Chương 01: Quyết định của người lớn
Có ba điều mà tôi, Takatsuka Shiraha, không thể tha thứ ngay lúc này.
Thứ nhất là con Quái thú hư vô này, một sinh vật siêu nhiên thù địch với nhân loại, đang hoành hành ngay trước mắt tôi.
Nó là như một con quái vật biển Umibouzu khổng lồ mắc cạn vậy, những cái xúc tu to tướng đang điên cuồng quật của nó đã phá hủy hoàn toàn mọi công sức chuẩn bị của tôi cho buổi gặp mặt với khách hàng hôm nay.
Mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ, bộ vest cũ nhưng được giữ gìn cẩn thận, và cả chiếc mắt kính được lau bóng loáng của tôi giờ đã nát bươm, tất cả là nhờ con quái vật này hất đất đá văng tung toé khắp nơi.
"N-nhanh lên! Cô phải quyết định ngay, cô có muốn trở thành thiếu nữ ma pháp hay không? Nếu không quyết định sớm, con quái đó sẽ vồ lấy cô đấy! Cô sẽ chết đấy, biết không!"
"Ah, không, nhưng mà ưm..!"
Thứ hai là sự thật rằng chỉ có các ma pháp thiếu nữ mới có thể đánh bại Quái thú hư vô.
Và cũng tình cờ thay, có một sinh vật trông như cáo đang lơ lửng và cố gắng thuyết phục một cô gái trẻ, người có vẻ là một ứng viên ma pháp thiếu nữ tiềm năng, trở thành một trong số họ.
Tuy nhiên, cô bé dường như quá sợ hãi để đưa ra quyết định.
Nhìn cảnh này khiến tôi bực mình, không phải vì cô bé, những người lớn xung quanh đang ném về phía cô bé những ánh nhìn buộc tội, soi mói mới chính là thứ khiến tôi tức giận.
"Nhanh lên... đại đại là được rồi mà..."
Một giọng nói trầm thấp bất chợt thu hút sự chú ý của tôi, nhưng tôi không phải là người duy nhất nghe thấy những lời đó, cô bé, mặt mày tái mét, cũng đã nghe thấy.
Và điều đó dẫn đến thứ ba, chính bản thân tôi, vì đã chẳng thể làm được gì cho cô gái đang tuyệt vọng ngay trước mắt kia.
Đối mặt với con Thú Hư Không hung hăng nhắm vào bất cứ thứ gì chuyển động – đặc biệt là bất cứ ai cố gắng bỏ chạy – điều duy nhất mà những thường dân như chúng tôi có thể làm là cầu nguyện một thiếu nữ ma pháp đến cứu giúp.
(Tại sao mình... lại bất lực thế này..!)
Tôi đã tập karate từ khi còn nhỏ, nghĩ rằng mình có thể dùng nó để bảo vệ những thứ quan trọng, một suy nghĩ ngây thơ, khi giờ đây biết rằng nó vô dụng trước Quái thú hư vô.
Chỉ những cô gái trẻ mới có thể trở thành ma pháp thiếu nữ... và chỉ có thiếu nữ ma pháp mới có thể bảo vệ mọi người.
…Trong khi đó, người lớn chúng tôi dùng cái cớ đó để ép những đứa trẻ phải vác gánh nặng của những trận chiến sinh tử.
Suy nghĩ đó làm tôi điên tiết... Tôi đẩy gọng kính lên theo thói quen, cảm thấy cơn giận dâng trào trước sự phi lý của thực tại này.
Thiếu nữ ma pháp bảo vệ người dân... nhưng đổi lại, ai là người bảo vệ họ, những thiếu nữ ma pháp ấy?
"Eek..! Ahh...!"
Ngay lúc đó, con Quái thú hư vô trông như Umibouzu toét miệng cười một cách độc địa khi quay về phía chúng tôi; nó đã chán phá hoại các tòa nhà gần đó và vừa tìm thấy những món đồ chơi mới.
Sự chú ý của nó tác động rõ rệt lên tất cả mọi người; chân cô bé khuỵu xuống, cô ngã rạp xuống sàn, còn những người lớn xung quanh tôi gục đầu cam chịu, khuôn mặt họ tối sầm lại trong tuyệt vọng.
...Biết gì không? Tôi đếch quan tâm nữa. Ra sao thì ra.
"Không làm thì để tôi! Tôi làm!”
Tôi giật lấy thiết bị mà con cáo đang đưa cho cô bé và nhìn nó. Lập tức, cơ thể tôi được bao bọc trong một luồng ánh sáng trắng chói lòa.
"Cái–?!"
“Gì?! A-Anh bị ngu à? Một thằng đàn ông, đã thế còn là người lớn mà lại định làm ma pháp thiếu nữ á?! Lật cả trái đất lên chưa chắc tìm được ai như anh đâu!”
Ừ, sao cũng được, bố đếch quan tâm. Chẳng còn cách nào khác, đằng nào thì chúng ta cũng chết cả thôi.
Ít nhất theo cách này, chết sau khi thấy một người lớn cố gắng thế chỗ cho một cô bé yếu đuối thì trông cũng đẹp mặt hơn mà.
"Anh phải dừng ngay! Chỉ có các cô gái trẻ mới có thể chịu được ma lực! Anh sẽ nổ tung đấy!"
Tôi sẽ nổ tung sao? Nếu vậy, ít nhất tôi cũng sẽ cố nổ ngay trên đầu con quái thú kia.
Chắc hẳn vụ nổ đó sẽ đủ mạnh để làm chậm nó, hoặc ít nhất cũng đánh lạc hướng nó đủ lâu để những người phía sau tôi kịp trốn thoát.
Và thế là tôi phá vỡ luật bất thành văn của các màn biến hình và bắt đầu chạy về phía trước nhanh nhất có thể.
"Cái–!!"
Con Thú Hư Không đột nhiên bắt đầu vung vẩy các xúc tu quanh mình. Có phải nó cảm thấy nguy hiểm từ cái bóng người đang tỏa sáng (tôi) đang lao tới không?
Tất nhiên, không một người bình thường nào có thể sống sót sau cú đánh trực diện từ một vật thể khổng lồ di chuyển với tốc độ cao như vậy.
...Tôi vẫn chưa phát nổ à? Nếu sắp nổ thì tốt thôi, nhưng tôi cần nổ sớm.
Tôi lao đầu vào đám xúc tu đang quằn quại, tuyệt vọng cầu nguyện.
Tuy nhiên, bất chấp sự quyết tâm của tôi và sự mong đợi của những người đứng xem phía sau, luồng ánh sáng chói lòa lại càng rực rỡ hơn.
Sau đó, ngay khi tôi đối mặt với cái chết, ánh sáng bao quanh tôi nhấp nháy–
"...Hả?"
"K-không thể tin được..! Làm sao có thể... K-không, đúng hơn là..."
Ngay trước mắt, cái xúc tu đang lao tới bị bật ngược trở lại khỏi lớp ánh sáng bao quanh tôi. Mất đà, con quái khựng lại, nhìn thẳng vào tôi.
Một thoáng sau, một cơn sóng vàng óng, lấp lánh dưới ánh mặt trời, tràn vào tầm nhìn của tôi.
Phải một nhịp sau, tôi mới nhận ra những sợi tơ vàng óng mượt mà quen thuộc một cách kì lạ đó chính là tóc của mình.
Tôi hạ mắt xuống nhìn tay và chân, chúng thon thả và mềm mại như sứ không tì vết... và vòng một nảy nở đầy đặn ngay trên ngực.
Đánh giá theo tầm mắt, chiều cao của tôi cũng đã giảm đi.
Tôi không thể nhìn thấy mặt mình, nhưng xét đến những phần còn lại của cơ thể trông như thế nào, cũng như vẻ ngoài của hầu hết các thiếu nữ ma pháp mà tôi từng thấy…
...Không khó để tưởng tượng rằng tôi đang mang khuôn mặt của một cô gái xinh đẹp tuyệt trần.
Tôi đã trở thành một ma pháp thiếu nữ.
Mà tính ra… nó lại là chuyện tốt ấy chứ. Ý tôi là, nó xảy ra thì đúng là khó tin thật, nhưng đằng nào thì tôi cũng là người đứng lên để thế chỗ cô bé kia mà.
Chỉ có một vấn đề duy nhất.
"T-t-t-t-tại sao?!"
Vì lý do khó hiểu nào đó, giờ tôi đang trần như nhộng, y như ngày tôi mới lọt lòng; không một mảnh vải nào che thân.
À, cũng không hẳn, vẫn còn một mảnh vải mỏng manh còn sót lại, che đi chỗ nhạy cảm, nói thật thì chẳng đáng là bao. Tôi chẳng còn gì khác để che chắn cả.
Cứ thế, tôi đứng chân trần trên mặt đất, không quần áo, thậm chí không có cả vũ khí mà lẽ ra tôi phải có khi thức tỉnh thành thiếu nữ ma pháp.
Sống lưng tôi lạnh cóng; không chỉ vì tôi cảm thấy gió lùa vào da thịt trần trụi...
"Augh!!!"
Tôi đã sẵn sàng để chết. Nhưng tôi chưa sẵn sàng để khỏa thân.
Tôi theo bản năng che ngực và háng lại; mặt tôi nóng bừng vì xấu hổ và bối rối.
Và bộ não đang quá tải của tôi tuyệt vọng cân nhắc các lựa chọn khả thi.
"Tôi biết chuyện này sẽ xảy ra mà..! Argh, ngay cả khi anh có thành công biến hình thì anh cũng thiếu ma lực mà..! Và vũ khí của ngươi– gah! Làm sao một ma pháp thiếu nữ tân binh có thể chiến đấu mà không có vũ khí–"
(C-c-chết tiệt, đúng rồi... Được rồi, giờ mình là thiếu nữ ma pháp, nhưng mình vẫn là người lớn, nên việc mình phải làm bây giờ là...)
Nhờ lời của con cáo, não tôi hoạt động trở lại, gợi cho tôi tình hình hiện tại, những người phía sau tôi vẫn chưa chạy thoát.
Tôi hít một hơi thật sâu, dứt khoát rồi quay lại đối mặt với đám đông. Tôi có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng trong giọng nói của mình khi hét vào những khuôn mặt đang ngây ra nhìn tôi.
"C-con quái đang dồn chú ý vào tôi! Nên giờ là cơ hội của mọi người, bình tĩnh, đừng chen lấn, và chạy ngay đi! Và này, anh kia! Đúng rồi, chính anh đấy!!"
Với một tay vẫn ôm lấy ngực, tôi dùng tay còn lại chỉ vào người đàn ông lúc nãy, kẻ đã buông lời phàn nàn với cô bé tội nghiệp.
Gã đứng đó trông như trời trồng trước khi nhận ra tôi đang gọi gã. Vẻ mặt gã chuyển từ ngượng ngùng sang ngơ ngác, trông như thể tôi vừa tạt một gáo nước lạnh vào mặt gã.
"Anh chịu trách nhiệm đưa cô bé đằng kia đến nơi an toàn đó! Anh là người lớn, nên hãy hành xử cho ra dáng người lớn đi! Chịu trách nhiệm đi! Tốt nhất là anh đưa cô bé ra khỏi đây không vết xước đấy!”
"Ơ, cô muốn tôi, ơ–"
"Có nghe không?!"
"À, vâng, rõ! Đưa cô bé đến nơi an toàn, đã rõ! Đ-đi thôi, đi nào! Và, ừm, xin lỗi vì những gì chú đã nói lúc nãy!!"
(Tốt rồi..!)
Người đàn ông đỡ cô bé lên vai; khi thấy họ bắt đầu di chuyển cùng với phần còn lại của đám đông, tôi chuyển sự chú ý trở lại con Quái thú hư vô.
Tôi... có lẽ không thể đánh bại thứ này.
Đúng như con linh vật đã nói, tôi hầu như không cảm thấy chút ma lực nào trong người. Cùng lắm thì, chút cặn dư ít ỏi cũng chẳng đủ để tôi chiến đấu.
Tuy nhiên... tôi phải làm mọi thứ tôi cần làm, bất cứ điều gì tôi có thể. Nếu đây là tất cả những gì tôi có, thì tôi cũng chấp nhận.
Tôi cảm thấy một sự thỏa mãn mờ nhạt nhen nhóm đâu đó trong lòng, biết rằng miễn là tôi câu được chút thời gian trước khi chết, tôi đã hoàn thành được khối việc rồi.
Nhưng ngay khi tôi vừa nghĩ vậy...
<Ma pháp thiếu n——— vui lòng xác nhận———, tạo tài khoả———, ——; Ma pháp thiếu nữ —— đang livestream trên toàn thế giới———>
Sau đó tôi nghe thấy một tiếng cạch.
Cảm giác như có thứ gì đó bên trong tôi vừa kết nối với thứ khác — và tôi nghe thấy một giọng nói máy móc vang lên trong đầu.
Tuy nhiên, âm thanh bị ngắt quãng và không rõ ràng, có thể là do tôi thiếu ma lực.
(C-cái gì... đang diễn ra vậy?)
Và rồi, một khắc sau, tôi nghe thấy thứ gì đó khác trong đầu: những giọng nói méo mó, có lẽ là tiếng người, đang ép buộc chui vào đầu tôi.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Liệu nó có giúp tôi thoát khỏi tình cảnh khó khăn này không?
Giữa những dòng suy nghĩ bộn bề, một lượng sức mạnh không tưởng đột ngột trào dâng từ sâu bên trong cơ thể tôi.
Khi sức mạnh cuộn trào trong tôi, mớ âm thanh hỗn loạn lấp đầy tâm trí tôi lắng xuống, và những từ câu từ trở nên rõ ràng.
(Uoooooooh!!)
(To vãi chưởng)
(Cái quái gì thế này)
(Ơ, khoan, mấy ông có thấy cái tôi đang thấy không?)
(Tóc vàng, khuôn mặt em bé. Gần như trần chuồng– volo bộ ngực kìa, tạ ơn chúa...)
(Khoan, nghiêm túc luôn? Đực rựa á? Bẫy à?)
(Tại sao cứ phải là đực vậy…?)
Không, kệ đi, chỉ là tiếng ồn mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
