Là Tân Sinh Chiến Hoàng, Ta Không Muốn Hành Sự Theo Lẽ Thường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Quyển 1: Khởi đầu - Chương 15 Đệt! Kiểm tra đột xuất?

Chương 15 Đệt! Kiểm tra đột xuất?

Kể từ khi Lâm Linh và Ngô Hàng trở nên thân thiết, tên này rảnh rỗi là lại thích đột ngột mò đến nhà Lâm Linh để quậy phá!

Thường xuyên làm Lâm Linh đang lén chơi máy tính giật mình tưởng bố mẹ về, hại Lâm Linh bao phen luống cuống.

Ngay cả sau khi Lâm Linh ra ở riêng, thói quen này của Ngô Hàng vẫn không hề thay đổi.

Vốn dĩ Lâm Linh đã tập quen với những pha viếng thăm bất thình lình kiểu này rồi, nhưng kể từ lúc Lâm Linh và Tịch Nguyệt sống chung, Ngô Hàng lại hiếm khi đến đột ngột như thế, thường sẽ gọi điện hoặc nhắn WeChat thông báo trước một tiếng.

Không ngờ tháng trước sau khi Tịch Nguyệt qua đời, bây giờ hắn lại bắt đầu giở trò kiểm tra đột xuất nữa?! Giống như mọi khi, lần ghé thăm này của Ngô Hàng lại một lần nữa khiến Lâm Linh sợ mất mật.

Lâm Linh không phải chưa từng nghĩ đến việc thú nhận trực tiếp với Ngô Hàng, nhưng xét đến ngoại hình hiện tại của bản thân, cùng với tình trạng độc thân của Ngô Hàng. Hơi rén một chút, Lâm Linh không hề muốn tình bạn thuần khiết này bị biến chất, ngoài ra cô cũng muốn tiếp tục duy trì cuộc sống và các mối quan hệ xã hội như lúc còn là con trai...

Vẫn là nên giấu thêm một thời gian xem sao vậy.

Vậy bây giờ phải làm sao đây? Đánh ngất rồi quăng về có vẻ cũng không ổn cho lắm.

"Alo? Xuống mở cửa đi chứ?" Tiếng giục giã của Ngô Hàng liên tục vang lên từ trong điện thoại.

"Ờm, tôi đang bị sốt, giờ đang nằm bẹp trên giường rồi... không tiện lắm, ông về trước đi, thật ngại quá 0-0." Lâm Linh đành tìm đại một cái cớ, hi vọng có thể lừa Ngô Hàng quay về trước.

"Vãi đạn, lúc này mà lại sốt, ông không sao chứ, mà thôi không sao! Có người đi ngang qua mở cửa giúp tôi rồi, ông cứ nằm nghỉ đi, tôi để mô hình ở phòng khách cho ông là được, tiện thể chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng cho ông luôn, vậy thì sáng mai ông cũng đỡ vất vả hơn."

Nghe thấy lời này, Lâm Linh choáng váng.

Thử cảm nhận một chút, thế mà lại là bà thím tầng trên vừa nhảy đầm quảng trường xong đã tiện tay mở cửa giúp Ngô Hàng?! Đệt! Thím chọn thời điểm chuẩn quá rồi đấy!

Xem ra phải tìm lúc nào đó trả thù đôi chút mới được...

"Không sao, tôi tự lo cho mình được! Ông không cần phải..."

Lời còn chưa dứt, tín hiệu đột ngột gián đoạn, làm chân mày Lâm Linh giật giật.

Chết tiệt! Thằng ranh này chui vào thang máy nhanh thế.

Quả nhiên vẫn cứ tự biên tự diễn y như mọi khi!!!

Lâm Linh lập tức vô cùng hối hận, tại sao ban đầu lại nói mật khẩu cửa nhà cho cái tên đó chứ, để bây giờ hắn thích đến là đến.

Đã vậy rồi thì hết cách, chỉ đành đâm lao phải theo lao thôi!

Thiếu nữ bất lực đưa tay ôm trán.

-

Khi Ngô Hàng bước vào phòng khách nhà Lâm Linh, một mùi hương độc đáo thoảng qua mũi, khiến cậu bạn họ Ngô sững sờ trong chốc lát.

Hửm??

Mùi này thơm ghê, thằng nhóc này xài xịt phòng rồi à?

Cũng không nghĩ nhiều, Ngô Hàng đặt mô hình trong tay xuống, đi về phía phòng ngủ của Lâm Linh.

Gõ nhẹ vài cái, sau khi bước qua cửa phòng ngủ,

Ngô Hàng thấy làm lạ, sao cái mùi hương kia lại càng nồng đậm hơn thế này?

Sau đó, Ngô Hàng chú ý tới người anh em tốt của mình đang nằm cuốn chặt trong chăn, không nhìn rõ mặt, chỉ có một cánh tay thò ra khỏi chăn và giơ lên "ngón tay thân thiện quốc tế".

Đây là cách chào hỏi khi gặp mặt của bọn họ từ nhỏ đến lớn, lần nào ba anh em họ cũng chào hỏi nhau như vậy, vì chuyện này mà không ít lần bị phụ huynh hai bên giáo huấn.

"Đến mức đó sao? Cuốn chặt thế?"

"Khụ, khụ khụ, chẳng phải sợ lây cho ông sao."

"Thằng nhóc nhà ông mà tốt bụng vậy á?"

Lâm Linh không trả lời, mà chỉ một lần nữa giơ "ngón tay thân thiện quốc tế" lên.

"Còn ổn không đấy nhóc?"

"Vẫn ổn, chỉ là vừa định đi ngủ thôi."

"Ồ, vậy tôi dọn dẹp chút ở bên ngoài rồi sẽ không làm phiền ông nữa, mà này sao giọng ông nghe lạ thế??"

"Thì là viêm họng một chút?"

"Nhưng mà, lúc nãy nghe điện thoại giọng ông có vẻ vẫn bình thường lắm mà?"

"Ờm, chắc do điện thoại hoặc sóng sánh gì đó... khụ khụ khụ..."

"Vậy à..."

Ngô Hàng tuy cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng không vặn hỏi thêm, bèn lùi ra khỏi phòng để Lâm Linh nghỉ ngơi cho tốt. Sau đó, hắn thành thạo lấy nồi cơm điện của Lâm Linh ra, định nấu sẵn một ít cháo, tiện tay chuẩn bị thêm vài món ăn kèm.

Trái lại ở bên này, Lâm Linh thấy Ngô Hàng không phát hiện ra điểm gì bất thường, bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Để tránh bị Ngô Hàng phát hiện, cô đã thay đổi kiểu tóc và bề ngoài của một cánh tay, đồng thời cố gắng mô phỏng lại ngoại hình giống hệt lúc còn là thân nam nhi.

Còn về phần giọng nói, việc tái tạo dây thanh quản tuy không hoàn hảo, nhưng may là nhờ lấy cớ bị ốm nên mới lừa gạt cho qua chuyện được.

Sau sự cố lần này, không thể không cảnh giác lên mới được, chẳng lẽ cứ mỗi lần bố mẹ hay bạn bè chạy qua tìm mình, đều lấy cớ bị ốm mãi sao...

Xem ra việc thành thạo năng lực tái tạo đã là chuyện cấp bách lắm rồi!

Ngô Hàng sau khi chuẩn bị xong đồ ăn kèm và hẹn giờ cho nồi cơm điện, liền chuẩn bị rời đi.

Trước lúc đi, khóe mắt hắn liếc thấy chiếc điện thoại vỡ nát mà Lâm Linh đặt trên bàn trà. Nói mới nhớ, sáng nay nghe Lâm Linh bảo điện thoại bị hỏng rồi, vậy mấy GB tài liệu trong máy đó chẳng phải là...?

Nghĩ tới đây, Ngô Hàng nói vọng vào phòng Lâm Linh: "Này, cái điện thoại của ông hay là để tôi mang cho A Vũ sửa giúp nhé? Xem thử có trích xuất được chút dữ liệu nào ra không?"

Nghe thấy tiếng Ngô Hàng, Lâm Linh vội vàng đáp: "Ồ, được thôi."

Dù sao cũng chẳng có bí mật gì, chắc hẳn lại đang thèm thuồng mớ tài liệu của mình chứ gì, đúng là lão sắc lang.

Khi cảm nhận được Ngô Hàng đã bước ra khỏi cửa chính, Lâm Linh trực tiếp thu hồi linh lực đang duy trì ngoại hình, ngay lập tức biến về hình dáng ban đầu.

Xem ra cho dù là để tiết kiệm tiêu hao linh lực, thì những cảm nhận cần thiết cũng không thể ngừng lại được, nếu lúc nãy mà phát hiện ra Ngô Hàng đang tới, cô chắc chắn sẽ không nghe máy mà giả vờ như không có ở nhà. May mà lần này người đến là Tiểu Ngô, nếu là bố mẹ thì khó đối phó lắm rồi.

Chí ít thì mẹ cô tuyệt đối sẽ không rời đi, hơn nữa còn vừa đo thân nhiệt, vừa ép uống thuốc. Nói chung, chỉ cần cô có một chút điểm bất thường, mẹ chắc chắn sẽ hỏi cho ra nhẽ. Nếu vậy, chuyện bị lộ gần như là cái chắc.

Nhắc đến chuyện này... Liệu mình có nên tìm một lúc nào đó thú nhận với bố mẹ cho xong không nhỉ? Cũng không cần thiết phải giấu giếm, xấu hổ thì cũng chỉ xấu hổ một chốc lát đó thôi.

Haiz ╯﹏╰, khó nghĩ quá.

Còn hiện tại thì...

"Tiểu Bạch! Tới tập luyện cùng tôi nào!" Cô phải nhanh chóng thành thạo việc tái tạo cơ thể, đến lúc đó có thể sở hữu hai thân phận, xét theo một ý nghĩa nào đó, làm việc gì cũng tiện hơn.

-

Mà vào lúc này.

Trên một tòa nhà cách nhà Lâm Linh không xa, một cô bé tóc vàng đang ngồi cười khúc khích trên rìa tường trên sân thượng, vừa uống trà sữa vừa quan sát Lâm Linh ở cách đó không xa.

"Ây da, thật chẳng có ý nghĩa gì cả, chị còn tưởng Tiểu Thất tìm được bạn trai rồi chứ, chán ghê."

Cô bé theo dõi toàn bộ hành động thao tác của Lâm Linh, không kìm được mà bật ra tiếng cười như đang xem kịch vui.

Cô em gái mới này của mình quả thật có hơi đáng yêu (?o.o?)

Nhìn chung,

Sau khi đến hành tinh này, cô bé không khỏi cảm thấy có chút thất vọng, đồng thời cũng hơi ngạc nhiên.

Thất vọng ở chỗ linh lực trên hành tinh này lại cạn kiệt đến mức độ này, ngoại trừ linh lực bên trong cơ thể của một vài sinh vật, linh lực ở môi trường bên ngoài gần như bằng không. Dù sau khi Chiến Hoàng ra đời, linh lực của hành tinh đã bắt đầu hồi sinh. Nhưng nếu đem so với khu vực trung tâm của Vũ trụ Nguyên Tinh, hay Thế Giới Con của Thế Giới Thụ, thì vẫn thật bé nhỏ không đáng kể.

Ngạc nhiên là vì bọn họ thế mà chỉ đơn thuần dựa vào công nghệ lại có thể phát triển đến trình độ này, uy lực của một số vũ khí cũng tương đối đáng gờm. Quan trọng hơn, con người nơi đây lại có thể vượt qua thí luyện của Mẫu Thần, thảo nào rất nhiều chủng tộc trong liên minh lại đố kỵ với nhân loại đến vậy.

Sự đố kỵ là một thứ cực kỳ đáng sợ.

Sau khi ba năm thời hạn bảo hộ kết thúc, nếu Giới Luật của em ấy cũng giống như chúng ta... thì dù cho có sự giúp đỡ từ các tộc của chúng ta đi chăng nữa, chủng tộc này liệu có thể đi được bao xa đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!