Chương 03: Nghĩa vụ của người lớn
“...”
Dù không tiện nói chi tiết, nhưng sau một hồi ôm đầu suy nghĩ trong phòng riêng, tôi, Takatsukasa Shiraha, quyết định tắt máy tính rồi gạt chuyện cũ sang một bên để nghĩ về những việc sắp tới.
"Được chọn làm người gánh team", lúc mới được đề bạt tôi còn được mọi người xung quanh chúc mừng, vậy mà cuộc thương thảo tôi dồn hết tâm huyết bấy lâu nay đã bị phá hỏng.
Dẫu vậy, khi cái chết đã cận kề trước mắt, và hơn cả, khi tôi chứng kiến cảnh một cô bé vô tội bị kỳ vọng quá mức của mọi người đè bẹp, trong cơn tuyệt vọng tôi đã thức tỉnh thành một Ma Pháp Thiếu Nữ.
Tôi đã khiến sinh vật trông như linh vật cáo ở cạnh bên lo lắng như phát điên, nhưng kết quả là nhờ sức mạnh vừa có được, tôi đã đánh bại được con Quái thú hư vô một cách an toàn.
"Mình phải xin lỗi linh vật đó đàng hoàng mới được… Nhưng Lúc nhận ra thì nó đã biến mất rồi.”
Nhớ lại tình huống bất thường chắc chắn không nằm trong dự tính đó, thì anh chàng (cô nàng?) có mặt ở đó hẳn là sẽ rất vất vả khi phải giải trình với cấp trên.
Nói đến cấp trên, trên đường về nhà an toàn, tôi cũng đã liên lạc được với công ty.
Họ đầu tiên là mừng vì tôi, người bị cuốn vào vụ việc, đã bình an vô sự; kế đến là họ đã nắm được toàn bộ sự việc về cô Ma Pháp Thiếu Nữ đã được lên sóng trực tiếp.
Nói chung là, họ nhấn mạnh rằng sẽ tôn trọng mong muốn của tôi, dù tôi có đưa ra lựa chọn nào đi nữa... Tôi thầm cảm thán mình đã vào được một công ty tốt.
Từ giờ trở đi, khi chiến đấu với tư cách Ma Pháp Thiếu Nữ, có lẽ tôi nên xem xét cách đền đáp họ như là thông qua việc quảng cáo chẳng hạn.
Chỉ là trước đó có một vấn đề là liệu tôi có thể hoạt động như một Ma Pháp Thiếu Nữ hay không.
"Mà thực ra, mình là đàn ông mà lại thật sự trở thành Ma Pháp Thiếu Nữ được sao...? Không phải là mơ chứ...?"
Nghĩ vậy, tôi đảo mắt nhìn quanh thì thấy thiết bị mà mình đã cầm ngày hôm đó... à không, cái thứ mà mình đã cướp lấy... vẫn nằm ngay đó.
Tôi cầm lấy nó và nhắm mắt lại, một cảm giác chắc chắn như kiểu "mình lại có thể biến thân" ùa đến một cách kỳ lạ.
"...Thử phát xem sao vậy."
Tôi xác nhận việc đã tắt Chế độ Phát sóng trong danh mục "Cài đặt" hiện lên khi đang nhắm mắt.
Và rồi khi tập trung cao độ vào hình ảnh biến thân, cơ thể tôi một lần nữa được bao phủ trong ánh sáng trắng.
...Và rồi, khi ánh sáng tan đi, thứ xuất hiện ở đó là.
"K-Khoan, t-từ đã, tại sao trang phục vẫn chưa...!"
Lại một lần nữa, giống y hệt lần biến thân đầu tiên, tôi đang trong tình trạng gần như không có gì trên người. Khác với lần đầu tiên phải ép mình biến thân trong khi thiếu hụt ma lực, đáng lẽ lúc này tôi phải đang mặc một bộ trang phục nào đó giống như các Ma Pháp Thiếu Nữ khác chứ…
Chẳng lẽ vì tắt phát sóng nên không đủ ma lực sao? Không, nhờ lượng ma lực có vẻ như được gửi đến trong lần biến thân trước, hiện giờ tôi vẫn cảm thấy trong người đang tràn trề sức mạnh. Trong lúc bối rối không hiểu chuyện gì xảy ra, tôi nhìn chằm chằm vào bản thân phản chiếu trong chiếc gương đã mang sẵn ra để kiểm tra.
"Mừừ... nhưng mà, cái này quả thật...!"
Nhìn kỹ lại lần nữa, vẫn là mái tóc vàng rực rỡ và làn da trắng trong suốt.
Và khuôn mặt mà lần trước tôi chưa kịp nhìn kỹ, tuy mang ấn tượng non nớt khác hẳn với vẻ ngoài thường ngày của mình nhưng không cần bàn cãi là rất thanh tú, đặc biệt là đôi mắt rất đặc trưng.
Đôi mắt lấy màu xanh tím làm chủ đạo, được tô điểm bởi con ngươi có hình dáng đặc biệt như vòng hào quang thiên thần, khiến chính bản thân tôi cũng suýt chút nữa bị hút hồn vào đó.
"Với lại, sao lồng ngực mình lại cảm thấy… bản năng làm mẹ...? Có sao...? Trong người mình á...?"
Nghĩ vậy, tôi định đưa tay lên ngực nhưng rồi vô thức giật mình rụt lại. Đúng là một vẻ ngoài xinh đẹp không tì vết, nhưng một cảm giác bài trừ trỗi dậy vì cho rằng liệu mình, vốn là một người đàn ông, có được phép chạm vào nó bằng chính đôi tay này hay không.
Dù biết rõ đây là cơ thể của mình, nhưng lại có một cảm giác khách sáo kỳ lạ như thể nó không phải của mình vậy. Điều chắc chắn là, tuyệt đối không có chuyện tôi sẽ vừa reo hò "vui quá, hên quá" vừa chạm vào nó đâu.
... Ít nhất thì, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ nhìn các Ma Pháp Thiếu Nữ bằng con mắt đó.
Vốn dĩ tôi luôn tự nhủ rằng với tư cách là một người lớn, mình không nên dành những tình cảm kiểu đó cho các cô bé ấy.
Mà, nếu nhìn quanh trên mạng một chút thì loại người đó đầy rẫy ra, nhưng đó là chuyện của họ, tôi không cần phải học theo làm gì.
"Hửm...? Thế thì đâu có vấn đề gì nhỉ?"
Nếu vậy, tôi đi đến suy nghĩ rằng việc tìm hiểu về cơ thể mà mình đang điều khiển là chuyện đương nhiên.
Giống như khi được giao một thiết bị mới trong công việc, một người chuyên nghiệp phải kiểm tra cảm giác vận hành trước khi vào làm thật để không còn gì bỡ ngỡ.
Hơn nữa, nếu hiểu rõ tình trạng cơ thể, có khi tôi lại tìm ra cách giải quyết vấn đề không có trang phục mặc trên người.
"Đ-Được rồi... làm thôi, không sao hết, mình chỉ đang làm một việc bình thường thôi..."
Đừng suy nghĩ sâu xa quá, đừng suy nghĩ sâu xa quá. Tôi vừa nhủ thầm như vậy vừa đấu tranh với bản năng, rồi rụt rè định đưa tay chạm vào phần ngực, nơi lạ lẫm và cũng như nổi bật nhất thì—
"Cậu biến hình sao!? Có chuyện gì hả!! Cậu vẫn bình an chứ… ơ…"
"AAAHHHH!!!"
Đột nhiên, con linh vật nhảy bổ vào phòng khiến tôi giật bắn mình hét toáng lên.
"X-Xin lỗi nhé... không sao đâu, cậu cứ tự nhiên tiếp đi..."
"KHÔNG, KHÔNG, KHÔNG, KHÔNG PHẢI, KHÔNG PHẢI MÀ!!!"
------------
"À... cậu định tìm nguyên nhân tại sao không có trang phục chứ gì, ừ, tất nhiên là ta tin cậu rồi. Chà chà, thấy biến thân đột ngột nên ta cứ tưởng có chuyện gì, thấy cậu vẫn bình an vô sự là tốt rồi."
"Ư... ư...! Đ-Đã làm ngài phải lo lắng rồi...!"
Con cáo màu vàng nhìn tôi với vẻ mặt mỉm cười như muốn nói "cứ coi như là vậy đi nhé". Tôi đang trong tư thế ngồi seiza dù không hiểu vì sao mình lại làm thế, vừa nghiến răng kèn kẹt vừa trả lời linh vật tự xưng là Konjiki này.
Vì đã tạm thời giải trừ biến thân nên hiện tại tôi đã trở lại hình dáng đàn ông.
"À... cho tôi hỏi một chuyện được không, Konjiki-sama. Về việc lần đầu chúng ta gặp nhau, tôi đã ép buộc cướp lấy thiết bị –"
"À, không sao, không sao đâu. Lúc đó đúng là có hơi hoảng thật, nhưng nghĩ lại thì ngoài cách đó ra chắc chẳng còn đường nào cho tất cả cùng sống sót đâu. Ta cảm ơn còn không hết, chứ tuyệt nhiên không có ý định truy cứu trách nhiệm gì cả. Cậu cứ coi đây là quan điểm chung của Hiệp hội Ma Pháp Thiếu Nữ mà chúng ta thuộc về đi."
Cái đầu định cúi xuống của tôi bị một bàn tay nhỏ nhắn ngăn lại, thể hiện rõ một sự bao dung lớn lao.
Cảm thấy nút thắt trong lòng ngoài những vấn đề đang đối mặt đã được gỡ bỏ phần nào, lần này tôi cúi đầu trong tâm với một ý nghĩa khác hẳn.
"Hà, trà ngon thật. Thế rồi, về vấn đề tại sao ma lực đã được nạp đầy mà trang phục vẫn không hiện ra nhỉ."
Tôi gật đầu trả lời ngài Konjiki khi ngài đang mãn nguyện nhấm nháp chén trà mời khách.
"Đầu tiên, đúng như cậu dự đoán, ma lực của cậu hiện đang rất dồi dào. Chuyện lạ đời là một người đàn ông trưởng thành hóa thân thành Ma Pháp Thiếu Nữ, cộng thêm cái… tạm gọi là sự tác động về mặt hình ảnh đi, đã thu hút một lượng người xem kinh khủng. Một buổi ra mắt không hề được thông báo trước mà tăng trưởng như vậy, ta cũng chưa từng thấy lần nào đâu."
Tôi vốn đã biết qua kiến thức sách vở, nhưng ngày hôm đó tôi mới thực sự thấm thía sự đáng sợ của hệ thống "người xem tiếp sức mạnh cho Ma Pháp Thiếu Nữ".
Năng lượng linh hồn phóng ra từ những biến động cảm xúc khi xem phát sóng.
Những Ma Pháp Thiếu Nữ biến năng lượng đó thành ma lực để có được sức mạnh đối kháng với Void Beast mà người bình thường không thể chống lại.
Cũng chính vì mối liên hệ này mà, hiện nay, nói một cách nghiêm túc thì gần như không có quy định nào về xếp hạng lứa tuổi khi phát sóng.
Vào thời kỳ đầu khi hệ thống này mới được thiết lập, việc hạn chế hay kiểm soát không khéo đã dẫn đến những vụ việc gây ra vô số thương vong cho cả người dân lẫn Ma Pháp Thiếu Nữ.
Việc nhiều năng lượng linh hồn bị mất đi do các hình thức làm mờ hay làm tối màn hình đã trực tiếp dẫn đến việc Ma Pháp Thiếu Nữ bị suy yếu.
Tất nhiên, để mọi chuyện không trở nên quá đà một cách vô ích, mọi người đều tự biết kiềm chế trong phạm vi cho phép để duy trì một trật tự nhất định.
Tuy nhiên, hiện trạng là sự cân bằng đó cũng đang trở nên mong manh do nhiều vấn đề như Hư thú ngày càng mạnh và có nhiều biến chủng mới hơn, sự phân loại về mức độ nổi tiếng của các Ma Pháp Thiếu Nữ, hay khó khăn của những người mới gia nhập.
"Chính vì thế, chúng ta cũng rất kỳ vọng vào cậu đấy. Dù nói vậy nhưng vì có quá nhiều điểm bất thường nên ngay cả phía chúng ta cũng chưa nắm bắt được hoàn toàn... Phải rồi, về chuyện trang phục vẫn chưa xuất hiện, có lẽ là do vấn đề nội tâm của cậu chăng."
“Nội Tâm... ý ngài là tôi chưa đủ quyết tâm sao...?"
Nghe vậy tôi cũng cảm thấy hơi chạnh lòng, nhưng vì sự thật là mình đã ký khế ước trong lúc bốc đồng nên cũng chẳng thể phàn nàn gì.
Trong lúc tôi đang tự kiểm điểm thì ngài ấy liền lên tiếng phủ nhận.
"Không phải quyết tâm, mà là hình mẫu về một Ma Pháp Thiếu Nữ mà cậu muốn trở thành. Thông thường thì ngay từ lần biến thân đầu tiên, ma lực sẽ tạo hình dựa trên hình mẫu nằm sâu trong sâu thẳm trái tim, nhưng vì lúc đó cậu không có ma lực nên nó đã thành ra một thứ chắp vá. Và có lẽ vì tâm trí cậu vẫn đang bị hình ảnh lúc đó kéo đi, nên dù bây giờ đã đủ ma lực thì nó vẫn bị cố định như vậy."
"... Có lẽ thế." Ngài Konjiki thêm vào một câu có vẻ thiếu tự tin, tôi cũng gật đầu đáp lại cho qua chuyện.
"Hôm nay ta ghé qua hơi đột ngột, nhưng dù sao ta cũng định sẽ sớm tới thăm cậu mà. Vì có một chuyện ta muốn chính miệng cậu nói ra cho rõ ràng."
Ngừng lại một nhịp, ngài Konjiki đưa tay ra hiệu một cách trịnh trọng và uy nghiêm, rồi hỏi tôi.
"Takatsukasa Shiraha, kẻ đặc biệt đầu tiên trên thế giới này thức tỉnh thành Ma Pháp Thiếu Nữ dù là đàn ông trưởng thành. Cậu mong muốn điều gì với tư cách là một Ma Pháp Thiếu Nữ? Với sức mạnh có được, với tiềm năng vô hạn đang được đổ dồn vào. Cậu sẽ đối mặt với thế giới này như thế nào từ nay về sau?"
Trước lời đó, tôi cũng đã một lần nữa tự hỏi lòng mình về những điều muốn làm, những điều nên làm... và đưa ra câu trả lời đã được quyết định ngay từ đầu.
"Tôi... đã luôn cảm thấy tức giận."
"..."
“Tôi tức giận với sự tồn tại của Hư thú gieo rắc sự phá hoại và hỗn loạn, tức giận với thực tại rằng chỉ có thể dựa dẫm vào các Ma Pháp Thiếu Nữ để đối đầu với chúng. ...... Và trên hết, là sự bất lực của những người lớn chúng ta."
"...Không hẳn là bất lực đâu. Nhờ việc xem phát sóng của những người bình thường như các cậu mà Ma Pháp Thiếu Nữ mới có thể chiến đấu được. Có thể nói là các cậu đang cùng chiến đấu mà. Hơn nữa, việc đối mặt với nguy hiểm mất mạng do Void Beast tấn công thì dù người bình thường hay ai đi chăng nữa thì cũng như nhau thôi."
Lời ngài Konjiki đáp lại chính là nhận thức chung mà rất nhiều người trên thế giới này mặc nhiên chấp nhận. Và đó cũng là một loại cứu rỗi để xua tan cảm giác bất lực: "Chính chúng ta cũng đang góp sức cho các cô bé ấy, việc ủng hộ cũng chính là sức mạnh".
Đó chính là điều tôi không thể tha thứ nhất.
"Đúng, chính là nó đấy. Cả người bình thường lẫn Ma Pháp Thiếu Nữ đều nhận thức được cái 'đúng đắn' đó. ...Đối với chúng ta, không có chuyện nào hời hơn thế này. Khi mà đến tận giây phút cuối cùng, chúng ta để những cô bé gánh vác trách nhiệm cho những quyết định quan trọng và việc chiến đấu, vậy mà bản thân vẫn có thể vểnh mặt lên tự hào rằng mình cũng đang cùng chiến đấu."
"Quá nhạy cảm", "cứng nhắc", "suy nghĩ quá nghiêm túc nên bị lệch lạc"... tôi tự ý thức được những tính xấu mà mình đã bị nói đi nói lại từ xưa. Thế nhưng, như bị thúc đẩy bởi sự nhiệt huyết trong lời nói khi tôi dùng ngón tay đẩy gọng kính lên, những cảm xúc dồn nén bấy lâu không tài nào dừng lại được.
"Nếu vậy, nếu Ma Pháp Thiếu Nữ cứ tiếp tục tồn tại như một sự hiện diện thuận tiện cho chúng ta như thế! Thì cũng có thể có một sự hiện diện như vậy dành cho các Ma Pháp Thiếu Nữ chứ... không, phải có mới đúng! Nếu không thì quá sức bất công!"
"Ư... cậu..."
Ngài Konjiki lấm tấm mồ hôi hột, khẽ lẩm bẩm. Tôi hít một hơi thật sâu rồi dõng dạc tuyên bố với ngài Konjiki, đúng hơn là với cả thế giới.
"Nếu tôi có thể trở thành một thứ gì đó, thì đó sẽ là một sự hiện diện vì các Ma Pháp Thiếu Nữ! Không tính toán được mất, không mưu cầu đền đáp, chỉ cần các Ma Pháp Thiếu Nữ gặp khó khăn là tôi sẽ vô điều kiện chìa tay giúp đỡ trong khả năng của mình, một con người như thế đấy! Nếu không ai trên thế giới này làm thì tôi sẽ làm, tôi sẽ trở thành một 'Ma Pháp Thiếu Nữ chỉ dành riêng cho các Ma Pháp Thiếu Nữ'!"
Chắc chắn, đó chính là, ý nghĩa duy nhất mà một kẻ như tôi, dù là đàn ông trưởng thành nhưng lại có thể thức tỉnh thành Ma Pháp Thiếu Nữ…, có thể mang lại.
"T-Ta hiểu rồi... ta đã lắng nghe tâm nguyện của cậu. Có lẽ trong lần biến thân tới, cậu sẽ xuất hiện với hình dáng phù hợp với ý chí đó thôi."
"Cảm ơn ngài. ...Thật vô cùng xin lỗi, tôi đã hơi quá khích dù tuổi chẳng còn trẻ trung gì..."
"Không đâu..." Ngài Konjiki đáp lại một cách mơ hồ, như vẫn còn bị áp đảo bởi khí thế đó. Tạm thời, tôi phán đoán rằng mình đã nhận được thứ có thể gọi là sự chấp thuận.
Với quyết tâm đã trở nên vững chắc sau khi nói ra thành lời nói đó, tôi lặng lẽ siết chặt nắm tay mình lại.
Nào, từ giờ phải cố gắng thôi.
Để trở nên xứng đáng với hình mẫu đó, một Ma Pháp Thiếu Nữ vì các Ma Pháp Thiếu Nữ. Với tư cách là một người lớn, tôi sẽ làm những gì chỉ mình tôi có thể làm để trở thành một cánh tay đắc lực cho các cô bé đang chiến đấu ngoài kia.
"...Liệu có ổn không đây..."
◆◆◆
Anh ấy, Takatsukasa Shiraha, đã không nhận ra.
"Hừm... trước tiên có lẽ mình nên theo dõi xu hướng của các cô bé để có thể bắt chuyện được. Nếu rành quá thì chắc cũng đáng sợ, nên cứ tìm hiểu sơ qua rồi giữ khoảng cách ở vai trò người lắng nghe là ổn nhất nhỉ?"
Trong cái thế giới Ma Pháp Thiếu Nữ vốn dĩ đoạn động theo quy luật cá lớn nuốt cá bé này, dù chưa đến mức máu chảy thành sông, thì sự hiện diện của anh ấy lại đặc biệt đến nhường nào.
"Học về tư vấn tâm lý có vẻ cũng được đấy. Trong trường hợp này, thay vì là người cha với con cái, thì đứng ở vị trí một giáo viên cấp hai sẽ có vẻ gần gũi hơn nhỉ? Để thử tìm sách xem sao... Ừm, thấy được những việc có thể làm khiến tâm trạng mình thấy vui hẳn lên."
Đối với những cô bé cô đơn đang phải dấn thân vào các cuộc chiến sinh tử, vừa phải gồng mình bảo vệ trái tim dễ dao động và mong manh, thì những hành động của anh ấy sẽ mang lại sức ảnh hưởng lớn lao đến nhường nào.
Và một khi những giá trị quan của các cô bé ấy bị phá vỡ hoàn toàn, thì chắc chắn các em ấy sẽ chẳng bao giờ quay lại như xưa được nữa.
Vì trách nhiệm của “cô” Ma pháp thiếu nữ TS này, mà thế giới sắp đón chào một luồng gió mới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
