Làm thế nào mà tôi, người đã tái sinh thành nhân vật phản diện trong một bộ eromanga, lại có thể đạt được hạnh phúc mà không cần NTR

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Cậu chàng nam sinh chuyển sinh thành nữ chính Shoujo Manga quyết tâm bẻ gãy mọi Flag tình cảm!

(Tạm ngưng)

Cậu chàng nam sinh chuyển sinh thành nữ chính Shoujo Manga quyết tâm bẻ gãy mọi Flag tình cảm!

よこすか なみ

Một nhân vật chính với vẻ ngoài là thiếu nữ xinh đẹp nhưng bên trong lại là tâm hồn của một cậu trai trung học, vốn dĩ định tới để phá nát các mô-típ thường thấy của truyện thiếu nữ—nhưng trong căn bế

10 218

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

(Đang ra)

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Yuki Mizusato

Đây là câu chuyện về tôi – người anh trai mạnh nhất vì bảo vệ em gái mình, và về cô gái dễ thương nhất thế giới – Caroline.

449 7606

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

127 1621

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

70 1398

Chỉ mình tôi biết rằng cô lớp trưởng của lớp tôi từng là một idol chuunibyou

(Tạm ngưng)

Chỉ mình tôi biết rằng cô lớp trưởng của lớp tôi từng là một idol chuunibyou

Miikami Kota

Và thế là... để biến Nagi thành một hội trưởng đúng nghĩa, cuộc tái xuat dưới sự chỉ đạo của Reo chính thức bắt đầu!

11 878

Chuyện tôi cứu một Nam Sinh cấp 3 điển trai bị đánh trên tàu, hóa ra lại là "Hoàng Tử" của trường nữ sinh

(Đang ra)

Chương 15: Ý thức của kẻ phản diện

Khi nhân cách của tôi xuất hiện thì ý thức của Gouda Akio đã biến mất. ...Tôi đã tin là như thế, nhưng có vẻ không hoàn toàn đúng.

"Đưa phụ nữ cho tao! Cho tao được hiếp dâm!! Tao sẽ đục nát l** bọn nó!!!"

...Những ham muốn tàn bạo đó chỉ càng thêm mãnh liệt khi cơn nóng âm ỉ dưới bụng tôi bùng lên. Có lẽ, đó là những tàn dư còn sót lại của Gouda Akio.

Việc có quan hệ xác thịt với phụ nữ thì tôi không phản đối. Nhưng tôi không thể nào nghĩ đến việc phạm tội được. Ít ra, trong chuyện này, ý thức của tôi vẫn mạnh mẽ hơn. 

Những người khác – nhất là đám phản diện trong manga – có thể làm những chuyện như vậy, vì đó chỉ là hư cấu. Tôi cũng từng đọc và thấy nó thú vị.

Nhưng đây không phải manga. Đây là thực tại. Và tôi giờ đã là Gouda Akio. Nếu muốn sống đàng hoàng dưới ánh mặt trời thì tôi tuyệt đối không thể trở thành tội phạm.

"Mình thực sự cần phải cảm ơn Erika."

Erika đã rời đi trước khi tôi tỉnh dậy vào buổi sáng.

Tôi suýt nữa tưởng rằng mọi chuyện đêm qua chỉ là mơ, nhưng trên giường vẫn còn chút hơi ấm vương lại. Và chính cái hơi ấm là bằng chứng không thể chối cãi rằng tôi và cô ấy đã bên nhau.

“Nghĩ lại thì, mình đã ngủ với một người con gái xinh đẹp như thế...”

Những ký ức về khoảng thời gian ngọt ngào đó ùa về... Tôi đã cùng một người con gái xinh đẹp như thế làm đủ mọi chuyện.

Erika là người chủ động đến tìm Akio, nên tôi cũng chẳng thể cưỡng lại bản năng mà chọn quan hệ với cô ấy.

Nếu cứ cố gắng dồn nén thêm nữa, thì có khi tôi đã trở nên mất kiểm soát rồi. Chỉ sau khi được ở bên Erika, tôi mới nhận ra tình huống lúc đó đã cấp bách đến nhường nào.

Lý trí của tôi khi ấy đã hoàn toàn bị đánh bại bởi cái nóng ở bụng dưới. Và tôi khao khát có được cơ thể Erika theo bản năng.

Vậy mà cô ấy đã tha thứ cho tôi. Thậm chí còn lo lắng cho tôi, nói rằng vì cô ấy là bạn tình nên tôi không cần phải bận tâm.

“Chúng ta hãy cứ là bạn tình đi. Akio cũng đã nói như thế mà, phải không?”

Tôi nhớ mang máng cô ấy đã nói thế.

Nhờ có Erika, cái nóng bỏng rát ấy mới nguôi ngoai. Cũng nhờ vậy, những tàn tích còn sót lại của Gouda Akio không có cơ hội bùng phát. Và tôi đã không ra tay với một người phụ nữ vô tội.

“Mình không thể cứ dựa vào Erika mãi được. Ít nhất thì cũng nên học cách kiểm soát bản thân để không gây phiền phức cho người khác.”

Lần tới, tôi nhất định sẽ cảm ơn cô ấy. Dù Erika là người chủ động, nhưng chính cô ấy là người đã cứu tôi.

Tôi liếc nhìn điện thoại và nhận ra đã đến giờ đi học rồi. Làm học sinh đúng là khổ thật.

“Hử? Có tin nhắn à?”

Điện thoại tôi có tin nhắn. Và người gửi chính là Shiratori, hình như đây là lần đầu tiên cô ấy nhắn cho tôi thì phải.

Nội dung thì khá vu vơ, kiểu như “Buổi học nhóm hôm qua vui nhỉ” hay “Lần tới khi chỉ có hai đứa, tớ sẽ dạy kỹ hơn cho cậu”. Có vẻ cô ấy nhắn từ tối qua, nhưng do có cả đống chuyện xảy ra nên tôi hoàn toàn không để ý.

“Thật tình… Đừng có lại gần cái tên chuyên đi NTR này nữa mà.”

Không hiểu sao, Shiratori dường như rất muốn xích lại gần tôi.

Có lẽ cô ấy cảm thấy một sự đối lập nào đó, kiểu như một tên du côn giúp đỡ một chú chó bị bỏ rơi, nhưng đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi.

Khi bình tĩnh lại, cô ấy sẽ cảm thấy xấu hổ và hối hận về chuyện mình đã làm. Những sai lầm tuổi trẻ, tốt nhất là tránh được thì cứ tránh.

"Xin lỗi nhé, giờ tôi mới ngủ dậy. Lâu lắm rồi mới dùng đến não nên về vừa đến nhà là lăn ra ngủ luôn."

“Vậy ổn chưa nhỉ?”

Tôi trả lời đại khái rồi bắt đầu chuẩn bị đi học.

"Hả?"

Vừa nhắn tin trả lời xong thì điện thoại tôi lại có tin nhắn. Ể? Nhanh vậy?

『Cậu ngủ ngon chứ?』

“Ngủ như chết luôn.”

Ngay lập tức, lại thêm một tin nhắn được gửi đến.

『Vậy thì tốt quá. Tớ rất mong được gặp lại cậu ở trường.』

…Mong à? Sao nghe cứ thấy hơi quá vậy nhỉ?

Tôi nhanh chóng chuẩn bị rồi ra khỏi nhà. Sau đó vội vàng chạy để không bị muộn học, trông tôi bây giờ trông giống hệt như một học sinh chăm chỉ vậy.

"Híc!?"

"Đừng có nhìn tôi!"

"Mẹ ơi, con sợ quá!"

Tôi lại làm người đi đường sợ hãi mất rồi. ...Tất cả là tại cái gương mặt hung dữ này.

“Chào buổi sáng, Gouda-kun. Ủa, cậu trông không được khỏe thì phải?”

“À, tại mới ngủ dậy thôi.”

Khi sắp đến cổng trường, tôi gặp Shiratori.

Chắc không phải cô ấy đứng đợi tôi đấy chứ? Cũng gần sát giờ vào học rồi, nên tôi không nghĩ lại có thể gặp Shiratori trên đường.

"Cậu mệt đến mức ngủ say như vậy cơ mà. Do không thấy cậu trả lời tin nhắn nên tớ đã lo lắng là không biết có chuyện gì xảy ra không nữa."

"Thì cũng lâu lắm rồi tôi mới học nhiều như vậy mà. Học nhóm đúng là không hợp với tôi chút nào."

Vậy nên đừng có học nhóm nữa. Tôi đã cố ý nói như vậy, nhưng Shiratori lại ghé sát mặt tôi và nói "Vậy thì tớ lại càng phải dạy cậu nhiều hơn nữa chứ.". Đúng là có những chuyện nếu không nói thẳng ra thì người ta chẳng bao giờ hiểu được.

Mà hình như cô ấy đứng hơi gần thì phải. Cổ không biết ngực mình to cỡ nào sao? Nó có hơi chạm vào tôi rồi đấy...

“Gouda-kun nói học nhóm không hợp, thế lúc vào khách sạn với tớ thì sao? Nó hoàn toàn khác với tưởng tượng của tớ đấy.”

“Cậu làm ơn đừng nhắc đi nhắc lại chuyện đó được không? Nếu có ai đấy nghe thấy thì sao?”

Shiratori nở một nụ cười tinh nghịch. Oi, đừng có mà đánh trống lảng!

Tôi thở dài. Rõ ràng đó là điểm yếu của Shiratori, vậy mà sao tôi lại là người phải chịu khổ thế này?

Thôi thì ráng chịu đựng cho đến khi thi xong kì thi giữa kỳ. Cô ấy nói là sẽ dạy kèm để trả ơn. Nên một khi đã thi xong, thì cô ấy cũng chẳng còn lý do gì để dính dáng đến tôi nữa.

Sau đó chỉ cần đợi Nosaka hàn gắn lại mối quan hệ với Shiratori là xong. Chờ đợi là hạnh phúc.

“Mà cậu có ngủ được không đấy, Shiratori? Hình như có quầng thâm dưới mắt kìa.”

“Ể, thật á!? K-không phải đâu… Không phải do cậu không thèm trả lời tin nhắn nên tớ mới lo đến mức không ngủ được đâu nhé…”

“Cậu vừa nói cái gì vậy?”

"~~~!"

Shiratori đột nhiên đỏ bừng mặt rồi đấm liên tục vào cánh tay tôi. Nó chẳng đau chút nào cả nhưng cô ấy thật là vô lý.

Trên đường đi học, sau khi làm đủ trò vớ vẩn, thì chúng tôi cuối cùng cũng đến trường đúng giờ.

◇ ◇ ◇

"Akio và Shiratori... đã vào khách sạn?"

Tôi lúc này vẫn chưa nhận ra—là có người đã nghe thấy cuộc trò chuyện ban nãy.