Làm bạn với cô gái đáng yêu thứ hai lớp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 8

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 9

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 9

WN Vol.5: Mùa hè năm hai - Nửa sau - Chương 236 - Một mình khi tan trường (3)

Nổ hũ đê

Trans: Arteria

----------

 

Dù đã chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, tôi vẫn có thể quay đầu về phía cửa.

Có một nhóm con trai ở đó, tôi chỉ có thể thấy ba người, với một người cao hơn hai người còn lại. Họ không học cùng lớp vì tôi không nhận ra ai cả.

Tôi cũng không biết ai là người đang nói luôn.

“Ah, cậu ta dậy rồi kìa.”

“…Uh, gì thế? Các cậu có việc gì cần à?”

“Eh? Ah, không… Bọn tôi đến lấy đồ hộ bạn…”

Họ đến bàn ai đó rồi lấy chiếc cặp đi.

…Là chỗ của Ooyama-kun. Cậu ta thì không thấy đâu cả.

“…Đó là cặp của Ooyama-kun đấy.”

“Tôi biết. Cậu ấy nhờ bọn tôi lấy hộ do đang bận chút việc.

Giống Amami-san, Ooyama-kun cũng thuộc nhóm chuẩn bị bảng hiệu, nên chắc giờ đang làm việc.

Ra vậy, đó là bạn của cậu ta. Lần trước đã thấy qua rồi, nhưng lúc đó không rõ nên giờ không nhận ra.

“Rồi, vậy thôi nhỉ. Đi nào.”

Họ cầm cặp Ooyama-kun rời đi.

Tôi nghe trước đây từng có vụ đồ của học sinh bị trộm trong khi mọi người đang bạn rộn chuẩn bị cho hội thao. Dù nghi ngờ nhưng vì không có số của Ooyama-kun nên tôi cũng không hỏi cậu ta được. Mà có thể là họ nói thật.

Dù sao thì, có là trộm đi nữa tôi cũng đã nhớ mặt rồi. Chỉ việc báo Ooyama-kun hay giáo viên nếu cần thôi.

Vả lại, với vụ trước thì nạn nhân là con gái cơ. Họ bị lấy trộm mất đồ đạc và quần áo. Hầu hết mọi người đều gửi đồ có giá trị cho giáo viên rồi, nên sẽ chẳng có gì để lấy trong cặp của một đứa con trai đâu, trừ khi vì lí do nào đó họ có hứng thú với quần áo của đàn ông thôi.

…Mà nhờ họ tôi tỉnh ngủ hẳn rồi.

Dù lúc nãy mắt díu lại đến thế cơ mà.

Umi vẫn chưa nhắn gì cả. Chỉ có sự tĩnh lặng hoàn toàn trong căn phòng học này.

“…Mình nên ra ngoài thôi.”

Cố thử ngủ lại nhưng không được, dành vài phút nhìn điện thoại, tôi quyết định ra ngoài.

Tính từ lễ hội năm ngoái đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi ở lại trường muộn như thế.

Hồi đó thì cả bọn đều ở lại làm việc cùng nhau, nhưng giờ mỗi đứa phải lo việc riêng của mình.

Rồi không biết năm sau sẽ thành thế nào nữa đây?

Tầm đó bọn tôi sẽ bận học chuẩn bị cho thi cử rồi, nên sẽ chẳng thể tận hưởng lễ hội được đâu. Và thêm nữa, năm ba được phép lựa chọn có muốn tham gia hay không, nên nếu không thích thì có thể bỏ qua cũng được.

“Mình muốn tận hưởng cùng mọi người thêm một lần cuối nữa…”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía sân thượng nơi bọn tôi trưng bày bức tranh năm ngoái.

Không có gì hối hận hết. Nhờ có Umi, mà tôi đã có thể hoàn thành tốt công việc của mình, và thậm chí còn đạt giải.

Dù vậy, lúc đó những mối quan hệ của bọn tôi thật lằng nhằng. Chuyện giữa Umi và Amami-san, rồi sau lễ hội mới thân hơn với Nitta-san và Nozomu nữa.

Nên tôi cứ nghĩ mãi.

Nếu có thể lại cùng nhau thì sao?

Thực tế mà nói, chúng tôi sẽ chẳng bao giờ được học chung lớp nữa đâu. Cách biệt điểm số là quá rõ ràng. Còn Nozomu thì đã quyết tâm sẽ tiếp tục nghiệp bóng chày của mình khi lên đại học. Sẽ chẳng có giao lộ tại những con đường chúng tôi đã chọn.

Dù có thế đi nữa, tôi nghĩ chúng tôi vẫn nên cố gắng để tận hưởng dịp tới cùng nhau. Có thể cùng đến một nhà hàng rồi bàn bạc những gì sẽ làm chăng.

…Nghĩ mới thấy, việc tận hưởng cuộc đời học sinh mà không hối hận gì không hề dễ như được bảo. Vì thời gian trôi qua trong chớp mắt mà.

“…Mình phải cố gắng hơn mới được.”

Tôi muốn trân quý khoảng thời gian còn lại.

Trường lớp, học tập, bạn bè, và tình yêu.

Tôi sẽ kiên trì giải quyết những vấn đề của mình, sẽ cố gắng không bị choáng ngợp bởi những điều mới mẻ sẽ gặp trong tương lai.

Tự dưng tôi thấy hơi nóng mặt, mình vừa nghĩ cái gì nghe xấu hổ thế. Lại còn nói mấy câu nữa chứ. May mà không ai nghe thấy.

Cái nóng khiến tôi thấy khát, nên tôi đến căng tin tìm máy bán hàng tự động. Hồi nãy có mua trà, nhưng tập với Umi xong uống hết rồi, nên giờ lại phải chi thêm một khoản nữa. Dù có một trăm yên thôi nhưng tiền vẫn là tiền, cứ thế này thì sớm muộn sẽ rỗng ví mất thôi.

Bước đi trên hành lang, một vài học sinh nữ đi ngang qua tôi, phàn nàn về việc luyện tập vất vả thế nào.

…Thú thực, tôi không nghĩ là khổ đến thế.

Tôi lấy điện thoại ra xem giờ, đã gần 6 giờ, trời cũng tối dần rồi. Chắc đứng đâu đó đợi Umi thôi.

“Ơ? Kia là?...”

Ở cái chỗ khá hoài niệm, nơi Nozomu ngồi cùng tôi sau khi bị Amami-san từ chối, khoảng trống giữa căng tin và tòa nhà câu lạc bộ.

“Amami-san?...”

“Huh? Maki-kun?...”

Là cô nàng tóc vàng, đứng một mình trước tấm bảng hiệu.