Let's Aim for the Deepest Part of the Otherworldly Labyrinth

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

(LN) Tập 4 - Chương 01: Một câu chuyện mới được vén màn tại Laoravia

Mình thề…

Thề cái gì cơ…?

Tôi chậm rãi mở mắt. Dùng tay lay cái đầu nặng trĩu, tôi đảo mắt nhìn quanh căn phòng.

“Đây là đâu?”

Đập vào mắt tôi là một khung cảnh xa lạ, một căn phòng gỗ chật chội chỉ chứa đựng những vật dụng tối thiểu. Có một khung cửa sổ mở toang để gió mát lùa vào. Căn phòng tuy đơn giản nhưng lại vô cùng thư thái… ít nhất là theo quan điểm của tôi.

Ngoài tôi ra còn có một người đàn ông khác. Khuôn mặt anh ta góc cạnh, đang ngồi trên một chiếc ghế, cũng là một trong số ít những đồ đạc ở đây. Nhớ không nhầm thì tên anh ta là... Palinchron!

A, đúng rồi! Palinchron Legacy! Ân nhân cứu mạng của mình!

Nhìn thấy tôi đã tỉnh dậy, anh khép cuốn sách đang đọc và vỗ nhẹ lên vai tôi với vẻ thân tình.

“Ồ? Cậu tỉnh rồi à, Kanami? Đúng lúc lắm. Em gái cậu cũng với mới tỉnh đấy. Để tôi dẫn cậu đi gặp nhé.”

Nói xong, anh rời khỏi phòng. Thấy vậy, tôi cũng bước xuống giường để đi theo.

Đúng lúc ấy, cơ thể tôi chợt cứng lại. Một cơn khó chịu ập đến. Cứ như thể dây điện bị nối sai đầu. Hay như tay chân của một con búp bê đang bị lắp ngược.

Có gì đó không đúng.

Tuy nhiên, đi kèm sự khó chịu ấy lại là một sự giải thoát vô cùng sảng khoái, giống như ai đó vừa khoét ra một cái lỗ hổng lớn trong tim tôi cho không khí lùa qua.

Tôi linh cảm rằng mình đang hiểu nhầm một điều gì đó nghiêm trọng, rằng có thứ quan trọng mà tôi đã quên đi.

Song tôi lại thấy biết ơn điều đó vì chính nhờ có vậy mà tâm trí tôi mới nhẹ nhõm thế này. Thật là một cảm giác kì lạ.

“Kanami! Nhanh chân lên đi nào!”

Lời thúc giục của Palinchron đã xua tan đi cảm giác ấy. Không thể để ân nhân của mình chờ đợi thêm, tôi quyết định gạt phăng những vương vấn sang một bên và bước nhanh ra khỏi phòng.

“A, xin lỗi! Tới ngay đây!”

Bước chân ra hành lang, tôi mới nhận ra đây là nơi nào.

Đây chính là trụ sở chính của hội Truy Sử. Căn phòng mà tôi vừa mới đi ra chính là bệnh xá của hội và tôi đã ở đó để nghỉ ngơi.

Thật kì lạ là tôi lại không lập tức nhận ra được nơi này ngay khi tỉnh dậy, cơ mà tôi không có thời gian để ngẫm nghĩ. Palinchron đã bỏ đi xa rồi. Nếu không đuổi theo, chắc chắn là anh ấy sẽ cho tôi hít bụi.

Do đó, tôi nhanh chóng chạy dọc theo hành lang mà bản thân lẽ ra phải quen thuộc nhưng lại có cảm giác vô cùng xa lạ.

Càng đi tôi càng nhận ra cơ thể mình chưa hồi phục hoàn toàn. Người tôi uể oải như là đã ngủ li bì mấy ngày liền. Đầu óc mơ màng, bước chân nhẹ bẫng như đang đi trên mây. Nếu có ai bảo rằng bản thân vẫn đang nằm mơ ngủ thì có khi tôi cũng sẽ tin đấy.

Tôi liên tục lắc đầu để giữ mình tỉnh táo trong khi đuổi theo Palinchron.

Leo lên vài bậc thang, bọn tôi đặt chân tới một căn phòng. Palinchron dừng lại trước cửa, ra hiệu cho tôi đi vào. Tôi mở tung cánh cửa.

Căn phòng bên trong rộng rãi hơn hẳn phòng bệnh xá ban nãy. Nhìn qua thì cũng phải hơn ít nhất năm lần. Các kệ sách dọc tường tạo cho nơi này một bầu không khí rất chi là tri thức. Ở góc xa của căn phòng có một chiếc giường. Ngồi trên đó là một cô gái trẻ với mái tóc đen. Đôi mắt cô đang hướng về khung cảnh ngoài cửa sổ, nơi tấm rèm khẽ lay theo gió.

A, đúng rồi. Đây chính là người tôi đã thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá.

“Em gái cậu, Maria, cũng đang an toàn. An tâm rồi chứ, Kanami?”

Giọng nói Palinchron vang lên từ phía sau.

Em… gái? Ừ nhỉ. Cô gái với mái tóc đen này chính là em gái mình. Em ấy là người quan trọng hơn bất thảy thứ gì và là người mình sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng để bảo vệ. Đó là người em gái mà mẹ yêu dấu đã giao phó cho mình trước khi qua đời. Và tên em ấy là… Maria…

“Ừ, ừm… Thật may là Maria cũng không sao cả…”

Không hiểu vì sao mà khi thốt lên cái tên Maria, đầu tôi lại cảm thấy đau nhói.

“Đúng vậy, đám cháy khá lớn, nhưng kì lạ thay là lại không có ai thiệt mạng cả.”

Càng nói chuyện, ý thức tôi càng tỉnh táo hơn.

Đúng vậy, Palinchron đã cứu mình và Maria khỏi đám cháy.

Tỉnh dậy khỏi giấc mơ, kí ức cứ lần lượt ùa về. Từng chút một, những cuộc phiêu lưu kỳ lạ tại cái thế giới kỳ ảo này hiện lên trước mắt tôi. Đây thực chất là lần thứ hai tôi được Palinchron cứu giúp. Khi anh em bọn tôi lần đầu đặt chân tới mảnh đất xa lạ này, anh ấy chính là người đã che chở cho bọn tôi khỏi những mối hiểm nguy trong Mê Cung. Ấy là lần đầu. Lần còn lại là khi mà bọn tôi được anh giải cứu khỏi một đám cháy lớn trong thị trấn. Cảnh tượng ấy... tôi vẫn nhớ rõ mồn một, ngôi nhà của tôi chìm trong lửa đỏ rực.

Tuy nhiên, điều ngạc nhiên là chẳng có ai bị thương cả. Tôi chắc chắn đã thấy ngọn lửa ấy dữ dội đến mức khó mà không có thương vong nào.

‘Anh hai’ ơi? Anh đến thăm ạ?”

Nhận ra sự hiện diện của tôi, Maria quay mặt sang.

“Ừm, là anh đây. Em đã khỏe lại rồi nhỉ, Maria?”

“Dạ, vâng. Nhưng mà…”

Maria đặt tay lên đầu.

“Không hiểu sao đầu em đau lắm.”

Khi cả hai trò chuyện, một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ len vào tim tôi.

“Em không bị thương ở đâu chứ?”

“Không, em không bị thương. Nhưng… đầu em đau lắm…”

Đây không phải điều gì mới, cơ thế em ấy đã yếu ớt từ nhỏ. Hồi còn ở thế giới cũ, em ấy cũng dành hầu hết thời gian trong bệnh viện. Bệnh tình của em ấy vẫn chưa có cải thiện gì kể từ khi cả hai lạc vào thế giới này. Thực chất, có lẽ việc thay đổi môi trường đột ngột đã khiến tình trạng của em trở nặng hơn.

Chợt, tôi nhìn thấy món trang sức mà Maria đang đeo trên cổ tay. Cái vòng tay ấy là thứ Palinchron đã tặng cho Maria để giải quyết những bất tiện mà mấy kẻ ‘dị giới’ như bọn tôi có thể phải trải qua. Miễn còn đeo nó trên mình, chúng tôi sẽ có thể thích nghi với môi trường thế giới này cũng như loại bỏ đi rào cản ngôn ngữ. Ngoài ra, cái vòng còn có tác dụng ổn định nguồn năng lượng ma thuật khó kiểm soát của bọn tôi.

Tôi và Maria đều có một cái. Bọn tôi đã từng hỏi giá của hai chiếc vòng tay với Palinchron, nhưng anh ấy không nói gì cả. Song tôi cá chắc chúng không phải đồ rẻ tiền. Ân huệ của Palinchron chưa dừng lại ở đó. Đôi mắt hiện tại của Maria là ‘mắt giả’. Sau khi Maria đánh mất đi thị giác trong vụ hỏa hoạn, Palinchron đã chuẩn bị chúng cho em ấy. Xét tới mức độ hoàn thiện của chúng, khá dễ để đoán được rằng đôi ‘mắt giả’ này ngốn cả một gia tài.

Mình cần phải cố gắng hết sức để báo đáp lòng tốt của Palinchron mới được.

Tôi nghĩ vậy trong khi xoa đầu Maria và dìu em ấy nằm xuống.

“Nếu đau đầu thì em cứ nghỉ tiếp đi.”

“Vâng ạ. Cảm ơn anh vì đã tới thăm.”

Maria khẽ đỏ mặt, ngoan ngoãn nằm xuống. Đúng như tôi nghĩ, em vẫn chưa khỏe hẳn. Trông như đang sốt vậy. Em ấy từ xưa đã hay ốm vặt rồi.

Tôi nắm chặt tay Maria vì lo lắng. Đúng lúc đó, giọng nói Palinchron vang lên từ đằng sau.

“Xin lỗi, cơ mà phiền cậu để dành buổi đoàn tụ anh em nồng thắm vào khi khác được chứ? Ta vẫn còn nhiều việc để làm lắm.”

“Việc để làm? Xin lỗi nhé, Palinchron. Hôm nay ta có việc gì vậy?”

“Hôm nay là ngày cậu đăng ký vào hội Truy Sử mà, phải không? Vụ cháy lớn làm mọi thứ chậm trễ một chút, nhưng vì cậu đã khỏe như mâm rồi nên cứ triển theo kế hoạch ban đầu thôi.”

“À, ừ nhỉ. Tôi quên mất.”

Nhớ ra rồi. Tôi cần phải kiếm tiền để trang trải chi phí chữa bệnh cho Maria. Do đó Palinchron đã chu đáo giới thiệu cho tôi một công việc. Đó là gia nhập hội Truy Sử, một hội quán chính thống được Laoravia, một trong các quốc gia thuộc Liên minh Mê Cung, công nhận chính thức.

Với kỹ năng hiện có, tôi sẽ trở thành một thành viên trong hàng ngũ của họ.

“À, đúng rồi. Anh hai sẽ gia nhập hội quán…”

Maria thì thầm như thể cũng vừa mới nhớ ra.

“Chính xác. Để sinh tồn ở thế giới này, cả hai người cần phải kiếm được một khoản thu nhập ổn định. Tôi nghĩ cách tốt nhất để làm vậy là cho cả hai gia nhập hội quán của tôi. Thu thập cũng khá, lại còn mở rộng được quan hệ nữa. Với hơn cả, hai người sẽ được nằm dưới sự bảo vệ của Laoravia, thỏa thuận quá là béo bở. Quả là một điều kiện lý tưởng để Maria được chăm sóc chu đáo, phải không nào?”

“Cảm ơn anh rất nhiều, Palinchron. Nhờ ơn anh, bọn tôi sẽ có thể sống sót được ở thế giới này…”

Tôi cúi đầu cảm ơn vị ân nhân đã giới thiệu cho mình một công việc hoàn hảo thế này.

“Này này, còn quá sớm để an tâm đó. Cậu cần phải làm bài kiểm tra đầu vào nữa mà. Có là Kanami thì cũng không được tôi cho vào một cách vô điều kiện đâu. Trượt kỳ bài thi thì coi như là chưa có thỏa thuận nào nha.”

“Đương nhiên rồi. Không cần ưu tiên tôi, anh cứ việc đánh giá nghiêm túc đi.”

Lời nói Palinchron có vẻ dọa dẫm, nhưng ấy chính xác là mong muốn của tôi.

Nghe thấy khí thế của tôi, Palinchron mỉm cười.

“Lại đây nào.”

Chào tạm biệt Maria, tôi bước theo Palinchron để tham dự bài kiểm tra vào hội Truy Sử và giành lấy chỗ đứng cho anh em tôi ở thế giới xa lạ này.

***

Những bức tường được xây bằng đá và trần nhà dạng vòm cao thoáng. Chính giữa là một khoảng tròn rộng phủ đầy lớp cát mịn. Đây chính là bãi tập của hội Truy Sử.

Trong bãi tập rộng bằng sân thể chất trường cấp ba này, các thành viên của hội đã tề tựu đông đủ. Họ có khoảng ba mươi người. Trai gái, già trẻ đều có. Một số mang trên lưng thanh đại kiếm to hơn cả cơ thể, số khác thì cầm trượng hoặc đũa phép và khoác lên mình một tấm áo choàng cổ điển.

Tôi đứng cạnh Palinchron, mồ hôi rịn trên trán trước ba chục ánh nhìn đang đổ dồn về phía mình. Sau khi kiểm tra xem mọi người đã tập trung đủ và chào hỏi vài lời, Palinchron đẩy tôi về trước.

“Được rồi, giới thiệu bản thân đi, Kanami.”

“Ơ ừm, tên tôi Aikawa Kanami. Tôi là một băng thuật sư Cấp 14. Tôi cũng biết dùng kiếm đôi chút. Rất mong được mọi người chỉ dạy…”

Tôi nói to để tất cả nghe thấy.

Cách mọi người phản ứng rất đa dạng. Người chăm chú lắng nghe, số thì chẳng thèm để tâm. Tuy nhiên, khi nghe đến cấp độ của tôi, rất nhiều người đã sáng mắt lên.

“Cấp 14, ở độ tuổi này ư? Có vẻ như Palinchron lại dụ dỗ thêm được một nhân tài nữa rồi.”

“Lễ phép ghê. Mặt mũi cũng ưa nhìn đấy chứ. Tiếc mỗi vết bỏng ở mặt.”

“Đã ma thuật sư lại còn dùng kiếm á? Chà, theo tôi thì cậu ta có vẻ nửa nạc nửa mỡ.”

Tất cả đều thẳng thừng nhận xét tôi và điều đó chẳng dễ chịu chút nào. Cảm giác như tôi là một miếng thịt được bày ra trên bàn ăn vậy. Mong là cái này sẽ sớm kết thúc.

Khi đang đảo mắt nhìn quanh, tôi nhận ra một người có phản ứng đặc biệt kỳ lạ. Một cô gái với mái tóc dài màu xanh gợn sóng như biển cả đang tròn mắt nhìn tôi. Từ cặp sừng nhô ra khỏi mái tóc của cô, tôi đoán cô ấy là bán nhân. Để thêm phần thuyết phục cho phỏng đoản ấy, cô có một chiếc đuôi lấp ló dưới bộ trang phục dày cộp theo phong cách dân tộc. well, go on

“Hả? Cậu Sieg?”

Cô ấy ngỡ ngàng nhìn tôi, miệng há hốc.

“Ơ, cô cũng ở đây à, Snow…”

Palinchron gọi cô gái bán nhân là Snow. Sau đó, anh quay sang bảo tôi: “Xin lỗi nhé. Cậu cứ đi chào hỏi mọi người đi”, rồi bước đên chỗ cô gái bán nhân để nói chuyện riêng. Anh ấy là một trong những thành viên cấp cao của hội mà, nên có lẽ anh có thông báo hoặc thông tin gì đó dành cho cô.

Khi tôi mải nhìn Palinchron và Snow bàn chuyện từ xa, những thành viên khác trong hội lần lượt tiếp cận tôi.

“Xin chào, Kanami. Hân hạnh được gặp cậu.”

Bây giờ không phải lúc để nhìn đi nơi khác. Tôi đáp lại, cố gắng tạo ấn tượng tốt nhất có thể.

“Vâng ạ. Tôi cũng rất vui được biết ngài.”

Lấy lời đó làm tín hiệu, các thành viên khác trong hội bắt đầu tiếp cận tôi.

“Chào Kanami nhé. Tên chị là Teyly. Chị là đội trưởng của một tổ đội trong hội―”

“Đừng có giành lời ta chứ. Nghe này anh bạn, lát nữa ta sẽ dạy cậu dùng kiếm. Đừng có tốn thời gian vào ma thuật làm gì. Bỏ nó đi rồi gia nhập đội của ta.”

“Ơ kìa, đừng biến một người có ma lực thành một kẻ cơ bắp không não như ông chứ…”

“Kanami, rất vui được biết cậu nha!”

Một ma thuật sư với vẻ mặt thân thiện, một kiếm sĩ đô con, một cậu thanh niên đeo cung sau lưng—tất cả đều ăn mặc như đang chuẩn bị cho một trò hề nào đó. Mặc cho bản thân hiểu rằng đây là thế giới khác, đột nhiên đứng gần bọn họ thế này vẫn khiến tôi hơi hoảng.

“Haha, cảm ơn sự quan tâm của mọi người…”

Tôi mỉm cười xã giao, lòng hơi lo liệu mặt mình có đang cứng đờ.

“Nào, mọi người. Dừng lại thôi.”

Palinchron vỗ tay để thu hút sự chú ý trong khi anh bước về phía tôi.

Có vẻ như anh đã xong việc với Snow. Cô giờ đã đi ra xa và ngồi dưới bóng râm để nghỉ ngơi. Nếu được thì tôi muốn mình có thể chào hỏi cô ấy. Đương nhiên không phải chỉ vì cô xinh đẹp. Vì lý do nào đó, tôi cảm thấy việc nói chuyện được với cô rất quan trọng. Thật kỳ lạ, tôi thề là mình đã gặp cô ấy ở đâu đó rồi…

“Bài kiểm tra đầu vào của Kanami còn chưa bắt đầu mà. Không phải mọi người hơi vội vã rồi sao?”

Nghe thấy Palinchron nói về bài kiểm tra, tôi lập tức xua đuổi hình ảnh cô gái ra khỏi tâm trí và tập trung lại. Vì em gái cũng như bản thân, tôi không được phép thất bại ở đây.

“Ôi, thôi nào, Palinchron.”

Người kiếm sĩ đô con lên tiếng.

“Đã có tên nào được anh đem đây mà lại rớt bài kiểm tra đâu. Thi thố gì nữa? Cứ cho cậu ấy vào tổ đội của tôi đi.”

Người kiếm sĩ buông lời châm chọc.

Dựa vào vị trí đứng cùng giọng điệu tự tin của anh ta, tôi đoán người này có chức vụ khá cao trong hội. Những vết sẹo khắp người là minh chứng cho thấy anh không phải kiểu dễ bị xem thường.

“Không không, làm sao ta biết chắc được? Dù sao thì tôi đang có thông báo quan trọng nên mọi người tem tém lại nào.”

Palinchron vẫn giữ vững phong thái của mình.

Khi mới nghe nói là hội quán trực thuộc chính phủ, tôi cứ nghĩ nơi đây sẽ ngột ngạt, nghiêm túc hơn mới phải. Song mọi thứ lại trái ngược hoàn toàn. Bầu không khí thực chất khá là thân thiện.

"Thôi, làm nhanh cho xong. Nói cho tất cả biết trước, cậu bé đó là của tổ đội tôi rồi."

Một cô gái cầm trượng mỉm cười nhìn tôi.

Phớt lờ cuộc tranh cãi về việc tôi sẽ thuộc về tổ đội nào, Palinchron thững thờ tuyên bố.

"―Tuy không muốn làm mọi người mất vui, nhưng Kanami sẽ không vào bất kỳ tổ đội nào cả."

Nghe vậy, các thành viên trong hội bắt đầu thì thầm với nhau bằng vẻ mặt khó hiểu. Tất cả đều yêu cầu một lời giải thích từ Palinchron. Tuy nhiên, Palinchron vẫn thản nhiên như bao giờ. Anh thích thú giải thích cho mọi người bằng một câu vô cùng ngắn gọn.

"Bởi vì Kanami sẽ trở thành hội trưởng của Truy Sử.”

Phải mất một lúc đám đông mới hiểu được điều anh vừa nói.

Sau vài giây im lặng, toàn bãi tập tràn ngập những tiếng kêu kinh ngạc. Và người đầu tiên kêu lên chính là tôi.

"Hả, HẢ!?"

Các thành viên cũng đặt những câu hỏi tương tự và yêu cầu giải thích chi tiết hơn.

"Khoan, khoan đã. Palinchron, anh đùa quá trớn rồi đấy!"

"Cái gì cơ?! Để cậu ta trở thành hội trưởng là sao chứ?!"

Tôi cũng đồng ý với họ. Nghe chẳng khác gì một trò đùa nhạt nhẽo cả.

Tuy nhiên, Palinchron vẫn giữ nguyên vẻ bình thản.

"Kanami là ‘anh hùng' được tôi và hội phó Rayle lựa chọn. Đúng theo kế hoạch ban đầu, chúng ta sẽ để một anh hùng như cậu ấy ngồi vào vị trí lãnh đạo tối cao hiện đang bỏ trống của hội Truy Sử."

Đây là lần thứ hai anh ấy nhấn mạnh rằng tôi sẽ trở thành hội trường.

Hơn nữa, anh còn phong tôi thêm cái chức danh “anh hùng." Đúng là cường điệu mà.

"...Anh mất trí rồi à?"

Người kiếm sĩ đô con thay mặt đám đông trừng mắt nhìn Palinchron và chất vấn.

Nhận ra Palinchron đang nghiêm túc, bầu không khí trở nên nặng nề, căng thẳng tới mức như muốn nổ tung trong chớp mắt.

"Kanami rất mạnh mẽ và tính cách của cậu cũng lôi cuốn. Hơn hết, cậu ấy có phẩm chất của một ‘anh hùng’. Do đó, việc phong cậu trở thành hội trường là điều hợp lý. Ai có ý kiến thì cứ việc thách đấu cậu ấy. Từ giờ, thay vì kiểm tra bình thường, ta sẽ tổ chức một giải đấu loại giữa Kanami và tất cả mọi người."

Lời khiêu khích của Palinchron càng khơi dậy cơn khát máu của các thành viên trong hội.

Tất cả đều nhìn tôi với ánh mắt sắt như dao cạo. Không chịu nổi áp lực từ những bậc kỳ cựu và cường giả lão luyện, tôi hét lên với Palinchron.

"Palinchron, anh đang nói cái quái gì vậy!? Anh bị điên hay sao!?"

Thấy tôi đang hoang mang phản đối, một phần sức ép từ họ dịu xuống.

Một người phụ nữ điềm tĩnh bước lên và bày tỏ ý kiến.

"Tôi công nhận tài năng của cậu ấy. Rõ ràng là cậu có năng lực. Quả thật, có lẽ trong tương lai cậu có thể sẽ là người lãnh đạo chúng ta. Nhưng ngay bây giờ thì quá mức vô lý rồi Palinchron à."

"Một hội quán sẽ không thể vận hành trơn tru dưới sự lãnh đạo của một hội trưởng bị ép chức đâu..."

Có lẽ mọi người đều hiểu rằng nếu cứ tiếp tục thì sẽ xảy ra xô xát nên đã cố gắng thuyết phục Palinchron bằng lý lẽ. Nhưng lý lẽ là những thứ mà Palinchron cóc quan tâm.

"’Truy Sử’ chúng ta lúc nào chả điên rồ và vô lý chứ? Với cả, tôi nghĩ sau cùng thì mọi người cũng sẽ chấp nhận thôi. Bởi vì Kanami chính là người mà chúng ta hằng mong đợi bấy lâu nay mà."

―Và thế là mồi lửa đã được châm.

Nhận thấy Palinchron không có ý định nhượng bộ, tất cả mọi người bắt đầu chuẩn bị cho việc thuyết phục bằng tay thay vì miệng. Họ nắm chặt vũ khí và tiến lên một bước, mắt không quên dành tặng cho Palinchron những cái nhìn đầy ác ý.

"Đừng nhìn tôi như thế chứ. Nếu mọi ngươi gây được dù chỉ một vết xước cho Kanami trong giải đấu, tôi sẽ suy nghĩ lại.”

"Miệng anh nói đấy nhé..."

"Đừng có coi thường bọn tôi."

"Lỡ cậu bé đó có chết thì tụi này không chịu trách nhiệm đâu."

Để lại những lời đe dọa đáng ngại đó, tất cả bắt đầu kéo giãn khoảng cách.

Với tư cách là thành viên của một tổ chức lớn, họ không thể chống lại quyết định của cấp trên là Palinchron. Tuy nhiên, rõ ràng là họ vẫn muốn trút bỏ sự bất mãn của mình trên đấu trường.

Tuy đã chuẩn bị tinh thần cho thử thách, nhưng diễn biến này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

Chỉ có mình tôi vẫn chưa bỏ cuộc trong công cuộc thuyết phục Palinchron.

"Khoan đã! Khoan đã! Palinchron, chờ chút nào! Tôi không đồng ý! Bọn họ nói đúng mà. Việc tôi đột nhiên trở thành hội trưởng là quá nực cười rồi!"

"Ơ, nhưng chẳng phải cậu đã nói là sẽ gia nhập hội sao?"

"Tôi nói là gia nhập nhưng là với tư cách một thành viên bình thường thôi mà!"

"Thì tôi đã bao giờ nói là sẽ để cậu làm thành viên bình thường đâu. Tôi vẫn luôn nói chuyện với ý định để cậu trở thành hội trưởng mà."

"HẢ!? Anh… Anh lừa tôi!"

“Này, nói thế khó nghe quá đấy. Tôi đâu có nói dối… cơ mà đúng là người ta hay gọi tôi là tên lừa đảo thật…"

Gạt phăng đi lời khuyên can của tôi, anh bắt đầu chuẩn bị cho giải đấu bằng cách dùng vỏ kiếm vạch những đường trên nền cát, nhanh chóng tạo ra một đấu trường đơn giản.

Xong việc, Palinchron quay lại phía tôi và khẩn cầu với vẻ mặt thành tâm nhất trong ngày.

"Kanami, làm ơn đi mà. Hãy làm hội trưởng giúp tôi đi. Chừng này vẫn chưa là gì đâu. Đây còn chưa phải là 'Thử thách'. Tôi tin rằng Kanami còn có thể vượt qua những 'Thử thách' khó khăn hơn thế này nhiều."

Vì muốn đền đáp ân huệ của anh bằng cách nào đó, tôi không thể từ chối lời cầu xin thành tâm như vậy. Sau một tiếng thở dài, tôi đành miễn cưỡng gật đầu.

"Hừm... Thôi được rồi. Tôi sẽ tham gia giải đấu... Nhưng sau khi kết thúc, nếu các thành viên trong hội không hài lòng, xin anh hãy nghĩ lại chuyện này đi."

"Được, được. Thỏa thuận rồi đó. Nhưng đừng có nương tay đấy nhé."

"Thế thì thô lỗ quá, tôi sẽ không làm vậy đâu. Dù sao thì..."

Thấy tôi đã chấp nhận, Palinchron đi đến góc bãi tập để lấy ra một thanh kiếm tập và ném nó cho tôi. Tôi đón lấy thanh kiếm giữa không trung, miệng thì thầm.

"Wintermension."

Tôi triển khai ma thuật sở trường của mình, hạ quyết tâm và bước vào đấu trường.

Song, nhìn thấy các hội viên đang đứng chờ với gân xanh nổi đầy trên trán, tôi lại cảm thấy chán nản.

"Ước gì được làm việc văn phòng... như sắp xếp tài liệu chẳng hạn..."

Tôi rút kiếm khỏi vỏ, miệng lầm bầm một giấc mơ xa vời.

***

Đối thủ đầu tiên là một nữ kiếm sĩ hiếu chiến. Trông cô có vẻ trẻ tuổi hơn so với những thành viên khác.

"Cậu ta không đáng để đội trưởng ra tay đâu.”

Cô nói như vậy với vị kiếm sĩ khổng lồ và bước vào đấu trường.

Tôi lập tức sử dụng『Quan Sát』, xác nhận chỉ số của cô gái mang bên mình thanh kiếm mảnh.

Cấp độ là 12, kỹ năng chỉ có kiếm thuật. Một kiếm sĩ thuần túy thế này hoàn toàn không có cửa với tôi.

Năng lực của tôi vẫn gian lận như mọi khi. Tuy là chỉ có thể nhìn bảng trạng thái của những sinh vật sống trong thế giới này, thế vẫn là đủ để đem lại cho vô số lợi thế.

Sau khi nắm rõ được sức mạnh của cô nàng, tôi thong thả giương kiếm. Ngay cả khi tôi hủy bỏ tất cả các ma thuật hỗ trợ thì đối thủ này vẫn không phải vấn đề. Cô ấy có thể lực tốt ở cấp độ cao, và tất cả chỉ có vậy.

"Vậy thì trận đầu tiên, bắt đầu!"

Cô lao lên ngay khi hiệu lệnh của Palinchron vừa dứt.

"Haaa――!!"

Đầu tiên, tôi dùng cán kiếm của mình đập vào chuôi kiếm của cô hòng tước đi vũ khi mà tránh làm tay cô bị thương. Đồng thời, tôi gạt chân cô và dùng tay trái bắt lấy thanh kiếm đang bay trong không trung trước khi chĩa cả hai mũi kiếm ra trước mặt cô ngay khi người cô ngã sõng soài dưới đất.

Chiếu tướng. Sự chênh lệch về tốc độ và kỹ thuật giữa cả hai quá lớn. Việc tước vũ khí dễ như trò trẻ con vậy.

"Ơ? Ơ, c-chuyện gì vừa xảy ra…?"

Bỏ lại cô gái chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, tôi tuyên bố chiến thắng.

"Thế là tôi thắng rồi, đúng không?"

"À, một chiến thắng vô cùng áp đảo. Được rồi, người tiếp theo!"

Palinchron công nhận chiến thắng của tôi và thúc giục đối thủ tiếp theo.

Tuy nhiên, khuôn mặt của các thành viên trong hội đều tỏ vẻ nghiêm trọng và chưa ai liền xung phong ra đấu tiếp. Chứng kiến được một phần thực lực của tôi, họ hẳn đã nhận ra đây không phải đối thủ dễ ăn.

Việc suy nghĩ về những trận đấu sắp tới khiến tôi không khỏi cảm thấy uể oải, song tôi vẫn đưa tay đỡ cô gái dậy.

"Cậu ổn chứ?"

"Ơ, à ừm. Không sao cả..."

Cô gái vẫn ngây người, để mặc tôi kéo dậy.

Có lẽ cô ấy cuối cùng cũng đã ý thức được việc mình đã thua. Cô nhìn tôi chằm chằm và thốt lên.

"Đ-Đây là… 'anh hùng' mà Palinchron và ông Rayle đã lựa chọn sao...?"

Giọng cô ấy chất chứa sự phấn khích kỳ lạ. Đột nhiên tôi cảm thấy rùng mình và phải sử dụng 《Dimension: Calculashđể tránh khỏi ánh mắt của cô gái rồi nhanh chóng rời xa cô.

Dù sao đi nữa, tôi quyết tâm sẽ kết thúc giải đầu này càng sớm càng tốt và đứng đợi đối thủ tiếp theo trong đấu trường.

Đối thủ tiếp cũng là phụ nữ.

Ở cái thế giới mà cấp độ và ma thuật định đoạt tất cả, sự khác biệt về thực lực chiến đấu giữa nam và nữ là gần như bằng không. Cơ mà thật lòng thì tôi vẫn muốn đối thủ là nam hơn vì việc phải chĩa kiếm vào phụ nữ khiến tôi không thoải mái chút nào.

Thông số

Tên: Teyly Linker

HP: 212/222

MP: 201/205

Chức nghiệp: Ma thuật sư

Cấp độ: 19

Sức mạnh: 4.41

Thể lực: 5.15

Khéo léo: 3.32

Nhanh nhẹn: 3.21

Kiến thức: 7.21

Ma thuật: 11.09

Tiềm năng: 1.53

Kĩ năng thiên bẩm:

 - Phong thuật: 1.67

Kĩ năng đạt được:

 - Chiến đấu ma thuật: 1.12

Qua bảng trạng thái và trang phục, có thể thấy rõ đối thủ của tôi là là một pháp sư thuần túy. Nói là thế nhưng thể lực của cô lại không hề thua kém kiếm sĩ vừa rồi. Người tên Teyly này chắc chắn là một thành viên cấp cao trong hội.

Sau khi chứng kiến trận đấu của tôi và cô gái kiếm sĩ, mọi người đã nhận ra tôi là một đối thủ không thể xem thường. Chỉ bằng vài lời ngắn gọn, chị Teyly đã thuyết phục những người muốn thách đấu khác để cho chị lên trước và bước vào đấu trường.

Tuy nhiên, tội nghiệp chị thay, với chỉ số như vậy thì chị phải cần tới phép mầu mới có thể chạm được vào tôi. Đơn giản là vì một pháp sư thuần túy hoàn toàn tương khắc với tôi.

"Được rồi, bắt đầu!"

Ngay khi Palinchron ra hiệu lần thứ hai, tôi rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Tất nhiên, là một pháp sư, chị Teyly cố gắng kiến tạo ma thuật để kết thúc trận đấu trước khi tôi kịp đến gần. Nhưng 《Wintermension》của tôi không cho phép điều đó xảy ra. Ma thuật đang được xây dựng bị làm chệch hướng, biến thứ được giải phóng thành một cơn gió thoáng qua trước mặt.

"Cái gì!? Ma thuật của mình?!"

Tôi kề kiếm vào cổ chị Teyly vẫn đang ngỡ ngàng.

"Ừm, chị còn muốn tiếp tục không, hay là..."

"...Chị đầu hàng."

Chị Teyly đầu hàng với vẻ cay đắng.

Người kiếm sĩ đô con bắt chuyện ngay sau khi cô rời khỏi đấu trường.

"Này, có chuyện gì thế? Ma thuật của cô làm sao vậy?"

"Cậu ta có một ma thuật can thiệp vô cùng manh mẽ. Chỉ trong khoảnh khắc là mọi thứ đã kết thúc rồi, tôi chỉ biết bấy nhiêu thôi.”

Sau khi trao đổi thông tin, vị kiếm sĩ khổng lồ bước vào đấu trường.

Ông dùng lời nói để làm các thành viên khác im lặng và bước vào, cho thấy ông ấy cũng là một người có tiếng nói như chị Teyly.

Thông số

Tên: Volzark Aldo

HP: 340/351

MP: 0/0

Chức nghiệp: Kiếm sĩ

Cấp độ: 20

Sức mạnh: 10.40

Thể lực: 5.00

Khéo léo: 8.26

Nhanh nhẹn: 10.31

Kiến thức: 7.09

Ma thuật: 0.00

Tiềm năng: 1.12

Kĩ năng thiên bẩm:

 - Phản Kháng 1.21

Kĩ năng đạt được:

 - Kiếm Thuật 1.56

Tên ông là Volzark và là người có cấp độ cao nhất trong số những người thách đấu.

Dựa theo ánh mắt của mọi người xung quanh, ông ấy ất có lẽ là một kiếm sĩ kỳ cựu được tín nhiệm nhất. Hoặc ít nhất thì sự uy nghiêm mà ông tỏa ra khiến người ta phải nghĩ vậy.

Đung đưa thanh trường kiếm ở to đùng sau lưng, ông Vohlzark bắt chuyện.

"Xin lỗi nhóc nhé, cơ mà ta sẽ đánh hết sức. Không có thù hằn cá nhân gì đâu. Ngược lại, vì lợi ích của cậu, ta sẽ thắng ở đây. Bởi việc để cậu đột nhiên trở thành hội trưởng chắc chắn sẽ khiến nhiều người sinh ra ác ý.”

Trái ngược với thân hình đồ sộ chi chít sẹo của mình, giọng ông lại ôn hòa và nhân hậu. Nếu nhìn kỹ trạng thái, chỉ số Kiến Thức của ông ấy cũng cao tương đương với ma thuật sư vừa rồi. Ông ấy hẳn là một người biết suy nghĩ.

"Ngài là một người tốt. Cảm ơn ngài rất nhiều."

Tôi cúi nhẹ để cảm ơn ông Volzark, người đã dành sự quan tâm cho một tên tân binh đang gây đầy sóng gió.

"Hờ... Nếu không phải vì yêu cầu quá đáng của cái tên hội phó chết tiệt kia thì ta đã dang tay chào đón cậu rồi..."

Ông rút ngắn khoảng cách, miệng không ngừng bêu xấu Palinchron.

Lấy điều đó làm tín hiệu. Palinchron vui vẻ tuyên bố.

"Bắt đầu."

Nghe vậy, ông Volzark lao tới.

Tốc độ không hề tương xứng với thân hình đồ sộ của ông. Cảm giác như bị một con thú bốn chân khổng lồ tấn công vậy. Ông ấy áp sát tôi trong chớp mắt rồi vung ngang thanh đại kiếm của mình.

Nếu tôi dùng thanh kiếm trên tay để đỡ, lưỡi kiếm chắc chắn sẽ vỡ tan. Tôi quyết định lùi lại một khoảng và tránh được nhát chém trong gang tấc.

"Khốn nạn! Thế đòn này thì sao?!"

Ông Volzark vung kiếm như bão táp, cố gắng nghiền nát thanh kiếm của tôi. Không hề có cảm giác nương tay. Đây là một đòn trực diện có thể giết chết một người bình thường ngay lập tức. Nhưng đồng thời, tôi không cảm nhận được một chút sát khí nào.

Ông ấy dường như đánh giá rằng tôi có thể đỡ được và trả đòn. Xem xét tình hình, tôi cảm thấy giờ là lúc thích hợp để dừng lại. Nếu tôi bị thương một cách vô tình và chấm dứt giải đấu thì đây sẽ là kết cục tốt đẹp nhất cho bài kiểm tra.

Trước khi bắt đầu, tôi đã nghĩ mình kiểu gì cũng sẽ bị ít nhất một vết xước khi đối đầu với những chuyên gia dày dạn kinh nghiệm kia. Nhưng cứ đà này, khả năng cao tôi sẽ thắng hết tất cả mà chẳng hề hấn gì.

Tôi đã áp đảo hoàn toàn chị Teyly, người có lẽ là một ma thuật sư hàng đầu, và ông Volzark, người có cấp độ cao nhất, đã công nhận thực lực của tôi. Chỉ bấy nhiêu thôi là dư đủ để chứng minh năng lực gia nhập hội với tư cách là một thành viên bình thường rồi.

Cứ gia nhập hội một cách cưỡng ép như này sẽ gây ra sự khó chịu trong lòng mọi người, hoàn toàn không có lợi cho tôi trong tương lai.

Và vì đã thực hiện xong nghĩa vụ tối thiểu của mình với Palinchron, tôi kích hoạt ma thuật để kết thúc công việc.

"Vậy thì tôi sẽ cho thêm một chút ma thuật nếu ngài không phiền. Ma thuật:《Form."

"Chậc!"

Thấy vậy, ông Volzark tặc lưỡi. Tuy nhiên, ông ấy không hề nao núng mà tiếp tục tấn công.

“Mấy trò bịp bợm đó không cản được ta đâu!"

Ngay khi bị những hạt bọt ma thuật bám lên người, ông Volzark tăng tốc độ và vung kiếm. Song, bọt ma thuật bám vào đã cung cấp thông tin về quỹ đạo của thanh kiếm cho tôi một cách chuẩn xác hơn. Giờ đây, không còn yếu tố nào có thể khiến tôi bị trúng đòn của ông nữa.

Vừa né tránh thanh kiếm, tôi vừa quan sát kỹ thói quen của ông Volzark hòng dự đoán quỹ đạo của nhát kiếm tiếp theo. Sử dụng thông tin vừa học, tôi để những cú vung kiếm như bão táp đó lướt nhẹ qua má mình.

Má tôi rách, một giọt máu nhỏ xuống.

“Ài, bị sượt qua rồi."

Tôi nhanh chóng lùi lại và khoe vết thương trên má. Palinchron đã nói ‘nếu gây được dù chỉ một vết thương’ thì sẽ xem xét lại mà.

Thấy vậy, ông Volzark bực bội nghiến răng, rồi thở dài một hơi và trả lời.

"Không, cái đó không tính. Ta nhận thua."

Ông thừa nhận thất bại bằng một câu ngắn gọn và chậm rãi rời khỏi đấu trường.

Từ thái độ ấy, ông hẳn đã nhận ra tôi cố ý bị thương. Dù cho đã cố gắng không làm tổn thương lòng tự trọng của ông, nhưng ngược lại, có lẽ tôi đã làm ông tổn thương sâu sắc hơn. Tuy nhiên, vì cuộc sống sau này, tôi không thể đánh bại tất cả mọi người một cách áp đảo, nên xin ông hãy tha thứ.

"Volzark đã nhận thua, vậy là Kanami thắng."

Palinchron vui vẻ tuyên bố chiến thắng của tôi. Tôi ngay lập tức phản đối.

"Palinchron, anh đã nói chỉ cần dính một vết thương là kết thúc mà. Như vậy thì― "

"Tên khốn đó! Thảo nào Palinchron lại lắm miệng vậy!"

Lời phản phảo của tôi bị các thành viên trong hội chặn lại.

"Ô, trông vui đó. Kế tiếp đến lượt tôi nhé!"

"Đợi đã, phải là lượt tôi chứ!"

"Đánh bại được hai đội trưởng ư? Thú vị thật..."

Sau ba trận đấu, không hiểu sao đám đông lại trở nên náo nhiệt hơn.

Có thể là ban đầu vốn đã có nhiều người hiếu chiến rồi. Cơ mà thế thì chưa giải thích được hết, bởi cách bọn họ nhìn tôi rất là bất thường.

Palinchron chỉ vào các thành viên đang phấn khích và bật cười.

"Họ là thành viên của hội quán. Chiến đấu là việc kiếm kế sinh nhai rồi. Chỉ một vết thương thì làm sao kết thúc được?! Tôi ban đầu nói vậy là để khiêu khích thôi."

Rất nhiều người đồng tình với câu nói của Palinchron.

"Chuẩn! Làm sao kết thúc được chứ! Còn chưa đến lượt tôi mà!"

"Đùa à? Vết thương bé tí teo thế thì ăn nhằm gì? Còn chiến được thì phải chiến."

"Này, tiếp theo tôi lên được không?"

Nhìn thấy các hội viên đầy nhiệt huyết, mặt tôi cứng đờ lại.

Ngay lúc đó, giọng nói của ông Volzark vang lên.

"Khoan cái đã, lũ kia! Em gái Glenn, cô vào trước đi!"

Ánh mắt của mọi người đổ dồn về cô gái bán nhân. Bãi tập im lặng trong chốc lát, và trong khoảng thời gian đó, cô gái khẽ lắc đầu.

"...Không. Tôi không thắng được."

Nghe vậy, ông Volzark hỏi lại với vẻ mặt nghiêm túc.

"Cô nói thật đấy à?"

"...Vâng. Tôi nói thật."

"Vậy sao..."

Sau lời đó, ông Volzark chọn một chỗ tùy ý và ngồi xuống.

"Tụi bây muốn làm gì thì làm. Ta sẽ ngồi xem."

Palinchron mỉm cười nhìn cảnh đó và ngay lập tức tiếp tục giải đấu.

"Có vẻ ta được sự cho phép từ một đội trưởng rồi! Nào, cùng tiếp tục thôi nhỉ?!"

Nghe theo lời đó, các thành viên bắt đầu xếp hàng bên ngoài khu vực đấu trường, chờ đến lượt thách đấu.

"K-Khoan đã, tôi phải đánh với tất cả những người này ư?"

Thất cách, tôi vã mồ hôi lạnh và tiếp tục đánh bại các thành viên đó.

***

Tới cuối cùng tôi vẫn không trốn được trận nào. Tôi liên tục bị quan sát bởi con mắt cú vọ của ông Vohlzark và Palinchron cũng sẽ lập tức ý kiến nếu tôi nương tay quá lộ liễu.

Điều duy nhất tôi có thể làm là thận trọng hết mức để mọi chuyện kết thúc một cách êm đềm.

"Được rồi, mọi người. Hôm nay đến đây thôi. Vì không ai thắng được cậu ấy nên hội trưởng của hội Truy Sử sẽ là Kanami, quyết định vậy nhé!"

Cứ như vậy, sau khi tôi chiến thắng gần như toàn bộ mọi người mà không hề hấn gì, Palinchron không ngần ngại tuyên bố tôi nhậm chức hội trưởng.

"Chờ đã, Palinchron! Cho tôi thử lại lần nữa! Lần này tôi có cảm giác mình sẽ chạm được vào cậu ta!"

"Không không. Trời tối rồi, thời gian là có hạn mà. Giải tán!"

Một vài thành viên đã xen vào, nhưng Palinchron đã buộc giải đấu phải kết thúc. Sau đó, anh thông báo một số công việc hành chính và các thành viên bắt đầu giải tán. Hầu hết đều nói với tôi một lời trước khi rời sân tập.

"Chà, cậu mạnh thật đấy, Kanami. Ngày mai cho tôi thách đấu riêng một lần nữa được không?"

"Ể? À vâng, được chứ ạ."

Tôi bối rối trả lời một thành viên trong hội đang bắt chuyện thân mật.

"Cứng nhắc quá đấy, Kanami. Không cần phải câu nệ lắm đâu.”

"Cảm ơn... Tôi hiểu rồi.”

Tôi không cảm thấy anh ta có chút bất mãn nào về việc tôi trở thành hội trưởng. Có lẽ đối với những chiến binh và nhà thám hiểm kiếm sống bằng việc vào sinh ra tử như anh, kính nể kẻ mạnh hơn mình đã là lẽ thường.

"A, Kanami. Lát nữa chỉ cho tôi về ma thuật nhé."

Một nữ ma thuật sư trong nhóm mỉm cười với tôi.

"À vâng."

Tiếp theo, một kiếm sĩ trung niên vỗ vai tôi.

"Năng lực lãnh đạo thì cứ từ từ mà trau dồi. Cơ mà mọi người xung quanh sẽ hỗ trợ nên cậu đừng lo quá."

"Vâng, tôi sẽ cố gắng hết sức."

Tất nhiên không phải ai cũng thân thiện. Vẫn có những người tiến đến với vẻ mặt nghiêm nghị.

"Nghe này, tôi vẫn chưa công nhận cậu đâu, nhớ chưa?"

"À, vâng. Chuyện đó cũng dễ hiểu mà."

"Tôi sẽ thách đấu cậu thêm năm lần nữa, chuẩn bị tinh thần đi."

Anh ta nhếch mép cười rồi bỏ đi. Vừa mới nghĩ là cuối cùng cũng có người có suy nghĩ bình thường lên tiếng bất mãn thì phản ứng khi rời đi của anh ta lại giống như một đứa trẻ tìm thấy đối thủ xứng tầm vậy.

Dẫu lời ra tiếng vào, gần như không có ai tiếp xúc tôi với vẻ ác ý. Ít nhất thì tôi nghĩ đây không phải là thái độ dành cho một người đột nhiên xuất hiện và bị ép lên làm lãnh đạo tổ chức.

Tôi đáp lại họ bằng một nụ cười gượng gạo, khoảng cách giữa họ với người bình thường rõ ràng như ban ngày vậy.

Chào hỏi xong các thành viên trong hội, sân tập chỉ còn lại Palinchron và cô gái bán nhân Snow nãy giờ vẫn đang lơ đãng nhìn lên bầu trời tối mịt.

Tôi lập tức yêu cầu Palinchron giải thích.

"...A-Anh không thấy lạ lắm sao?"

"Tốt cho cậu rồi, Kanami. Thăng tiến lớn đấy chứ?"

"Thăng tiến kiểu nương bóng tùng quân thế này tôi không dám nhận. Hơn nữa, mọi người còn chào đón nồng nhiệt như vậy làm tôi khó tin quá."

"Chà, chuyện vô lý thế này chắc chỉ có ở chỗ chúng ta thôi. Hội quán khác thì không đâu."

"Tôi cũng nghi nghi một cái hội quán chứa chấp anh không thể nào là một nơi bình thường rồi, nhưng rốt cuộc là tại sao...?"

Đến giờ tôi vẫn chưa thể tin được. Tuy tôi đúng là đã thể hiện sức mạnh của mình trong giải đấu, nhưng cớ gì mà họ lại chấp nhận một cách nồng nhiệt đến vậy? Hiện tượng này tuyệt đối không thể xảy ra ở thế giới cũ của tôi.

Phải chăng đây là sự khác biệt văn hóa giữa hai thế giới? Nhưng ngay cả khi đây là một nền văn hóa chẳng hề câu nệ tiểu tiết, nơi thực lực quyết định tất cả thì sự chào đón này vẫn quá bất thường.

"Truy Sử, đúng như tên gọi, là một hội quán được thành lập với mục đích tìm kiếm anh hùng."

"Vậy là không bình thường ngay từ cái tên à?"

"Các hội quán trực thuộc chính phủ đều phải định hướng hoạt động gắn liền với lợi ích quốc gia. Ví dụ như duy trì trị an cho Laoravia, thu thập bảo vật hay đào tạo nhân tài cho đất nước. Chính sách chúng ta thì là tìm kiếm và nuôi dưỡng một anh hùng cho Laoravia. Vì mục tiêu ngớ ngẩn đó mà hội này thu hút toàn những kẻ lập dị. Cơ mà nói đi thì phải nói lại, cái này cũng do tôi là người quán xuyến toàn bộ công tác tuyển dụng nữa.”

"Bảo sao toàn người kỳ lạ."

"Các thành viên của chúng ta tuy mồm mép thế thôi, song đều là những kẻ mộng mơ hão huyền luôn khao khát sự xuất hiện của một anh hùng thực thụ. Điều đó cộng thêm với chủ nghĩa đề cao thực lực của Laoravia đồng nghĩa sẽ không có ai nghi ngờ một người có sức mạnh áp đảo như cậu đâu. Hội quán này tồn tại chính là vì ngày hôm nay. Và cũng chính vì mong muốn có được ngày hôm nay nên tôi đã tập hợp các thành viên được lựa chọn bởi ‘con mắt’ của mình. Và xem ra mọi chuyện đang diễn ra khá suôn sẻ, đúng như tôi mong.”

Palinchron giải thích cặn kẽ về sự bất thường của hội Truy Sử. Trông anh có vẻ tự hào giống một đứa trẻ đang khoe khoang món đồ chơi của mình vậy. Tôi cũng cảm thấy không khí tương tự từ các hội viên lúc nãy. Dù mạnh mẽ, họ vẫn giữ nét hồn nhiên và bốc đồng hệt những đứa trẻ.

"Hãy trở thành anh hùng cho bọn tôi đi, Kanami. Cứ việc tận dụng nơi này, để danh tiếng của cậu vang vọng khắp nơi.”

"Đó là ước nguyện của anh à?"

"Hừm, ‘ước nguyện’? Nói đúng hơn thì đây là thú vui tiêu khiển thôi. Tôi muốn được diện kiến một anh hùng huyền thoại. Và tôi đang kỳ vọng điều đó ở cậu. Tuy xuất thân là một kẻ tới từ ‘dị giới’, nhưng tôi lại tin rằng con người cậu có phẩm chất của một anh hùng thực thụ."

Palinchron vốn cợt nhả bỗng lộ ra vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi.

"Anh kỳ vọng quá nhiều ở tôi rồi. Tôi còn không biết phải làm gì mới được coi là ‘anh hùng’ nữa."

Đối với tôi, ‘anh hùng’ chỉ tồn tại trong truyện cổ tích. Trong xã hội hiện đại, thứ gần nhất với ‘anh hùng’ chắc cũng chỉ cỡ những vận động viên nổi tiếng. Vì lẽ đó, tôi không thể hình dung được hình tượng anh hùng mà Palinchron và mọi người mong muốn.

"Đừng lo, việc chuẩn bị cho mấy cái đó đã xong cả rồi. Một vị tai to mặt lớn ở một cường quốc nào đó đã lên một kế hoạch rất chi là thú vị, nên tôi đang định bắt chước theo. Nhớ không nhầm thì kế hoạch đó là: Sau khi vui vẻ nhậm chức hội trưởng, Kanami sẽ dùng sức mạnh vô song của mình để khai phá những nơi chưa ai đặt chân tới trong Mê Cung, mở rộng Chính lộ và cướp lấy danh hiệu nhà thám hiểm mạnh nhất từ tay Glenn. Sau đó, cậu ấy sẽ vô địch ‘Đại hội Võ đấu’ khiến tên tuổi vang danh khắp lục địa. Tiếp đó, cậu chu du khắp nơi hành hiệp trượng nghĩa dưới tư cách một anh hùng trước khi khải hoàn về Laoravia. Cuối cùng, khi thời cơ đến, cậu sẽ xung trận ra tiền tuyến phía bắc, trở thành vị anh hùng vĩ đại, một huyền thoại sống được các thống soái ca ngợi hết lời. Kế hoạch là vậy đó."

Một kế hoạch điên rồ và viển vông.

"Đ-Đó là cái gì vậy? Tôi xin kiếu. Nhất là phần chiến tranh. Tôi tuyệt đối không muốn dính dáng gì tới chiến tranh!"

"Haha, tôi đùa thôi mà. Chỉ có phần chinh phục Mê Cung là thật thôi. Trong Mê Cung không có ác ý của con người, cậu có thể rèn luyện sức mạnh theo tốc độ của mình. Việc sở hữu sức mạnh đâu có hại gì, còn giúp đỡ được cho Maria nữa, đúng chớ?"

"...Chà, chinh phục Mê Cung thì tôi cũng đang định làm."

Ở thế giới này tồn tại một thực thể được gọi là Mê Cung. Nó là kiểu hầm ngục thường thấy trong trò chơi điện tử, nơi mà càng đi sâu thì kẻ thù càng mạnh. Kiến trúc kiểu thế khiến nơi đây vô cùng phù hợp cho việc rèn luyện sức mạnh.

"Nếu có thể thì tôi cũng muốn cậu mở rộng ’Chính Lộ’. Điều ấy sẽ giúp ích rất nhiều cho Laoravia và hội quán. Cơ mà không làm cũng không sao đâu, đánh bại Thủ Hộ giả tầng 30 cũng được. Chỉ cần cậu để lại chút danh tiếng và thành tích nào đó cho Truy Sử là tôi mãn nguyện rồi."

"...Được rồi, nếu tôi có thể. Tôi cũng muốn cống hiến điều gì đó cho Laoravia, đất nước đã bảo vệ tôi và Maria, mà."

"Ngoài ra, cậu vô địch Đại hội Võ đấu cho bọn tôi cũng là một đóng góp tuyệt vời đấy. Laoravia đang bị bốn quốc gia còn lại đè đầu cưỡi cổ suốt mấy năm nay. À, nhưng mấy vụ hoạt động anh hùng khắp nơi hay làm chỉ huy ở mặt trận phía bắc thì đương nhiên đều là đùa cả."

"Là thật thì tôi khốn mất. Chỉ cần bảo vệ được góc nhỏ bình yên của mình là quá đủ với tôi rồi. Dính vào tranh chấp giữa các quốc gia thì thà chết còn hơn.”

"Kuku, vậy sao? Hiểu rồi, hiểu rồi. Dù sao thì những gì vừa nói mới chỉ là kế hoạch. Hiện tại cậu cứ chú tâm vào việc học làm hội trưởng đi. Về Mê Cung thì cũng chưa cần nghĩ đến việc mở rộng Chính Lộ, tập trung vào việc rèn luyện sức mạnh của bản thân là được."

"Được rồi. Dù đây là việc bổ nhiệm trái ý muốn, nhưng nếu đã làm thì tôi sẽ làm cho tới và học cách hoàn thành công việc của một hội trưởng. Còn là vì các thành viên khác nữa..."

"Ừ. Cậu phải tiếp quản sớm vào, nếu không thì sẽ muộn mất..."

Palinchron thoáng lộ vẻ mặt nghiêm túc.

"Muộn? Hình như anh từng nói mình được triệu tập về nước làm chỉ huy nhỉ?"

Từ vẻ mặt nghiêm túc đó, tôi đoán ra điều Palinchron đang lo lắng. Tôi từng nghe nói anh ấy sắp phải rời khỏi Liên minh Mê Cung. Chắc anh ấy muốn bàn giao mọi việc cho tôi trước khi rời khỏi đây.

"Chẳng còn cách nào khác. Cứ làm theo ý mình thích mãi nên là bị triệu tập cưỡng chế đấy. Tôi vẫn còn vài việc muốn làm ở liên minh nhưng đành chịu thôi."

Đối với nhiều người, được chính phủ bổ nhiệm là một vinh dự lớn. Song nhìn vào ánh mắt Palinchron, tôi chỉ thấy sự miễn cưỡng tận đáy lòng.

"Ra vậy. Xem ra tôi sẽ sớm không còn gặp được anh nữa..."

"Sau khi tôi đi, cậu hãy nhờ Snow giúp đỡ nhé. Cô ấy là hội phó kỳ cựu ở đây đấy."

"Hội phó kỳ cựu?"

Nói xong, Palinchron gọi cô gái bán nhân đang mải nhìn trời ở góc sân tập lại.

"Cô ấy đã làm hội phó ở đây được sáu năm rồi đấy. Chắc chắn còn rành về Truy Sử hơn cả tôi. Nào, Snow. Giới thiệu bản thân đi chứ."

Được thúc giục, cô gái bán nhân bước đến gần tôi và chìa tay ra. Đó là một bàn tay rất đẹp. Một bàn tay trắng trẻo nõn nà.

Truy Sử có vị trí hội trưởng bị bỏ trống và ba hội phó. Hai trong số các hội phó đó là Palinchron và ông Rayle. Cả hai đều là những người trưởng thành tài giỏi, sở hữu cả sức mạnh lẫn trí tuệ. Vậy có nghĩa là cô gái bán nhân này là một người có thực lực ngang với hai người họ. Tôi từ từ nắm lấy bàn tay được chìa ra.

"...Tôi là Snow Walker, một long nhân. Rất vui được gặp anh, hội trưởng Kanami."

"À, rất vui được gặp… em?"

Nhìn vẻ ngoài trẻ trung của cô, tôi cứ ngỡ mình lớn tuổi hơn, thành ra buột miệng gọi vậy. Nhưng biết cô đã giữ chức hội phó suốt sáu năm qua, tôi bắt đầu hoài nghi rằng có lẽ cô ấy không hề trẻ như vẻ bề ngoài.

"Chắc chúng ta cùng tuổi thôi. Mấy cái này phiền phức lắm nên cứ gọi tôi thế nào cũng được."

"Cảm ơn. Vậy Snow nhé. Cậu cũng gọi tôi thế nào cũng được. Không cần kính ngữ đâu."

"Vậy thì, Kanami. Tôi cũng sẽ bỏ kính ngữ."

Xem ra cô ấy thực sự trẻ như tôi nghĩ. Nếu vậy có nghĩa là Snow đã làm hội phó từ khi mới khoảng mười tuổi.

"Kanami, Snow, tôi muốn cả hai hợp tác điều hành hội Truy Sử, đảm bảo nơi đây vẫn ổn khi tôi và Rayle vắng mặt."

"Ý anh là hai bọn tôi sẽ vận hành hội ư? Chúng tôi còn trẻ thế này mà anh cũng tin tưởng sao?"

Luqedsgi o

Tưởng tượng ra khung cảnh vắng bóng Palinchron và ông Rayle khiến mặt tôi vô thức nhăn lại.

"Không sao đâu. Năng lực của Snow thì mọi người đều công nhận, hơn nữa gia thế của cô bé cũng tốt nên chẳng có ai dám phàn nàn đâu. Kanami thì hôm nay cũng đã khiến hầu hết tất cả tâm phục khẩu phục rồi mà. Không vấn đề gì hết.”

Trước câu trả lời thản nhiên của Palinchron, tôi và Snow chỉ biết lườm lại anh ta. Anh thì vui đấy, nhưng bọn này đang bị đày cho một yêu cầu vô cùng vô lý nên lòng đang đầy bất an đây này.

"Đừng lườm tôi thế chứ. Phần còn lại nhờ cô cả đấy, Snow. Cứ hỗ trợ Kanami như đã hứa là được. Tôi đã mong chờ cảnh hai người hợp tác từ lâu lắm rồi."

Palinchron nhận ra mình đang bị lườm, vội lùi lại như muốn tẩu thoát.

"Miễn là làm tròn bổn phận thì cô muốn làm gì cũng được. Cứ thoải mái tung hoành theo ý cô."

Dứt lời, Palinchron rời khỏi sân tập.

Và thế là chỉ còn lại tôi và Snow dưới bầu trời đêm yên ắng.

***

Dưới ánh sao, tôi và Snow cùng nhau thi triển ma thuật trong bãi tập. Hiểu ra rằng cả hai sẽ phải làm việc chung trong một khoảng thời gian dài, chúng tôi quyết định dùng phần thời gian còn lại trong ngày để tìm hiểu sức mạnh của nhau.

Snow đặt tay lên một tảng đá trong bãi tập. Tảng đá ngay lập tức rung lên rồi nó xuất hiện mấy vết nứt nhỏ.

"...Đây là ma thuật sở trường của tôi."

Cô uể oải giới thiệu.

Đoạn, Snow làm tảng đá ấy rung chuyển thêm lần nữa, khiến nó chẻ ra làm đôi.

Do đang triển khai《Dimension》, tôi nhận ra bản chất ma thuật sở trường của Snow là 'Rung động'.

"Cậu làm tảng đá rung động sao?"

"Ừm. Thuộc tính của tôi là 'hư vô' và 'hỏa'. Còn nữa, bằng cách kết hợp đặc tính ma lực của bản thân với ma thuật cổ đại, tôi có thể làm được vài điều thú vị hơn."

Snow lấy ra vài viên ma thạch từ trong ngực áo, truyền ma lực vào chúng rồi rải ra xung quanh.

Sau đó, cô ấy khẽ lẩm bẩm. Những lời lẩm bẩm ấy vang vọng khắp bãi tập với âm lượng được tăng lên nhiều lần.

(Palinchron từng nói kết hợp thứ này với ma thuật của tôi sẽ tạo ra được một vũ khí đáng kinh ngạc.)

Giọng cô vang lên từ những viên ma thạch, giống như chiếc loa phóng thanh vậy.

"Tuyệt quá. Cậu điều khiển sự rung động của những viên ma thạch để tạo ra âm thanh sao?"

(Đúng vậy. Tôi truyền 'ma lực kết dính' của mình vào ma thạch và tái tạo âm thanh bằng cách sử dụng ứng dụng của ma thuật cổ đại. Nhờ vào cái khả năng này mà tôi từng dính phải khá nhiều rắc rối.)

Snow khẽ búng ngón tay và sự rung động của các viên ma thạch dừng lại.

"Cậu có thể làm được từ xa nữa ư?"

"Được. Và đây cũng chính là cách tôi sẽ dùng để hỗ trợ anh, theo đúng lời hứa với Palinchron."

Tôi toát mồ hôi vì sự kỳ lạ ẩn sau năng lực của Snow.

Thế giới này có rất ít phương tiện cho việc liên lạc. Nếu muốn liên lạc với ai đó ở xa, người ta phải thiết lập một ma mạch giữa hai bên. Cơ mà ngay cả ma mạch cũng không thể truyền đạt trôi chảy và liền mạch đến mức này. Theo tôi nhớ, ma mạch chủ yếu dùng để truyền ma lực, chứ chưa thể truyền được âm thanh. Nói cách khác, Snow đang sở hữu một công nghệ tiên tiến hơn nhiều lần bất kỳ thứ gì ở thế giới này. Trong khi người ta còn đang phải dùng bồ câu đưa thư, cô ấy đã có riêng cho mình một chiếc điện thoại.

"Đúng là với ma thuật này, chúng ta có thể làm được nhiều điều thú vị. Vậy là cậu sẽ dùng nó để giúp tôi sao?"

"...Ừm. Tôi sẽ hỗ trợ."

Snow gật đầu. Mở to đôi mắt ngái ngủ mình ra một chút, cô tiếp tục bằng một giọng nói đầy quyết tâm.

"Tôi sẽ giữ lời hứa với Palinchron. Nhưng theo đúng lời hứa, phần còn lại tôi sẽ làm theo ý mình. Theo ý tôi."

"À, điều đó thì đương nhiê―."

Tôi nghĩ cô ấy đang thương lượng về sự tự do trong hội và chuẩn bị đồng ý. Tuy nhiên, Snow lại tiếp tục bằng những lời không ngờ tới.

"Cách đây không lâu, anh đã tự xưng mình là 'Siegfried Visitor', chứ không phải 'Aikawa Kanami'. Có lẽ Palinchron đã xóa ký ức lúc đó của anh bằng tâm thuật. Tôi dám chắc chiếc vòng tay là mấu chốt của thuật thức. Tốt nhất là anh nên phá hủy nó ngay bây giờ.”

Snow nhắc đến cái tên 'Siegfried Visitor' và nói rằng Palinchron đã xóa ký ức của tôi.

Tôi kinh ngạc. Kinh ngạc gấp đôi về cái tên cô vừa nhắc đến và chuyện ký ức bị xóa bỏ.

"Hả? Ờ, ừm... Hả? Ý cậu là sao?"

"Dù sao thì chiếc vòng tay đó là thứ đáng ngờ nhất. Bởi lúc đó anh đâu có đeo một chiếc vòng nào."

Snow tiến lại gần tôi và đưa tay chạm vào chiếc vòng tay.

"Ch-Chờ đã! Tôi cần thứ này! Không có nó thì tôi gặp rắc rối đấy!!"

Tôi hất tay Snow ra và lùi lại.

Chiếc vòng tay này ổn định ma lực của tôi và hỗ trợ khả năng ngôn ngữ. Vì Palinchron đã dặn dò phải đeo nó liên tục, tôi không thể tháo ra được.

――Đúng vậy. Dù có chuyện gì xảy ra, mình cũng không được tháo nó ra.

"Tất cả đều là dối trá. Anh cũng chỉ một món đồ chơi đối với Palinchron thôi."

Giọng Snow bỗng trở nên cứng rắn, ánh mắt thì sắc lạnh.

Nhưng tôi không hiểu cô ấy đang nói gì.

Dối trá? Thế nghĩa là sao chứ?

"Xin lỗi, Snow. Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả. Vì vậy, tôi không thể tin cậu được."

Nghe vậy, Snow hạ cánh tay đang vươn về phía tôi xuống và khẽ lẩm bẩm.

"Vậy sao…"

Âm giọng ấy mong manh tưởng chừng tan theo gió đêm. Cái vẻ cứng cỏi lúc nãy đã biến mất không dấu vết.

Nghe giọng nói yếu ớt đó, tôi hối hận vì đã phản ứng hơi gay gắt.

"Ờm, chỉ là... Chiếc vòng tay này là vậy rất quan trọng nên tôi không thể tháo nó ra. Hơn nữa, đột ngột nghe được những điều như vậy cũng khiến tôi bối rối lắm..."

"Tôi hiểu rồi. Nhưng nếu đến lúc nào đó anh tin vào những gì tôi nói, thì hãy phá hủy chiếc vòng đó ngay lập tức. Tôi nghĩ, làm như vậy sẽ giúp sẽ tạo cho anh cơ hội để tìm lại con người thật của mình."

Snow không cố thuyết phục thêm. Cô chỉ nói ra những gì mình nghĩ, không hề áp đặt ý kiến của mình. Đúng như cái tên, tính cách cô lạnh lùng như tuyết vậy.

"Tôi đã làm phần việc tối thiểu của mình rồi. Tôi đã cảnh báo anh… Hãy nhớ lấy điều đó."

"...Được."

Tôi gật đầu. Chỉ cần nhớ thì chẳng thành vấn đề. Hơn nữa, từ nét mặt của cô, những lời đó ắt hẳn do cô ấy đang thật lòng lo lắng cho tôi.

Tôi và Snow đối diện nhau trong im lặng. Người phá vỡ sự im lặng trước là Snow.

"Tôi không muốn nói thêm về chuyện này nữa. Buổi kiểm tra ma thuật cũng kết thúc tại đây vậy."

"Ừm, đồng ý. Đến giờ nghỉ ngơi rồi nhỉ?"

"Để tôi dẫn anh về phòng."

"À, ừm."

Tôi theo sau Snow và rời khỏi bãi tập.

Nhắc mới nhớ, Palinchron vẫn chưa nói tôi biết tối nay sẽ ngủ đâu. Hay đúng hơn, tôi vẫn chưa biết điều gì sẽ xảy ra sau khi mình gia nhập hội quán. Có vẻ như việc giải thích đã đổ hết lên đầu Snow.

Trên đường đến phòng, tôi hỏi điều bản thân thắc mắc nãy giờ.

"Này, cậu nghe cái tên 'Siegfried Visitor' từ ai vậy?"

"...Kanami."

Snow chỉ vào tôi.

Tuy nhiên, tôi không có ký ức đó. Hơn nữa, đáng lẽ tôi chưa hề gặp Snow trước đây. Số người tôi từng gặp kể từ khi lạc vào thế giới khác này rất ít. Và tôi không nghĩ mình đã quên đi những gương mặt ít ỏi đó. Đặc biệt là với một cô gái cỏ ngoại hình nổi bật như thế này――

"Vậy, Snow biết ý nghĩa của 'Siegfried' và 'Visitor' chứ...?"

"Ý nghĩa? Tôi chỉ biết đó là tên của anh thôi."

"À, v-vậy sao."

'Siegfried' là tên một anh hùng thần thoại ở thế giới của tôi và 'Visitor' là một từ tiếng anh có nghĩa là 'lữ khách'. Một cái tên như muốn nói rằng: “Ta là kẻ 'dị giới' này”.

Song điều đó chỉ có ý nghĩa đối với tôi, người biết về thế giới cũ. Snow dường như chẳng may mảy biết gì về điều này. Từ đó, tôi có thể chắc chắn rằng Snow không biết về thế giới của tôi. Cô ấy chỉ đơn giản là nghe thấy cái tên 'Siegfried Visitor' ở đâu đó. Nhưng rốt cuộc là từ ai? Trong khi tôi đang suy đoán xem rốt cuộc ai là người biết đến cái tên này, Snow dừng lại trước một căn phòng.

"...Tới nơi rồi."

Snow bước vào trong, và tôi đi theo sau.

Đây là một căn phòng khá rộng và bài trí đơn giản, có vài món đồ nhỏ mang tính trang trí. Có ít dấu vết sinh hoạt ở đây, nhưng so với phòng mới thì coi bộ chỗ này giống phòng con gái với mấy thứ đồ trang sức ngay kia.

"Đây là phòng của tôi sao?"

"Không, là phòng của tôi."

Vậy là mắt tôi không nhìn nhầm.

"Tại sao lại là phòng của Snow?"

"Tôi nghe nói anh sẽ ngủ ở đây. Phòng của hội trưởng vẫn chưa được chuẩn bị."

"T-Tôi không thể…"

Tôi đưa tay lên đầu, lòng nguyền rủa Palinchron, người hẳn đã đưa ra quyết định này.

"Tôi đã nghĩ là anh sẽ nói vậy. Nếu anh có vấn đề thì tôi sẽ ngủ trên mái nhà."

"Mái nhà? Tuyệt đối không. Nếu vậy thì tôi sẽ ngủ ở hành lang."

"...Tôi cũng nghĩ là anh sẽ sẽ nói vậy. Tôi có thể ngủ ở bất cứ đâu, nhưng anh sẽ không bao giờ đồng ý cả. Phiền phức thật... Vậy thì ta sẽ thỏa hiệp."

"Thỏa hiệp?"

Đúng như lời nói, Snow tiến lại gần tôi với vẻ mặt khó chịu. Rồi cô ấy vươn tay ra, cố gắng chạm vào tôi. Cảm nhận được một luồng ma lực bất thường từ bàn tay đó, tôi vô thức nhảy lùi lại.

"Hả!?"

"...Chậc."

"’Chậc’ cái gì cơ? Cậu vừa định dùng ma thuật lên tôi đúng không?!"

"Anh phiền phức quá, nên tôi định đánh anh bất tỉnh. Nhưng thất bại mất rồi. Lạ nhỉ? Lần đầu gặp nhau, tôi còn mạnh hơn anh cơ mà."

Snow buông một tiếng thở dài, đoạn cởi chiếc áo khoác dày cộp ra và lăn mình lên giường. Cô thản nhiên khoe ra bộ đồ lót, mặc cho tôi vẫn còn đó. Trên người cô chỉ có chiếc áo lá, để lộ cặp đùi khỏe khoắn.

Tôi nín thở trước hành động đột ngột này.

Cô gái trước mặt tôi là một người vô cùng đẹp. Tôi đã nghĩ vậy ngay từ lần đầu gặp mặt.

Làn da của cô ấy trắng như tuyết. Mái tóc xanh dài chảy xuống che phủ làn da trắng đó, gợi lên đường chân trời nơi bầu trời và biển cả giao thoa. Đôi mắt hồng nhạt, dịu nhẹ như cánh hoa anh đào, khiến người ta thấy mát lành chỉ bằng một ánh nhìn. Tất cả hòa hợp tạo thành một vẻ đẹp yên bình như tự nhiên nguyên sơ, hệt nhịp sóng biển xô bờ.

Hấp dẫn nhất thân hình cô. Dáng người cô cân đối không thua bất kỳ người mẫu nào. Bộ ngực đầy đặn kia phần nào được phô bày, dường như nó không bị bó buộc bởi lớp nội y. Ấy thế mà dáng vẻ đó hiện ra rõ ràng qua lớp vải.

Cô hành xử hững hờ, tự nhiên đến mức tôi phải đánh mắt sang hướng khác.

"...Tôi sẽ ngủ ở hành lang. Có mái che và chăn mền là đủ."

"Anh đang làm tôi thấy áy náy đó. Chí ít xin anh hãy ngủ ở góc phòng."

"Thôi được, tôi sẽ ngủ ở phòng em gái mình. Dù sao thì đây chắc cũng chỉ là trò chơi khăm của Palinchron mà thôi."

"...Vậy sao? Thôi được, làm vậy đi. Nhưng đừng quên là tôi đã giới thiệu căn phòng này theo đúng theo chỉ thị của Palinchron. Hãy nhớ lấy điều đó.”

"À, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ nhớ... Vậy thì, chúc ngủ ngon, Snow."

"Ừm, chúc anh ngủ ngon."

Tôi khẽ rời phòng Snow và khép cửa lại, lòng cảm thấy hơi khó chịu vì sự dễ dãi một cách lạ lùng của cô ấy.

Snow không cố gắng áp đặt ý kiến của mình. Cô ấy lập tức rút lui khi mọi thứ có vẻ sắp trở thành tranh cãi.

Vừa suy nghĩ về con người Snow Walker, tôi vừa đi về phía phòng của Maria.

Trên đường đi, ánh trăng chiếu qua cửa sổ hành lang khiến tôi vô thức nhìn ra ngoài. Một vầng trăng khuyết đang treo lơ lửng trên bầu trời. Nó không khác gì với mặt trăng ở thế giới của tôi, cũng tròn rồi khuyết, mọc rồi lặn. Vì thế mà lịch và cách tính thời gian vẫn tương tự như thế giới cũ. Có vẻ như khi những người tương tự sống trên một hành tinh khác có một bầu trời tương tự, họ sẽ nghĩ ra những ý tưởng tương tự.

Chính cái sự tương tự đó lại khiến tôi thấy gai người.

Mọi thứ đều quá hoàn hảo, tạo cho tôi cảm giác như một con rối đang nhảy múa theo bàn tay của ai đó. Điều đó không dễ chịu chút nào.

Nghĩ lại thì cả ngày hôm này đều khó chịu.

Một nỗi bất an không tên luôn rình rập phía sau tôi.

Cảm giác khó chịu tôi đã cảm thấy vào buổi sáng. Nó vẫn chưa biến mất. Trong khi chiến đấu, trong khi nói chuyện, nó vẫn luôn luôn đeo bám, khiến tôi hoài nghi rằng bản thân đã làm sai điều gì đó, đã quên mất điều nào đó. Cảm cảm giác khó chịu dai dẳng hơn cả khi cài sai cúc áo.

Chịu đựng cảm giác bức bối ấy, tôi dừng chân trước cửa phòng Maria.

"Maria, là anh đây. Anh vào nhé."

"Anh hai...? Mừng anh về."

Maria tươi tỉnh chào đón sự xuất hiện của tôi.

Kể cả gặp lại cô em gái yêu quý nhất, cảm giác khó chịu vẫn không buông tha. Tuy nhiên, tôi không thể tỏ vẻ khó chịu trước mặt Maria. Đổ lỗi mọi lý do của sự khó chịu vào đầu ‘thế giới khác’, tôi cố lấy giọng nhẹ nhàng bắt chuyện với Maria.

"Maria, em đã hết đau đầu chưa?"

"Chưa ạ. Tuy có đỡ hơn một chút, vẫn còn một cơn đau nhẹ mãi không hết. Hơn nữa, em có cảm giác kỳ lạ. Cảm giác như mình đang làm sai điều gì đó vậy... Nó khó chịu lắm."

Tôi kinh ngạc. Maria cũng cảm thấy giống tôi.

"...Ta đang ở 'thế giới khác' mà, chưa quen với nơi này là điều khó tránh khỏi được. Tạm thời đừng nghĩ gì sâu xa cả, cứ nghỉ ngơi đi."

"Vâng..."

Em gái tôi ốm yếu. Tôi cần phải để con bé nghỉ ngơi càng nhiều càng tốt. Tôi vuốt tóc con bé, thúc giục em nghỉ ngơi.

"Này, Maria. Hôm nay anh không có chỗ ngủ. Em cho anh dùng phòng này được chứ?"

"Ơ, tất nhiên rồi ạ. Thậm chí em còn muốn anh ở đây mãi cơ."

"Vậy sao. Tốt quá. Vậy thì anh xin phép mượn chiếc ghế đằng kia."

"Ghế? Không được! Anh cứ ngủ cùng em đi. Giường rộng mà, hơn nữa chúng ta là anh em nên không sao đâu!"

"Ơ, nhưng――."

"Làm ơn đi, anh hai."

Giọng điệu của Maria mạnh mẽ và khuôn mặt em ấy lộ rõ vẻ bất an. Có lẽ em ấy thực sự đang bị gặm nhấm bởi cơn lo lắng, và muốn ngủ cùng tôi để cảm thấy an toàn.

Chúng tôi là anh em. Việc ngủ cùng nhau cho an tâm chẳng có gì là lạ. Mặc dù đã hơi lớn tuổi để ngủ chung, nhưng vì hoàn cảnh hiện tại cũng bất thường nên tôi quyết định nhắm mắt làm ngơ.

"Vậy anh lên nhé..."

2ju4zia3 o

"Vâng ạ!"

Maria mỉm cười vui vẻ.

Tôi nằm xuống bên cạnh cô em gái quý giá của mình. Maria nắm tay tôi một cách trìu mến.

"Tay anh hai lạnh và dễ chịu quá..."

Cảm thấy an toàn, Maria thả lỏng cơ thể. Từ cử chỉ đó, tôi mới nhận ra Maria đã luôn cảnh giác và lo lắng trong suối khoảng thời gian không có tôi ở bên. Đương nhiên rồi. Bị lạc sang một thế giới khác, mất đi đôi mắt, phải chờ đợi anh trai mình trong bóng tối... Lòng em ấy đời nào có thể yên ổn được? Chắc chắn Maria đã không thể an tâm dù chỉ một khắc cho đến khi chạm được vào tôi.

Tôi tự nhủ bản thân vẫn sẽ ngủ cùng Maria ngay cả sau khi nhận được phòng riêng.

Mãi không bao giờ rời xa. Mãi ở bên cạnh. Nếu không nhầm, tôi nhớ mình đã từng hứa như vậy…

Cố gắng nhớ lại lời hứa đó, tôi nhắm mắt và dần dần thả mình vào giấc ngủ. Ngủ trong sự bình yên khi cảm nhận ở bên cạnh gia đình thân yêu―nhưng cảm giác khó chịu dai dẳng vẫn còn.

Mặc dù hai anh em đang ở bên cạnh nhau, mặc dù đáng lẽ tôi phải cảm thấy hạnh phúc tột cùng, vẫn có điều gì đó không ổn.

Tôi khẽ lắc đầu để xua tan những suy nghĩ đó.

Cứ đánh một giấc đã. Trước hết, mình cần phải đảm bảo chỗ đứng của mình ở thế giới này.

Tôi sẽ củng cố địa vị của mình ở Laoravia và kiếm tiền chữa bệnh cho Maria. Để làm được điều đó, tôi sẽ phải vắt kiệt máu, mồ hồi và nước mắt kể từ ngày mai. Không có thời gian mà ngồi lo lắng được.

Tôi cứ nhẩm đi nhẩm lại điều đó trong tâm trí, nắm chặt bàn tay Maria và chìm vào giấc ngủ.