Làm thế nào mà tôi, người đã tái sinh thành nhân vật phản diện trong một bộ eromanga, lại có thể đạt được hạnh phúc mà không cần NTR

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

127 1787

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

70 1482

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

399 11952

Cậu chàng nam sinh chuyển sinh thành nữ chính Shoujo Manga quyết tâm bẻ gãy mọi Flag tình cảm!

(Tạm ngưng)

Cậu chàng nam sinh chuyển sinh thành nữ chính Shoujo Manga quyết tâm bẻ gãy mọi Flag tình cảm!

よこすか なみ

Một nhân vật chính với vẻ ngoài là thiếu nữ xinh đẹp nhưng bên trong lại là tâm hồn của một cậu trai trung học, vốn dĩ định tới để phá nát các mô-típ thường thấy của truyện thiếu nữ—nhưng trong căn bế

10 235

Tôi có một cuộc gặp mặt với vợ trong game và một cô bé tiểu học xuất hiện. Liệu tôi có phải ra tòa không...?

(Đang ra)

Tôi có một cuộc gặp mặt với vợ trong game và một cô bé tiểu học xuất hiện. Liệu tôi có phải ra tòa không...?

深山鈴

Khi đến địa điểm đã hẹn với kỳ vọng đó, cậu ấy biết được cô gái đó thực ra lại là một học sinh tiểu học. Cô ấy là vợ trong game của Naoto và có một cảm xúc lãng mạn dành cho Naoto ngoài đời thực.

36 4159

29-Sai dokushin wa isekai de jiyū ni ikita… katta.

(Đang ra)

29-Sai dokushin wa isekai de jiyū ni ikita… katta.

Ryuto

Câu chuyện kể về một người đàn ông 29 tuổi, độc thân, được chuyển đến thế giới khác và cố gắng sống một cuộc đời tự do tự tại. Tuy nhiên, kế hoạch của anh nhanh chóng đổ bể khi ngay ngày đầu tiên đã b

40 2731

Chương 09: Để không trở thành một tên du côn

Tôi muốn tận hưởng thời thanh xuân. Nhưng khi nghĩ đến tình hình trong lớp, tôi lại không thể không nói rằng con đường phía trước đang đầy gian nan.

Dường như ấn tượng của bạn cùng lớp về tôi vẫn tệ như cũ. Và dù tôi đã cố gắng mỉm cười và nhận làm việc vặt, nhưng nỗi sợ hãi của họ vẫn không hề biến mất. Thậm chí, họ còn có vẻ nghi ngờ tôi đang âm mưu điều gì đó. Này, dù vẻ ngoài có là động vật ăn thịt, nhưng bên trong tôi lại là động vật ăn cỏ đấy.

"Himuroー. Cậu nghĩ tôi nên làm gì?"

"Có vẻ như là mọi người có vẻ càng sợ cậu hơn ấy. Nụ cười của Kouki cũng khiến tớ cảm thấy hơi đáng sợ mà."

"Ể, thật á?"

"……Xin lỗi nhé."

A, đừng xin lỗi mà. Đó là phản ứng thật lòng đấy. Sao nó trở thành sự thật phũ phàng rồi!

Tất cả là tại cái vẻ mặt đáng sợ của Gouda Akio. Cái bản mặt hung thần này là sao chứ. Nếu là người bình thường thì tôi cũng muốn tránh né cái bản mặt này ấy chứ.

Vẻ đẹp ngoại hình là rất quan trọng. Chỉ khi chuyển sinh, tôi mới thấm thía sự thật tàn khốc này.

"Himuro tốt bụng thật. Vẫn làm bạn với cái mặt dữ dằn này của tôi."

"Tớ thì chẳng quan trọng mặt mũi gì cả……"

Một cô nàng gyaru đang ngại ngùng cũng dễ thương ghê. Trong nguyên tác, cô ấy chỉ không thể chống lại mệnh lệnh của Gouda Kouki thôi, có lẽ bản chất không phải là người xấu.

"Haiya."

"Akio trông giống ông cụ quá đi. Mà cậu định đi đâu đấy?"

"Đi vệ sinh chút."

Sao lúc sắp hết giờ giải lao lại buồn đi vệ sinh nhỉ? Cái bàng quang của tôi đúng là không biết chọn thời điểm gì cả. Tại nó mà tôi phải đi nhanh ra nhà vệ sinh.

"A."

Vừa định bước vào nhà vệ sinh, tôi lại đụng phải một cậu học sinh vừa bước ra. Đương nhiên chẳng phải là cuộc gặp gỡ định mệnh gì, cả hai dừng lại để tránh va vào nhau.

"X-Xin chào."

"Ừ."

Cậu học sinh đó cúi chào rồi đi ngang qua tôi. Nhưng tôi hiểu cảm giác đó mà. Gặp phải dân anh chị thì cứ cúi đầu cho lành nhỉ. Xin lỗi nhé.

"Mà cái cậu vừa nãy……"

Người vừa đi ngang qua là một bạn nam trong lớp. Cũng là người mà tôi cẩn trọng nhất khi đối xử.

Nosaka Junpei. Nhân vật chính của nguyên tác, chàng trai bị NTR. Người luôn rơi vào những tình huống đáng thương, khuôn mặt tuyệt vọng của cậu ta trong manga rất ấn tượng.

Tôi cứ nghĩ mình đã nắm rõ qua manga rồi, nhưng cậu ta chỉ là một chàng trai tầm thường, không có gì đặc biệt. Một người mà nếu đột ngột gặp phải thì bạn sẽ không tài nào nhận ra trông giây lát, tầm thường đến mức chẳng có nét gì gọi là đặc trưng.

"Cứ yên tâm đi. Sẽ không có cái bad ending nào cho cậu đâu."

Tôi lẩm bẩm rồi bước vào nhà vệ sinh. Tôi hơi lo lắng khi thấy mắt Nosaka đỏ hoe, nhưng có lẽ cậu ta dụi mắt vì có bụi bay vào thôi.

Mỗi lần đi vệ sinh hay tắm rửa, tôi lại ý thức được mình là một "Saoyaku", nhưng ít nhất tôi không có ý định dùng cậu bạn "nhỏ" của mình để NTR ai cả.

Đây là thế giới của eromanga. Nhưng bây giờ thì nó chắc chắn là thế giới thực. Dù có là hư cấu thì cũng phải có giới hạn chứ.

"Chỉ là, mình phải nghĩ cách giải tỏa mới được……"

Dù đây là thực tế, tôi vẫn là Gouda Kouki, một "saoyaku" trong eromanga.

Vì là một "Saoyaku" nên ham muốn chắc chắn là rất mạnh mẽ. Chỉ cần lơ là một chút là cái thứ lủng lẳng ở háng lại to ra và khiến tôi khổ sở. Ngay cả việc đi vệ sinh cũng phiền phức vô cùng.

Cảm giác ham muốn đã dâng trào đến mức mà chỉ thẩm du thôi cũng không đủ. Tôi sợ rằng nếu vượt qua giới hạn chịu đựng, nó sẽ vô tình bùng nổ ngoài ý muốn.

"Đây không phải là ý chí của thế giới đấy chứ?"

Như thể để quay trở lại dòng chảy của nguyên tác. Tôi không thể không nghĩ rằng, là có một thế lực thần thánh nào đó đang can thiệp. Và vì tôi đã chuyển sinh, nên tôi không thể khẳng định rằng việc như thế sẽ không xảy ra.

Càng nghĩ như vậy, thì tôi càng cảm thấy bản năng thú tính trong mình đang bắt đầu nổi loạn.

"Tao xin mày đấy con trai. Đừng có nổi loạn nữa mà."

Dù biết nói vậy cũng vô ích, nhưng tôi không thể không cầu nguyện. Nếu tôi thực sự trở thành một tên đi NTR ở ngoài đời, thì tôi không chắc mình có thể đường hoàng ra ngoài được không nữa.

"Ah, Gouda-kun."

"Shiratori?"

Vừa ra khỏi nhà vệ sinh, tôi lại chạm mặt Shiratori. Và xét tình hình hạ bộ của tôi, thì đây là một thời điểm tồi tệ.

"Sao thế? Cậu không thích chạm mặt tớ à?"

"Tôi có nói thế đâu."

"Nó hiện rõ trên mặt cậu rồi kìa."

"……Thật á?"

Cái mặt dữ dằn này mà lại không biết giấu giếm gì sao? Tôi có lẽ nên học cách làm mặt lạnh lùng mới được.

Tôi nén tiếng thở dài rồi quay trở lại lớp. Như một lẽ đương nhiên, Shiratori đi bên cạnh tôi.

"Này."

"Gì?"

"Sao cậu lại đi bên cạnh tôi?"

"Đã học cùng lớp thì chuyện đi chung như này là bình thường mà. Hay là sao? Cậu muốn tớ đi đường khác à?"

Khi nghe cô ấy nói vậy, tôi không thể cãi lại được. Đường đến lớp cũng không xa lắm, nên chắc là không còn cách nào khác?

Vẫn như cũ, chỉ có Himuro và Shiratori là những người duy nhất có thể nói chuyện bình thường với tôi.

Himuro là bạn nên không sao, nhưng Shiratori thì khác. Sức mạnh sửa đổi của nguyên tác có thể khiến mọi chuyện đi sai hướng bất cứ lúc nào. Bây giờ, khi mà tôi đang không thể kiểm soát được phần dưới của mình, việc ở cùng nhau thôi cũng đủ để khiến tôi cảm thấy bất an rồi.

Ngay lúc này đây, chỉ cần tay chạm vào nhau thôi là tim tôi đã nhảy dựng lên rồi. Cô ấy tỏa ra mùi hương quyến rũ đàn ông, và cái cách cô ấy liếc nhìn trộm tôi trông thật tinh nghịch một cách đáng yêu. Cái thân hình gợi cảm mà dù qua lớp đồng phục vẫn thấy rõ kia như muốn thiêu rụi lý trí của tôi, khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

Nữ chính của eromanga quả không phải là hư danh. Tôi có lẽ nên áp dụng biện pháp an toàn và giữ khoảng cách với Shiratori Himari.

"Này Gouda-kun."

"Gì?"

Dù trong lòng đang rất lo lắng nhưng tôi vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. Và tôi hiện đang ngày càng lo lắng vì không biết là những suy nghĩ đen tối của tôi có bị lộ ra chưa.

"Lát nữa tớ có chuyện muốn nói với cậu. Nên xin cậu hãy cho tớ chút thời gian nhé."

"Ể? Khoan đã……"

Shiratori đã bước vào lớp luôn rồi. Và khi nghĩ đến ánh mắt của các bạn cùng lớp, tôi không thể cứ thể đuổi theo để hỏi được.

"Cái gì vậy chứ……"

Tôi cảm thấy muốn thở dài. Tôi không hiểu Shiratori đang nghĩ gì. Vì dù sao thì việc quan tâm đến một học sinh cá biệt cũng chẳng ích gì cả.

Tôi về chỗ ngồi trước khi chuông reo. Và những ánh nhìn mạnh mẽ đổ dồn vào tôi. Vì tôi nổi bật nên bị nhìn cũng không có gì lạ, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không ổn và giả vờ không quan tâm.