Chương 21: Chức trách
Theo như Lâm Linh được biết, chức trách chính của Chiến Hoàng ngoài việc chống lại sự xâm lăng của sinh vật Ngoại Vực và bảo vệ Thế Giới Thụ ra, thì còn phải duy trì sự phồn vinh của chủng tộc nơi mình được sinh ra, cũng như giúp đỡ họ phát triển ở một mức độ nào đó.
Bisca và Tiểu Bạch trước đây đều từng nói với cô, trong Giới Luật của tất cả Nguyên Sơ Chiến Hoàng đều quy định rằng Chiến Hoàng không được can thiệp quá sâu vào chuyện nội bộ của các chủng tộc khác, những việc như giúp họ mở mang bờ cõi, chinh chiến tứ phương đều là những điều cấm kỵ tuyệt đối. Ngay cả khi bị chủng tộc khác xâm lược cũng không được phép can thiệp, trừ phi mẫu tinh bị tấn công hoặc sắp rơi vào cảnh diệt tộc, Nguyên Sơ mới có thể ra tay viện trợ.
(Còn về Giới Luật, đó là những ràng buộc về hành vi mà mỗi Chiến Hoàng sẽ nhận được từ Mẫu Thần sau khi kết thúc ba năm bảo hộ. Tùy thuộc vào bối cảnh ra đời và năng lực của từng Chiến Hoàng mà Giới Luật sẽ có sự khác biệt. Ngoài ra, nội dung chi tiết của Giới Luật cũng bị cấm tiết lộ cho người khác.)
Nếu Giới Luật của các anh chị em khác đều có quy định này, vậy sau này Lâm Linh rất có thể cũng sẽ bị hạn chế bởi nó.
Dù hiện tại chưa cần bận tâm, nhưng ba năm sau thì sao?
Xem ra trong ba năm này, cô phải cố gắng hết sức giúp người Lam Tinh nâng cao một chút lực chiến, nếu không sau này chẳng phải sẽ bị các chủng tộc khác bắt nạt sao, đây không phải là tương lai mà Lâm Linh muốn thấy.
Đã vậy, Lâm Linh phải thử xem những điểm dị thường kia có thể dùng để giúp nhân loại nâng cao thực lực hay không, thậm chí có thể thử thu phục cả hung thú thượng cổ, giống như Vượng Tử vậy.
Còn về việc nâng cao trình độ khoa học kỹ thuật, Lâm Linh cũng từng nghĩ tới. Nhưng rất nhanh đã bị chính cô phủ quyết, rốt cuộc thì chỉ với ba năm, dù phát triển nhanh đến đâu cũng không thể sánh bằng các nền văn minh giữa các vì sao đã phát triển hàng ngàn hàng vạn năm khác, khoảng cách to lớn trong đó không phải dễ dàng vượt qua như vậy.
Thà rằng nghĩ cách kiếm mấy cao thủ bậc sáu, bậc bảy, hay thậm chí là Bán Thần bậc tám để chống đỡ mặt mũi còn hơn, nếu không chỉ có một mình Lâm Linh thì cũng quá bối rối rồi. Lỡ như sau này cô ra ngoài chống lại sinh vật Ngoại Vực, lúc trở về nhà có khi đã bị người ta san bằng.
Việc này không thể chậm trễ, Lâm Linh lập tức phóng nhanh về phía núi Nhược Hoa, trước tiên phải xem điểm dị thường kia rốt cuộc là chuyện gì. Còn về những sinh vật thượng cổ khác, có mấy cá thể dường như khá mạnh mẽ lại chưa hề hành động, cũng không rõ chúng có thân thiện hay không.
Nếu chúng dám gây chuyện, cô ra tay giáo dục lại cũng chưa muộn.
Nhân tiện sắm vai cứu thế chủ một phen, thu thập chút danh tiếng, chẳng phải là quá tuyệt vời sao?
Cơ mà, nếu một số quốc gia nào đó bị tấn công, cô cũng rất sẵn lòng đứng xem kịch vui trước đã, cảm giác mượn việc công báo thù tư có lẽ cũng không tồi.
---
Núi Nhược Hoa, nơi bắt đầu của mọi chuyện, cũng đúng là nhiều tai ương.
Vốn là một thắng cảnh du lịch sầm uất, nay lại hóa thành một mớ hỗn độn, e rằng rất khó để tái hiện lại ánh hào quang của ngày xưa.
Giáo sư Lục và đội nghiên cứu khoa học của ông đã làm việc bất kể ngày đêm ở đây khoảng một tuần. Họ phối hợp với Cục điều tra cố gắng tìm hiểu về thiếu nữ tóc bạc xuất hiện trong sự kiện thiên địa dị biến cùng tung tích của cô, cũng như tia laser màu bạc mang sức mạnh hủy thiên diệt địa xuất hiện vào một tuần trước.
Nhưng bao nhiêu ngày nỗ lực như vậy vẫn hoàn toàn không thu hoạch được gì. Ngay lúc mọi người đang vô cùng bế tắc, hôm nay họ đột nhiên phát hiện ra một loại dao động kỳ lạ phát ra từ sườn núi Nhược Hoa, loại năng lượng này có đôi chút tương đồng với tia laser bạc mà họ từng quan sát được.
Giáo sư Lục cho rằng chuyện này nhất định có liên quan đến thiếu nữ tóc bạc.
Quan trọng hơn là, đây dường như cũng là một nguồn năng lượng mới! Thế nên đội ngũ của ông ngay lập tức mang theo thiết bị đến địa điểm đó để tiến hành điều tra.
Giờ phút này, giáo sư Lục đang viết báo cáo, ghi chép lại tần số và đỉnh điểm của dao động.
"Giáo sư! Không hay rồi!" Một nhân viên mặc đồ bảo hộ vội vã chạy vào xưởng làm việc tạm thời của ông.
"? Đừng cuống, đã xảy ra chuyện gì." Giáo sư Lục cố gắng ổn định tâm trạng nôn nóng của người thanh niên trước mắt.
Người trẻ tuổi thời nay thật sự rất dễ mất bình tĩnh, bất kể lúc nào cũng phải học cách bình tĩnh đối mặt với vấn đề chứ.
"Cái... cái... cái đó, dao động đó, đột nhiên biến mất rồi!"
"?? Có lẽ là máy móc bị lỗi rồi, đổi sang máy khác thử xem sao." Khóe mày của giáo sư Lục bắt đầu giật giật.
"Chúng tôi đã thử rồi, quả thực không thể dò ra được nữa!"
"Mẹ kiếp!" Giáo sư Lục cũng chẳng thèm quan tâm đến nhã nhặn hay tu dưỡng gì nữa, ném luôn cuốn sổ tay rồi chạy tót ra ngoài.
---
Mà kẻ đầu têu ra tất cả những chuyện này, cô Lâm Linh, đang nghịch viên pha lê màu đỏ sẫm có kích cỡ bằng cái USB trong tay.
Viên pha lê màu đỏ sẫm này chính là điểm dị thường của núi Nhược Hoa.
Ngay vừa nãy, Lâm Linh đã trực tiếp củng cố lại điểm dị thường đang bất ổn này, đồng thời lấy lượng lớn linh lực mà nó giải phóng ra bên ngoài nén ngược trở lại vào bên trong, từ đó hình thành nên viên pha lê màu đỏ sẫm như hiện tại.
Đánh giá từ màu sắc của linh lực bên trong và cảm giác khi chạm vào, thì không có gì bất ngờ cả. Đây là một viên pha lê chứa đựng không ít linh lực thuộc tính viêm. Về phần sử dụng ra sao, đợi lát về hỏi Tiểu Bạch và Bisca là được.
Vậy thì bây giờ, tiện tay giải quyết luôn một con thú nhỏ đang cáu bẳn vậy, (*@ο@*)
Cùng với sự rung chuyển dữ dội của mặt đất.
Một bóng dáng khổng lồ màu nâu sẫm phá đất xông lên dưới ánh mắt chấn kinh của các nhà nghiên cứu và binh lính.
Tiếng gầm thét giận dữ vang lên đinh tai nhức óc, ánh mắt phẫn nộ trừng trừng nhìn chằm chằm vào mọi thứ trước mắt.
Cự thú cảm nhận được linh lực thuộc tính viêm cường đại nên mới mò đến đây, vốn tưởng rằng đó là một cơ hội lớn bằng trời, có thể giúp nó thăng cấp lên bậc bảy, thế mà hiện tại lại xôi hỏng bỏng không.
Linh lực của lão tử đâu rồi?
Sự hụt hẫng tột cùng khiến cự thú không thể nào bình tĩnh nổi, cơn thịnh nộ của nó đang bức thiết cần được giải tỏa, và những con người ngay trước mặt chính là một lựa chọn không tồi.
Cự thú bắt đầu phát động tấn công về phía con người, chỉ bằng một cú quẫy đuôi, hai chiếc xe vận tải đã trực tiếp lao thẳng về phía những người lính gác ở cách đó không xa. Những binh sĩ được huấn luyện bài bản lập tức né tránh và nhanh chóng nổ súng phản công.
Đáng tiếc là cự thú da dày thịt béo, đạn dược căn bản không thể gây ra dù chỉ là một vết xước. Ngược lại còn chọc giận nó, tuy chẳng hề hấn gì, nhưng cứ bị quấy rối liên tục như vậy cũng là một chuyện vô cùng khó chịu.
Cự thú bắt đầu phản kích, nó trực tiếp há miệng ra, một luồng nhiệt lượng khổng lồ tuôn trào từ sâu trong cuống họng của nó.
"Ầm!"
Khoảnh khắc tiếp theo, một biển lửa rực rỡ quy mô lớn cuồn cuộn lao về phía các binh sĩ.
Giáo sư Lục vừa mới chạy tới hiện trường ồn ào đã nhìn thấy ngay cảnh tượng này. Biển lửa ngập trời cuồn cuộn cuốn về phía ông, dọa cho giáo sư Lục sợ hãi ngã phịch xuống đất.
Trong tích tắc trước khi cái chết buông xuống, ông nhớ lại một đời bình phàm của mình.
"Xin lỗi nhé con trai, ba không thể đồng hành cùng con được nữa rồi..." Lúc này, giáo sư Lục không ngừng xin lỗi gia đình trong thâm tâm, sám hối về sự vô trách nhiệm của bản thân đối với người nhà trong quá khứ.
"Thôi thôi thôi, làm tôi cũng thấy hơi khó xử rồi đây, biết sai là được, sau này nhớ về nhà thăm hỏi nhiều hơn..."
Mà ngay khoảnh khắc giáo sư đang chuẩn bị chờ chết, một giọng nữ dịu dàng êm ái như âm thanh của tự nhiên bất chợt truyền thẳng vào trong não ông.
!!!
Chuyện này là sao đây??
Chỉ thấy biển lửa vốn dĩ đang hừng hực khí thế, ngay lúc sắp sửa nuốt chửng lấy sinh mạng của họ thì ngọn lửa lại đột ngột suy yếu. Biển lửa khổng lồ phút chốc tan tành thành từng đốm lửa nhỏ, rồi tan biến không còn chút tăm hơi, chỉ còn lại một chút hơi nóng phả vào mặt những người sống sót.
Cự thú: ??? Lửa của lão tử đâu?
Binh lính: ?? Chúng ta vẫn còn sống sao?
Còn sự chú ý của giáo sư Lục thì đã hoàn toàn bị thu hút bởi bóng dáng đang lơ lửng giữa không trung kia, chính là thiếu nữ tóc bạc mà các quốc gia trên thế giới đã tìm kiếm suốt nhiều ngày qua nhưng vẫn bặt vô âm tín.
'Là... là... là cô ấy??!'
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
