Là Tân Sinh Chiến Hoàng, Ta Không Muốn Hành Sự Theo Lẽ Thường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Quyển 1: Khởi đầu - Chương 57: Trần Tuyết Vũ

Chương 57: Trần Tuyết Vũ

(PS: Cảm ơn phiếu tháng, thêm một chương)

-

10 giờ tối.

Tại tiệm bánh ngọt Ức Mộng.

Trần Tuyết Vũ bận rộn cả ngày đang chuẩn bị các công đoạn đóng cửa tiệm. Cậu ta vẫn như mọi khi, sau khi tan làm thì ghé qua chỗ người chị họ này để làm thêm. Dù sao tiệm của chị họ cũng mới khai trương không lâu, vô số vấn đề nảy sinh liên tiếp, cậu có lòng tốt nên qua giúp đỡ chia sẻ bớt rắc rối.

Chị họ phải về nhà chăm con từ lúc hơn 8 giờ, việc trông coi cửa tiệm sau đó đều giao lại cho Trần Tuyết Vũ phụ trách.

Tuy nói là phụ trách, nhưng chung quy cũng chẳng có việc gì làm. Chỉ là khi khách đặt đơn, cậu lấy bánh ngọt đã làm xong ra đóng gói rồi giao cho khách là xong chuyện. Một quá trình vô cùng nhàm chán và tẻ nhạt.

Hơn nữa, quan trọng nhất là chẳng có mấy khách khứa. Không phải bánh ngọt hay bánh kem trong tiệm không ngon, chỉ là chưa có tiếng vang, người quan tâm cũng không nhiều. Thật lòng mà nói, Trần Tuyết Vũ rất thích bánh kem do chị mình làm, mùi vị so với đầu bếp hàng đầu cũng có thể gọi là một chín một mười.

Hôm nay cũng vẫn như mọi ngày!

Sau khi khóa trái cửa tiệm, Trần Tuyết Vũ bắt đầu dọn dẹp vệ sinh bên trong, còn phải tiêu hủy những chiếc bánh không có ai mua. Nhìn những chiếc bánh ngọt tinh xảo đủ loại vẫn được xếp ngay ngắn trong tủ kính, Trần Tuyết Vũ không khỏi thở dài thườn thượt.

Buôn bán thật sự khó khăn quá, hôm nay lại chẳng bán được bao nhiêu.

Vừa nghĩ đến hoàn cảnh sống làm mẹ đơn thân của chị họ, lại thêm việc buôn bán không thuận lợi thế này, cậu không khỏi lo lắng cho tương lai của chị ấy. Hay là mình bỏ tiền ra mua hết đống bánh này nhỉ?

Haizz, ngay lập tức Trần Tuyết Vũ phủ định suy nghĩ của chính mình. Chị họ chắc chắn sẽ xem camera giám sát, một người có lòng tự trọng cao như chị ấy mà biết cậu làm vậy, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.

Ngay khi Trần Tuyết Vũ vừa dọn dẹp quán vừa đau đầu về vấn đề sinh hoạt của chị họ và cháu gái, một bóng người màu vàng bên ngoài cửa sổ đã thu hút sự chú ý của cậu.

Thoạt đầu cậu tưởng là con nhà ai muốn ăn đồ ngọt nên đứng nhìn poster bánh kem bên ngoài đến nhập tâm. Nhưng khi định thần nhìn kỹ lại, cậu phát hiện đó đúng là một đứa trẻ, nhưng không phải là một đứa trẻ bình thường.

Đó là một bé gái đáng yêu tinh xảo hệt như búp bê phương Tây, tóc vàng mắt xanh, hình như là người nước ngoài? Lúc này đứa bé kia đang nhìn chằm chằm không chớp mắt vào tấm poster bên ngoài tiệm, dáng vẻ cắn ngón tay suy tư trông thật khiến người ta yêu thương. Nhưng có vẻ chỉ có một mình cô bé? Bố mẹ đâu?

Muộn thế này mà để một đứa trẻ xinh đẹp như vậy lang thang một mình ngoài đường thì nguy hiểm lắm!

Là một thanh niên kiệt xuất phẩm hạnh ưu tú, tài đức vẹn toàn, Trần Tuyết Vũ đương nhiên không thể bỏ mặc đứa bé kia, cậu lập tức quả quyết tạm dừng công việc trên tay, mở cửa tiệm ra.

-

Cô bé bên ngoài cửa tất nhiên chính là Bisca.

Tâm trạng của cô hiện tại không phải tệ bình thường, khuôn mặt tràn ngập vẻ u sầu. Tuy nói đám buôn người bị cô xử lý trước đó đã giúp cô giải quyết vấn đề tiền bạc, nhưng trong chớp mắt cô lại gặp phải một rắc rối khác: Cô không có chứng minh thư...

Cô phát hiện ra không có chứng minh thư thì ở Hoa Quốc này rất nhiều việc không làm được, ngay cả việc vừa nãy vào khách sạn thuê phòng cũng bị từ chối, còn bị nhân viên phục vụ dùng ánh mắt kỳ quái quét nhìn một lượt.

Đáng tiếc vì đã có giao ước với Lâm Linh là không được chủ động gây chuyện, nếu không thì làm gì còn mấy nỗi phiền não này chứ?

Hại cô bây giờ hình như phải ăn gió nằm sương rồi? Đường đường là Chiến Hoàng của Thiên Vũ Tộc mà lại lưu lạc đến bước đường này, biết sớm thế đã bắt con mèo trắng nhỏ kia đi cùng cho vui, có nó ở đây ít nhất không cần phải lo lắng về vấn đề này...

Bây giờ nhìn thấy tiệm bánh ngọt, nhìn những chiếc bánh tinh xảo trên poster, con sâu ham ăn trong bụng Bisca đều bị câu lên hết, thế nhưng...

Tiệm đóng cửa rồi.

Muốn ăn cái bánh cũng không được nữa, tôi làm Chiến Hoàng bao lâu nay chưa từng uất ức thế này bao giờ!

Càng nghĩ càng thấy tủi thân, hu hu hu...

Ngay khi Bisca đang phát tiết cảm xúc bất mãn trong lòng, cửa tiệm bánh ngọt mở ra, một người đàn ông ngũ quan rõ ràng, góc cạnh khá tuấn tú ló đầu ra.

Trần Tuyết Vũ khép hờ cửa tiệm, đi thẳng về phía Bisca, ngồi xổm xuống, cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất nói: "Em gái nhỏ, muộn thế này sao em không về nhà? Bố mẹ em đâu?"

Tuy nhiên, cậu phát hiện Bisca chẳng thèm để ý đến mình, thậm chí căn bản không nhận ra sự tồn tại của cậu.

Nhưng điều Trần Tuyết Vũ không biết là một luồng năng lượng màu xanh biếc đã vô thanh vô tức tràn vào trong cơ thể cậu.

Thấy hồi lâu không có phản ứng, Trần Tuyết Vũ cũng đoán được nguyên nhân, chắc là do bất đồng ngôn ngữ, đối phương có lẽ là người nước ngoài. Thế là cậu dùng vốn tiếng Anh bập bẹ của mình tiếp tục hỏi: "Hello, do you need help?"

Nghe thấy câu này, cơ thể Bisca không khỏi run lên một cái.

Thấy cô bé có phản ứng, Trần Tuyết Vũ thầm than trong lòng: Yeah!!

Không ngờ, cô bé quay ngoắt đầu lại, đảo mắt lườm một cái, dường như đang khinh bỉ cậu một trận, rồi mở miệng: "Tôi biết nói tiếng Trung..."

Hơn nữa còn là phát âm tiếng Trung cực kỳ chuẩn xác.

Lập tức khiến Trần Tuyết Vũ lúng túng một hồi.

Oa! Mất mặt quá!

Nhưng không thể biểu hiện ra ngoài, cậu tiếp tục làm như không có chuyện gì hỏi cô bé trước mặt: "Bố mẹ em có biết em ở đây không?"

Bisca lắc đầu.

"Em đi một mình à?"

Bisca gật đầu.

"Vậy hay là em vào trong tiệm ngồi một lát nhé? Anh giúp em liên lạc với bố mẹ?"

Bisca không chút do dự bước thẳng vào trong tiệm, tìm một chỗ ngồi xuống.

Trần Tuyết Vũ: ...??? Trẻ con bây giờ thiếu cảnh giác thế sao?

-

Trong tiệm.

Bisca vẻ mặt bình tĩnh nhìn Trần Tuyết Vũ đang chuẩn bị bánh ngọt và sữa cho mình. Tên này đã gợi lên chút hứng thú của cô. Vừa nãy khi đọc suy nghĩ của cậu ta, cô phát hiện người đàn ông này không hề có ác ý với mình, chỉ đơn thuần lo lắng cho sự an nguy của cô, hơn nữa cũng không giống những kẻ khác chỉ chăm chăm vào ngoại hình của cô. Đã lâu lắm rồi cô không gặp người nào nhắm mắt làm ngơ trước vẻ đáng yêu động lòng người của mình như vậy, cũng thú vị đấy chứ.

Do Bisca không đọc toàn bộ ký ức của Trần Tuyết Vũ, nên tự nhiên không biết người đàn ông trước mắt đã từng nhìn thấy ảnh của Lâm Linh, có sức đề kháng nhất định đối với ngoại hình, huống hồ ngoại hình của Lâm Linh là được tạo ra dựa trên sở thích của nhân loại, đối với con người mà nói, sức quyến rũ của Lâm Linh còn hơn hẳn Bisca.

(Đọc toàn bộ ký ức phải dùng Sưu Hồn, có tổn thương nhất định đến linh hồn, trong trường hợp bình thường sẽ không dùng.)

Một điều nữa khiến Bisca khá để ý chính là luồng linh lực màu trắng bạc trong cơ thể Trần Tuyết Vũ, nếu không đoán sai thì chính là kết giới bảo hộ do Lâm Linh bố trí. Xem ra tên nhóc này có quan hệ khá tốt với Lâm Linh nhỉ. Cô cũng muốn tìm hiểu xem bạn bè Tiểu Thất kết giao trước đây là người như thế nào? Cũng không biết sau khi Tiểu Thất biến thành con gái thì có suy nghĩ đặc biệt gì với bọn họ không? Hì hì.

Cơ mà...

Phải nói là bánh này ngon thật!

Vị ngọt ngào của bánh kem rốt cuộc cũng kéo Bisca ra khỏi những vọng tưởng trong đầu, tiêu diệt đống bánh trên bàn trở thành mục tiêu quan trọng nhất của Bisca lúc này.

Theo từng chiếc bánh trôi vào bụng, tâm trạng u ám tột độ ban đầu của cô cũng đã tốt hơn nhiều.

Ừm, tiệm bánh ngọt này tôi thích, sau này tôi bảo kê!

Một luồng linh lực màu xanh biếc dưới sự điều khiển của Bisca bao phủ toàn bộ tiệm bánh, một kết giới không tên được triển khai tại đây.

Hiển nhiên, Trần Tuyết Vũ không thể nào phát giác được những thay đổi âm thầm này, điểm chú ý của cậu bây giờ hoàn toàn tập trung vào cái bụng của cô bé. Trong vài phút vừa qua, gần như toàn bộ bánh ngọt còn lại trong tiệm đều đã chui vào cơ thể cô loli cao chỉ một mét này, nhưng vùng bụng của cô bé trước sau vẫn không có bất kỳ thay đổi nào, cứ như trong dạ dày có một không gian dị chiều vậy.

Sức ăn hung tàn như thế, cách ăn dũng mãnh như vậy, cộng thêm những hành vi không phù hợp với lứa tuổi trước đó của cô bé.

Trời ạ, đây không phải là khủng long bạo chúa hình người, hay là người có siêu năng lực chứ, giống như trên tin tức gần đây hay đưa tin ấy.

Phải nói khả năng tiếp nhận của Trần Tuyết Vũ thật sự vượt xa người thường, chỉ vài giây suy nghĩ và phán đoán đã xếp loại Bisca vào phạm trù sinh vật siêu nhiên, hơn nữa bản thân còn vô cùng bình tĩnh, tiếp tục "cho ăn" sinh vật trước mặt.

Mãi cho đến khi tất cả bánh ngọt đều bị tiêu diệt sạch sẽ dưới sự ăn uống như hổ đói của Bisca, Trần Tuyết Vũ mới mở miệng nói: "Cái đó, bánh hết rồi nha, hơn nữa tiệm cũng chuẩn bị đóng cửa nghỉ ngơi rồi, em xem..."

Nhìn biểu cảm cố tỏ ra trấn định của Trần Tuyết Vũ, một ý tưởng thú vị nảy sinh trong đầu Bisca.

Phát hiện cô bé cứ ngẩn người nhìn mình chằm chằm, Trần Tuyết Vũ lại có chút luống cuống tay chân.

Ăn bánh đến ngốc luôn rồi??

Thế nhưng, đúng lúc này, vô số đốm sáng màu xanh biếc bỗng dưng xuất hiện xung quanh cô bé.

Dưới ánh mắt "không ngoài dự đoán của tôi" của Trần Tuyết Vũ, ánh sáng bao bọc lấy cơ thể cô bé, dường như đang thực hiện một màn "thiếu nữ ma pháp biến hình".

Cuối cùng, sau khi ánh sáng tan đi, cô loli cao một mét trực tiếp biến thành một... loli lớn cao khoảng một mét tư...

Phẳng lì vẫn hoàn phẳng lì.

Nhưng điều bắt mắt nhất vẫn là ba đôi cánh tỏa ra ánh sáng xanh biếc sau lưng kia.

Kẻ này là thiên sứ sao? Trần Tuyết Vũ vừa nghĩ vậy vừa chuẩn bị lấy điện thoại ra ghi lại cảnh tượng khó tin trước mắt.

"Nhà người còn phòng trống không?"

Câu hỏi bất thình lình và khó hiểu của loli tóc vàng khiến não bộ Trần Tuyết Vũ đột nhiên đoản mạch, ma xui quỷ khiến thế nào lại trả lời một câu:

"Có..."

Trần Tuyết Vũ: ????

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!