Làm bạn với cô gái đáng yêu thứ hai lớp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 404

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10328

WN Vol.5: Mùa hè năm hai - Nửa sau - Chương 232 - Bước đầu tiên

Trans: Arteria

Hôm nay mở bán tập 1 nha mn :3

----------

 

Sau một tiếng nghỉ trưa, bọn tôi quay lại vị trí của mình để tiếp tục luyện tập cho buổi chiều.

Nozomu, người duy nhất ở đội đỏ trong nhóm bọn tôi, vì có thể lực tốt nên bị ép vào đội cổ vũ luôn. Còn chúng tôi thì đi luyện tập cho các mục khác nhau.

“Rồi, Maki với tớ sẽ ra kia. Gặp sau nhé Yuu, Nina.”

“Ừm! Tớ sẽ chạy hết sức luôn, cũng lâu rồi chưa chạy nữa! Ninacchi, cậu phải tập chạy chân rết nhỉ? Cẩn thận đừng để ngã đấy nhé!”

“Biết rồi ~ Không cần lo cho tớ đâu, tớ chưa bao giờ ngã cả. Lo cho chủ tịch đi kìa ~”

“…Không cãi được… Tớ sẽ cố hết sức…”

Như Nitta-san chỉ ra, so với những cô gái trong nhóm, tôi vận động không giỏi lắm. Không kể đến Amami-san, đến cả Umi và Nitta-san đều năng động hơn tôi nhiều. Nếu đua với họ kiểu gì tôi cũng thua thôi.

Tôi đã bàn với Umi nên tham gia những mục nào, và chốt chạy ba chân. Kiểu gì tôi cũng làm vướng chân Umi thôi nên tôi phải luyện tập nhiều mới được.

Nhân tiện thì, so sánh khả năng của hai bọn tôi.

>Chạy nước rút 50m: Umi > tôi

>Chiều cao: Umi >= tôi

>Độ dài chân: Umi >> tôi

>Khả năng phối hợp: Umi >> tôi

Trông có hơi nản nhỉ. Nhưng vì sẽ đi cùng nhau nên tôi không được để lộ mặt thảm hại của mình ra. Tôi không muốn để Umi phải xấu hổ.

“Maki, nhớ theo sát em đấy nhé.”

“…Ừ.”

Giống như cách đối xử với Amami-san trước kỳ kiểm tra, với những việc như này Umi cực kỳ nghiêm túc. Dù là gì đi nữa em ấy cũng sẽ không khoan nhượng với tôi đâu.

Nhưng nếu tôi nghe theo chỉ dẫn của Umi thì chắc chắn tôi sẽ khá hơn bằng một cách nào đó.

Chạy ba chân là môn phối hợp tiếp sức. Các đội thi được chia làm 3 cặp gồm cặp nam, cặp nữ và nam-nữ, ngoài ra còn chia ra thêm chạy bốn chân với nhóm 3 người nữa.

Và chắc chắn ở cặp nam-nữ sẽ có khác biệt về thể chất, vì thế nên khả năng phối hợp là rất quan trọng.

Họ cũng không cấm các cặp đôi tham gia môn này, mà còn khuyến khích nữa. Khi mà bọn tôi đăng ký, họ lập tức chấp nhận ngay. Có lẽ do hội thao lần trước có chuyện gì đó nên họ mới làm thế này.

Dù tôi cũng không quan tâm là gì lắm.

“Được rồi, thử chạy nhé. Bắt đầu đi chậm trước đã. Đi vòng theo nhịp nhé.”

“Được. Uh, anh để tay ở đâu đây? Trên vai hay dưới eo?”

“Để trên vai mới đúng, nhưng giờ thì cứ giữ eo đã.”

“…Được rồi.”

Tôi đặt tay qua eo Umi rồi kéo em ấy lại gần.

Cảm giác mềm mại áp sát người tôi. Tôi đã quen với việc này rồi, nhưng như thế này trước mặt người khác vẫn xấu hổ thật.

“Nào, không cần căng thẳng thế đâu. Chỉ là đang luyện tập thôi mà, thoải mái đi.”

“Ừ-Ừm…”

Giờ cứ tập trung đã.

“Đừng nhìn xuống chân quá nhiều. Nhìn thẳng về phía trước và đi theo nhịp.”

“Đã hiểu.”

Không cần nghĩ quá nhiều về việc bắt kịp tốc độ với Umi, chỉ cần giữ nhịp là được. Một, hai, một… hai… được rồi.

“Ah, giờ đúng ra không phải lúc nói chuyện này, cơ mà…”

“Hm? Còn lưu ý gì nữa à?”

“Không, chỉ là tạo động lực cho anh thôi…”

Umi thì thầm vào tai tôi.

“Anh mà cố gắng thì sẽ có thưởng đó nha ~”

Tự dưng thấy nhột ghê.

“Là gì?”

“Hm~ Ai biết nà ~”

Xấu tính thật đấy. Mà đành chịu thôi. Nhờ đó, giờ tôi chỉ tập trung vào viejc này thôi.

“…Thật sự là không cần thưởng lắm. Dù sao thì anh cũng sẽ cố hết sức thôi, nhưng em đã nói thế thì…”

“Cứ chờ đi nhé ~ Rồi, bắt đầu nào ~”

“Ừ, nhưng có cần phải cường điệu thế không?”

“Có. Nào, triển thôi ~ Chuẩn bị, sẵn sàng ~”

“”Chạy ~””

Bọn tôi nhìn nhau rồi đồng loạt quay mặt về phía trước, bắt đầu bước đi.

Một, hai, một, hai…

“To lên Maki! Đồng thanh nào!”

“Một, hai, một, hai…”

Tại sân tập ồn ào, tôi chỉ tập trung vào Umi và tiếp tục hô lớn và tiếp tục bước.