[Limbus Company] Táo thành tội nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web Novel - 182-Quá khứ của Yuri (5)

182-Quá khứ của Yuri (5)

Quá khứ của Yuri (5)

Một sự im lặng bao trùm lấy các Tội nhân.

Âu đó cũng là lẽ hiển nhiên.

Thời gian tại trụ sở chính của Lobotomy Corporation này trôi đi khác hẳn với chiếc xe buýt mà chúng tôi đang đi.

Faust từng giải thích rằng hiện tượng Đêm Walpurgis là sự mở rộng phạm vi trích xuất, từ một năm cho đến vài chục năm về trước.

Điều đó có nghĩa là, Yuri trước mắt chúng tôi lúc này là Yuri của hiện tại, đang sống trong chính khoảnh khắc này. Nhưng ngược lại, Yuri đang ngủ trên xe buýt lại là người đã đi qua quá khứ này rồi.

Dựa trên câu chuyện về những ngôi sao vỡ vụn mà Faust đã kể, Yuri này cũng chỉ là một trong những mảnh đời của Yuri, người đã bị dồn đến bước đường cùng nhưng vẫn gắng gượng chống chọi.

Trái ngược với bầu không khí nặng nề của các Tội nhân, Yuri lại cố nở một nụ cười rạng rỡ để an ủi chúng tôi.

Rồi cô ấy mỉm cười và nói:

"Tôi biết mọi người đang lo lắng điều gì mà. Nhưng... dù quá trình có ra sao, cuối cùng tôi vẫn sẽ trụ vững thôi, không giống như những gì mọi người nghĩ đâu."

"Làm sao... cô biết chắc được chứ? Có thể Yuri đã phát điên và đánh mất lý trí rồi thì sao."

"Việc mọi người gặp được tôi ở đây, và việc mọi người đau lòng cho những chuyện sắp tới... chính là minh chứng đấy thôi."

"<......Yuri.>"

Dù đó là chuyện mình chưa từng trải qua, cũng là chuyện mình không thể biết trước, nhưng Sinclair vẫn khóc.

Sinclair không biết Yuri đã phải chịu đựng đau khổ thế nào tại Lobotomy Corporation.

Thế nhưng, việc đồng hành cùng chiếc xe buýt, đi hết nơi này đến nơi khác, chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần đã giúp cậu hiểu được nỗi đau ấy. Cậu biết rõ cái nơi đầy rẫy Dị Thể như Cánh L này kinh khủng đến nhường nào.

Chính vì vậy, đối với Yuri của hiện tại, những giọt nước mắt, sự buồn bã và đau đớn của họ chính là bằng chứng xác thực nhất.

Dẫu sau này cô có thể phát điên và trở thành Dị Thể đi chăng nữa, thì họ chính là minh chứng cho thấy một "Yuri" của tương lai vẫn đang tồn tại và sống cùng với họ.

Vì thế, Yuri của hiện tại không còn cảm thấy bất an nữa.

Dù một mai cô có từ bỏ tất cả và lãng quên đi chăng nữa, thì vẫn luôn có một "tôi" của tương lai đang ở bên cạnh họ.

Nhờ vậy, Yuri của hiện tại đã có thể vững vàng ý chí.

Một "ý chí" không từ bỏ cuộc sống, quyết tâm tiến về phía tương lai trong câu chuyện dài đằng đẵng của Cánh L.

"Nếu mọi người không đến, có lẽ tôi vẫn sẽ mãi lang thang cô độc, chẳng thể tìm thấy mục tiêu nào trong câu chuyện cứ lặp đi lặp lại và đảo ngược này."

Yuri của hiện tại mang theo lòng 'Can đảm' mà nói như vậy.

Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm giác như có thứ gì đó đang trỗi dậy từ phía sau lưng cô ấy.

"Và rồi, khi nhận ra mình chẳng thể đạt được gì trong vòng lặp đó, tôi chắc chắn sẽ bị Méo mó mất thôi."

Yuri của hiện tại mang theo sự 'Sáng suốt' mà nói.

Thứ đang hiện hữu sau lưng cô ấy thật rực rỡ, đẹp đẽ và ấm áp làm sao.

"Ở nơi này, việc kết bạn chẳng có ý nghĩa gì cả. Bởi mọi thứ rồi sẽ đảo ngược thôi. Nhưng chỉ cần biết rằng mọi người vẫn nhớ đến tôi, bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để tôi chống chọi rồi."

Yuri của hiện tại mang theo sự 'Tiết độ' mà nói.

Đó là một 'Ngôi sao' đầy mê hoặc...

"Mọi chuyện xảy ra tại Lobotomy Corporation này, hóa ra đều đang xoay chuyển để dẫn lối cho tôi được gặp gỡ mọi người."

Yuri của hiện tại mang theo 'Công lý' mà nói.

Đó là 'Ngôi sao' sáng nhất mà tôi từng được chiêm ngưỡng...

"Đừng lo lắng rằng tôi sẽ phát điên, hay sẽ phải đau khổ vì những hành động vô nghĩa. Cái chết không phải là kết thúc của tất cả đâu. Sự sống luôn tỏa sáng trong đêm tối như ánh sao vậy, và chẳng có cảnh tượng nào đẹp đẽ hơn khoảnh khắc một ngôi sao lặn xuống cả."

Đó chính là 'Ngôi sao' rực rỡ nhất của Yuri.

"Vậy nên... mọi người hãy quan tâm đến 'tôi' ở thế giới bên kia nhiều hơn nhé. Đó chính là... tâm nguyện của "tôi" đấy."

Ngay khi câu chuyện vừa dứt, tiếng còi báo động quen thuộc mà chúng tôi từng nghe trước đây bắt đầu vang lên.

Thế nhưng, Thử thách mà chúng tôi phải đối mặt lần này không phải là những cỗ máy kia.

"<Tất cả, chuẩn bị chiến đấu.>"

"Vai trò của tôi đến đây là kết thúc rồi. Vậy nên..."

"<Phiến nhân cách đã sẵn sàng. Mọi người, cứ làm như mọi khi thôi.>"

"Hãy cho tôi thấy... ngôi sao của mọi người trên con đường phía trước nhé."

Sắc trắng. Bình minh.

Các Tội nhân lần lượt đứng dậy, cầm chắc vũ khí với sự quyết tâm cao độ.

Một người, rồi hai người. Mỗi khi Phiến nhân cách được điều chỉnh, dáng vẻ của các Tội nhân lại thay đổi thành những hình thái của khả năng. 'Yuri của hiện tại' nhìn họ, mỉm cười và hét lớn:

"Yuri, Đội trưởng Đội Chỉ huy, tầng ASIYAH. Tôi sẽ hành động để loại bỏ những kẻ xâm nhập vào công ty. Còn các người thì sao?"

"<Chúng tôi là...>"

"Tội nhân của LIMBUS COMPANY."

"Ta đến đây để theo đuổi giấc mộng về mối nhân duyên cuối cùng đây!"

"Dù ta không ngờ nó lại là một nơi như thế này đấy."

"Hahaha~ Đây là lần đầu tiên tôi chiến đấu với Yuri đấy nhỉ?"

"Ta đã thấu tỏ lý tưởng của cô rồi."

"Giấc mơ tỏa sáng rực rỡ đó thật đẹp đẽ biết bao..."

"Đây cũng là một khoảnh khắc cực lạc của nghệ thuật."

"Trận chiến cuối cùng này, dự là sẽ vất vả đây."

"Tốt nhất là nên chuẩn bị tâm lý đi nhé~"

"Chúng tôi không phải hạng người dễ xơi đâu."

"Đập tan và nghiền nát tất cả. Đó mới là chúng tôi."

"Vì thế, chúng tôi sẽ khống chế cô rồi mới trở về."

Mười hai Tội nhân và một Quản lý.

Đối đầu với một hình bóng của quá khứ.

Dù ai thắng đi chăng nữa, kẻ chiến thắng cũng đã được định đoạt từ trước.

"Mong được chỉ giáo... thưa Quản lý."

"<Ta cũng vậy, Yuri.>"

Và sau trận chiến đó, Đêm Walpurgis cũng khép lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!