Lãnh Chúa Biên Cảnh Khởi Đầu Với Hai Bàn Tay Trắng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Đồng cỏ lúc nửa đêm

Đồng cỏ lúc nửa đêm

"Có người sống ở đây thiệt hả? Giỡn chơi hoài."

Dù đi cùng khách hàng, tôi vẫn không nhịn được mà hỏi lại. Dù có chĩa đuốc đi đâu thì cũng chỉ thấy toàn là cỏ. Chẳng có cái gì trông giống đồ ăn cả, chứng tỏ nơi này chỉ có lũ thú nhân hay động vật ăn cỏ mới ở nổi. Bình thường thảo nguyên dù nhiều cỏ đến mấy cũng phải có một hai cái cây, đằng này tuyệt nhiên chỉ có cỏ với cỏ, cũng chẳng thấy dấu vết gì của con người dựng trại cả.

"Ngậm cái miệng lại và tập trung làm việc của ngươi đi! Nếu không nghiêm túc thì ta lấy lại tiền đấy."

Đó là gã khách hàng.

Hắn bị cái quái gì vậy nhỉ? Đòi đi theo chúng ta cho bằng được...

"Này ông bạn," tôi đáp, "ông trả tiền hậu hĩnh thì chúng tôi làm việc tới nơi tới chốn. Ông chắc chắn mục tiêu ở ngoài này chứ?"

"Ta có nguồn tin đáng tin cậy là hắn ở đây, thế nên ta mới tốn một mớ tiền xương máu cho lũ các ngươi đấy!"

"Vậy sao? Thế cho tôi hỏi cái này. Tại sao lại phải lựa cái đêm tối mịt mùng như đêm nay để đi chứ, hả?"

"Vì mục tiêu của chúng ta là Dias. Phải, chính là gã Dias đó! Ngươi nghĩ có thể hạ hắn giữa thanh thiên bạch nhật sao? Ta còn chẳng chắc chúng ta có giết nổi hắn khi hắn đang ngủ và có bóng đêm che chở không nữa là. Nhưng hãy nhớ cho kỹ, nếu hắn đánh hơi được ý định của chúng ta, coi như xong đời."

Có rất nhiều lời đồn về Dias thời chiến tranh, thiên hạ đều bảo hắn là một loại quái vật đặc biệt. Nhưng lời đồn thì thường là nói quá, và với quân số của chúng tôi, tôi không nghĩ mình sẽ thua bất kỳ ai. Tính cả tôi là mười lăm tay súng, à không, mười lăm tay kiếm cự phách, tôi nghĩ ngay cả rồng chúng tôi cũng cân được. Suy cho cùng, chúng tôi đều là những kẻ có tiếng tăm trong nghề, ai nấy đều tự tin vào kỹ năng của mình. Đáng lẽ lão khách hàng nên tin tưởng chúng tôi hơn.

"Và ta muốn các ngươi giết luôn cả Eldan nếu thấy hắn," lão khách hàng thì thầm. "Tiện tay thì làm luôn. Ta nghe nói hắn tới đây để gặp gẽ gã khốn Dias đó. Càng nhiều ngai vàng không có chủ thì càng tốt."

Lão này có biết là khử Eldan sẽ làm chúng ta bị Dias phát hiện không nhỉ? Mà thôi kệ, lão trả tiền thì mình xuống tay thôi.

"Thế nếu giết gã Eldan đó thì chúng tôi được gì?" tôi hỏi.

"Ta đã hứa trả mười đồng vàng cho cái đầu của Dias. Còn đầu của Eldan, ta sẽ trả thêm một trăm đồng bạc."

Eldan chẳng đáng giá như tôi tưởng. Cái giá đó thực sự không bõ công cho lắm. Nhưng giá cả của mục tiêu cũng chẳng quan trọng nếu ngay từ đầu còn không tìm thấy họ. Tôi biết công việc này sẽ khá rắc rối trong bóng tối, nên tôi muốn đảm bảo cả băng đều đang trong trạng thái sẵn sàng nhất.

"Được rồi các chàng trai," tôi tuyên bố. "Đến lúc tìm con mồi rồi! Cứ theo đúng kế hoạch: không để ai sống sót, và vơ vét tất cả những gì có thể mang theo! Kiếm tiền thôi nào!"

Chẳng bao lâu sau khi tôi dứt lời, tôi chợt nhận thấy điều gì đó. Không biết là tôi nghe thấy trước hay nhìn thấy trước, nhưng có một ánh sáng—đỏ lừ như máu—đang lơ lửng trong bóng tối và tiếng xé gió rít lên. Tôi chưa kịp định thần là cái gì thì ngay sau đó, một tên đàn em của tôi đã thét lên đau đớn.

"Đại ca! Lyle bị trúng đòn rồi! Là một mũi tên!" một tên hét lên.

"Nó bắn tới từ phía cái ánh sáng kia kìa!" tên khác gào lên.

Tôi nhận ra ngay đó là tiếng tên bắn, và tất cả chúng tôi đang bị tấn công. Tôi nhanh chóng xua tan vẻ bối rối và trấn tĩnh lại.

Kẻ địch đang tấn công, một người bị thương. Giờ làm gì đây?

Câu trả lời rất đơn giản: bắn trả và chiến đấu! Chúng ta sẽ cho gã xạ thủ đó thấy hắn đã phạm phải một sai lầm khủng khiếp.

"Chúng ta bị tấn công!" tôi quát lớn để thu hút sự chú ý của đàn em. "Chúng có cung! Tắt đuốc và nằm xuống ngay! Thằng nào có cung hay nỏ thì bắn về phía cái ánh sáng đỏ đó cho tao!"

Tôi biết kẻ địch cũng sẽ nghe thấy tiếng mình, nhưng chẳng còn cách nào khác. Tôi vứt cây đuốc đi, tuốt kiếm ra và cúi thấp người, từ từ tiến về phía ánh sáng đỏ. Nhưng rồi cái ánh sáng đó mờ dần trong bóng tối rồi biến mất tăm. Vài giây sau, tên của chúng tôi bay vút về phía đó, nhưng chẳng nghe thấy tiếng kêu la hay tiếng ngã nào. Chúng tôi đã bắn hụt.

Tôi không còn cách nào khác là tiếp tục bước tới chỗ kẻ địch vừa đứng. Khi đến nơi, tôi tập trung hết mọi giác quan, cố gắng tìm lại ánh sáng đó hoặc cảm nhận xem kẻ địch đã biến đi đâu. Nhưng chẳng có gì cả. Tôi không nghe thấy một tiếng động, cũng chẳng cảm nhận được hơi thở nào.

Cái ánh sáng đỏ đó là gì? Tại sao nó lại biến mất? Chúng đang làm cái quái gì vậy?

Đầu óc tôi quay cuồng tìm kiếm dấu vết kẻ địch, rồi tôi lại nghe thấy một tiếng xé gió sượt qua, và một tiếng thét nữa xé toạc sự im lặng.

"Jean?! Chết tiệt! Chúng ở đâu— Á á á!"

"Nhanh lên, chúng ta cần cứu thương— hự?!"

Cứ mỗi lần tiếng tên rít lên là lại có một tiếng thét vang lên. Ngay cả trong cái bóng tối đặc quánh này, kẻ tấn công vẫn chính xác một cách rợn người trong từng phát bắn.

Chết tiệt! Chúng ở cái xó xỉnh nào vậy?! Sao chúng biết chúng ta ở đâu?! Theo tiếng động à? Không, mấy đứa bị thương đâu có động đậy hay nói năng gì. Mà dựa vào âm thanh lúc này cũng vô ích giữa bao nhiêu tiếng la hét thế này. Hay là chúng có thể nhìn xuyên bóng đêm? Là một á nhân có tầm nhìn ban đêm sao? Nhưng tôi chưa từng nghe nói về loại á nhân quái vật nào như thế cả.

Có lẽ là ma pháp. Nhưng dù có thể thắp sáng bóng đêm bằng ma pháp, thì việc nhìn xuyên bóng tối mà không cần ánh sáng là điều bất khả thi theo tôi được biết.

Theo mỗi dòng suy nghĩ của tôi, những mũi tên lại xé không trung lao tới, và thêm nhiều người nữa bị thương. Đàn em của tôi vừa bắn trả vừa có người ngã xuống, nhưng những tiếng hét duy nhất vang lên đều là của phe chúng tôi.

Mà gã khách hàng đâu rồi nhỉ? Chẳng thấy lão đâu cả. Không một tiếng động. Lão chết trước khi kịp trăng trối gì rồi sao?

Nhưng với tình hình này, phi vụ coi như đổ bể, chẳng ai trong chúng tôi còn quan tâm tới gã khách hàng nữa. Khi mạng sống đang bị đe dọa thì bản thân mình là trên hết.

"Tất cả, cứ tiếp tục bắn đi!" tôi hét lên. "Chúng ta đang nhắm đúng hướng rồi, nhưng cần nhiều tên hơn nữa! Chỉ có một đứa thôi, ngay khi biết nó ở đâu chúng ta sẽ dùng số đông đè bẹp nó! Bắn liên tục để ghim nó lại!"

Tôi không biết có bao nhiêu đàn em đã mất khả năng chiến đấu, nhưng qua tần suất tên bắn, tôi đoán chúng tôi không phải đối phó với nhiều người. Có thể là nhiều hơn một, nhưng tôi không có thời gian để lo mấy chi tiết đó; tôi phải đặt tinh thần của anh em lên hàng đầu. Hơn nữa, tôi biết nếu có thể khóa chặt vị trí kẻ tấn công thì chúng tôi vẫn còn đường thoát.

Có lẽ tiếng gào thét khích lệ của tôi đã có tác dụng, vì số lượng mũi tên của chúng tôi tăng lên, và cuối cùng chúng tôi nghe thấy một giọng nói từ đằng xa không thuộc về phe mình. Đó là tiếng hét của một phụ nữ trẻ, sau đó là tiếng gầm thấp của một người đàn ông. Băng chúng tôi không có phụ nữ, nên tôi biết đó là kẻ địch. Và tiếng hét đó cho tôi biết chúng tôi cuối cùng đã đánh trúng một đòn!

"Nghe thấy chưa! Lên đi! Thừa thắng xông lên!"

Kiếm trong tay, tôi lao về phía tiếng hét của người phụ nữ. Tôi di chuyển rất nhanh; tôi không định cho chúng cơ hội trốn thoát và ẩn nấp lần nữa. Tôi ra lệnh cho đàn em bao vây khu vực khi tôi áp sát. Đây là cơ hội chiến thắng duy nhất của chúng tôi.

Và rồi, đột nhiên, một cái bóng đen khổng lồ xuất hiện. Nó lao thẳng xuống con đường tôi đang đi và chặn đầu tôi ngay chính giữa. Tôi cảm nhận được một cơn cuồng nộ tột độ tỏa ra từ đó, và nhìn kích cỡ thì chắc chắn đó là một gã đàn ông lực lưỡng như người khổng lồ. Tôi theo bản năng vung kiếm, và cái bóng đó cũng làm vậy.

Lửa xẹt và một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên khi vũ khí của chúng tôi chạm nhau. Những tia lửa thắp sáng kẻ tấn công, và gương mặt hắn, trong khoảnh khắc đó, đã khắc sâu vào tâm trí tôi.

e49c6b2c-951d-4816-b89f-71bf918a5e27.jpg

Mái tóc vàng, đôi mắt xanh lá, bộ giáp sờn cũ, và một chiếc rìu chiến hai tay có họa tiết sư tử. Tôi không cần gì thêm để biết đây chính là Dias trong truyền thuyết, và sự phẫn nộ trong biểu cảm của hắn cho tôi biết tôi vừa mới phạm sai lầm lớn đến mức nào.

Đáng lẽ mình không bao giờ nên nghi ngờ lời đồn! Hắn thực sự là một con quái vật!

Tôi đã dồn hết sức bình sinh vào cú chém đó, nhưng Dias đã phá nát thanh kiếm của tôi và khiến những mảnh vỡ bay tứ tung. Trời quá tối để nhìn rõ, nhưng tôi cảm nhận được qua trọng lượng. Chuôi kiếm gãy tuột khỏi tay tôi, và rồi tôi ngã bệt xuống đất. Tôi đơn giản là không thể chịu nổi lực đánh kinh hoàng đã nghiền nát thanh kiếm của mình. Có lẽ nếu tôi cố giữ tư thế thì còn có cơ may, nhưng một phần trong tôi biết điều đó cũng chẳng giúp ích gì.

Trước mặt tôi là một sức mạnh quái dị và một sinh vật có thể nhìn thấu bóng đêm, còn tôi thì chẳng còn vũ khí gì để đối phó. Trái tim tôi tan vỡ cũng dễ dàng như thanh kiếm vậy. Tôi đã hình dung ra cảnh chiếc rìu của Dias xẻ đôi người mình và chuẩn bị cho cái kết, nhưng trái với mong đợi, Dias lại sút thẳng vào bụng tôi một cú trời giáng.

Hự! Ai mà ngờ được chuyện này chứ?!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!