Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2892

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Học viện ma pháp Shutra - 2 - Chương 290 - Học viện ma pháp Shutra (2-25)

Chương 290 - Học viện ma pháp Shutra (2-25)

‘Phù... Chắc chắn phải rèn luyện thể lực thôi.’

Suốt quãng đường đi ăn sáng ở nhà ăn, tôi vô thức ôm lấy eo mình mà bước đi.

[Anh vẫn chưa hồi phục sao?]

‘Không, không phải là đau... Mà gọi là có nhiều yếu tố phức tạp tác động thì đúng hơn?’

[...?]

Cơn đau nhói lúc qua dường như vẫn còn vương vấn lại, tạo nên một loại cảm giác như hiện tượng đau chi ma vậy.

Từ trước đến nay, lúc bế bổng Luna lên, tôi chưa bao giờ thấy mệt.

Nhưng khi dùng tư thế đó, bắt eo và phần thân dưới làm việc quá sức, tôi mới nhận ra cái trò “vừa bế vừa nắc” này là một hành động điên rồ đến nhường nào.

Đúng là khoảnh khắc nhận ra việc chơi game quá nhiều khiến cảm giác hiện thực bị thui chột.

‘Sau này làm với Cho Seohyun, chắc phải luyện tập nhiều vào mới được.’

Phải nhờ Cho Seohyun, nữ chính tuyệt vời nhất để làm đối tác luyện tập trò bế lên nắc này mới được...

Nghĩ lại thì, mới làm tình chưa được bao lâu mà đã gạ gẫm trò đó, không biết ẻm sẽ làm vẻ mặt thế nào nhỉ...

Tò mò vãi!

Tôi vừa đi vừa cười tủm tỉm hướng về nhà ăn, trên đường đi, tôi bắt gặp một đám nam sinh.

Sáng sớm ra đã tụ tập buôn chuyện rôm rả rồi cơ đấy.

Vừa nghĩ vậy bước ngang qua, bọn họ bỗng liếc nhìn tôi và bắt đầu lôi tên tôi ra bàn tán.

“Thằng đó là Seong Suho à?”

“Ừ, thằng đứng nhất thực hành đấy...”

“Chuyện đó là thật sao?”

“Chuyện đó” là chuyện gì hả mấy thằng wibu?

Tuy tò mò không biết “chuyện đó” là gì, nhưng tôi đã lướt qua đám đó rồi, đành mặc kệ mà đi tới nhà ăn.

Nhưng đám nam sinh dị hợm đó không phải là ngoại lệ.

Đám nữ sinh tôi gặp tiếp theo, rồi đám nam sinh sau đó nữa... vài nhóm học viên cứ lén liếc nhìn tôi và nhắc đến tên tôi.

Vấn đề là tôi chả hiểu bọn họ đang nói cái quái gì...

‘Đứng hạng nhất nên nổi tiếng quá chăng?’

Được quan tâm thì trong lòng cũng thích đấy, nhưng ngày nào cũng bị dòm ngó thế này chắc áp lực lắm.

‘Chắc qua đợt nghỉ hè là chìm xuồng ngay ấy mà.’

Nghĩ vậy, ngay khi tôi vừa đặt chân đến nhà ăn, Armonia đã bắt sóng liên lạc hỏi thăm.

[Anh Suho, nhưng tại sao anh không quay về ngay?]

‘À...’

Hôm qua sau khi “xếp hình” với Luna xong, tôi định về luôn, nhưng sau khi đưa Luna về, tôi ngả lưng xuống giường rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Lý do tôi không trở về phi thuyền ngay.

Đó chính là...

“Buổi sáng tốt lành?”

“...”

Là để trêu tức Louis một trận.

Thấy Louis đang đứng bồn chồn trước cửa nhà ăn như đang đợi ai đó, tôi liền vỗ vai hắn ta, hỏi.

“Thế nào? Thi tốt chứ?”

“...Hứ.”

‘...Phản ứng có vẻ hời hợt thế?’

Thực ra lý do tôi chưa về ngay là vì muốn tận mắt chứng kiến cảnh Louis đỏ mặt tía tai, nhảy dựng lên vì tức giận khi nhìn thấy tôi.

Nhưng Louis lại rất bình tĩnh, chỉ trừng mắt lườm tôi rồi hừ mũi, tuyệt nhiên không có vẻ gì là phẫn nộ.

Thế thì cái công tôi nán lại chẳng có ý nghĩa gì à...

Cứ mong Louis tức đến mức rụng tóc hói đầu luôn thì tốt...

Tôi lại hỏi Louis một lần nữa.

“Ê, tao hỏi mày thi tốt không? À há. Đừng bảo mới đó đã bắt đầu tỏ vẻ quý tộc rồi nhé? Hóa ra bọn quý tộc lúc nói chuyện cứ hay hứ hứ vậy à?”

“Cái thằng này...”

Nhắc đến chuyện cá cược, rốt cuộc hắn ta cũng có chút phản ứng.

Vốn là một kẻ kiêu ngạo, tôi cá là cứ khiêu khích mãi thì hắn ta cũng không nhịn được đâu. Đang định trêu cho bõ ghét trước khi ăn sáng thì từ miệng Louis thốt ra một câu kỳ lạ.

“Đồ rác rưởi.”

“...?”

“Gian lận thi cử xong giờ còn ở đó mà lên mặt à? Không thấy nhục sao?”

Lời nói của Louis lập tức thu hút sự chú ý của đám học viên ngoài cửa lẫn trong nhà ăn, bọn họ ùa ra xem náo nhiệt.

Tôi làm vẻ mặt cạn lời, hỏi lại.

“Gì cơ? Gian lận á?”

“Đúng thế, mâm này lan truyền khắp trường rồi, mày không biết à? Chuyện mày lén tuồn đề thi ra ngoài để lấy hạng nhất ai cũng biết cả rồi.”

“Ha ha...”

Nực cười đến mức tôi chỉ biết bật cười gượng.

Tuy nhiên, nhìn lướt qua xung quanh, tôi lờ mờ đoán được tình hình nghiêm trọng đến mức nào.

“Chắc chắn là ăn trộm đề thi rồi nhỉ?”

“Bị đình chỉ học mà, ngoài lý do đó ra thì chẳng có cách nào giải thích được...”

“Có khi cậu ta vốn dĩ đã học giỏi thì sao? Nhìn xem, cậu ta cũng hay học muộn ở thư viện mà.”

“Thế chúng ta toàn ngồi chơi chắc?”

Cũng có lác đác vài học viên đứng ra bênh vực tôi, nhưng chỉ là thiểu số.

Tin đồn như một cơn sóng dữ, nhanh chóng nuốt chửng những ý kiến thiểu số và lan truyền khắp trường như một chân lý.

‘Sự thật rành rành ra đấy nên cũng chẳng cãi được.’

[...]

Thực sự thì việc tôi lén lấy đề thi để đứng hạng nhất là sự thật, nên tôi chẳng biết nói gì.

Nhưng trong tình cảnh này, tôi không thể cứ thế cho qua được.

Nếu tôi cứ nói đại vài câu kiểu “đừng có nói bậy” rồi lấp liếm cho xong chuyện, Louis chắc chắn sẽ vin vào tin đồn này để hủy bỏ vụ cá cược.

Tôi đã lên kế hoạch đến dinh thự của Louis vào kỳ nghỉ hè để bóc lột hắn ta làm chân sai vặt, nếu cứ đà này thì hỏng bét mất.

‘Ván cược này tao thắng gian khổ thế nào, làm sao có chuyện cho qua dễ dàng vậy được.’

Tôi bình tĩnh hỏi Louis.

“Thế bằng chứng tao tuồn đề thi đâu?”

“Cần gì phải xác nhận chứ? Chỉ cần điểm số không đúng với thực lực của mày thì tự mày phải biết đường mà ra tự thú, không phải sao?”

Louis cứ tuôn ra những lời lẽ như thể muốn đóng đinh tội danh gian lận của tôi.

“Bây giờ tự thú đi, họa may còn bị đình chỉ. Nghe nói nếu bị bắt quả tang thì đuổi học chưa chắc đã xong chuyện đâu. Muốn giữ mạng thì mau tự thú đi.”

“Ha ha...”

Hắn ta đang làm đủ mọi cách để biến chuyện tôi gian lận thành một sự thật hiển nhiên.

‘Nên làm gì đây ta...’

Đang vắt óc suy nghĩ cách vượt qua cửa ải khó nhằn này, chợt từ đằng sau vang lên giọng nói lanh lảnh của một người phụ nữ.

“Các em đang làm cái gì ở đây vậy?”

Chen qua đám học viên đang đứng vây quanh thành vòng tròn là ba vị giáo sư lớn tuổi.

Và người vừa cất giọng the thé ấy chính là nữ giáo sư lớn tuổi đứng ở giữa.

“Đang làm cái trò gì trước cửa nhà ăn thế này?”

“À... chuyện là.”

Tôi gãi gãi thái dương tỏ vẻ ngượng ngùng, định mở lời thì Louis đã nhanh nhảu tranh nói trước.

“Em có chuyện muốn trình bày về hành vi gian lận của cậu ta ạ.”

“Gian lận?”

Không chỉ nữ giáo sư lớn tuổi, mà các giáo sư đứng cạnh cũng nhíu mày nhìn tôi khi nghe đến từ “gian lận”.

‘Phiền phức rồi đây...’

***

Phản ứng dữ dội hơn những gì tưởng tượng.

Phần lớn giáo sư đều coi đó là tin đồn nhảm nhí và định cho qua, nhưng tin đồn trong giới học viên lại lan rộng đến mức không thể kiểm soát nổi.

Louis bị giáo sư gọi lên và trải qua một cuộc tra khảo.

Lý lẽ của Louis rất đơn giản.

Cậu ta quả quyết rằng dựa vào tình hình thực tế, sự việc Seong Suho gian lận không còn là sự nghi ngờ nữa, mà phải coi là một sự thật chắc chắn.

Dù các giáo sư cảm thấy lời nói của Louis thật ngớ ngẩn, nhưng họ cũng không thể bỏ qua một cách dễ dàng.

Nếu chỉ có một mình Louis suy đoán vô căn cứ thì họ đã coi cậu ta như một thằng điên rồi cho qua, nhưng vấn đề là rất nhiều học viên khác cũng có cùng suy nghĩ như vậy.

Nhìn Louis, nữ giáo sư lớn tuổi lên tiếng.

“Cứ cho là cậu học viên kia đã gian lận như lời em nói. Vậy thì bằng chứng đâu?”

“Chuyện đó...”

Đến nước này, Louis cũng chỉ biết ậm ừ, không thể đưa ra câu trả lời về bằng chứng.

Mục tiêu ưu tiên hàng đầu của cậu ta là vô hiệu hóa vụ cá cược kia.

“Vậy em đang làm ầm lên khi không có một chút bằng chứng nào sao?”

“Em không có bằng chứng. Nhưng... em có cách để chứng minh.”

“Cách để chứng minh?”

Louis dè dặt đề xuất một cách kiểm chứng hành vi gian lận của Seong Suho với giáo sư Magtha.

Thế nhưng, vừa nghe xong, giáo sư Magtha đã lớn tiếng quát tháo.

“Ăn nói hàm hồ!”

“Nhưng chỉ có cách đó...”

“Em có biết những lời em vừa nói nực cười đến mức nào không? Em lấy tư cách gì mà...”

Tiếng quát của giáo sư Magtha khiến các giáo sư đứng cạnh cũng bắt đầu xì xầm to nhỏ.

“Khó xử thật.”

“Đúng vậy, học viên bên ngoài có vẻ cũng đang rất hoang mang...”

Nghe tiếng xì xầm của đồng nghiệp, giáo sư Magtha nhắm mắt lại, rơi vào trầm tư.

Dẫu có sự nghi ngờ về hành vi gian lận, nhưng kỳ thi đã kết thúc.

Trong hoàn cảnh đó, việc biến một học viên đạt hạng nhất thành kẻ gian lận chỉ vì những nghi ngờ vô căn cứ sẽ gây ra một hậu quả khôn lường.

Quan trọng hơn, nếu cứ để tình trạng hỗn loạn này trôi vào quên lãng, kỳ nghỉ hè đến, e rằng mọi chuyện sẽ càng thêm phức tạp.

‘Nếu học viên đó thực sự không gian lận, mà tin đồn cứ tiếp tục lan truyền thế này thì nhà trường cũng sẽ gặp rắc rối.’

Việc một học viên đứng nhất, sau kỳ nghỉ hè trở lại trường lại bị gắn mác là kẻ gian lận, thì chẳng có lợi lộc gì cho hình ảnh của nhà trường lẫn học viên cả.

Nhìn vẻ mặt đắn đo của giáo sư Magtha, khóe môi Louis bắt đầu nhếch lên một nụ cười.

‘Seong Suho... Mày tưởng tao không biết mày đã làm bài thi bằng cách không bình thường sao? Cứ đợi đấy.’

..

..

“Chính vì rơi vào hoàn cảnh như vậy nên ta mới gọi em đến đây để nghe ý kiến.”

“À...”

Giáo sư Magtha ngay lập tức gọi Seong Suho đến và trình bày rõ ngọn ngành.

Bà hiểu học viên sẽ rất khó xử, nhưng nếu cứ bỏ qua chuyện này thì tình hình sẽ càng tồi tệ hơn.

Bản thân giáo sư Magtha cũng thấy những gì mình đang nói quá sức nực cười, nên bà cũng không nỡ ép buộc học viên một cách trắng trợn.

“Tất nhiên là em có quyền từ chối. Chúng ta không có ý định bắt ép em đâu.”

“Ưm... Ngẫm lại thì đó cũng là một sự nghi ngờ hợp lý ạ.”

“Vậy em tính sao?”

“Cô có thể cho em biết cách giải quyết được không ạ?”

Giáo sư Magtha gật đầu và nói.

“Cậu học viên đứng ra đại diện cho những người bất mãn với em lúc nãy, đã tự tin khẳng định rằng cậu ta sẽ chuẩn bị sẵn một bộ đề thi.”

“Ý cô là bảo em giải bộ đề đó sao?”

“Đúng vậy. Nói thật là, bọn ta cũng không hề hài lòng với việc để một học viên đánh giá một học viên khác đâu.”

Cũng may là Louis, với thực lực hạng hai của mình, mới có thể làm lớn chuyện đến mức này.

Nếu cậu ta không đứng thứ hai, mà nằm ngoài top 5, thì chắc chắn đã bị phạt điểm trừ không thương tiếc.

‘Thật là khó xử... Có thể học viên này đã gian lận thật, nhưng cũng có thể cậu học viên kia vì cay cú thứ hạng nên mới vu khống…’

Nếu Seong Suho không phải là học viên từng bị đình chỉ học, Magtha cũng sẽ không dễ bị những vấn đề này làm cho lung lay.

Thế nhưng, việc một học viên vừa trở lại sau khi bị đình chỉ một tháng, lại ẵm ngay hạng 3 lý thuyết và hạng nhất thực hành trong kỳ thi, quả thực khiến Magtha khó lòng chấp nhận nổi.

Seong Suho làm vẻ mặt tò mò, bắt đầu hỏi Magtha.

“Nếu không có gì thất lễ... em nghĩ các giáo sư trực tiếp ra đề sẽ có sức thuyết phục hơn chứ ạ?”

Lời của Seong Suho rất có lý.

Đúng như lời giáo sư Magtha, việc học viên tự đánh giá lẫn nhau thật nực cười, nếu giáo sư trực tiếp ra đề, mọi người sẽ tự động ngậm miệng lại.

“Em... nghe nói có quen biết với giáo sư Sonya đúng không?”

“Ơ... dạ vâng.”

Bất ngờ bị nhắc tên một nhân vật không liên quan, Seong Suho có chút bối rối, trong khi vị giáo sư làm vẻ mặt ngán ngẩm, nói.

“Ta nói ra lời này nghe cũng buồn cười thật, nhưng cậu học viên đại diện kia đã nói thế này. Có khi nào em lợi dụng mối quan hệ thân thiết để lén tuồn đề thi ra ngoài không.”

“Dạ không! Tuyệt đối không có chuyện đó!”

Quên mất mình đang đứng trước mặt giáo sư, Seong Suho bật dậy phản đối kịch liệt, nhưng Magtha đã nhanh chóng xua tay xuống, giải thích.

“Ta biết. Bọn ta cũng tuyệt đối không nghĩ như vậy. Ngay từ đầu, giáo sư thỉnh giảng đừng nói là đề thi, ngay cả việc ra đề cũng không hề liên quan.”

“À... Tại lời đồn đó nực cười quá nên em lỡ nóng nảy. Em xin lỗi cô.”

“Không sao đâu. Trước mắt... em tính sao?”

Seong Suho gật đầu, khẽ nhếch mép mỉm cười.

“Để tránh gây tổn hại đến thanh danh nhà trường, em xin chấp nhận.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!