241-Đường sắt Khúc xạ Gương - Tuyến số 4 (Chuyến tàu địa ngục)
Đường sắt Khúc xạ Gương - Tuyến số 4 (Chuyến tàu địa ngục)
Đó là thời điểm không lâu sau khi chúng tôi giải quyết xong vụ việc tại T Corp.
Hôm nay là buổi diện kiến định kỳ, nơi Quản lý và các Tội nhân gặp gỡ để chia sẻ những câu chuyện lớn nhỏ với nhau.
"<...Thế Yuri này... cô thực sự không thấy có gì bất tiện hay khó chịu sao?>"
"Vâng. Tôi ổn mà."
"<...Lần nào diện kiến cô cũng bảo mình ổn, nghe vậy lại càng thấy không ổn chút nào đấy.>"
"Ha ha..."
Gọi là diện kiến cho oai chứ thực ra... cũng chỉ đơn giản là ngồi xuống và tán gẫu vài câu chuyện không đâu vào đâu rồi kết thúc.
Có lẽ Quản lý cũng biết rõ điều đó nên ngài ấy không có ý định kéo dài hay làm gì quá to tát.
"<Được rồi. Yuri thì lúc nào chẳng vậy.>"
"Ha ha... Vậy tôi xin phép đi trước nhé?"
"<Ừ.>"
Chưa đầy mười phút trôi qua.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tôi chỉ việc đáp lại những câu hỏi của Quản lý là xong buổi diện kiến.
Ngay khi tôi vừa bước ra, Heathcliff liền đi vào... Vài phút sau, anh ta cũng kết thúc buổi trò chuyện và xuất hiện.
"Gì đây Heath, xong rồi à?"
"Ừ. Sao."
"Không có gì~ Thế thì tiếp theo đến lượt chị đúng không?"
Rodion buông bàn tay đang chạm vào người tôi ra, rồi cứ thế bước qua cánh cửa sau để tiến vào phòng riêng của Quản lý.
Và chẳng bao lâu sau đó...
- Vi í í í íng!!!
Tiếng còi báo động chói tai vang dội khắp bên trong xe buýt, đồng thời cơ thể tôi cũng phản ứng ngay lập tức.
Theo bản năng, tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi. Cùng lúc đó, Otis đã lao đến ghế trước của xe buýt từ lúc nào, cô ta cầm lấy micro và hét lớn.
"A lô. Thông báo từ ghế lái. Toàn bộ nhân viên đang nghỉ ngơi trên xe tập trung ngay tại hành lang. Nhắc lại một lần nữa. Toàn bộ nhân viên đang nghỉ ngơi..."
"...Ghế lái là chỗ của Charon mà."
"Hự, đừng có kéo! Ta đang thông báo chuyện quan trọng đấy!"
"Cứ chen vào giữa Charon và Mephi mãi là rắc rối lắm."
"Hà..."
"...Giờ thì chuyện này cũng thành quen rồi."
Tiếng cãi vã của Otis và Charon lọt hết vào micro, tạo ra những âm thanh nhiễu loạn.
Ngay sau đó, lấy Faust làm trung tâm, những người đang nghỉ ngơi như Meursault, Sinclair, Yi Sang và Hong Lu... cùng toàn bộ các Tội nhân khác, bao gồm cả Quản lý, đều tập trung ở phía trước xe buýt.
"Nhắc mới nhớ, lần trước là Walpurgis Night trong Mirror Dungeon rồi... Theo thứ tự thì lần này là Đường Sắt Khúc Xạ nhỉ?"
"T-Theo thứ tự thì chắc chắn là Đường Sắt Khúc Xạ rồi ạ?"
"Khả năng cao là Tuyến số 4 tiếp theo đây... Hầy, lại sắp khổ sở nữa rồi."
"Mọi người cố lên nhé... Lần này tôi cũng sẽ... ừm... cổ vũ mọi người bằng cocktail."
"Tất cả trật tự. Quản lý đã đến!"
Cổ vũ bằng cocktail.
Nghe thì có vẻ lạ lùng... nhưng không hiểu sao Faust lại rất ngại việc để tôi tiến vào Đường Sắt Khúc Xạ. Vì vậy, tôi không còn cách nào khác ngoài việc ngồi trên băng ghế chờ và cổ vũ cho họ...
Và thế là ý tưởng về "Quầy Bar Cocktail của Yuri" đã ra đời.
Tôi sẽ đưa cho Quản lý xem vài loại cocktail, sau khi đọc xong công dụng của chúng, ngài ấy sẽ yêu cầu tôi pha loại tương ứng rồi mới tiến vào Đường Sắt Khúc Xạ.
Tùy vào từng tuyến đường sắt mà cocktail sẽ khác nhau, nhưng thông thường có ba loại: Khai vị (Pre-dinner), Tráng miệng (After-dinner) và Cocktail đặc biệt (Special Cocktail).
Uống nhiều quá cũng không tốt mà.
Nói thêm một chút, Quản lý thường chọn số 1 là Martini (Tăng 2 sát thương), số 2 là Rusty Nail (Ban 5 Hơi thở và 3 Số lần cho hai đồng minh có tốc độ nhanh nhất), và cuối cùng là Salty Dog (Cả đồng minh và kẻ địch đều nhận 2 Yếu hại).
Mà thôi... mấy chuyện không quan trọng đó tạm gác lại đã.
Otis bước đến trước mặt Quản lý vừa mới tiến vào, cô ta đưa nắm đấm lên miệng hắng giọng rồi nói.
"Khụ, tôi đã tập hợp mọi người trước một bước rồi."
"<C-Cảm ơn cô.>"
"Ngài đã đến rồi sao, Dante."
"<Nghe thông báo là tôi ra ngay. ...Lần này lại là Đường Sắt Khúc Xạ à?>"
"Vâng. Chính xác là Đường Sắt Khúc Xạ Gương."
Faust giải thích cặn kẽ lại lời của Quản lý.
"Có vẻ chúng ta cũng dần quen với việc này rồi nhỉ."
"...B. G. M. V."
"The City... Unbelievable...?"
"Rốt cuộc bao giờ... à... ừm..."
"Có vẻ cô ấy đang hỏi rốt cuộc bao giờ chúng ta mới đi vào bên trong."
"Chính xác thì chắc chị ấy đang thắc mắc khi nào chúng ta mới tiến vào nội khu đấy ạ."
Trong suốt thời gian các Tội nhân đưa ra suy đoán, vẻ mặt nhăn nhó của Ryoshu bỗng trở nên bình thản sau khi nghe lời của Sinclair.
Quả nhiên, Sinclair chính là máy thông dịch ngôn ngữ Ryoshu.
"<Vào ngay thôi.>"
Trước lời của Quản lý, đa số các Tội nhân đều gật đầu và bắt đầu bước đi dọc hành lang theo sự hướng dẫn của Faust.
Và khi cánh cửa hành lang mở ra...
"...Một nơi thật kỳ lạ. Và cũng... có chút gì đó điềm chẳng lành."
Đã lâu rồi tôi mới bước vào sân ga của Đường Sắt Khúc Xạ Gương.
Bên trong Đường Sắt Khúc Xạ tràn ngập sắc xanh, mang lại cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Một cảm giác hoàn toàn trái ngược với Tuyến số 3 vốn rực rỡ sắc cam.
Trên tường là những tấm rèm xanh kỳ quái, cùng họa tiết mặt nạ cười và mặt nạ khóc đan xen nhau.
Trong lúc đang quan sát xung quanh...
"..."
"Ô ô ô?! Mọi người mau lại đây xem này! Có một người giống hệt ngài Otis luôn!"
"...Cái gì?"
Tiếng của Don Quixote, người đang chạy đôn chạy đáo khắp sân ga, khiến các Tội nhân khác lập tức lao tới.
Và tại nơi đó... quả thực có một người trông giống hệt Otis đang đứng.
Một Otis mang lại cảm giác tối tăm, nhớp nháp... khiến người ta không muốn lại gần.
"Trời đất... là thật này?"
"K-Không phải là mồi nhử của Abnormalities đấy chứ?"
"Trong số những Abnormalities mà tôi biết... tuy cũng có loại như vậy, nhưng có vẻ đây không thuộc chủng loại đó đâu."
"Này lũ nhóc, đừng có nói mấy lời xui xẻo thế."
"Nhưng người này không hề nói năng gì, lại còn u ám hơn hẳn chị Otis nữa? Hơn nữa... Oa~ bên này cũng có một người giống hệt tôi này~"
Khi Hong Lu tiến lại gần và vẫy tay, một Hong Lu khác? cũng giơ tay vẫy lại và mỉm cười.
Nếu cậu ta nhắm mắt, kẻ đó cũng nhắm mắt; nếu cậu ta bước đi, kẻ đó cũng bước đi y hệt.
Sắc tím đậm đặc cùng hành động đó khiến tôi cảm giác như đang nhìn vào một chiếc gương... không, giống như đang nhìn vào một cái bóng thì đúng hơn.
"<Đó là... có vẻ là nhân cách khác của Hong Lu...>"
"...Nhắc mới nhớ, Hong Lu đó... chắc chắn là nhân cách Đội Thu hồi của K Corp."
Xoay người quan sát sân ga thêm chút nữa, tôi thấy thêm những Tội nhân? khác ở gần đó.
Và trong số đó...
"...!"
"......■■■"
Tôi lập tức rút kiếm, chém bay đầu kẻ mang diện mạo 'Yuri' trước mặt.
"Nếu là Abnormalities thì còn may, nhưng nếu lỡ là con người được nhân bản vì lý do nào đó... Quản lý, chúng ta phải tiêu diệt chúng càng sớm càng tốt. Xin hãy ra lệnh chiến đấu ngay lập tức."
"<Chờ chút đã, để tôi hỏi Faust trước..."
"Ngài phải quyết định nhanh lên! Nếu đúng là nhân bản, thì The Head sẽ...!"
"Chờ đã Otis. Đây không phải là người nhân bản đâu."
Dù là hình thái lần đầu nhìn thấy, nhưng tôi chắc chắn có thể nhận ra.
Đây là... Tội Chủng.
"...Đây là Tội Chủng. Không phải người nhân bản."
"Gì cơ? Tội Chủng?"
Trước lời của tôi, đa số các Tội nhân lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Faust để xác minh sự thật.
Faust nhìn vào cái xác 'Tội Chủng hình dạng Yuri' mà tôi vừa hạ gục, như thể vừa nắm bắt được thông tin mới, cô gật đầu rồi nhìn về phía Quản lý.
"<...Đúng như lời Yuri nói, tôi cũng có cảm giác chúng là Tội Chủng.>"
"Tội Chủng..."
"Nhìn cái cách nó bắt chước Hong Lu một cách mù quáng, có vẻ ý thức của chúng rất mờ nhạt. Ngoại hình cũng có chút khác biệt. Hơn nữa... nhìn cái xác mà Yuri vừa giết kìa... mạch máu của nó màu tím."
"Ờ... nhưng chẳng phải Tội Chủng thường có hình thù... kiểu như quái vật hơn sao?"
"Dù là Distortion hay Tội Chủng... chúng ta đều không nên đối đãi bằng những kiến thức thông thường như ngoại hình."
"N-Nhưng mà... chúng là loại Tội Chủng mà chúng ta có thể đối phó được chứ?"
"À, chắc chắn rồi. Nếu chúng kéo đến đông nghịt như ở dinh thự, hay nhân bản cả ngài Vergilius thì rắc rối to. Chưa kể nếu chúng nhân bản cả Yuri nữa thì..."
Ishmael gật đầu trước lời của Sinclair, lộ rõ vẻ bất an.
"...Mạch máu màu tím. Những Tội Chủng này là... Tội Chủng 'Ghen Tị'."
"Quả nhiên. Là Ghen Tị sao... Nếu là một thực thể cảm thấy ghen tị với hình hài con người, việc chúng bắt chước và sao chép ngoại hình đó cũng là điều dễ hiểu."
"Và... năng lực chiến đấu của chúng có vẻ sao chép y hệt sức mạnh của từng Tội nhân. Có thể coi là tương đương với chỉ số hiện tại của chúng ta. Tuy nhiên... mọi người cũng biết mà."
"Nếu không có mệnh lệnh của Quản lý, chúng ta... cũng chỉ là một lũ ô hợp, ý cô là bọn chúng cũng chỉ ở mức độ đó thôi sao..."
"Nếu nghĩ đến những Tội Chủng từ trước đến nay, chênh lệch sức mạnh sẽ không đến mức khiến trận chiến không thể xảy ra đâu."
"Ừm. Vì không có cấp độ chính xác cho Tội Chủng, nên thông tin để tự mình phán đoán đã ít đi nhiều."
Trong lúc các Tội nhân đang mải mê quan sát và suy ngẫm về lũ Tội Chủng trước mắt, chúng bỗng nhiên xô đẩy các Tội nhân rồi bắt đầu di chuyển lũ lượt.
"Mẹ kiếp, cứ thế để chúng đi mất à!"
Heathcliff siết chặt cây gậy bóng chày định lao lên, nhưng rồi anh ta bỗng khựng lại và lùi bước vì nhìn thấy thứ gì đó.
"Cái... cái quái gì thế này..."
"Hức...!?"
Và ngay khoảnh khắc đó, một tiếng còi tàu vang lên chói tai báo hiệu đoàn tàu đang tiến vào.
Tôi... cảm thấy hội chứng PTSD ập đến vì âm thanh đó, rồi ngã bệt xuống đất.
Dù lý trí đã hiểu, nhưng cơ thể tôi vẫn không thôi sợ hãi trước những đoàn tàu.
Qua những ô cửa kính của đoàn tàu vừa tiến vào, tôi thấy dày đặc những bóng đen màu tím.
...Tất cả đều mang hình dáng của từng Tội nhân, và cũng có cả những cái bóng mang hình dáng của tôi... của Yuri.
"Hơ... rốt cuộc là có bao nhiêu đứa thế kia?"
"Ư... tôi thấy ít nhất là ba người giống hệt mình rồi..."
Trước cảnh tượng gây sốc, cả Quản lý và các Tội nhân đều sững sờ dừng bước.
Trong lúc đó, lũ Tội Chủng vừa chạy đi đã tranh nhau leo lên tàu... và cánh cửa nhanh chóng đóng sập lại.
"Đường Sắt Khúc Xạ lần này... có vẻ đặc biệt bất thường đấy."
"...Tôi đã thấy ít nhất tám Tội Chủng mang hình dáng của Yuri. Chỉ với chúng ta thôi thì... e là vất vả đây."
"Ơ kìa...! Đằng kia lại có một chiếc nữa đang đến kìa?"
Ngay khi đoàn tàu chở lũ Tội Chủng rời khỏi ga, một đoàn tàu mới bắt đầu tiến vào.
May mắn thay, lần này không thấy bóng dáng dày đặc của những cái bóng... những Tội nhân hình thái Tội Chủng như lúc nãy.
"<Nhưng mà... kia là cái gì thế? Có cả... rèm cửa treo lủng lẳng, rồi kia là mặt nạ sao? Bình thường tàu điện đâu có mấy thứ đó...>"
"Nghệ thuật tầm thường."
"Lúc nãy cuống quá nên không nhìn kỹ, chẳng phải đoàn tàu này được trang trí khá... lộng lẫy sao?"
"Đúng thế ạ~ Đồ trang trí treo lủng lẳng khắp nơi luôn."
Trong lúc các Tội nhân đang trầm trồ trước đoàn tàu mới, một tấm thảm bắt đầu trải ra từ cánh cửa của đoàn tàu vừa dừng hẳn.
Trông giống như một lời mời dành cho Quản lý và các Tội nhân vậy.
"Một lời mời chẳng mấy dễ chịu chút nào."
"Tôi... nên làm gì đây. Lần này tôi cũng sẽ tiễn mọi người chứ?"
"<...Faust. Chúng ta nên làm gì đây?>"
"..."
Faust nhắm mắt suy nghĩ một lát, rồi chẳng bao lâu sau, cô nhìn tôi và nói.
"Hồi Tuyến số 3 thì có vẻ vẫn còn hơi sớm đối với Yuri... nhưng giờ chắc là ổn rồi. Vì vậy... cô đi cùng chúng tôi cũng được đấy."
"...Tôi hiểu rồi. Vậy thì, chuyến tàu lần này... tôi cũng sẽ đi cùng mọi người."
Tôi gật đầu, rồi cùng Quản lý và các Tội nhân khác, tất cả chúng tôi cùng bước lên tàu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
