Chương 220: Không có loại dục vọng thế tục đó
"Cái Bóng thực sự của đương đại?" Nam Canh Thần lẩm bẩm.
Không biết vì sao, cậu luôn cảm thấy khi Lý Y Nặc nói ra câu này, chỉ một câu đơn giản thôi nhưng lại tràn đầy cảm giác áp bức.
Hiện nay chỉ riêng màn kịch "Cửu long đoạt đích" đã thu hút sự chú ý của toàn Liên bang rồi.
Có người bàn tán về những sự tích thần đồng trong quá khứ của Khánh Văn, có người bàn về thiên phú tu hành từ nhỏ của Khánh Chung, có người bàn về sự kiên nhẫn của Khánh Vô.
Thế nhưng, so với những nhân vật lớn đã thực sự trở thành trùm sò (boss) kia, những người này cũng chỉ là nghé con mới sinh, mới chỉ bắt đầu lộ diện mà thôi.
Ví dụ như gia chủ đương đại của Khánh thị là Khánh Tầm, chính là Cái Bóng của đời trước nữa.
Thủ đoạn của các ứng cử viên Cái Bóng so với ông ta, đúng là một trời một vực.
"Chị Y Nặc, Cái Bóng đương đại của Khánh thị là ai thế ạ?" Lý Đồng Vân tò mò hỏi, "Sao ít thấy ai nhắc đến ông ấy, trên truyền thông cũng chưa từng thấy bao giờ."
"Khánh Dã, Khánh Khu, Khánh Chuẩn, một trong ba người đó," Lý Y Nặc trả lời.
"Khoan đã, sao lại là một trong ba người?" Nam Canh Thần khó hiểu, "Cái Bóng đời trước vẫn chưa phân thắng bại sao?"
"Tất nhiên là phân ra rồi, nhưng mọi người chỉ biết hai người thất bại đều đã chết, chứ không biết ai là người chết, ai là người sống sót," Lý Y Nặc nói.
"Tại sao lại có tình huống này?" Nam Canh Thần càng thêm khó hiểu.
"Đã là Cái Bóng thì đương nhiên phải ẩn trong bóng tối," Lý Y Nặc cười nói, "Cuộc chiến tranh giành vị trí Cái Bóng của Khánh thị xưa nay đều như vậy, chỉ ồn ào lúc ban đầu, càng về sau càng trở nên bí ẩn khó lường, người ngoài hoàn toàn không nhìn rõ chân tướng. Ví dụ như cuộc chiến đời trước đi đến hồi kết, truyền thông bên ngoài thậm chí còn không biết ai là người chiến thắng cuối cùng, ba ứng cử viên cuối cùng tranh đoạt vị trí Cái Bóng lại cùng nhau biến mất khỏi tầm mắt công chúng hơn mười năm trời không xuất hiện lại."
Lý Đồng Vân và Nam Canh Thần kinh ngạc, lại còn có chuyện như vậy sao?
"Cái Bóng chính là người ẩn trong bóng tối, là người cầm dao thực sự dưới trướng gia chủ," Lý Y Nặc cười giải thích, "Trong phần lớn các sự kiện, chỉ khi trôi qua một thời gian rất dài người ta mới phản ứng lại được, trong những sự việc đó đều có sức ảnh hưởng của Cái Bóng Khánh thị. Nếu ngay cả điều này cũng không làm được, sao có thể được gọi là Cái Bóng chứ?"
"Nhưng mà, ở Thế giới ngoài từng có người nói, Cái Bóng đương đại đã mắc bệnh căn trong lần tranh đoạt trước, người này là ai vậy?" Nam Canh Thần nhớ lại.
"Đó là vì hai năm trước tổ chức tình báo Hồ thị bán tin tức, có người tuyên bố đã từng gặp Cái Bóng của Khánh thị, tuy không nhìn rõ mặt nhưng đối phương ho liên tục ra máu, nên có người đoán đối phương đã bị thương tật trong lần tranh đoạt trước," Lý Y Nặc nói, "Khi tin tình báo này được bán ra, cũng gây chấn động khá lớn đấy."
"Thế thì tàn khốc quá, chết bao nhiêu nhân tài kiệt xuất trong gia tộc, tranh được cái chức Cái Bóng mà còn mang thương tật," Lý Đồng Vân lầm bầm, "Chẳng lẽ Khánh thị không thấy tiếc sao?"
"Tàn khốc ư? Đáng tiếc ư?" Lý Y Nặc lắc đầu, "Có những người vì quyền lực có thể không tiếc bất cứ giá nào."
"Vậy còn Lý thị?" Nam Canh Thần đột nhiên hỏi.
"Lý thị tự nhiên cũng có cách của Lý thị," Lý Y Nặc bình thản nói, "Đi thôi, đến giờ rồi, đến quyền quán đợi Khánh Thi, xem cô ta có kế hoạch gì."
...
...
Đoàn xe của Lý Y Nặc lao đi vun vút.
Gần đây ai cũng biết, vị trưởng nữ thế hệ thứ ba của Lý thị này hễ rảnh rỗi là chạy đến Quyền quán Hải Đường, còn Giang Tiểu Đường thì cho người giúp Lý Y Nặc đỗ toàn bộ xe ngay trước cửa quyền quán, biến thành bộ mặt của quyền quán luôn.
Nhóm Lý Y Nặc vừa đến đã phát hiện, trên bầu trời Quyền quán Hải Đường, hình chiếu 3D toàn cảnh đã đổi thành tuyển tập những khoảnh khắc đặc sắc của Khánh Trần trong trận định cấp trước đó.
Tuy nhiên, những hình chiếu này dường như đã được xử lý, cơ bản đều là bóng lưng của Khánh Trần, có vẻ như đang cố tình tạo ra một bầu không khí bí ẩn.
Lý Y Nặc nhìn nhân viên: "Sao thế, hôm nay có trận đấu của Quảng Tiểu Thổ à?"
"Vâng," nhân viên cung kính đáp, "Hôm nay cậu ấy sẽ nghênh chiến võ sĩ hạng Hổ Tiêu Thái Bảo, đây là tiết mục quan trọng gần đây của quyền quán."
"Tiết mục quan trọng của các người không phải thường xếp vào thứ Bảy sao, sao lại xếp cho cậu ta vào thứ Hai?" Lý Y Nặc nhíu mày, "Cậu ta không có sức hút à? Tôi muốn gặp Giang Tiểu Đường."
"Không phải, cô hiểu lầm rồi," nhân viên giải thích, "Đây là do bản thân võ sĩ Quảng Tiểu Thổ yêu cầu, chúng tôi cũng rất bất ngờ, nhưng cô muốn xem quyền anh cuối tuần thì vẫn có thể gặp cậu ấy, trong thời gian tới cậu ấy có thể sẽ đánh hai trận một tuần."
"Một tuần hai trận? Cậu ta không muốn sống nữa à?" Lý Y Nặc cao giọng, "Đây là các người sắp xếp hay cậu ta tự yêu cầu?"
"Cũng là cậu ta tự yêu cầu," mồ hôi trên trán nhân viên túa ra, "Chúng tôi nào dám ép cậu ấy chứ, cậu ấy bây giờ là em trai của bà chủ, không tin cô cứ tự đi hỏi võ sĩ Quảng Tiểu Thổ."
"Em trai," Lý Y Nặc thắc mắc.
Bên cạnh, Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân đã bắt đầu lo lắng, họ không quan tâm chuyện khác, chỉ quan tâm xem Khánh Trần có chịu nổi cường độ thi đấu này không.
Lúc này, Lý Y Nặc bỗng nhận ra có gì đó không ổn, ngay sau khi họ bước vào cửa, có mấy kẻ mặc thường phục cứ lơ đãng ném ánh mắt về phía họ.
"Tình hình gì đây," Lý Y Nặc kỳ quái, "Hôm nay có biến à."
Nhóm Lý Y Nặc lòng đầy tâm sự đi về phía phòng bao của mình, kết quả vừa đẩy cửa ra, đã thấy Khánh Thi buộc tóc hai bím dài đang ngồi trên ghế sô pha.
Cô đứng dậy cười chào hỏi: "Chị Y Nặc, lần đầu gặp mặt xin được giúp đỡ nhiều nha."
Nhìn thấy Khánh Thi, Lý Y Nặc mới vỡ lẽ: "Hóa ra là thiên kim Khánh thị đến sớm, thảo nào bên ngoài có mấy kẻ mặc thường phục."
"Chị Y Nặc thứ lỗi, ra ngoài phải chú ý an toàn," Khánh Thi cười nói, "Hơn nữa chị Y Nặc yêu cầu bảo mật, nên em đã cho họ thay thường phục hết rồi."
"Mỹ thiếu nữ tráng sĩ" gật đầu: "Dù sao chúng ta cũng phải bàn chuyện lớn, bảo mật là ưu tiên hàng đầu... Không ai biết em đến đây chứ?"
"Ngoài cha em và một số tùy tùng thân cận, những người khác đều không biết," Khánh Thi chân thành nói, "Chỉ là không biết chị Y Nặc hẹn em đến làm gì?"
"Là thế này, chị biết được từ các nguồn tin khác, nhiệm vụ vòng hai của các ứng cử viên Cái Bóng là tìm một thành viên Lý thị để hỗ trợ, có chuyện này không?" Lý Y Nặc hỏi.
Cô cũng chẳng nói là mình biết được từ một ứng cử viên khác...
Khánh Thi gật đầu: "Đúng là như vậy."
"Vậy em thấy chị thế nào, hay là em hỗ trợ chị đi?" Lý Y Nặc đi thẳng vào vấn đề.
Cô tính toán mình còn phải hẹn năm ứng cử viên nữa, người nào cũng vòng vo tam quốc thì mệt lắm, chi bằng nói toẹt ra.
Khánh Thi dường như cũng không ngờ Lý Y Nặc lại thẳng thắn như vậy, cô ngẩn người một lúc lâu: "Được thôi."
Bên cạnh, Lý Đồng Vân và Nam Canh Thần dở khóc dở cười, cái gọi là cuộc họp bí mật này cũng quá đơn giản rồi.
Ban đầu mọi người còn tưởng sẽ đàm phán vài tiếng đồng hồ, kết quả năm phút là xong.
Vậy thời gian còn lại làm gì, nói chuyện gì đây, mọi người đều chưa nghĩ ra...
Trong phòng bao bỗng rơi vào một sự im lặng quỷ dị...
Lý Y Nặc bỗng mở miệng cảm thán: "Sớm nghe nói Khánh Thi của Khánh thị gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, tâm tư đơn thuần, trước đây chị tưởng là tin đồn, giờ cuối cùng cũng tin vài phần."
Khánh Thi cười ngọt ngào: "Cũng không hẳn đâu ạ, em cũng có mưu mô lắm đấy!"
Phòng bao lại rơi vào sự im lặng quỷ dị...
Đúng lúc này, bên ngoài phòng bao vang lên tiếng người dẫn chương trình: "Thưa các quý ông, quý bà, chắc hẳn các vị đã nhìn thấy hình chiếu 3D trên bầu trời quyền quán, cũng chắc chắn nhận ra thiếu niên trong hình chiếu đó, các vị có thể hô to tên cậu ấy không?"
"Quảng Tiểu Thổ!"
"Quảng Tiểu Thổ!"
Âm thanh đột ngột bên ngoài phá vỡ sự gượng gạo trong phòng, Lý Y Nặc vội nhìn ra ngoài.
Lúc này, người dẫn chương trình tiếp tục nói: "Cậu ấy là người thông quan trận định cấp lần trước, cũng là võ sĩ chủ nhà tối nay, cậu ấy, chính là Quảng Tiểu Thổ!"
Giây tiếp theo, màn hình lớn trong quyền quán bỗng phát video trực tiếp, trong video Khánh Trần đang ở hậu trường, mặt không cảm xúc khởi động, thiếu niên mặc chiếc quần đùi rộng thùng thình thường thấy của các võ sĩ, thân trên để lộ những khối cơ bắp hoàn hảo đến lạ thường.
Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân lại một lần nữa dán mặt vào kính phòng bao.
Tuy nhiên, điều đột ngột hơn cả là tiếng kêu kinh ngạc của Khánh Thi: "Khả Ái Khả Ái?!"
Trong khoảnh khắc, Lý Đồng Vân, Nam Canh Thần, Lý Y Nặc đồng loạt lặng lẽ nhìn sang, ánh mắt đan xen trên gương mặt Khánh Thi, có vài phần khó hiểu, còn có vài phần nghi ngờ.
Khả Ái Khả Ái, đây là đang khen Khánh Trần dễ thương sao?
Nhưng Nam Canh Thần cảm thấy không đúng, cậu luôn cảm thấy khi Khánh Thi nói "Khả Ái Khả Ái", bốn chữ đó không phải là tính từ, mà là một danh từ...
Cậu thăm dò hỏi: "...Khả Ái Khả Ái? Sao tôi có cảm giác cô đang gọi tên ai đó?"
Khánh Thi ngẩn ngơ nhìn màn hình lớn, cô chỉ vào Khánh Trần trên màn hình nói: "Anh ấy chính là Khả Ái Khả Ái mà, Khả Ái Khả Ái là tên mạng (nickname) của anh ấy, sáng nay chúng tôi còn vừa gặp mặt offline xong."
Ánh mắt Nam Canh Thần đột ngột chuyển hướng sang màn hình lớn, cậu nhìn gương mặt thanh tú trên màn hình, có nghĩ thế nào cũng không ngờ đối phương lại có thể đặt cái nickname kiểu đó, làm ra cái chuyện gặp mặt bạn qua mạng (bôn hiện) kiểu này!
Trong mắt Nam Canh Thần, Khánh Trần là người thế nào?
Trong lòng cậu, Khánh Trần là học thần Lạc Thành cao cao tại thượng, chỉ số thông minh nghiền ép cùng trang lứa.
Trong lòng cậu, Khánh Trần là người thanh tâm quả dục, phảng phất như đã vứt bỏ thất tình lục dục, hoàn toàn không có những ham muốn trần tục.
Kết quả bây giờ có người nói với cậu: Nickname của Khánh Trần là "Khả Ái Khả Ái", hơn nữa còn chơi trò hẹn hò qua mạng rồi gặp mặt ngoài đời.
Toang rồi.
Đức tin sụp đổ rồi.
Cái ID "Khả Ái Khả Ái" này, còn thốn hơn cả "Một Con Vịt Nhỏ" nữa chứ đùa!
Lúc này, ngay cả đồng tử của Lý Y Nặc cũng co rút lại!
Chuyện này, đủ để khiến họ sốc cả năm trời!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
