Kyoukai Senjou no Horizon

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

587 4965

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

540 32104

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

733 8242

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

407 1998

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

713 4354

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

516 3687

Volume 3C - Lời bạt

Vậy là, phần mở đầu cho câu chuyện của Kyoukai Senjou no Horizon đã kết thúc tại đây. Có thể nói rằng, phần tiếp theo sẽ chính thức mở ra hồi giữa của câu chuyện. Tôi có thể đi xa đến vậy đều là nhờ vào tất cả quý vị độc giả. Xin chân thành cảm ơn mọi người rất nhiều.

Nhưng dẫu cho có cảm giác như chúng ta đã đi được một chặng đường dài, thì các nhân vật giờ đây mới thực sự bắt đầu chuyển mình theo nhiều hướng khác nhau. Mỗi người đều có toan tính và hoàn cảnh riêng, vậy nên tôi nghĩ tình hình sắp tới sẽ trở nên vô cùng dồn dập.

Nói gì thì nói, các sự kiện trên thế giới từ cuối những năm 1500 đến giữa những năm 1600 quả thực là một mớ hỗn loạn, phải không nào? Những chuyện như thế này dường như cứ vài trăm năm lại xảy ra một lần, và có một giả thuyết cho rằng nguyên nhân là do chu kỳ nóng lên và lạnh đi của Trái Đất. Trong thời kỳ Chiến Quốc, dân số Nhật Bản đã gia tăng đáng kể, một giả thuyết cho rằng đó là vì thời tiết đang trong giai đoạn ấm lên, đồng thời nguồn cung lương thực được cải thiện nhờ các daimyo tiến hành khai hoang quy mô lớn và trị thủy để củng cố quốc lực.

Và sau đây là mục tán gẫu như thường lệ.

“Anh còn câu chuyện đau thương nào khác thời cao trung không?”

“Tại sao lại là phần ba? Không phải lần trước đã kết thúc rồi sao?”

“Ha ha ha. Cậu đúng là lơ đễnh thật đấy.”

“Anh đúng là đồ tồi! Chuyện này cũng giống như mở tiệc thịt nướng, sau khi mọi người đã xơi hết cả ký thịt thì lại bảo ‘đến giờ tráng miệng rồi’ rồi lôi từ trong tủ lạnh ra một cái bánh kem trang trí lộng lẫy vậy!”

“Nếu cậu đã hiểu nó giống nhau đến thế, thì kể câu chuyện đau thương của cậu đi.”

“Okay. Hồi cao trung, sau khi tôi kết thúc trận chiến cân não với cái bồn tiểu, chắc do đầu óc còn đang lơ đãng nên lúc kéo khóa quần lên, tôi đã lỡ tay ‘kẹp’ thêm một thứ khác vào. Cơn đau tột cùng xuyên thấu tận lõi cơ thể tôi. Nhưng khi tôi cố kéo khóa xuống, nó đã bị kẹt quá chặt và không tài nào nhúc nhích. Tôi kết luận rằng mình không thể thắng trận chiến này trong tư thế đứng, thế là tôi liền xoay người một vòng rồi lao thẳng vào buồng vệ sinh phía sau.”

“Chắc mọi người đã sốc lắm khi thấy cậu đột nhiên quay người rồi chạy vào buồng vệ sinh nhỉ.”

“Không chỉ vậy đâu, sau khi tôi hét lên một tiếng xung trận trong đó và cố kéo khóa quần xuống, tôi phát hiện ra vẫn không được. Hết cách rồi, mà anh biết người ta hay nói trong lúc nguy cấp con người sẽ có sức mạnh siêu phàm đúng không? Vâng, tôi đã túm lấy đầu khóa kéo và xé toạc chiếc quần ra làm đôi. Sau khi trận chiến kết thúc thắng lợi, tôi đã giữ cho không ai phát hiện ra bằng cách để chiếc quần treo lủng lẳng trên eo nhờ cái thắt lưng rồi bỏ áo ngoài quần.”

Thế giới này không còn người bình thường nào nữa sao? Thôi kệ, nhạc nền của tôi lần này là Ardjet trong game ANUBIS. Nó làm tôi hình dung về một trận chiến đang chờ được cứu rỗi. Và nhân tiện thì…

“Ai là người được cứu rỗi nhiều nhất?”

Tôi xin mạn phép để lại câu hỏi đó cho các bạn. Hãy chờ thêm một chút nữa cho phần tiếp theo nhé.

Tháng 6 năm 2010. Một buổi sáng mưa rào bất chợt.

- Kawakami Minoru