178-Quá khứ của Yuri (1)
Quá khứ của Yuri (1)
Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ?
Các tội đồ hớt hải chạy khắp nơi tìm kiếm bộ ba đột nhiên mất tích, rồi họ phát hiện ra cánh cửa hậu đang mở toang. Sau một chuyến đại hành trình bên trong đó, cuối cùng họ cũng tìm thấy cả ba...
"Vẫn còn mở này...!"
Tất cả cùng nhau quay trở lại chiếc Mephistopheles thân thuộc một cách an toàn. Charon nhanh chóng rời khỏi boong tàu như thể đang chạy trốn...
Cho đến tận khoảnh khắc đó, khi ở trong khoang tàu, Vergilius vẫn đang nhìn chằm chằm bọn họ với ánh mắt như muốn giết người.
"Theo như lời giải thích của Dante, trọng tâm của sự hỗn loạn này... Faust hiểu rằng đó là để lấy được trang phục cho anh Heathcliff."
"......"
Cho đến tận khoảnh khắc Heathcliff, người đang bị giày vò bởi cảm giác tự ti, ngồi xuống ghế và ôm chặt lấy đầu mình.
<......Nhưng mà, Yuri đâu rồi?>
Bóng dáng của Yuri... chẳng thấy đâu giữa các tội đồ.
"À, em gái Yuri hả? Đang ngủ rồi~"
<......Đang ngủ sao?>
"Đúng vậy~ Em ấy ngủ say đến mức chị chẳng nỡ đánh thức luôn đó."
"Chị Rodion này, người đã bày đủ mọi trò suốt 5 phút đồng hồ để gọi cô Yuri dậy như chị thì không có tư cách nói câu đó đâu."
"Hơ, khụ khụ..."
Nghĩ lại thì, hình như tôi chưa bao giờ thấy Yuri thực sự ngủ cả.
Tôi chỉ biết rằng mỗi đêm, em ấy vẫn thường pha cocktail cho những tội đồ không ngủ được ở nhà ăn và ngồi lắng nghe câu chuyện của họ...
<Thôi thì... nghe bảo đang ngủ nên chắc không có chuyện gì đâu nhỉ.>
"Chuyện đó để sau đi Dante. Đọc cái này thử xem~"
<Cái gì đây?>
"Bức thư Heathcliff vừa đưa đấy~ Cậu ta bảo nhận được từ Ver."
<......Tôi đọc có ổn không đấy?>
"Heath cho phép rồi mà, cứ đọc đi~"
Chẳng lẽ ngủ một giấc mà lại xảy ra chuyện gì được, vả lại đó còn là Yuri nữa.
Tôi đã nghĩ mọi chuyện đơn giản như thế đấy.
Kể cả vào ngày hôm sau, khi mọi sự việc đã kết thúc...
Cho đến khi Yuri mãi chẳng chịu tỉnh giấc.
.
.
.
Quay ngược thời gian về sáng ngày hôm sau.
Tôi và các tội đồ vẫn đang ngồi trong khoang tàu, chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ như mọi khi.
"......Mà này, em gái Yuri đâu rồi?"
<......Ơ?>
Đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra.
Việc Yuri không có mặt ở khoang tàu vào buổi sáng.
"Chắc là... em ấy quên mất nên vẫn đang ngồi ở nhà ăn đợi mọi người đến chăng?"
"Cô Yuri không phải hạng người như vậy đâu..."
Cùng với lời của Rodion, tiếng xì xào bàn tán giữa các tội đồ bắt đầu tăng lên.
À thì, tất nhiên là vẫn có những người như Yi Sang, Yi Sang, hay lại là Yi Sang, kẻ vẫn đang bất tỉnh nhân sự vì đêm qua không ngủ được...
"Faust sẽ đi xem thử."
<Ờ, ừ.>
"Chuyện đó~ Chị đi cùng có được không?"
"......Tùy chị."
"Ái chà! Vậy đi thôi nào~"
Faust và Rodion rảo bước dọc hành lang xe buýt, tiến về phía nhà ăn, nơi họ đoán rằng Yuri đang ở đó.
Và rồi bao lâu đã trôi qua nhỉ?
Một phút? Đó là một khoảng thời gian khá ngắn.
Rodion chạy thục mạng về khoang tàu với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
"Kh-Không... Không thấy đâu cả!"
<Bình tĩnh đã... Cái gì không thấy cơ?>
Thấy dáng vẻ hoảng loạn của Rodion, các tội đồ bắt đầu tập trung chú ý vào cuộc đối thoại của chúng tôi. Ngay sau đó, Rodion lên tiếng.
"Em-Em gái Yuri không có ở nhà ăn! Chị tìm cả những chỗ khác rồi mà vẫn không thấy em ấy đâu hết!"
<Cái gì?!>
Đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra.
Dấu vết của Yuri biến mất chỉ trong nháy mắt.
Tôi tạm thời trấn an Rodion và quyết định đợi cho đến khi Faust quay lại.
Và cũng không lâu sau đó, Faust đã trở về.
"Dant-"
- U u u u u u u u u u!!!!!
<Cái này là...>
Ngay khi Faust vừa trở lại, khoang tàu bỗng rực sáng ánh đèn xanh lục, và tiếng còi báo động mà giờ đây đã trở nên quen thuộc vang dội khắp nơi.
"Ối!"
Yi Sang giật mình tỉnh giấc bởi âm thanh đó, anh lẩm bẩm với sắc mặt tối sầm.
"A... Ta vừa mới trốn vào giấc ngủ để tìm chút bình yên xong mà..."
"Đêm Walpurgis lại tìm đến một lần nữa rồi."
Trong tình cảnh đó, Faust vẫn thản nhiên bước lên phía trước khoang tàu và tắt báo động, như thể đây là một điều hiển nhiên sẽ xảy ra.
Đó đã là một hình ảnh quá đỗi quen thuộc.
<Lần này quay lại sớm hơn tôi tưởng đấy... Mà quan trọng hơn, Yuri sao rồi?>
"Faust đang định nói về chuyện đó đây."
Vừa đáp lời, Faust vừa thoăn thoắt thao tác trên thiết bị đầu cuối. Sau khi xong việc, cô ấy bắt đầu nói với tôi.
"Trước hết... Faust suy đoán rằng Đêm Walpurgis lần này xảy ra hoàn toàn là do sự tồn tại của cô Yuri."
<......Cái gì cơ?>
"Bình tĩnh đi Dante. Đây chỉ là một trong những loại biến động có thể dự đoán được thôi. Tuy nhiên, vì đây là một môi trường mới đối với các tội đồ và cả Dante, nên Faust đã phải cân nhắc xem nên giải thích thế nào cho phù hợp..."
Đêm Walpurgis xảy ra do Yuri. Và lại còn là môi trường mới nữa.
Hàng loạt dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu tôi trước lời giải thích của Faust, nhưng tôi đã không kịp thốt ra thành câu hỏi.
Bởi khi thấy Faust lẳng lặng bước về phía cánh cửa hậu, tôi hiểu rằng mọi câu hỏi lúc này đều vô nghĩa.
"Cách giải thích tốt nhất chính là tự mình xác nhận, đúng không?"
<Quả nhiên là vậy...>
"Ồ! Cuộc sống thường nhật tẻ nhạt vô nghĩa lại một lần nữa trỗi dậy rồi!"
"Mới cách đây không lâu anh còn làm loạn lên đòi trang trí bên trong này cơ mà, giờ đã chán rồi sao..."
"Ta nghĩ mình đã tận hưởng đủ để làm kỷ niệm rồi~"
Thôi thì, chuyện đó cứ để sau đi...
"Dante, trước tiên Faust sẽ giải thích về tình trạng của cô Yuri."
<Ờ, ừ. Mà nhắc mới nhớ, Yuri bị làm sao vậy? Không phải em ấy gặp vấn đề gì đấy chứ?>
"Cũng có thể coi là gặp vấn đề đấy."
Trước những lời khó hiểu của Faust, các tội đồ bắt đầu lần lượt đặt câu hỏi, nhưng cô ấy chỉ đáp lại bằng cách mở cánh cửa phòng riêng của Yuri.
<......Yuri?>
"Em ấy đang ngủ mà?"
"Đúng vậy. Chính giấc ngủ này của cô Yuri là nguyên nhân dẫn đến Đêm Walpurgis lần này."
"Hả?"
Hầu hết các tội đồ đều tỏ vẻ nghi hoặc trước lời nói của Faust.
Việc đang ngủ mà lại trở thành vấn đề sao? Thật là một chuyện vô lý hết sức.
Bước ra khỏi phòng của Yuri, Faust đóng cửa lại rồi bảo tôi hãy mở cánh cửa kia ra.
"Biến động lần này... xảy ra ở nơi có hầm ngục."
<À, phía phòng của tôi...>
"Vâng, ngài hãy trực tiếp mở nó ra đi."
Nghe nói tùy vào người mở cửa mà hành lang hiện ra sẽ khác nhau...
Tôi hồi tưởng lại câu chuyện Faust từng kể rồi chậm rãi bước đi dọc hành lang.
"Dù sao thì lần này cũng không phải đi vào khu vực cấm đó nhỉ. Có mấy kẻ ngốc đã tự ý xông vào rồi chuốc lấy bao nhiêu khổ cực vô ích đấy..."
"Á... Tôi đã bảo là sau này sẽ không làm thế nữa mà!"
"Ngươi không thấy lời nói của kẻ đã vi phạm tận hai lần thật thiếu sức thuyết phục sao?"
"Đồng cảm đấy. Hừm."
"Hà..."
"Bản thân tôi cũng chỉ mới có một lần! ...thôi mà!"
"Mày im mồm đi, thằng ranh này!"
Nghe tiếng các tội đồ tán gẫu ồn ào, tôi chợt nghĩ rằng bầu không khí này cũng khá tốt.
Giá mà cứ mãi như thế này thì hay biết mấy... Với suy nghĩ đó, tôi xoay nắm cửa và đẩy mạnh ra.
"Ồ...?"
"Cánh cửa... đó là..."
Ngay khi cửa vừa mở, các tội đồ đã lập tức phản ứng. Cũng phải thôi, bởi vì...
<Trông nó giống... cánh cửa ở chi nhánh Lobotomy vậy.>
"Chính xác là nó đấy. Tuy có chút khác biệt ở chỗ hình dáng trông như nhiều lớp chồng lên nhau, nhưng phong cách thiết kế thì hoàn toàn trùng khớp."
Bởi vì đó chính là cánh cửa mà chúng tôi đã từng thấy trước đây... cánh cửa ở chi nhánh Lobotomy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
