Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

101-200 - Chương 115: Làm ổ

Chương 115: Làm ổ

"Thầy," Khánh Trần vừa đi vừa hỏi, "Vừa rồi khi Tần Thành giao dịch với người hoang dã Trương Đồng Đản, vì bốn lọ thuốc mà suýt xảy ra tranh chấp, con thấy Trương Đồng Đản kia dường như định rút súng. Ở đây, đối xử với đối tác hợp tác của mình cũng hung dữ như vậy sao."

"Đương nhiên," Lý Thúc Đồng trả lời, "Người hoang dã giành giật sự sống với trời, điều kiện sống của họ còn gian khổ hơn con tưởng tượng nhiều. Cho nên, đối mặt với thứ có thể cứu mạng sẽ liều mạng để giành, tự nhiên tỏ ra hung dữ hơn một chút. Có điều, Tần Thành kia cũng không thực sự định lấy thuốc đi, ông ta chỉ muốn Trương Đồng Đản nợ ông ta một ân tình mà thôi."

Khánh Trần đăm chiêu suy nghĩ.

====================

Lý Thúc Đồng nói: "Khánh Trần này, nhân gian ai cũng phải trải qua khổ nạn, những kẻ thấp cổ bé họng sớm đã học được cách đối mặt với thế giới này, mỗi người đều có đạo sinh tồn riêng. Chuyến đi này con hãy nhìn cho kỹ, nghe cho thấu, thầy cũng không thể mãi ở bên cạnh con được. Đi cùng con một đoạn đường thôi, còn đường sau này con vẫn phải tự mình bước đi."

Khánh Trần chợt nhận ra, lời của thầy mình có ẩn ý.

Hai người đi đến bên bờ sông cạn, nước sông ở đây trong vắt hơn bất kỳ con sông nào ở thế giới thực. Lòng sông rộng vài mét rải đầy sỏi đá, dù là chỗ sâu hai mét cũng có thể nhìn thấu đáy.

Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng việc bảo vệ môi trường thì thế giới ngầm làm tốt hơn thế giới thực quá nhiều.

"Nhiều cá quá," Khánh Trần nhìn lướt qua, thấy trong nước có hàng trăm con cá đang lững lờ bơi, "Thầy, hay con lội xuống bắt cá nhé?"

Lũ cá này con nào con nấy to lớn, trông phải đến ba năm cân một con.

Lý Thúc Đồng liếc nhìn cậu, nói: "Lội xuống bắt cá? Con cứ đợi một chút đã."

Nói rồi, ông lấy từ trong balo leo núi ra một cuộn dây câu, một đầu buộc vào tay mình, đầu kia gắn lưỡi câu.

Lý Thúc Đồng bẻ một mẩu thanh protein, ném lưỡi câu xuống nước: "Nhìn cho kỹ."

Dứt lời, mặt sông bỗng như sôi sục, những con cá lớn trong bán kính vài chục mét quanh lưỡi câu tranh nhau lao đến đớp mồi.

Trong làn nước cuộn trào, một con cá lớn cắn câu, lưỡi câu sắc bén xuyên thủng miệng nó.

Mùi máu tanh từ vết thương khiến lũ cá còn lại hoàn toàn phát điên. Chúng không còn bị thanh protein thu hút nữa, mà quay sang cắn xé điên cuồng vào con cá đang dính câu kia!

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, con cá dính câu đã bị rỉa đến mức lộ cả xương trắng hếu.

Lý Thúc Đồng canh chuẩn thời cơ, giật mạnh dây câu, vài con cá lớn chưa kịp nhả mồi bị giật văng cả lên bờ!

Khánh Trần lặng lẽ quan sát cảnh này, trong lòng chấn động không thôi: "Thầy, đây là cá piranha sao?"

"Nói chính xác thì không phải," Lý Thúc Đồng lắc đầu, "Trong ghi chép của kỷ nguyên mới nhân loại, cá những năm đầu chưa tiến hóa hoàn toàn thành thế này. Có lẽ đã có một sinh vật siêu phàm nào đó chết trong lưu vực này, khiến dòng sông bắt đầu biến đổi. Giống như con cá voi khổng lồ ở Biển Cấm vậy."

Khánh Trần lại gần quan sát những con cá lớn đang giãy đành đạch, rõ ràng nhìn thấy trong miệng chúng mọc đầy răng sắc nhọn, cá sông nước ngọt bình thường hiếm khi có tình trạng này.

Lý Thúc Đồng nhìn cậu, nói: "Hãy nhớ kỹ, bất kỳ dòng sông nào ở thế giới này cũng đều nguy hiểm. Vừa rồi con bảo muốn lội xuống bắt cá... hành động đó không gọi là bắt cá, mà gọi là rải thính làm mồi."

Lý Thúc Đồng kẹp vài chiếc lá cây giữa ngón tay, nhẹ nhàng búng ra.

Trong tầm mắt của Khánh Trần, những chiếc lá vốn mềm mại bỗng trở nên thẳng băng như lưỡi dao, chẳng thấy chúng bay nhanh đến mức nào, nhưng lại găm phập vào đầu những con cá lớn.

"Thấy thế nào?" Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm hỏi.

"Thầy lợi hại thật," Khánh Trần thật lòng khen ngợi.

Nghe xong, ý cười trên mặt Lý Thúc Đồng càng đậm, có cảm giác như vừa "lấy le" được trước mặt học trò.

"Đây chính là tác dụng của luồng khí trong cơ thể con," Lý Thúc Đồng nói, "Theo lý thuyết, chỉ cấp C mới xuất hiện khí trong cơ thể, đến cấp B mới sơ bộ hiển lộ uy lực, cấp S mới có thể bao phủ toàn thân đạt đến viên mãn. Nhưng con thì đặc biệt hơn, chưa qua lần vượt ải đầu tiên mà khí đã xuất hiện rồi."

Khánh Trần chăm chú lắng nghe.

Lý Thúc Đồng tiếp tục: "Ngoài chiêu 'Phi hoa trích diệp' ra, khí của mỗi người đều có tác dụng khác nhau. Khí của ta có thể khiến người khác cảm thấy nóng rát, ví dụ như lần ta giao đấu với Quách Hổ Thiền, dù ta đã thu kình lực lại, hắn vẫn phải ngồi thiền chịu đựng để điều hòa hơi thở. Khí của sư bác con lại khiến người ta buồn nôn, không biết của con là gì."

Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Ngoài 'Phi hoa trích diệp', khí tiếp xúc với người không gây sát thương thực tế, nhưng khi giao đấu sẽ khiến đối phương cảm thấy khó chịu nào đó?"

"Đúng vậy," Lý Thúc Đồng gật đầu.

Khánh Trần thầm nghĩ, đây chẳng phải là hiệu ứng debuff sao?!

Cậu nhìn sang thầy mình, Lý Thúc Đồng cười: "Chút khí đó của con chẳng ảnh hưởng gì đến ta đâu, chưa chắc đã có tác dụng với người thường, cứ đợi luồng khí đó lớn mạnh hơn rồi tìm người khác mà thử."

"Dạ."

...

Khi hai người quay lại trại, đống lửa đã cháy bùng lên.

Lý Thúc Đồng đưa năm con cá cho Tần Đồng: "Câu được năm con, tối nay có thể cải thiện bữa ăn."

Nói xong, ông thản nhiên ngồi xuống bên đống lửa, hoàn toàn không có ý định dẫn Khánh Trần sang một bên nhóm bếp riêng, lại còn bảo Khánh Trần: "Lại đây, con cũng ngồi đi."

"Thông gia à... à không, xin hỏi tiên sinh xưng hô thế nào?" Tần Thành hỏi.

Tần Dĩ Dĩ nghe bố nói hớ, xấu hổ đứng phắt dậy, cô kéo balo leo núi của Khánh Trần xuống, nói nhỏ: "Tôi đi dựng lều giúp cậu."

Nói xong liền lôi lều từ trong túi ra chạy biến đi.

"Tôi họ Mộc, bên cạnh là học trò tôi, cứ gọi nó là Tiểu Thổ," Lý Thúc Đồng cười nói.

Khánh Trần: "..."

Vậy ra, chữ "Trần" (尘) bay bổng là thế, tách ra lại thành "Tiểu Thổ" (小土) quê mùa này sao?

"Mộc tiên sinh," Tần Thành nói, "Tôi cũng biết ngài là cao thủ, có chuyện này muốn thương lượng với ngài."

Lý Thúc Đồng cười cười: "Cứ nói đừng ngại."

"Lần này flycam chúng tôi mang theo đều hỏng cả rồi, nên lực lượng phòng vệ không được đầy đủ lắm," Tần Thành đắn đo một chút rồi nói, "Thế này nhé, lỡ trên đường gặp nguy hiểm, xin Mộc tiên sinh ra tay giúp đỡ một chút, đổi lại chúng tôi sẽ không thu tiền đi đường của hai người."

Thực ra theo Tần Thành thấy, trước khi đến Vùng đất cấm kỵ chắc cũng chẳng có nguy hiểm gì lớn, ông chỉ muốn mượn cớ miễn phí tiền đường để kéo gần quan hệ đôi bên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!