Là Tân Sinh Chiến Hoàng, Ta Không Muốn Hành Sự Theo Lẽ Thường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Quyển 1: Khởi đầu - Chương 55: Cho biết hay không

Chương 55: Cho biết hay không

Ôm lấy Vượng Tài và con tê tê đột nhiên xuất hiện này, Lâm Linh có chút ngạc nhiên vui mừng.

Trước đó Lâm Linh còn hơi lo lắng về vết thương của chúng, nhưng hiện tại nhìn thấy bộ dạng bình an vô sự lại còn nhảy nhót tưng bừng thế này, tâm trạng vốn có chút buồn bực của Lâm Linh cũng tốt lên đôi chút.

Xem ra lúc trước nghe theo sự sắp xếp của Bisca đặt ma pháp dịch chuyển lên người chúng là một lựa chọn vô cùng chính xác. Tuy nói trước đây Lâm Linh từng "tỷ thí" với hai tên này, nhưng sau khi chúng bị Bisca thuần phục, Lâm Linh chung sống với chúng cũng khá hòa thuận, tự nhiên cũng nảy sinh chút tình cảm.

Chủ yếu vẫn là do sau khi biến nhỏ, trông chúng có chút đáng yêu.

"Thật sự làm phiền chị rồi," Lâm Linh theo thói quen khách sáo một câu, thuận tay thả Vượng Tài và con tê tê xuống.

"Chuyện nhỏ ấy mà!" Nói xong, Bisca cũng thuận tay giải trừ trói buộc cho Tiểu Bạch, ba con thú cưng manh động rất nhanh đã lăn xả vào nhau, xem ra quan hệ cũng vô cùng tốt đẹp.

"Nhắc mới nhớ," Tầm mắt Lâm Linh chuyển sang mấy con vật nhỏ có vẻ hơi lạ lẫm khác, chúng đang tò mò nhảy nhót khắp trong nhà, may mà trông có vẻ không bẩn, nếu không Lâm Linh chắc sẽ xù lông mất.

"Mấy con này cũng được huấn luyện ngoan ngoãn thế sao??"

Bisca cười mà không nói, nhưng biểu cảm đắc ý đều thu hết vào đáy mắt Lâm Linh. Chỉ thấy Bisca chậm rãi giơ một tay lên, búng tay một cái. Khoảnh khắc tiếp theo, mấy con vật nhỏ đang chạy loạn xạ lập tức xếp thành một hàng trước mặt Bisca, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, trông vô cùng ra dáng, đương nhiên trong hàng ngũ còn bao gồm cả Vượng Tài và con tê tê đang nô đùa với Tiểu Bạch.

Oa! Có đôi khi thật tò mò không biết Bisca làm thế nào. Rõ ràng trước đó đều là những kẻ ngỗ ngược khó thuần, thế mà chỉ mới mấy ngày đã trở nên nghe lời răm rắp thế này.

"Lợi hại nha, chị Bisca, rốt cuộc chị làm thế nào vậy?"

"Bí mật thương mại không thể tiết lộ! Hì hì hì," Dứt lời Bisca đắc ý vênh váo vắt chéo chân.

Còn bí mật thương mại nữa chứ... Thương mại... Thương mại??

Tên này bình thường làm cái gì vậy? Nghĩ kỹ thì thấy thật đáng sợ.

"Ồ đúng rồi!" Bisca chỉ vào chàng trai trẻ đang nằm trên sàn nhà hỏi: "Tên này là ai thế?"

Lâm Linh nhìn Lâm Huy đang nằm bất tỉnh nhân sự trên sàn, cũng khá bất lực, nhưng cũng chẳng làm gì được Bisca: "Haiz, em trai tôi, em ruột đấy."

Nghe vậy, Bisca bay lơ lửng phía trên Lâm Huy, quan sát kỹ khuôn mặt cậu ta, sau đó chu mỏ: "Yếu quá... Hơn nữa trông chẳng giống Tiểu Thất chút nào."

... Ờ, với tôi bây giờ đương nhiên là không giống rồi.

Lâm Linh đỡ trán, bất lực nhìn Bisca đang bay qua: "Làm ơn đi, nó chỉ là một người Lam Tinh bình thường, hơn nữa cơ thể này của tôi chẳng phải cũng do Mẫu Thần nặn ra sao, không giống nhau là chuyện rất bình thường mà."

"Nhưng mà yếu quá, chưa đến năm sáu mươi năm nữa, cậu ta cũng chết thôi, thiếu hụt linh lực thì tuổi thọ thật sự rất ngắn ngủi."

"Đúng vậy," So với bản thân Lâm Linh, tuổi thọ của người thân bạn bè thực sự quá ngắn, cho dù cô có thể đảm bảo bọn họ cả đời không bệnh tật, nhưng sau một trăm năm, cô vẫn phải trơ mắt nhìn bọn họ rời đi, nghĩ tới đây, quả thực có chút khó chấp nhận.

"Em không định nói cho cậu ta biết chân tướng sao? Có người thân biết chuyện đối với em chưa biết chừng cũng là một lựa chọn tốt." Bisca tiếp tục dò hỏi.

"Nói thì nói vậy, nhưng cứ để tôi suy nghĩ thêm chút nữa đã," Sau đó Lâm Linh lười biếng nằm vật xuống ghế sô pha.

Cha mẹ trước kia luôn dạy dỗ cô rằng, gặp khó khăn phải chia sẻ với người nhà, không cần lúc nào cũng giấu giếm, có vấn đề mọi người có thể cùng nhau giải quyết. Nhưng tình huống hiện nay lại không giống như vậy, sau khi trở thành Chiến Hoàng, Lâm Linh đã biết đến sự tồn tại của năng lực đọc tâm, cô luôn lo lắng nhỡ đâu ngày nào đó cô ra ngoài làm nhiệm vụ, có kẻ địch mạnh đến Lam Tinh. Vậy bọn chúng rất có khả năng sẽ tìm được người nhà của cô, rồi dùng họ làm con tin uy hiếp.

Cộng thêm một vài nguyên nhân tâm lý khác.

Dẫn đến việc Lâm Linh trước sau vẫn không thể nói ra những bí mật này cho gia đình. "Chờ thêm chút nữa đi."

Thấy vậy, Bisca cũng không định tiếp tục quấy rầy Lâm Linh suy nghĩ, tự mình bay về phía tủ lạnh ở bên cạnh.

Không biết qua bao lâu, một mùi vị kỳ lạ thu hút sự chú ý của Lâm Linh.

?? Mùi này? Máu??

Tình huống gì đây.

Lâm Linh đầy nghi hoặc vội vàng bò dậy, nhìn về hướng phát ra mùi, chỉ thấy một con vật nhỏ giống như gấu đang cầm chân Lâm Huy mài răng...

Lâm Linh: ...

"Vãi chưởng! Cái đó không cắn được đâu!!!!"

---

Chập choạng tối.

Trương Lâm Huy dần khôi phục ý thức từ từ mở mắt, lập tức nhìn quanh bốn phía, chắc là vẫn ở trong nhà mới của ông anh, nhưng sao cậu lại nằm trên ghế sô pha?

Hả? Sao chân mình hơi đau nhỉ?

Giãy giụa ngồi dậy, Lâm Huy bắt đầu hồi tưởng lại ký ức trong đầu. Nhớ là mình đang cùng ông anh vừa tán gẫu vừa tham quan căn hộ mới này, sau đó mình hình như...

Hình như nhìn thấy một cái ma pháp trận??!

Đúng rồi! Chính là một cái ma pháp trận! Còn có một bé gái tóc vàng từ bên trong chui ra!

Sau đó mình hình như chẳng nhớ gì nữa, cho tới tận bây giờ.

Vừa nghĩ tới dạo gần đây trên thế giới xảy ra bao nhiêu chuyện khó tin lại phản khoa học, mấy đoạn ký ức này của mình dường như cũng coi là bình thường chán.

Chẳng lẽ ông anh quen biết một thiếu nữ ma pháp? Không đúng không đúng, cũng có khả năng là mình mệt quá nên nằm mơ thôi. Cái đức hạnh kia của ông anh sao có thể quen biết bé gái đáng yêu như thế được.

Suy nghĩ một lát, Lâm Huy trực tiếp từ bỏ suy nghĩ. Nghĩ ngợi có ích lợi gì, đi hỏi thẳng không phải là được rồi sao. Thế là, Lâm Huy hạ quyết tâm đứng dậy, bắt đầu tìm kiếm tung tích của Lâm Linh.

"Anh hai! Anh đâu rồi?"

"Đang nấu cơm trong bếp đây!" Giọng nói của Lâm Linh lập tức truyền đến từ căn phòng cách đó không xa.

Lâm Huy cũng rất nhanh lần theo tiếng nói mà đi tới, tiếp đó liền nhìn thấy ông anh nhà mình đang chuẩn bị bữa tối trong bếp.

Nhìn thấy Lâm Huy đến, sắc mặt Lâm Linh cũng không đổi, bình thản ung dung vừa chuẩn bị đồ ăn vừa chào hỏi em trai: "Tỉnh rồi à! Ngủ nghê thế nào?"

"Ồ, cũng tạm." Lâm Huy thuận miệng đáp lại.

"Thế là được rồi, mau đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm, hôm nay để đón gió tẩy trần cho cậu, anh đây đã chuyên môn chuẩn bị rất nhiều món cậu thích ăn đấy!"

"Cái đó, anh hai này, hôm nay trong nhà anh có phải có một bé gái người nước ngoài không? Lúc chiều em tới hình như có nhìn thấy..."

Nghe vậy, Lâm Linh vẫn giữ bộ dạng điềm nhiên như không nhìn Lâm Huy, lập tức lộ ra vẻ mặt nghi hoặc khó hiểu: "Cậu ngủ đến mụ mị rồi hả? Hay là dạo này chú xem truyện tranh 18+ về bé gái nhiều quá nên sinh ra ảo giác rồi?"

Lâm Huy lập tức lắc đầu phủ nhận: "Nói bậy, em cũng đâu phải Lolicon! Chắc là ngủ đến choáng váng rồi thôi, em..."

Nhìn dáng vẻ của ông anh cũng không giống đang nói dối, chẳng lẽ là mình nhầm thật? Không đúng nha, ký ức trong đầu mình cũng rất rõ ràng, không giống cảnh trong mơ đâu. Hơn nữa người ta hay nói ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, em trước giờ chỉ quan tâm mấy cô nàng dáng chuẩn thôi, không thể nào mơ thấy kiểu nhóc con vắt mũi chưa sạch đó được. (Bisca: Hắt xì!)

Càng nghĩ càng rối rắm, càng nghĩ càng đau đầu.

Cứ có cảm giác anh ấy đang giấu mình cái gì đó...

Nhìn thằng em trai đang vò đầu bứt tai, có vẻ hơi phiền muộn kia, Lâm Linh cũng có chút không đành lòng.

Hay là tìm một cơ hội, nói cho nó biết đi...

Dù sao cũng là người nhà mà.

---

Cùng lúc đó, ở trên đường cái.

Bisca đang dùng bước đi vô cùng ngông nghênh đi trên đường phố, khiến người đi đường nhao nhao dừng chân đứng lại nhìn, cũng không phải do dáng đi, chủ yếu là vì bé gái người nước ngoài này thực sự quá mức xinh xắn như ngọc, giống hệt một con búp bê Tây vậy. Không ít cô gái thậm chí còn trắng trợn lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Đương nhiên cánh của Bisca đã được thu lại, hơn nữa cũng tiến hành ấu nhi hóa, cô cũng biết phải tránh gây ra náo loạn mà, vả lại chắc sẽ không có ai có hứng thú với trẻ con đâu nhỉ.

Hiện tại Bisca vẫn luôn chu cái miệng nhỏ, chỉ thiếu điều dán thêm cái bảng sau lưng báo cho mọi người biết bây giờ tâm trạng bà đây đang rất không tốt.

Vừa nghĩ tới việc Lâm Linh thế mà lại "quét" cô ra khỏi nhà, cô liền cực kỳ buồn bực.

Oa! Hu hu hu!

Tiểu Thất lại vì tên em trai đó mà đuổi tôi ra ngoài, quá đáng lắm rồi! Bảo tôi ra ngoài ở tạm mấy ngày... Tôi chính là lặn lội đường xa mới tới được đây đấy!

Đúng là cái đồ khốn nạn trọng em khinh chị, hừ!

Bisca oán thán không ngớt, sống động y hệt một đứa trẻ hư cãi nhau với cha mẹ rồi bỏ nhà đi bụi, tự nhiên cũng thu hút vài phần tử có sở thích đặc biệt.

Thế là, một gã đàn ông đẹp trai để tóc mái bằng liền không biết sống chết chặn lại trước mặt Bisca...

Bisca: ???

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!