Chương 02: Dành tặng ngươi, kẻ không được đền đáp
Sáng sớm ngày hôm sau, Snow đến gọi tôi dậy.
Nhìn thấy hai anh em chúng tôi ngủ chung giường, cô ấy mỉm cười. Đó là một nụ cười khó tả. Là ngạc nhiên, ghen tị, hoài niệm hay pha lẫn cả ba? Dù sao thì đây dường như là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy cười.
Snow chào buổi sáng với Maria và lập tức dẫn tôi đi. Có vẻ cô ấy sẽ hướng dẫn công việc cho tôi ngay từ sáng sớm.
Chúng tôi đi đến văn phòng dành cho hội trưởng đã được chuẩn bị sẵn, nơi Snow thẳng tay nhồi vào đầu tôi những nguyên tắc cơ bản của hội quán. Cả buổi sáng ngày đầu tiên chỉ tập trung vào phổ biến kiến thức; công việc của tôi với tư cách hội trưởng bắt đầu từ tầm buổi trưa.
Khoảng hơn mười thành viên tập trung tại bãi tập để xác nhận lịch trình. Ban đầu thì Palinchron đứng ra điều phối, nhưng những việc còn lại trong ngày sẽ tới lượt tôi chỉ đạo.
Tất nhiên, tôi đã cố gắng từ chối. Song Palinchron lại bảo: “Có Snow trợ giúp thì mọi chuyện dễ như ăn bánh ấy mà”, rồi chạy đi mất hút, bỏ lại người hội trưởng trẻ tuổi (là tôi) và hội phó Snow cùng những thành viên đang có mặt.
Tôi và Snow cố tìm cách vận hành hội hiệu quả nhất với những gì đang có trong tay. Nếu không, chúng tôi sẽ phụ lòng những người đang có mặt tại đây.
Và câu trả lời mà chúng tôi đưa ra sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng là…
****
…Một núi tài liệu.
Trước đống báo cáo, đơn từ và đủ thứ linh tinh khác chất chồng như muốn đổ ập xuống, cây bút lông trong tay tôi múa loạn trên từng trang giấy. Tôi cần phải xác nhận dòng chảy tài nguyên của hội, cải tổ quy trình quản lý ngân quỹ và rà soát công tác bố trí nhân sự. Để làm được điều đó, tôi lần lượt cập nhật các văn bản cần thiết.
Trong lúc làm việc với giấy tờ trên bàn, tôi cũng đồng thời chỉ đạo công việc 'ngoài hiện trường'.
Nhờ vào ma thuật không gian bá đạo một cách vô lý của mình, tôi có thể nắm bắt tình hình bên ngoài ngay cả khi đang ngồi trong trụ sở. Hơn nữa, chỉ số Trí Tuệ của tôi có thể nói là thuộc hàng đỉnh của đỉnh ở cấp độ hiện tại, cho phép tôi làm cả hai việc cùng lúc.
"Hội trưởng, chỉ thị cho tổ đội của Tayly."
Snow, người đang hỗ trợ tôi bên cạnh, khẽ thì thầm.
Tôi tức thì sắp xếp lại những thông tin vừa thu thập được bằng《Dimension》. Tại hiện trường cách trụ sở vài cây số về phía đông bắc, khung cảnh tổ đội của Tayly truy đuổi một tên cướp được truyền vào đầu tôi theo thời gian thực.
"Ừm, tôi thấy rồi. Để xem nào… Chị Tayly cần rẽ trái ở ngã rẽ tiếp theo và đợi ở khúc cua thứ ba. Các thành viên khác cứ tiếp tục truy đuổi mục tiêu. Mục tiêu sẽ lao thẳng vào chỗ chị ấy trong khoảng hai mươi―không, mười bảy giây nữa. Bảo chị ấy là hãy cảnh giác và sử dụng ma thuật để đón đầu. Vài giây sau đó các thành viên khác sẽ bắt kịp để bao vậy. Khi đó, mục tiêu sẽ vào thế gọng kìm."
"...Để tôi nói với họ."
Snow thì thầm vào viên ma thạch đang cầm trên tay. Nội dung giống hệt những gì tôi vừa nói. Cô ấy đang liên lạc với chị Tayly và tổ đội cách đó vài cây số thông qua ma thạch. Dỏng tai nghe để đảm bảo độ chính xác của chỉ thị, tôi không dừng tay mà tiếp tục làm việc. Tất nhiên, tôi cũng không quên kiểm tra xem chị Tayly và mọi người đã bắt được tên cướp chưa.
《Dimension》 đã ghi nhận được cảnh tên cướp sững sờ khi phát hiện chị Tayly đón đầu ở phía trước, trước khi bị các thành viên xông vào khống chế và bắt giữ.
"Mọi chuyện sao rồi?" Snow hỏi.
"Không có vấn đề gì. Mục tiêu đã bị ma thuật của chị Tayly cản chân và được các thành viên khác vây lại bắt giữ. Tổ đội Tayly đã hoàn thành nhiệm vụ. Xong việc nhanh hơn tôi nghĩ."
"Tất nhiên rồi. Tên cướp không thể ngờ đối thủ lại là người nắm rõ toàn bộ thành phố mà.”
"Chẳng phải Palinchron cũng có thể làm điều tương tự sao?"
"Nếu anh đang nói về『Chú thuật』của Palinchron thì không. Điều kiện kích hoạt của nó rất nghiêm ngặt. Hơn nữa, nó không chính xác bằng của hội trưởng. Anh ta không thể làm được như thế này."
"Ra vậy."
Tôi nghe nói Palinchron cũng là một trong những người sử dụng ma thuật dò tìm hàng đầu lục địa, nhưng có vẻ không gian thuật của tôi còn tinh vi và chính xác hơn anh ta.
"Nói thẳng ra, chuyện này thật bất thường. Palinchron muốn chúng ta làm việc như vậy sao?"
"Có thể. Sau khi nghe về khả năng của Snow và tôi, anh ta hẳn đã hình dung ra sự kết hợp này. Thật tốt vì nó đã hoạt động hiệu quả. Với điều này, tôi có thể làm được mọi việc giống một hội trưởng, dù chỉ là trên danh nghĩa."
"Không, đến thời điểm này, anh đã có năng lực hơn nhiều lần các hội trưởng bình thường rồi... Quả nhiên là anh phù rất hợp với vị trí này, hội trưởng..."
"Snow, đừng gọi tôi là hội trưởng nữa. Không rõ là tại sao, nhưng nhưng bị một cô gái như cậu gọi thế khiến tôi khó chịu lắm. Gọi tôi bằng tên được không?"
"...Ừm, hiểu rồi."
Thấy tôi thực sự khó chịu, Snow thành thật gật đầu.
Nhìn chung thì Snow là một người nhu mì và dễ bảo, thậm chí với nhiều người còn có thể gọi là ba phải nữa.
"À, lại phát hiện một tên cướp nữa."
Trong lúc nói chuyện,《Dimension》lại bắt được tín hiệu về một vụ án xảy ra ở ngay rìa vùng ảnh hưởng của nó.
"Ể… lại nữa à?"
"Gần đó có tổ đội của ông Vohlzark, bảo họ xử lý đi. Nhân lúc dứt điểm điểm luôn.”
"...Phiền phức quá.”
"Thôi nào Snow, đang giờ hành chính nhưng hãy nghĩ đến người dân Laoravia đi, chúng ta nên bắt tên cướp chứ.”
"Hừm… Nhưng phiền thì vẫn phiền. Vả lại việc này đâu có ai thuê chúng ta làm đâu…”
Tuy ngoan ngoãn song Snow lại cực kỳ nhát việc. Cô ấy không thích nghiêm túc, ghét mệt mỏi và sẽ trốn việc bất cứ khi nào có thể, đến mức gần như là quá đáng.
"Phiền gì chứ? Snow chỉ cần phải truyền đạt những gì tôi nói thôi mà?"
"Cứ tưởng là công việc nhàn hạ chỉ cần có thế, ai ngờ lại phiền hơn tôi nghĩ."
"Này, đừng quên là tôi đang làm thay cả công việc giấy tờ mà đáng lẽ Snow phải làm nhé? Tôi sẽ không giúp nữa đâu đấy."
"Cậu ác thật."
"Nhanh lên, liên lạc đi."
Tận dụng sự thật rằng mình đang gánh vác một phần công việc cho Snow, tôi khiến cô ấy phải chào thua và phải cất tiếng nói vào viên ma thạch với vẻ cam chịu.
Ông Vohlzark đang đi dạo trong thành phố nghe được thông điệp ấy liền hồi đáp.
Tôi kích hoạt《Dimension》 và tăng cường thành《Layered Dimension》, rồi chỉ tập trung nó xung quanh ông Vohlzark để nắm bắt chuyển động miệng và các rung động trong giọng nói.
Từ những gì tôi nghe được, có vẻ như ông Vohlzark có đủ sức để một mình hạ gục tên cướp.
Nhìn vào chỉ số của hai bên, tôi càng yên tâm. Tên cướp chỉ ở cấp thấp và HP của ông cũng đầy đủ. Việc đối đầu trực diện chắc chắn không có vấn đề gì.
"Được, ông ấy đã nhận lời. Vậy thì hãy bảo ông ấy nhanh chóng đến khu chợ ở lô 67. Khi đến gần, tôi sẽ hướng dẫn chi tiết hơn. Nhân tiện thì cấp độ của mục tiêu là 5, không có gì cần đặc biệt lưu ý cả, cứ việc bắt giữ ngay lập tức."
"...Tôi sẽ nói lại với ông ấy."
Snow lặp lại chỉ thị của tôi.
Nhận được lệnh từ ma thạch, ông Volzalrk dùng cái thân hình khổng lồ của mình lao về phía trước, tiếp cận gần mục tiêu.
Tôi xác nhận chuyển động của cả hai bằng《Dimension》. Kẻ truy đuổi và mục tiêu cứ từng bước áp sát như hai quân trên bàn cờ.
Chẳng mấy trốc, cả hai chạm trán và tên cướp bị bắt giữ. Trước sự chênh lệch sức mạnh quá rõ ràng, trận chiến kết thúc trong tích tắc.
Ông Vohlzark dẫn tên cướp đã bị bắt đến cửa hàng mà hắn đã đánh cắp. Chủ cửa hàng mừng rơi nước mắt khi lấy lại được tài sản của mình. Nhìn những giọt nước mắt ấy, coi bộ nếu số hàng hóa kia không được thu hồi, sinh kế của chủ tiệm ắt sẽ bị tổn thất nghiêm trọng. Ngăn được một bi kịch như vậy khiến tôi thấy nhẹ lòng.
Tên cướp sau đó được áp giải đến một cơ quan an ninh công cộng do chính quyền quản lý và thế là xong việc. Tuy chỉ là chuyện diễn ra trong vài phút, song chúng tôi đã cứu giúp được thêm một công dân Laoravia nữa.
"Phù... Ông chủ tiệm đang bày tỏ tấm lòng kìa..."
"...Vậy ư?"
Có vẻ Snow không đồng cảm được với tôi.
Cô ấy nhìn lên bầu trời ngoài cửa sổ với vẻ mặt thờ ơ. Snow có thói quen đứng phơi nắng khi không có việc gì để làm.
"Rảnh thì giúp tôi làm một chút giấy tờ đi."
"Không sao đâu. Nhờ có Kanami, tôi đã hoàn thành đủ số lượng để không bị ăn mắng rồi."
"Hóa ra chỉ chuẩn hoàn thành công việc của Snow là thế à?"
"Khác với Kanami, tôi không thích dốc hết khả năng để làm mọi thứ một cách hoàn hảo.”
Chỉ sau một ngày, tôi đã dần nắm bắt được tính cách của Snow. Cô ấy cho rằng bản thân không hợp với phong cách làm việc của tôi trong vai trò hội trưởng và thật ra tôi cũng hiểu vì sao cô ấy nghĩ vậy. Khi còn đi học ở thế giới cũ, tôi từng có tư tưởng y hệt Snow. Việc tôi chăm chỉ như bây giờ hoàn toàn là do hoàn cảnh ép buộc. Nếu không phải vì môi trường dị giới khắc nghiệt, rất có thể tôi cũng sẽ cư xử giống Snow.
"À thì, thế cũng được, chỉ là tôi không thấy an tâm khi không có Snow giám sát thôi. Dù gì thì tôi vẫn là người mới mà, luôn có khả năng bản thân tôi đang vận hành mọi thứ dựa trên những sự ngộ nhận.”
"Đây là lỗi của Palinchron khi phân công như thế này. Cái hội này lẽ ra nên giải thể từ khi giấy tờ nội bộ phải đưa cho người mới xử lý rồi.”
"Đúng nhỉ. Giao cho một tay lơ mơ xử lý cả đống tài liệu quan trọng ngay trong ngày đầu tiên đi làm thì đúng là điên rồ mà."
"Chính xác. Và vì thế, tôi không có lỗi. Mà lỗi không nằm ở tôi thì chẳng việc gì tôi phải cố hết sức cả.”
"À, hiểu rồi..."
Tôi không trách Snow, mà chỉ lặng lẽ tiếp tục đối mặt với núi giấy tờ. Thực tế, Snow chỉ cần liên lạc qua ma thạch cũng đã ngang năng suất của hàng tá người cộng lại rồi.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều dần nhuốm sắc đỏ khi mặt trời lặn xuống. Công việc giấy tờ bắt đầu từ buổi trưa cũng sắp kết thúc. Các tổ đội của hội rải rác khắp nơi cũng đã lần lượt hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Nhìn chung thì tôi nghĩ ngày đầu tiên làm hội trưởng của mình đã diễn ra khá tốt đẹp. Lấy lại tinh thần lần cuối, tôi bắt tay vào giải quyết những tài liệu còn lại.
Ngay khi công việc giấy tờ chuẩn bị kết thúc,《Dimension》cảm nhận được có người bước vào trụ sở Truy Sử. Mặt trời đã lặn nên hầu hết các thành viên đều đã về. Trong số đó có chị Tayly. Chị ấy đang cầm trên tay báo cáo về nhiệm vụ vừa rồi.
Sau khi xác nhận chị ấy đang nói chuyện với Palinchron ở lối vào, tôi để Snow lại phía sau và đi đến chỗ hai người họ. Tôi muốn báo cáo với họ kết quả của ngày hôm nay và nếu có thể, muốn được nghe đánh giá trực tiếp từ cả hai.
Rảo bước trong trụ sở Truy Sử, tôi đi đến chỗ Palinchron và chị Tayly, đủ gần để có thể nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ.
"Thế nào? Kanami là một hội trưởng xuất sắc phải không?"
"Đúng vậy, thậm chí còn xuất sắc hơn cả anh đấy. Bọn tôi luôn nhận được thông tin chính xác với tốc độ nhanh khủng khiếp. Cứ tưởng quá trình thu thập thông tin tình báo đã bị loại bỏ hoàn toàn ấy. Nhờ đó mà nhiệm vụ có thời hạn bảy ngày đã kết thúc chỉ trong vỏn vẹn vài giờ. Cảm giác chẳng khác nào gian lận."
"Kanami và Snow đều là những nhân tài mà nếu những kẻ ở chính quốc biết đến thì chắc chắn họ sẽ làm mọi cách để có được. Xét tới khả năng phối hợp kỹ năng của họ, đó hẳn là điều hiển nhiên rồi nhỉ?"
"Hiển nhiên cái gì mà hiển nhiên... Cơ mà, họ vẫn còn thiếu kinh nghiệm. Không có quan hệ thì e rằng chẳng mấy ai biết đến họ."
"Quan hệ và kinh nghiệm thì các thành viên trong hội có thể bù đắp. Hai đứa trẻ đó rất ngay thẳng, sẽ luôn lắng nghe lời khuyên của người đi trước như cô. Và cũng không cần phải lo về việc mở rộng mối quan hệ, tôi đã sắp xếp xong xuôi cả rồi."
"Chuẩn bị chu đáo thật... Anh thực sự nghiêm túc với Kanami sao, Palinchron? Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh bồn chồn đến vậy đó."
"He he, nếu tôi trông có vẻ bồn chồn thì có lẽ tôi vẫn chưa chuẩn bị đủ rồi. Nào, tôi chỉ muốn bản thân có thể thanh thản mà trở về chính quốc thôi mà."
Đây là một thói xấu của tôi. Khi《Dimension》được kích hoạt, tôi sẽ trở thành một người có 'tai mắt khắp nơi' ngoài ý muốn. Không muốn nghe lén nhiều thêm nữa, tôi nhanh chóng tiến lại gần hai người.
"Palinchron, tôi đã xử lý gần xong toàn bộ giấy tờ rồi."
"Ồ, không phải Kanami đây sao? Công việc thế nào?"
"Thế nào ư? Ờ ừm, về cơ bản là xong rồi..."
Ngoại trừ một phần nhỏ được tôi giao cho Snow, hầu hết các tài liệu đều đã hoàn thành.
Palinchron nghe vậy lại lộ vẻ mặt kinh ngạc.
"T-Tất cả? Ý cậu là núi tài liệu đó á? Cậu có thấy nó to cỡ nào không?"
"Đúng rồi. Anh đã nói đó là công việc của hội trưởng mà nhỉ? Thế nên tôi đã hoàn thành tất cả trong hôm nay."
"...Khoan đã. Không đúng, không đúng! Không đời nào cậu có thể làm xong tất cả một cách dễ dàng như vậy được?! Đúng là có những tài liệu chỉ cần kiểm tra qua là xong, nhưng cũng có không ít cái đòi hỏi tính toán thu chi một cách cực kỳ phức tạp mà!"
Quả thật là có những tài liệu như vậy.
Sắp xếp các số liệu hậu cần và các chi phí phát sinh, tính toán tiền lương cho từng người, chi tiết cân đối thu chi,... Tất cả đều được tôi đã tính toán xong xuôi.
"Chắc là do tôi học toán theo cách khác nên tính nhanh hơn chăng? Tôi giỏi cả kế toán lẫn toán học mà."
"C-Cậu không đùa tôi đấy chứ?"
"Ngoài ra, bằng cách thi triển《Layered Dimension》, tôi có thể đọc được nhiều tài liệu cùng một lúc nữa. Với cả, tôi cảm thấy sau khi thăng cấp, bản thân như có thể suy nghĩ về nhiều việc đồng thời vậy."
Gần đây tôi bắt đầu cảm nhận được rằng khả năng tư duy của mình đã tăng lên rõ rệt so với hồi ở thế giới cũ. Không chỉ tốc độ tư duy, cách thức tư duy cũng đã thay đổi. Một trong những thay đổi đó chính là khả năng phân chia luồng suy nghĩ, cho phép não tôi có thể đa tác vụ.
"Có khi nào Snow đã dốc hết sức giúp cậu không?"
"À… không hẳn. Snow thì, ờm, không giúp đỡ nhiều lắm..."
Thực chất tôi còn phải làm cả phần việc của Snow nữa.
Sáng hôm nay cô ấy đã dạy cho tôi đủ thứ một cách vô cùng nhiệt tình, nhưng hóa ra tất cả chỉ là để đùn đẩy hết công việc cho tôi. Đến trưa thì cô ấy đã lười biếng hoàn toàn rồi.
"Không, ngay cả khi có Snow hỗ trợ thì tốc độ này vẫn thật phi lý... Mức độ tư duy không nên tăng lên chỉ vì cấp độ tăng... Đợi đã, nhưng xét tới ma lực đặc biệt của Kanami, có lẽ điều này không phải là bất khả thi? Cũng có thể là do đặc tính của không gian thuật―không, là do khoản ‘đền bù’ chăng?"
Nghe tôi nói, Palinchron bắt đầu đăm chiêu suy nghĩ.
"Dù sao thì nó cũng đã xong. Vậy là hôm nay hết việc rồi rồi nhỉ?"
"À ừm, xin lỗi nhé. Cơ mà đấy không phải là công việc của hôm nay, mà là công việc của cả tuần cơ..."
"Ể? Chừng đó mà là cả tuần sao?"
Tôi vô cùng ngạc nhiên. Quả thật là ban đầu tôi có hơi choáng váng trước số lượng giấy tờ, nhưng tôi lại nghĩ ấy là điều đương nhiên vì đây là lượng tài liệu làm việc trong một ngày của một tổ chức cỡ trung. Thực chất, nghe được rằng đống ấy thực chất là tài liệu cho bảy ngày khiến lòng tôi hơi hụt hẫng.
Thấy tôi như vậy, chị Tayly liền lên tiếng.
"Palinchron… Không phải đặc tính ma thuật hay gì đâu, có lẽ chính bản thân Kanami mới kỳ lạ thì phải?"
"Đừng nói to thế, tôi cũng đang sốc lắm đây."
Sau đó, cả hai đều nhìn tôi với ánh mắt khó tin. Tôi chỉ biết gượng cười.
"Ừm, vậy giờ tôi chỉ cần việc tập trung hỗ trợ các thành viên khác thôi phải không?"
"À thì, thực ra công việc được bàn giao cho các thành viên trong tuần này cũng đã gần như hoàn tất rồi. Với báo cáo này của Tayly, tất cả nhiệm vụ sẽ được coi là hoàn thành… nhờ sự hỗ trợ của cậu, Kanami."
"Ờm… Không phải thế này quá ít sao?"
Tôi thành thật hỏi về khối lượng công việc. Cứ đà này, tôi không biết mình sẽ phải làm gì vào ngày mai cả.
"Đúng là tôi đã giảm bớt việc cho Kanami, bởi sau cùng đây vẫn là tuần đầu tiên cậu làm hội trường... Song tôi cũng không cho cậu ít việc đến vậy. Nếu có gì thì chỗ cậu vừa làm là chính xác khối lượng công việc bình thường của một hội quán rồi..."
"T-Thật ư?"
Đến lúc này, tôi bắt đầu nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Khả năng của tôi cộng thêm phạm vi chỉ huy rộng lớn khi có được từ sự hỗ trợ bằng ma thuật của Snow dường như đã dẫn tới một tình huống bất thường, tới mức đẩy nhanh năng suất hoạt động của hội lên gấp bảy lần.
Palinchron cau mày trầm ngâm.
"Tôi sẽ bàn bạc với Laoravia để sắp xếp thêm việc cho cậu vào tuần tới. Từ giờ đến lúc đó, cậu có thể đi thám hiểm Mê Cung một chút... Dù sao chuyện đó cũng sẽ đóng góp cho hội..."
"Tôi hiểu rồi..."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
"Palinchron, còn chúng tôi thì sao?"
"Cứ việc sử dụng thời gian rảnh rỗi tùy ý. Cô có thể nhận nhiệm vụ ở các tổ chức công cộng hoặc đi đến bất cứ nơi nào cô và tổ đội muốn."
"Hiểu rồi."
Có vẻ như vì tôi quá hăng hái trong ngày đi làm đầu tiên, thành ra không ai trong hội còn việc để làm.
Sau khi ba người bàn luận xong về định hướng sắp tới, mọi người tản ra và đi tới bãi tập, nơi các thành viên khác đang tụ tập do quá rảnh. Tôi đến để xin lỗi vì đã quá hăng hái, nhưng họ bảo chẳng cần thiết. Hầu hết đều nghĩ rằng không có gì tuyệt vời hơn xong việc sớm. Thay vì chỉ trích, phần lớn lại khen ngợi về độ chính xác trong các mệnh lệnh của tôi.
Tôi dành thời gian còn lại trong ngày để tiếp tục giao lưu với các thành viên. Nhận lời tái đấu, trao đổi kiến thức về ma thuật. Dần dà, tôi bắt đầu thu hẹp khoảng cách với mọi người.
Tối đến, tôi chào Snow, ăn tối với Maria và ngủ cùng em ấy.
Và thế là ngày đầu tiên tiên làm hội trưởng chính thức kết thúc. Một khởi đầu không thể suôn sẻ hơn.
****
Sang ngày thứ hai, vì làm việc quá hăng trong ngày đầu tiên nên công việc của tôi ở hội đã hết. Do đó, tôi đang đứng trước cánh cổng dẫn vào Mê Cung.
Snow nói rằng cô ấy sẽ dành cả ngày để ngắm trời nên tôi ép cô theo cùng bởi nếu không thì kiểu gì cô cũng chỉ lêu lổng không đâu. Ngoài ra, Palinchron cũng đã dặn chúng tôi phải hành động cùng nhau.
"Nào, đến lúc chinh phục Mê Cung rồi."
"...Ư, phiền phức quá."
"Snow, đây cũng là một trong những công việc của hội đấy. Palinchron đã dặn tôi phải mở rộng 'Chính lộ' hoặc đánh bại một Thủ hộ giả."
"Ừ, nhưng anh ta đâu có giới hạn thời gian. Làm cho có thôi cũng được mà?"
"Tuy chưa đễn nỗi là làm cho có, tôi cũng đâu định nghiêm túc. Chủ yếu tôi sẽ đi tìm một chút kho báu tiện lúc đi săn vài con quái dễ xơi thôi."
"Hừm, dễ xơi với cậu có thể sẽ là phiền phức với tôi."
"Không sao cả, Snow cứ làm cho có cũng được. Tôi định tự mình làm hết mà. Cô cứ việc đứng sau và quan sát thôi."
Như mọi khi, tôi thuyết phục Snow không bỏ ngang. Thành thật thì tôi không mong đợi quá nhiều từ cô nàng lười biếng này. Tuy nhiên, cô ấy là một người có trách nhiệm nên khả năng cao cô vẫn sẽ ra tay nếu tôi gặp nguy hiểm. Nói cách khác, cô sẽ là bảo hiểm cho tôi trong những trường hợp khẩn cấp.
"...Chỉ quan sát thôi à? Được. Như vậy thì được."
"Ừm, tốt quá. Đi thôi nào."
【Tổ đội】
Snow Walker đã tham gia
Nhìn thấy thông báo đó, tôi và Snow cùng nhau bước vào Mê Cung.
Từ phía sau, một hành lang tối tăm, ẩm ướt mở ra. Con đường đầy mùi máu tanh nồng và ánh sáng đặc trưng khiến một phần trong tôi cảm thấy có chút hoài niệm.
Tôi cuối cùng đã trở về Mê Cung.
Không hiểu sao, vụ hỏa hoạn lớn đó lại khiến tôi nhung nhớ Mê Cung vô cùng.
"...Kanami, có chuyện gì sao?"
Snow gọi tôi, ngạc nhiên vì tôi đã dừng lại từ lúc nào không hay.
"Không, không có gì đâu. Đi thôi."
"...Ừm."
Tôi gạt bỏ những cảm xúc cản trở việc thám hiểm Mê Cung và bắt đầu tiến vào hành lang.
Lần trước hình như… đúng rồi, tôi nhớ là mình đã đặt chân tới Tầng 24.
Ký ức cuối cùng là việc khám phá trở nên khó khăn ở Tầng 24 nên tôi đã phải luyện cấp ở Tầng 19. Tuy nhiên, ký ức cuối cùng đó lại lờ mờ như một bức ảnh trắng đen cũ kỹ. Nhiều chỗ quan trong đã bị những đốm đen che phủ, khiến tôi không thể gợi lại ký ức một cách rõ ràng.
Có lẽ do cú sốc từ trận hỏa hoạn đã khiến ký ức trước và sau đó trở nên mơ hồ.
Tuy nhiên, tôi không thể cứ than vãn mãi được. Tôi lấy lại tinh thần và đưa ra kế hoạch khám phá Mê Cung hôm nay.
Cấp độ của Snow là 16. Chỉ số của cô không khác biệt nhiều so với tôi. Song, về thể lực, cô ấy có lẽ còn cao hơn tôi nhiều bậc. Ma thuật cô thành thạo cũng vô cùng phong phú, và nguồn lực lực thì dường như vô tận.
【Trạng thái】
Tên: Snow Walker
HP: 530/533
MP: 229/240
Chức nghiệp: Trinh sát
Cấp độ: 16
Sức mạnh: 10.22
Thể lực: 10.02
Khéo lẽo: 5.24
Nhanh nhẹn: 5.43
Trí tuệ: 7.92
Ma thuật: 10.86
Tiềm năng: 2.62
Kỹ năng thiên bẩm:
- Long Hộ: 1.09
- Tối Ưu Chuyển Động: 1.89
- Cổ Đại Ma Thuật: 2.04
- Tâm Nhãn: 1.07
- Huyết Thuật: 1.00
Kỹ năng đạt được: Không có
Mục tiêu hôm nay là luyện cấp ở quanh Tầng 19 và tái thiết lập《Connection》ở Tầng 20. Do vụ hỏa hoạn lớn, tất cả các điểm《Connection》 đặt trước của tôi đã bị phá hủy, khiến tôi phải bắt đầu lại từ tầng một. Tuy phiền nhưng không còn cách nào khác. Kế hoạch dự định là sẽ chạy thẳng một mạch đến Tầng 20.
Do 'Chính lộ' đã được mở rộng đến Tầng 23, hành trình sẽ vô cùng dễ dàng. Hơn nữa, với các nhà thám hiểm cấp độ cao như tôi và Snow, những tầng một chữ số chẳng có kẻ thù nào khiến bọn tôi phải e ngại cả.
Sau vài giờ đi bộ, chúng tôi đã đến được Tầng 10 mà không gặp bất kỳ khó khăn gì. Bước chân vào tầng này, cả hai đều kinh ngạc trước sự vắng vẻ của nơi đây.
"Hả? Nơi này không có gì hết."
"Cách đây không lâu, căn phòng này còn chìm trong biển lửa. Có vẻ như lời đồn về cái chết của Thủ hộ giả Tầng 10 là thật."
"Vậy ư? Nếu là thật thì quá tuyệt vời. Người đánh bại được một Thủ hộ giả chắc chắn phải ngang tầm anh hùng nhỉ? Không biết người đó trông như thế nào đây?"
Ngay cả với lượng kiến thức ít ỏi mình, tôi cũng biết đến sự tồn tại của những thực thể được gọi là Thủ hộ giả. Chúng là các con quái trùm mà ngay cả tổ đội của thám hiểm giả mạnh nhất cũng không thể đánh bại, một truyền thuyết sống cho bất cứ ai đặt chân vào Mê Cung.
"Nhưng tôi khá chắc người tuyệt vời ấy chính là Kanami."
"Hả? Tôi á? Tại sao?"
"...Không có gì. Lẩm bẩm linh tinh thôi."
"Không phải, cách cô nói rõ ràng là muốn tôi nghe thấy mà."
"Phiền phức thật. Đi tiếp đi."
"...Hờ, tôi hiểu rồi."
Tôi miễn cưỡng gật đầu.
Mỗi khi Snow gọi một chủ đề nào đó là ‘phiền phức’, cuộc trò chuyện chắc chắn sẽ rơi vào ngõ cụt. Tôi đã thấm thía được điều đó khi làm việc với cô ấy vào hôm qua. Vì vậy, tôi không cố ép cô phải nói tiếp. Điều cô vừa lẩm bẩm có lẽ sẽ dẫn đến câu chuyện về ký ức mà Snow đã nói vào ngày đầu tiên bọn tôi gặp mặt. Và đó không phải là điều tôi muốn nghe đi nghe lại.
Chúng tôi im lặng đi bộ qua Tầng 10 trống rỗng.
Những ngọn lửa bập bùng đặc trưng của cản phòng trước đây đã tan biến không còn dấu vết. Chính sự đứt gãy giữa quá khứ và hiện tại ấy khiến không gian càng thêm trống rỗng. Ngọn lửa hùng vĩ và tráng lệ đó sẽ không bao giờ quay về.
Điều ấy vốn chẳng liên quan gì đến tôi... nhưng lòng tôi không hiểu vì sao lại rầu rĩ một cách khó tả…
"Ma thuật:《Connection》."
Dù bị bao trùm bởi cảm xúc kỳ lạ, tôi vẫn thiết lập một cánh cổng ma thuật ở góc phòng. Rồi tôi trùm lên miếng vải ngụy trang lấy từ『Túi đồ』để nó không quá nổi bật.
"...Đó là không gian thuật à?"
"Ừm, giờ thì ta có thể ra vào nơi này từ văn phòng của hội rồi.”
"Cứ để vậy thì không sợ các nhà thám hiểm khác sẽ sử dụng mất ư?"
"Hừm, đúng thật. Hay là làm thế này đi. Ma thuật: 《Ice》."
Tôi dùng băng thuật để đóng băng hờ cái cổng dịch chuyển.
Cánh cổng《Connection》vốn mỏng manh và rất dễ bị phá hủy. Bình thường thì việc đóng băng nó hoàn toàn là không thể. Tuy nhiên, do bản thân là người đã thi triển《Connection》, tôi hoàn toàn nắm rõ cấu trúc của ma thuật này, nên có thể đóng băng mà không làm hỏng cánh cổng.
Vì hình ảnh trong tâm trí được sử dụng để thêu dệt nên ma thuật hơi khác so với《Ice》 thông thường, tôi đã đặt cho nó một cái tên mới là《Ice Lock》.
"...Đóng băng ư?"
"Nếu ai đó cố gắng làm tan chảy lớp băng, cánh cổng sẽ bị phá hủy theo. Người duy nhất có thể làm tan băng và sử dụng nó chỉ có tôi thôi, vì cả hai phép đều do tôi thi triển. Tôi sẽ gọi nó là ma thuật 'Ice Lock'."
"Một cái tên kỳ lạ. Nhưng chắc vẫn tốt hơn là không làm gì?"
"Dù sao thì đặt một cánh cổng ở Tầng 10 cũng chẳng có ích mấy. Thà đi nhanh tới Tầng 20 rồi dựng ở đó còn hơn. Các nhà thám hiểm bình thường không thể nào chạm đến Tầng 20 được, nên để cổng chỗ đó tôi cũng an tâm hơn."
"...Này, Kanami. Tôi lười lắm, hay là mình nghỉ ở đây đi?"
"Không được. Đi thôi, Snow."
"Ư…"
Tôi thuyết phục Snow đang chần chừ và chúng tôi tiếp tục tiến sâu hơn vào Mê Cung.
****
"Nó là cái quái gì vậy..."
Chuyện xảy lúc bọn tôi đang đi trên ‘Chính lộ' ở Tầng 14, trên đường đến Tầng 20.
Tôi dừng chân khi phát hiện một con quái vật đang di chuyển rất nhanh trong phạm vi của《Dimension》. Tốc độ của nó vượt xa những con quái khác ở Tầng 14. Cho rằng đây hẳn là một đối thủ mạnh, tôi ngay lập tức sử dụng『Phân tích』từ xa.
【Quái vật】
Lineskitter: Hạng 1
Trái ngược với dự đoán, đó là một con quái vật cấp thấp. Thành ra trông nó lạc lõng giữa Tầng 14 này.
Ngoại hình con quái trông giống như một con chuột nhỏ đang phát ra ánh sáng xanh lam. Tuy nhiên, ánh sáng của nó không bình thường.
Vì tò mò nên tôi quyết định đuổi theo nó. Snow ở phía sau trông có vẻ sắp ngủ gục nên tôi thây kệ cô ấy và đi về phía con Lineskitter.
Tuy nhiên, vì con quái này cứ chạy loanh quanh mà không dừng chân ở trong một khu vực cụ thể nào, việc tiếp cận không hề dễ dàng. Song, càng đuổi theo, tôi dần hiểu được quy luật và mô thức trong đường chạy của nó. Và tôi tin chắc rằng dù đi bộ tới bao lâu đi nữa cũng không thể chạm mặt được.
Hết cách, tôi để Snow đợi ở 'Chính lộ’ và bắt đầu đi săn một mình.
Nếu tôi chạy hết sức, Snow sẽ không thể theo kịp. Đây là điểm khác biệt giữa chỉ số của chúng tôi. Tôi chuyên về tốc độ, còn Snow chuyên về sức bền.
Sau khi dặn dò Snow không được ngủ gật trên 'Chính lộ’, tôi tức tốc đuổi theo con Lineskitter.
Sử dụng thông tin có được để dự đoán hành lang nó sẽ đi qua, tôi dần rút ngắn khoảng cách bằng cách liên tục đón đầu nó.
Vài phút sau, tôi thành công đối mặt với sinh vật nhanh nhẹn này.
Tôi liền rút ra thành kiếm từ『Túi đồ』ra và chém thử một nhát.
Ngay khoảnh khắc đó, con Lineskitter lập tức tăng tốc.
"Cái gì!?"
Cú vung kiếm đó là cú duy nhất tôi kịp tung ra. Con Lineskitter dễ dàng tránh được đường kiếm và vụt qua tôi, biến mất vào trong bóng tối của hành lang.
Tôi tính đuổi theo ngay, nhưng sực nhớ đến tốc độ né kiếm của nó và quyết định từ bỏ.
Rất có khả năng tốc độ tối đa của con Lineskitter còn nhanh hơn cả tôi.
Không còn gì để nghi ngờ nữa, con Lineskitter chắc chắn là một con trùm phụ đặc biệt. Linh cảm tôi mách bảo rằng nó giống như một con ‘quái thưởng’ vậy.
Nhận ra cứ đuổi theo sẽ chẳng mang về kết quả gì, tôi cất kiếm vào『Túi đồ』.
Chuyện này bắt đầu thú vị rồi đây.
Tôi bắt đầu lục tung hành trang ma thuật lẫn kho vật phẩm của mình để tìm ra con đường dẫn đến chiến thắng.《Wintermension》, ma thuật mà tôi tự tin nhất, lại không hiệu quả trong trường hợp này. Nó chỉ phát huy hiệu quả khi chặn đứng kẻ địch lao thẳng về phía tôi, gần như vô dụng trước một mục tiêu đang bỏ chạy.
《Overwintermension》 cũng vậy. Mặc dù có hiệu ứng làm chậm, nhưng việc đưa con Lineskitter vào phạm vi ảnh hưởng là rất khó. Tôi có thể tiêu hao thêm ma lực để mở rộng phạm vi ảnh hưởng, nhưng ngay cả thế thì xác suất thành công vẫn sẽ là rất thấp. Có thể tấn công tầm xa bằng《Ice Arrow》, nhưng xét tới tốc độ của mục tiêu, tôi không tự tin mình sẽ bắn trúng ngay cả với sự hỗ trợ từ《Dimension: Calculash》.
Do đó, lựa chọn duy nhất còn lại là giăng bẫy bằng ma thuật.
Tôi lấy nước từ『Túi đồ』và tạo ra một vũng nước lớn trên con đường mà Lineskitter có thể sẽ đi qua. Sau đó, tôi đặt《Snowmension》 lên trên. Tất nhiên, tôi chưa kích hoạt nó ngay lập tức. Do Lineskitter chạy trên mặt đất, khả năng nó dính bẫy là rất cao. Và vì chỉ là quái vật hạng 1, ngay cả cái bẫy đơn giản và nhanh chóng này cũng đủ để xử lý được nó rồi.
Tạo ra thêm năm cái bẫy tương tự, tôi xác định lại vị trí của Lineskitter và đuổi theo nó như ban nãy, lùa nó vào bẫy.
Tôi phải thật nhanh. Cơ sở của cái bẫy vũng nước là《Snowmension》. Nếu ma thuật bị một con quái vật nào khác kích hoạt, cái bẫy sẽ trở nên vô dụng.
Sau khi bị tôi lùa vòng vèo một hồi, cuối cùng nó cũng bước vào khu vực có bẫy. Tôi tập trung toàn bộ tâm trí để không bỏ lỡ thời điểm kích hoạt bẫy.
Ngay khi Lineskitter bước chân vào vũng nước, tôi kích hoạt《Snowmension》. Luồng khí lạnh bùng nổ và vũng nước đóng băng trong nháy mắt, tất nhiên, cùng với đôi chân của Lineskitter.
"Ngon!"
Xác nhận mục tiêu đã bị khống chế bằng《Dimension》, tôi nhanh chóng tiến đến chỗ nó.
Ở đó, Lineskitter đang kêu ré lên, cố gắng vùng vẫy khỏi tảng băng. Có vẻ như nó là một con quái vật hoàn toàn thiên về tốc độ mà không có một chút sức mạnh nào. Lương tâm tôi hơi nhói lên một chút. Tuy nhiên, tôi tự nhủ đây là quy luật khắc nghiệt của thế giới này và chém đôi cơ thể con Lineskitter bằng lưỡi kiếm mình.
【MỞ KHÓA DANH HIỆU: THƯỚC ĐO NHANH NHẸN】
+0.05 điểm Nhanh Nhẹn
Sau đó, tôi kích hoạt『Phân tích』lên viên ma thạch vừa rơi ra.
【Crescent Pectolazri (Thạch Ngực Lưỡi Liềm)】
Một khối tích tụ ma lực để tỏa ra ánh sáng.
Vật phẩm hiếm rơi ra từ quái vật bị nguyền rủa sở hữu tốc độ vô song.
Theo mô tả, tôi biết được đây là một viên ma thạch quý hiếm và cảm thấy an tâm khi nỗ lực của mình đã được đền đáp. Hoàn thành mục tiêu, tôi quay trở về chỗ Snow. Tuy nhiên, mặc dù đã cảnh báo nhiều lần, đập vào mắt tôi là cảnh Snow nhắm mắt tựa bên rìa 'Chính lộ'. Mặc dù cô không ngáy ngủ, nhưng điều đó vẫn khiến tôi bực bội.
"Snow, tôi đã dặn là đừng ngủ mà..."
"...Ưm. Hả, ừm? Đâu, đâu có ngủ đâu."
"À thế hả? Vậy sao ban đầu cô trông chậm tiêu thế?"
"Đừng bận tâm. Quan trọng hơn, anh đã đánh bại con quái đó chưa?"
Snow cố đánh trống lảng. Vì Snow là người lười biếng tới tận xương tủy, nên việc rầy la chắc là tốn công vô ích.
"À, tôi đã giăng bẫy và bắt nó lại. Nhìn xem nó rơi ra thứ gì này."
"Ồ, ồ. Cái này, đây là một món hiếm tới mức một năm còn chưa chắc sẽ xuất hiện ở cả năm quốc gia trong Liên minh Mê Cung tới một lần. Hình như tên của nó là 'Crescent Pectolazri' thì phải?"
"À, đúng vậy. Khó lắm mới lấy được đó."
"Đánh bại quái thưởng không có nghĩa là nó sẽ rơi ra. Vì vậy, nó rất quý hiếm. Chúc mừng cậu nhé, Kanami."
"Vậy ư? Xem ra hôm nay tôi gặp may rồi!"
Có vẻ như lần này tôi đã ăn may. Càng may mắn hơn khi xét tới việc tôi phát hiện ra con Lineskitter bằng《Dimension》hoàn toàn là ngẫu nhiên.
"Giờ thì, lấy được đồ ngon rồi, chúng ta đi tiếp thôi nhỉ?"
Snow giả vờ tỏ vẻ hăng hái. Rõ ràng là cô ấy đang cố tránh để bị tôi mắng vì đã ngủ gật trên 'Chính lộ'.
Tôi thở dài.
"…Ừm, đi thôi."
Nếu được thì tôi đã dành một tiếng đồng hồ thuyết giáo cô ấy rồi. Tôi muốn giải thích cặn kẽ về chuyện quái vật Mê Cung bước vào 'Chính lộ' không phải là điều hiếm, còn luôn có khả năng bị nhà thám hiểm khác tấn công, cùng nhiều tình huống bất ngờ không thể lường trước khác.
Tuy nhiên, Snow vốn tính khí thất thường rất có thể mọi lời nói đều sẽ trôi tuột qua tai này sang tai kia.
Tôi vừa suy nghĩ về cách để uốn nắn lại tính cách của Snow, vừa đi sâu vào trong hành lang.
Cứ thế, sau khi gặp gỡ một chút may mắn, chúng tôi tiến sâu hơn vào Mê Cung.
***
Mặc cho đã tuyên bố rằng Snow không cần phải chiến đấu, lời hứa đó đã bị phá vỡ ở nửa chặng Tầng 19. Quả nhiên, những tình huống bất ngờ là điều không thể tránh khỏi và giờ khi bị quái vật bao vây, Snow bắt buộc phải ra tay.
Kẻ địch của bọn tôi là Carmine Minotauros, quái vật thường của Tầng 19, nhưng Snow lại dễ dàng đánh bại nó một mình. Nhờ những lợi thế có được từ việc là một Long nhân, thể lực của cô còn mạnh mẽ hơn cả những gì bảng trạng thái cho biết. Snow mượn tôi hai món vũ khí lớn hơn nhiều chiều cao của mình và sử dụng chúng để chiến đấu. Tuy nhiên, cách sử dụng của cô ấy quá thô bạo, khiến nhiều vũ khí nhanh chóng nát như tương.
Dù vậy, màn thể hiện sức mạnh ấy khiến tôi tin chắc rằng mình không cần phải lo lắng cho Snow. Cô ấy quả xứng đáng với chức danh hội phó của một hội quán trực thuộc quốc gia.
Vì không còn phải lo lắng về người đồng đội ở phía sau, tốc độ khám phá mê cung của tôi tăng vọt lên. Chúng tôi thành công tiến đến Tầng 20 một cách thuận lợi. Nơi đây cũng một không gian buồn tẻ, vô hồn giống với Tầng 10. Tôi lập tức thiết lập cánh cổng《Connection》ở góc phòng. Với cánh cổng này, chúng tôi có thể đi tắt đến Tầng 20 bất cứ lúc nào.
"Tốt, Tầng 20 đã được đánh dấu xong. Nhiệm vụ hoàn thành."
"Tuyệt, vậy thì quay về và kết thúc ngày hôm nay thôi nào. Cuối cùng cũng kết thúc rồi!"
"Chưa xong đâu, nhưng quay lại thì được. Tôi đang tính đi tìm ai đó có thể dùng ma thuật hồi phục ở trụ sở Truy Sử."
"H-Hồi phục? Nghĩa là anh định bóc lột tôi tiếp sao?"
"Nói thế nhưng cô có làm nhiều đâu. Đi nào."
Thông qua《Connection》, chúng tôi di chuyển trở về văn phòng làm việc ở trụ sở Truy Sử. Quay về xong, tôi nhanh chóng sử dụng《Dimension》để tìm một thành viên có thể sử dụng ma thuật trị thương. Vì công việc trong tuần đã hoàn thành gần hết, tìm được ai đó rảnh rỗi dễ như ăn kẹo vậy.
Tôi gọi một thành viên thông thạo thánh thuật tới chữa trị. Song, bởi chúng tôi không gặp nhiều khó khăn, tất cả vết thương chỉ là chút xây xát ngoài da.
Người đó khi thi triển phép lại nở một nụ cười khiến tôi hơi rờn rợn. Khi tôi hỏi lý do, anh ấy nói rằng việc chữa thương cho kẻ mạnh chính là động lực để mình thức dậy mỗi sáng. Không ngoài dự đoán, là một trong những người phụ trách mảng y tế của Truy Sử, người này đúng thật hơi mát mát.
Xác nhận rằng HP của tôi và Snow đã đầy, tôi định lao ngay vào Mê Cung. Tuy nhiên, Snow thì cứ không thôi rên rỉ.
"L-Làm ơn, cho tôi giải lao tí đi."
"Không được. HP chúng ta đầy rồi. Không có lý do gì để nghỉ ngơi cả."
"...Làm việc liên tục như thế này, tinh thần tôi sẽ suy sụp mất. A, đ-đúng rồi! Lấy cái 'Crescent Pectolazri' lúc nãy ra nào."
"Cái này có vấn đề gì sao?"
Tôi lấy 'Crescent Pectolazri' từ『Túi đồ』ra cho Snow xem.
"Hãy mang nó đến cho thợ rèn của hội. Nếu có thể chế tác, hãy nhờ anh ấy biến nó thành một vũ khí mới. Tôi chắc chắn một viên ma thạch hiếm như thế này sẽ làm ra một vũ khí rất thú vị."
“Ồ, Truy Sử có thợ rèn riêng sao? Đúng là nghe có vẻ thú vị thật."
Tôi đồng tình với ý tưởng nâng cấp vũ khí. Hôm nay, tôi cũng đã làm hỏng vài thanh kiếm. Riêng Snow đã hào phóng làm hỏng phần lớn đống dự phòng của tôi. Tôi từng nghĩ cứ mua thật nhiều kiếm là sẽ đủ, nhưng xét về lâu dài, có lẽ đã đến lúc tôi sắm cho mình một thứ đắt tiền, độc nhất vô nhị với độ bền cao.
"Được rồi, đi thôi nào. Tôi sẽ nhờ anh ta làm đủ thứ cho cậu. Và tôi cũng sẽ đứng cạnh quan sát để đảm bảo chất lượng." Snow nói.
"Ý cậu là nằm ngủ bên cạnh à?" Tôi mỉm cười và chấp nhận đề nghị của Snow.
Và thế là chúng tôi đi đến xưởng chế tác nằm ở rìa trụ sở Truy Sử.
***
"Ờ… Xin lỗi vì đã làm phiền."
Tôi cất tiếng chào và bước vào xưởng chế tác đang chìm đắm trong màn khói đen.
Ngoài trông có vẻ rộng, nhưng trong đây lại chật hẹp hơn tôi tưởng. Dụng cụ làm việc bừa bộn khắp nơi, nhiều bàn gia công cùng lò nung sởn màu được đặt bố trí rải rác. Hơi nóng hầm hập, không khí đặc quánh bồ hóng và bụi bẩn. Nói chung đây không là một nơi mà người ta muốn ở lại lâu.
"Hửm, ai đó?”
Người đàn ông tóc dài đang ngắm nghía một thanh kiếm ở phía sau xưởng nhận ra chúng tôi và cất tiếng hỏi hỏi.
“Ô, là khách à? Ờm, cậu có việc gì không?"
"À, tôi có mang theo kha khá ma thạch, anh có thể chế tác thứ gì đó cho tôi không?"
"Vâng vâng, hiểu rồi. Được thôi. Dù sao tôi cũng đang rảnh."
Anh ta đặt thanh kiếm xuống rồi bước về phía tôi, vừa đi vừa vuốt mái tóc dài. Khi gương mặt lộ rõ, tôi sững sờ trước vô số vết sẹo còn hằn trên đó.
Một mắt đã bị chột, cả hai tai đều bị cắt cụt, trên mặt còn chi chít những vết bỏng. Chỉ nhìn thôi đã thấy đau đớn rồi.
"À, r-rất hân hạnh được gặp anh..."
"Ôi, xin lỗi, làm cậu giật mình rồi à? Cũng không trách được, người mới thường―Khoan đã, đây không phải là hội trưởng của chúng tôi sao? Cậu đâu cần phải tự thân đến cái chỗ bẩn thỉu này đâu? Gọi tôi một tiếng là được rồi mà."
"Không sao đâu, tôi có việc nên tôi là người đến mới phải lẽ chứ. Hơn nữa, tôi không đến với tư cách hội trường. Tôi đến vì có yêu cầu riêng, với tư cách là một khách hàng tên Kanami thôi, à, ờ... anh Alibers?"
"Alibers Reverse. Cậu nhớ à? Hôm qua tôi còn không tham gia giải đấu.”
"Tôi đã cố hết sức để ghi nhớ tên của mọi người mà."
Chúng tôi giới thiệu rồi bắt tay. Sau đó, tôi kiểm tra nhanh kỹ năng của anh Alibers.
【Kỹ năng】
Kỹ năng thiên bẩm:
- Thánh thuật: 1.34
Kỹ năng đạt được:
- Thuộc tính ma thuật: 0.23
- Luyện Kim: 0.89
- Kiếm Thuật: 0.07
Kỹ năng『Luyện Kim』không quá nổi bật. Nếu có gì thì khả năng chiến đấu của anh ấy lại khá hơn rõ rệt. Mặc dù cấp độ không cao, nhưng tương đối ấn tượng. Nói rằng người này là một nhà thám hiểm Mê Cung chuyên sử dụng ma thuật thì tôi sẽ tin đấy. Khả năng cao anh ấy từng là nhà thám hiểm nhưng đã chuyển sang làm thợ rèn do chấn thương, khiến các chỉ số liên quan tới chiến đấu giảm dần theo thời gian.
"Vậy thì hội trường, hôm nay cậu mang theo những gì?"
"À, tôi có mang theo một viên ma thạch mà Snow nói là rất hiếm."
Nói rồi, tôi lấy ma thạch từ『Túi đồ』ra.
Vì đã mất công rồi nên tôi cũng lấy ra luôn tất cả những thứ có vẻ hiếm mà bản thân đã thu thập từ trước.
Trước vô số viên ma thạch với đầy đủ màu sắc khác nhau được bày trên bệ chế tác, Alibers-san sáng mắt lên.
“Chà chà… mấy thứ này hiếm lắm đây. Ngay cả trong mấy cửa hàng thu đổi tiền tệ của nhà nước cũng hiếm khi thấy.”
"Tôi đã tích lũy chúng từ lâu rồi. Với những thứ này, anh có thể làm ra một món vũ khí thật cứng cáp với thật bền không?"
"Chắc chắn rồi. Với chừng này nguyên liệu thì gì tôi cũng làm được."
"Vậy thì nhờ anh. Tôi hiện đang gặp khó khăn vì vũ khí của mình cứ hỏng suốt, khá là phiền."
"Tôi còn chẳng dám tưởng tượng ra những con quái vật có thể làm hỏng được vũ khí của cậu. Nhân tiện, tôi cũng sửa chữa vũ khí bị hỏng mà? Nếu cậu mang đến, biết đâu tôi sẽ sửa được.”
"Ồ, thật sao?"
"Tuy nhiên, trong hầu hết các trường hợp thì mua mới thường sẽ rẻ hơn là sửa."
"Hừm, đợi chút để tôi lấy ra cho anh xem."
Vô cùng vui mừng vì việc sửa chữa vũ khí có thể thực hiện được ở một nơi gần mình, tôi lấy ra những vũ khí bị hỏng từ『Túi đồ』. Do không có ý định che giấu khả năng của mình với các thành viên sẽ hợp tác trong tương lai, tôi mở『Túi đồ』một cách công khai trước mặt anh Alibers. Vì anh ấy trông có hơi ngạc nhiên, nên tôi cũng đã giải thích sơ qua.
Trong lúc lấy đồ, tôi tìm thấy một thanh kiếm bị gãy mà bản thân không nhớ là có từ khi nào. Đó là một thanh kiếm cũ kỹ, lưỡi kiếm bị vênh. Thanh kiếm trông như thể đã bị chảy ra bởi cắm vào dung nham.
【BẢO KIẾM CỦA GIA TỘC ARRACE - ĐÃ BỊ HỎNG】
Sức tấn công 1
Sức tấn công tương đương với một thanh sắt.
Tuy nhiên, trong tên của nó có chữ ‘Bảo Kiếm’. Dù chỉ là tên gọi thì vẫn khá ấn tượng.
Tuy nhiên, tôi không nhớ nổi mình nhặt được nó bằng cách nào. Song, việc tôi quẳng những vật quý giá bị bỏ lại trong mê cung vào『Túi đồ』cũng không phải là chuyện gì mới. Có lẽ tôi đã nhặt được nó trong một lần khám phá mê cung.
Không nghĩ nhiều, tôi cũng đặt 'Bảo kiếm tộc Arrace' lên bàn.
"Đây là hết rồi."
"Đúng là nhiều thật."
"Haha, xin lỗi anh nhé..."
"Được rồi, để tôi xem qua."
Tôi quyết định cùng anh Alibers khảo sát các vũ khí. Nếu tôi biết được sự khác biệt giữa cái có thể sửa chữa và cái không thì sẽ hữu ích rất nhiều cho việc khám phá sau này.
Còn đằng kia thì Snow đang ngồi bó gối và bắt đầu gà gật.
"Nhìn chung thì trong các vũ khí ở đây, kiếm vẫn còn ổn. Mài lại lưỡi là xài tiếp được thôi. Nhưng những cái vũ khí lớn thì coi như bỏ rồi. Chuôi cong còn lưỡi thì mẻ hết cả. Tốt nhất là đem nấu chảy rồi biến thành nguyên liệu."
"Tôi hiểu rồi."
Dường như những vũ khí mà Snow sử dụng đều bị hư hại nặng nề.
"Còn lại thì... Hửm? Cái này, lẽ nào..."
Anh Alibers cầm thanh ‘Bảo Kiếm Của Gia Tộc Arrace’ lên.
"Cái đó có vấn đề gì sao?"
"À không, cái này hẳn được làm bởi một tay thợ lành nghề. Dùng quặng hiếm nên đáng lẽ dấu ấn của người chế tác phải được khắc trên đây... Nhưng tình trạng quá tệ, tôi không đọc được gì cả..."
"Ừm, tôi nhớ trước đây nó có ghi 'Arrace' thì phải…"
Nghĩ rằng nó có thể giúp ích cho việc sửa chữa, tôi nói cho anh thông tin mà bản thân đã thấy trên màn hình.
"Arrace? Là gia tộc Arrace ấy sao? Nhưng cảm giác cái tên đó không giống dấu ấn lắm..."
"Hửm, anh biết gia tộc Arrace ư?"
"Hả? Đương nhiên rồi. Họ là danh gia vọng tộc đó. Gia tộc ấy đã sản sinh ra vô số kiếm sĩ xuất chúng, bao gồm cả ngài Kiếm Thánh, Fenrir Arrace."
"Ồ, thật không thể tin được."
Anh Alibers trả lời câu hỏi của tôi nhưng mắt vẫn không rời khỏi thanh kiếm. Anh ấy có vẻ rất hứng thú với thanh kiếm chất lượng cao này.
"Ừm. Nhưng tôi xin lỗi, tôi không thể sửa cái này. Quặng của nó quá đặc biệt."
"Vậy thì anh cứ nấu chảy và biến nó thành nguyên liệu thô đi."
Với tôi thì nó chỉ là một món đồ nhặt được trên đường. Tuy nhiên, ngay khi nói ra câu đó, tôi lại cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tại sao vậy nhỉ?
"Không, cậu nên giữ nó bên mình. Có thể tôi không sửa được, nhưng cậu vẫn có hy vọng nếu gặp được một thợ rèn ở Whoseyards.”
"À, vâng. Vậy sao?"
Tôi chẳng có tình cảm gì với thanh kiếm này. Dù anh ấy có nấu chảy và biến nó thành vật liệu thì cũng chả sao cả, nhưng có vẻ trong mắt anh Alibers thì điếu đó sẽ rất là lãng phí.
"Một thứ thú vị khác là viên ma thạch này. Nhớ không nhầm thì đây là một viên 'Crescent Pectolazri' nhỉ? Bán cái này, cậu có thể sống sung túc trong ít nhất ba năm đấy. Cậu chắc là muốn đưa nó cho tôi chứ?"
"Cái gì?! Ba năm!?"
Tôi kinh ngạc trước mức giá ngoài sức tưởng tượng. Một trong những mục tiêu của tôi là chi trả chi phí chữa bệnh cho Maria. Mục tiêu đó có thể ngay lập tức được giải quyết bằng cách bán viên ma thạch này.
"Mặt khác, nếu sử dụng nó, tôi có thể làm ra thứ gì đó với giá trị tương xứng. Có thể gia cường cho kiếm. Cá nhân tôi thì nghĩ cậu nên dùng nó làm các vật phẩm ma thuật tận dụng đặc tính của ma thạch này, như nhẫn hay dây chuyền chẳng hạn."
"Tôi đang cần vũ khí hơn là vật phẩm ma thuật, nên là..."
"À, nhìn đến đống vũ khí tàn tạ này là tôi hiểu. Thành thật thì may là cậu muốn vậy, chế tạo vũ khí đúng với chuyên môn của tôi hơn. Vậy tôi sẽ nhận những vũ khí bị hỏng và ma thạch phù hợp nhé."
"Cứ tự nhiên."
Sau đó, tôi và anh Alibers ghi lại các vũ khí và ma thạch được giao dịch rồi thống nhất hạn bàn giao. Khi tôi bày tỏ mong muốn có vũ khí bền chắc càng sớm càng tốt, Alibers suy nghĩ một lát và đưa ra đề xuất.
"Cách tốt nhất để hoàn thành công việc nhanh là tăng nhân lực. Bằng cách đó chất lượng vẫn được đảm bảo. Nếu tôi mời thợ rèn quen biết ở thành phố, công việc sẽ nhanh hơn nhưng chi phí sẽ tăng theo đấy."
"Không sao. Về lâu dài làm vậy sẽ rẻ hơn việc cứ thay vũ khí này sang vũ khí khác. Xin anh hãy làm nhanh nhất có thể."
"Tôi hiểu rồi. Vậy chi phí sẽ là như thế này... Phần ma thạch dư, tôi sẽ đem chúng đi đổi thành tiền giúp cậu. Trông cậu bận rộn quá mà."
"Cảm ơn anh đã giúp đỡ."
"Được rồi, bây giờ tôi sẽ chuẩn bị vũ khí ngay. Đây là hợp đồng. Về chi tiết và giá cả thị trường cậu cứ hỏi Snow ở đằng kia. Trông cô ấy lơ mơ thế thôi chứ rành mấy khoản này lắm. Nếu cảm thấy giá cả không hợp lý, cứ việc đến đây phản ánh."
"Snow à? Tôi hiểu rồi."
Tôi nhìn Snow đang nằm ngủ ở góc phòng. Tôi vốn định hỏi Palinchron hoặc ông Rayle, nhưng có vẻ Snow cũng ổn.
"Và giờ đến phần quan trọng nhất..."
"Phần quan trọng nhất? Là sao ạ?"
"Đúng vậy, ta vẫn chưa quyết định yếu tố quan trọng nhất trong quá trình chế tác vũ khí."
Tôi cứ tưởng rằng phần lớn đã xong rồi. Nhưng có lẽ từ góc nhìn của một thợ rèn chuyên nghiệp, chúng tôi vẫn chưa quyết định điều thiết yếu đến mức anh ấy gọi đó là mối quan tâm hàng đầu.
"Quan trọng nhất ư? Rốt cuộc đó là gì vậy?"
"Chính là thiết kế!"
"Hả... Thiết kế?"
"Đúng vậy! Diện mạo! Trang trí! Chúng chính là điều quan trọng hơn bất kỳ thứ gì! Hơn cả chất lượng chính là vẻ đẹp! Nếu kiếm đẹp, kỹ năng kiếm thuật điêu luyện của hội trường cũng sẽ nổi bật hơn mà, không đúng sao!?"
Hết cách rồi, thì ra người này là như vậy...
Tôi cứ nghĩ anh ấy là người nghiêm túc, nhưng đúng với danh nghĩa thợ rèn độc quyền cho hội Truy Sử, suy nghĩ của anh hơi khác người.
"Đó là vũ khí mà tôi sẽ giao phó tính mạng mình vào. Xin anh hãy ưu tiên chất lượng hơn ngoại hình."
"Chính vì giao phó tính mạng nến mới phải chú ý đến ngoại hình! Vào khoảnh khắc sinh tử, khi máu tươi văng tung tóe khắp không trung, nếu thanh kiếm cầm trên tay mà không ngầu thì làm sao có thể nhắm mắt xuôi tay?! Cái chết của một anh hùng phải thật tráng lệ mới được!"
"Không không, thưa anh, chúng ta cầm vũ khí để đảm bảo bản thân không phải chết mà. Tôi không muốn nghĩ đến khoảnh khắc mình chết đâu."
"Và đó chính là một suy nghĩ sai lầm, thưa hội trường! Đúng là những gì ta làm khi còn sống cũng quan trọng thật, nhưng cách bản thân hy sinh còn quan trọng hơn nữa!"
“Không đời nào! Sống quan trọng hơn! Ngoại hình không cần thiết đâu, xin anh hãy cứ làm ra một món đơn giản và bền chắc thôi."
"Không được! Rèn ra những thanh kiếm ngầu lòi cho những kiếm sĩ cừ khôi chính là lẽ sống của tôi!"
"Coi như đây là mệnh lệnh của hội trưởng. Xin hãy ưu tiên độ bền khi chế tác."
"Ha ha, xin lỗi nhé, nhưng điều đó không có tác dụng ở Truy Sử đâu. Làm trái lệnh ăn sâu vào máu bọn tôi rồi! Nhất là khi dính tới mấy thứ lãng mạng!"
Mặc dù tôi đã ra lệnh, anh Alibers vẫn tiếp tục chống đối.
"Đã thế thì tôi rút yêu cầu."
"Không, không, tôi không cho phép! Không đời nào tôi bỏ lỡ cơ hội được chế tác thanh kiếm của hội trưởng cả!"
"Vậy thì làm việc nghiêm túc đi. Tôi cũng đâu có muốn phải lặn lội xa xôi trong khi có sẵn một cái xưởng ngay bên cạnh mình."
"Khụ, đành chịu vậy... Tạm thời thì làm ra thứ gì đó bền trước, rồi sau đó trang trí lên trên thì sao...?"
"Nếu phần trang trí chỉ làm thành kiếm nặng hơn một chút, tôi sẽ thỏa hiệp. Nhưng tôi không trả tiền cho phần trang trí đâu."
"Hết cách thật, để tôi tự bỏ tiền túi vậy..."
"Tự bỏ tiền túi? Anh không định lựa chọn từ bỏ ư?"
"Không hề."
"Thật đấy sao?"
Anh Alibers trải một tờ giấy dày lên bàn gia công và bắt đầu phác thảo ý tưởng bằng bút lông.
"Nếu cậu có yêu cầu gì, cứ nói cho tôi biết. Về phần tôi, tôi đang nghĩ đến một lưỡi kiếm thẳng đơn giản với tông trắng làm chủ đạo. Như vậy thì tôi sẽ có thể làm cho nó vừa đẹp vừa bền. Sau đó thêm chút bạc và khắc chữ ký bằng ngọc màu xanh lục được nấu chảy. Cậu thấy sao?"
Nhìn thấy bản phác thảo của thanh kiếm, tôi tức khắc bị cuốn hút bởi hình dáng tuyệt đẹp của nó.
"Tâm huyết thật... Nhưng tôi thích xanh lam hơn xanh lục cho màu chữ ký. Nó mang lại cảm giác tươi mới hơn."
"Vậy là hội trưởng thích thiết kế gọn gàng, trong trẻo. Tôi sẽ xem xét."
"Còn cả sự hài hòa và thanh thoát nữa. Một thanh kiếm không cân đối sẽ khó sử dụng lắm, nên xin hãy làm cho nó đối xứng."
"Ừm, cá nhân tôi thích kiểu bất đối xứng hơn, nhưng đành chịu vậy. Tôi sẽ bù lại bằng phần trang trí."
Hình dung về thành quả cuối cùng, chúng tôi tranh luận sôi nổi về ý tưởng của nhau. Có vẻ như niềm đam mê của anh Alibers cũng cuốn hút tôi, khiến bản thân hào hứng không kém. Tôi có thể cảm nhận được niềm yêu thích trò chơi ăn sâu vào trong mình đang trỗi dậy.
Tôi và Alibers thảo luận về vũ khí suốt một hồi và trước khi kịp nhận ra, trời đã bắt đầu trở tối.
Nói xong hết những điều muốn nói, chúng tôi chia tay với nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt.
"Hẹn gặp lại nhé, hội trường. Đây là công việc lớn đầu tiên của tôi sau một thời gian dài nên tôi đang rất hăng hái đấy."
"Vâng, nhờ anh giúp đỡ. Snow, ta xong rồi. Đi thôi."
Tôi nắm cổ áo Snow đang nằm ngủ ở góc phòng kéo dậy. Cuộc trò chuyện dài dòng mà cô ấy chẳng hề hứng thú đã ru cô vào giấc ngủ say. Anh Alibers đang cười khúc khích khi thấy cảnh đó. Tôi cười gượng gạo đáp lại rồi kéo Snow ra khỏi xưởng.
Với những gì đang chuẩn bị, công cuộc khám phá mê cung từ Tầng 20 dự kiến bắt đầu từ ngày mai sẽ trở nên dễ dàng hơn. Thành thật mà nói, cuộc thám hiểm ngày hôm nay cứ như vừa cưỡi ngựa xem hoa vậy. Không ngoa khi nói rằng cuộc chơi thực sự của chúng tôi nằm phía bên kia Tầng 20.
Sau khi rời xưởng, tôi và Snow vào thị trấn. Chúng tôi đi mua sắm và ghé qua nhà thờ để chuẩn bị cho chuyến thám hiểm Mê Cung nghiêm túc sắp tới. Cấp độ của tôi đã lên 15 và như thường lệ, tôi phân bổ điểm thưởng cho Ma thuật. Vì nhu cầu sử dụng《Dimension》càng ngày càng tăng, tôi không nghĩ mình còn lựa chọn nào khác, đặc biệt là khi nó cũng giúp tôi tăng cường phản xạ và độ chính xác.
Mải mê nghĩ về thanh kiếm sắp có trong tay, tôi quay về căn phòng nơi Maria đang chờ mình và kết thúc ngày làm việc thứ hai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Blizzardmension sửa thành Overwintermension Cho ai không nhớ, đây là thanh kiếm Dia tặng Kanami sau khi nhập viện ở cuối tập 1