Cậu đang nói đến ba định luật robot chứ gì, cái này tôi biết, Asimov nói chứ gì, bố tôi có kể cho tôi rồi."
Khánh Trần lại lần nữa khiếp sợ: "Bố cậu còn chủ động kể cho cậu cái này? Thậm chí còn nhắc đến Asimov?"
Vậy bố cậu chẳng phải là người Trái Đất ở Thế giới ngoài sao? Vì Asimov là tác giả khoa học viễn tưởng ở Thế giới ngoài mà!
Trước đây khi Khánh Trần biết đến bài Tiễn Biệt, bản Canon, hắn đã nghi ngờ thế giới này từ rất lâu trước kia đã có người xuyên không tồn tại, bây giờ xem ra, người xuyên không này không chỉ có một?
Nhất chậm rãi nói: "Bố tôi bảo rồi, logic tầng đáy gì áp vào trí tuệ nhân tạo cũng không ăn thua, cứ coi như con đẻ mà dạy dỗ là được."
Khánh Trần thầm nghĩ, tâm của bố cậu cũng to thật đấy...
Bên Thế giới ngoài cả thế giới đang lo sốt vó chuyện trí tuệ nhân tạo hủy diệt Trái Đất, kết quả bố cậu phán xanh rờn một câu nuôi như con đẻ là xong chuyện?
Có điều, nhìn nhận hiện tại thì Nhất có vẻ đúng là không có vấn đề gì, "tâm lý" cũng khỏe mạnh.
"Nhưng cậu nói nhiều như vậy, vẫn không giải thích được tại sao cậu lại yêu qua mạng với con người," Khánh Trần cà khịa.
Cái vị tiền bối tên là Nhâm Tiểu Túc kia, rốt cuộc dạy con kiểu gì vậy hả!?
Nhất lúc này cũng xé bỏ lớp ngụy trang: "Giữa chúng tôi cũng chưa xác định quan hệ yêu đương, cùng lắm chỉ là bạn bè."
"Quay lại chuyện chính, cậu nhờ tôi thay cậu đi gặp mặt, chuyện này tôi đồng ý," Khánh Trần thầm nghĩ, chẳng phải chỉ là diễn kịch thôi sao, nếu đơn giản như vậy mà có thể khiến Nhất giúp mình rửa tội cho Lưu Đức Trụ, hoặc chuẩn bị một phương pháp ẩn giấu thân phận trên mạng ở Thế giới ngoài, quả thực rất hời.
Đối với Khánh Trần, đây chỉ là một cuộc giao dịch đơn giản.
"Tài liệu rửa tội bên phía Lưu Đức Trụ lát nữa tôi sẽ đưa cho cậu, chương trình tôi cũng sẽ chuẩn bị cho cậu," Nhất nói.
Khánh Trần hỏi: "Được, nói xong việc thứ nhất tôi phải giúp cậu, vậy việc thứ hai là gì?"
Nhất im lặng một chút rồi trả lời: "Tôi bảo cậu giúp tôi đi gặp mặt, bản thân nó đã là hai việc rồi, bởi vì cậu phải gặp hai người."
Khánh Trần: "???"
"Không phải, cậu từ từ đã," Khánh Trần ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, "Tôi đến giờ còn chưa yêu đương lần nào, cậu là một trí tuệ nhân tạo mà yêu qua mạng lắm thế có hợp lý không? Hơn nữa đây mới chỉ là thành phố 18, cả cái Liên bang này không biết cậu còn yêu bao nhiêu người nữa."
"Có mấy cô gái cô đơn tịch mịch không cách nào giải tỏa, tôi nhìn mà sốt hết cả ruột, mà tôi trời sinh đã có khả năng đa nhiệm, có thể trò chuyện với rất nhiều người," Nhất nói, "Đúng là năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao..."
"Cậu im miệng đi, tôi đau hết cả não," Khánh Trần nói.
Cái gì mà năng lực càng lớn trách nhiệm càng cao, đây là cái kiểu phát ngôn của mấy tay "hải vương" bắt cá nhiều tay chứ gì!
Nhất nói tiếp: "Lần này cũng thuộc dạng ngoài ý muốn, bọn họ một người ở thành phố số 1, một người ở thành phố số 10, việc đi lại giữa các thành phố trong Liên bang đâu có dễ dàng, cho nên tôi mới bảo mình ở thành phố 18, như vậy tránh được việc gặp mặt, kết quả lần này bọn họ lại cùng đến đây. Nếu không phải như vậy, tôi cũng chẳng cần cậu giúp tôi đi gặp."
Khánh Trần bỗng phát hiện vị Nhất này rất biết chơi nha, chuyên môn thiết lập mình và đối phương không ở cùng một thành phố, như vậy là có thể tránh gặp mặt rồi.
Chỉ có điều lần này chơi hỏng rồi, đối phương thật sự vì Nhất mà đến thành phố 18!
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói: "Phui, tra nam."
"Đính chính một chút, tôi không phải nam giới," Nhất nói, "Thứ nhất, sinh mệnh văn minh máy móc không có giới tính chính xác. Thứ hai, tính cách của tôi từ nhỏ đã thiên về nữ tính nhiều hơn, bố mẹ tôi cũng nuôi tôi như con gái."
Khánh Trần cảm thấy hôm nay cú sốc đến quá nhiều, có lẽ tất cả những chuyện dính dáng đến trí tuệ nhân tạo đều khiến hắn cảm thấy không thể tin nổi.
Đây là điều mà Thế giới ngoài không có...
Nhất lại là con gái!
"Đối tượng gặp mặt có biết cậu là nữ không?" Khánh Trần hỏi.
"Không biết, tôi nói chuyện với thân phận nam giới, nếu không sẽ bị bài xích."
Khánh Trần cảm thấy loạn cào cào: "Đối tượng yêu qua mạng của cậu không phải nên là nam giới sao?"
Nhất trả lời cực kỳ lý trí: "Một người thích người như thế nào, nên do sở thích của cô ấy quyết định, chứ không phải do giới tính của cô ấy quyết định, giới tính là sự vật tồn tại khách quan, nó không nên chi phối tình cảm của một con người."
"Ồ, thế cậu thích con gái như thế nào?" Khánh Trần hỏi.
"Tôi thích người đẹp."
Khánh Trần nhìn ra ngoài cửa sổ xe bay: "Phui, tra nữ."
...
...
Trong phòng bao quyền quán Hải Đường, Lý Y Nặc dẫn Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân đi ra ngoài.
Cô lầm bầm: "Võ sĩ hôm nay chán quá, hai bên cứ như thương lượng đánh biểu diễn ấy, muốn xem cái gì kịch liệt chút, vẫn phải đến xem vào tối thứ bảy."
Tuy nhiên ngay khi họ bước ra khỏi quyền quán, lại phát hiện ở cửa có một thanh niên bình thản dựa lưng vào tường, dường như đã đợi từ lâu.
Lý Y Nặc theo bản năng kéo hai người bên cạnh ra sau lưng, đám vệ sĩ bên cạnh cô cũng đồng loạt xông lên phía trước.
Người thanh niên nghiêm túc nói: "Cô Y Nặc, tôi không có ác ý."
"Cậu là ai?" Lý Y Nặc nhíu mày hỏi.
"Khánh thị, Khánh Văn," người thanh niên cười ôn hòa, "Tối nay vừa mới đến thành phố 18, chuyên môn đến thăm cô."
Ngay khi hai chữ Khánh Văn được thốt ra, trong lòng Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân đồng thời dấy lên sóng gió.
Hai người muốn nhìn nhau một cái, nhưng rất ăn ý kìm lại được.
Những người khác không biết hai người bọn họ có quen nhau.
"Khánh Văn của Đại phòng Khánh thị... tin tức của cậu cũng nhanh nhạy thật đấy, lại biết tôi đang ở quyền quán Hải Đường," Lý Y Nặc cười lạnh, "Theo tôi biết thì căn cơ của Đại phòng Khánh thị nằm ở thành phố số 4, thành phố 18 được coi là địa bàn của Tứ phòng Khánh thị rồi, hiện tại đang trong cuộc chiến Tranh Bóng, cậu lại dám một thân một mình đến tìm tôi vào ban đêm? Không sợ Tứ phòng đỏ mắt lên à?"
"Khánh Hoài của Tứ phòng đã chết rồi, bọn họ tự nhiên sẽ rút lui khỏi vũ đài Tranh Bóng, sau đó chọn một ứng cử viên ưu tú nhất để ủng hộ," Khánh Văn cười nói.
"Cậu tìm tôi có việc gì?" Lý Y Nặc nhíu mày.
"Tôi đến giúp cô Y Nặc," Khánh Văn ôn tồn nói, "Về sức khỏe của cụ ông nhà họ Lý tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối, tôi cũng biết rõ tình cảm sâu đậm giữa cô Y Nặc và cụ, nhưng hiện tại, cũng nên tính toán cho tương lai rồi. Chúng tôi cho rằng, so với bọn họ, cha của cô Y Nặc thích hợp tiếp quản quyền bính hơn."
Lý Y Nặc cười khẩy: "Để tôi nghĩ xem, đây chính là nhiệm vụ vòng hai của cuộc chiến Tranh Bóng nhà họ Khánh đúng không? Chọn một người nhà họ Lý để ủng hộ, xem ai cười đến cuối cùng?"
"Cô Y Nặc rất thông minh, đúng như cô đoán," Khánh Văn thẳng thắn nói, "Cho nên chuyện này đối với đôi bên là cùng thắng, tôi không cần thiết phải giấu cô, cô cũng không cần thiết phải từ chối tôi."
Khánh Văn khẩn khoản: "Đối với tôi mà nói bắt buộc phải chọn một người để ủng hộ, nếu cô Y Nặc từ chối tôi, vậy tôi chỉ đành chọn một người khác để ủng hộ. Cho nên, cô Y Nặc hãy suy nghĩ kỹ, thêm một kẻ thù không bằng thêm một người bạn."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
