Chạy trốn trong rừng
Gã đàn ông tháo chạy với cây đuốc trong tay. Gã băng qua thảo nguyên, tiến vào khu rừng ở phía đông, rồi cứ thế chạy vô định trong đêm tối.
"Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt! Chúng dám tự xưng là những tay đánh thuê hàng đầu cơ đấy! Lũ dối trá! Vô dụng! Bị hạ gục như mấy con ruồi! Ta đã bảo là mọi chuyện sẽ chấm hết nếu Dias đánh hơi thấy chúng ta rồi mà!"
Gã đàn ông tức giận đến mức không thể kiềm chế được cảm xúc, vừa hổn hển thở vừa lẩm bẩm một mình dù chẳng có ai xung quanh để nghe thấy.
Gã hít từng ngụm khí đứt quãng, lo lắng quay lại nhìn để chắc chắn không có ai theo đuôi, rồi lại tiếp tục chạy sâu, sâu hơn nữa vào rừng.
Khi cuối cùng cũng dừng lại, gã lắng nghe. Xung quanh hoàn toàn tĩnh mịch, không một dấu hiệu của sinh vật sống nào gần đó. Nhưng dù vậy gã vẫn dáo dác nhìn quanh, cảnh giác với bất kỳ kẻ thù tiềm tàng nào. Phải mất một lúc lâu gã mới dám thở phào nhẹ nhõm, biết rằng mình đã tạm an toàn.
Nét mặt gã giãn ra một chút, rồi đột nhiên, cơ thể gã bắt đầu run rẩy dữ dội, gương mặt vặn vẹo trong cơn cuồng nộ điên cuồng.
"Dias! Những vết thương cũ của ta lại nhức nhối, và tất cả là tại ngươi! Luôn luôn cản đường ta, đồ rác rưởi mồ côi hợm hĩnh! Đồ chó điên! Đồ quái vật! Tại sao ngươi không chết quách đi cho rồi?!"
Gã đàn ông gào thét khi cơn đau rát buốt truyền khắp cơ thể từ những vết thương đã lành từ lâu, nhưng tiếng hét đó dường như vẫn chưa thỏa mãn cơn giận. Gã tiếp tục gào lên. Toàn thân gã căng cứng, gân xanh nổi đầy trên trán, tay và chân trong cơn run rẩy. Sự điên cuồng trỗi dậy bên trong chính là sức mạnh của gã, và từ đó phát ra một giọng nói tuôn ra đủ mọi lời lăng mạ nhục mạ bỉ ổi nhất.
Khi gã đàn ông cuối cùng cũng hét xong, và sự nhức nhối nơi vết thương đã dịu lại, sự tỉnh táo dường như quay trở lại trên gương mặt gã.
"Khốn kiếp," gã thở dài. "Ta đã thất bại. Vụ này không hề rẻ, nhưng... không còn cách nào khác là phải cắt lỗ thôi. Không được vương vấn vào những thất bại cũ nữa. Lần tới sẽ khác. Lần tới, lần tới, lần tớiiii. Nhớ lấy, Dias: ta sẽ không từ bỏ cho đến khi món nợ thù hằn này được trả đủ."
Gương mặt gã tái nhợt như xác chết, với những bước chân loạng choạng, gã đàn ông mất hút vào sâu trong rừng thẳm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
