Khúc Ca Truyền Thuyết Dệt Nên Cùng Anh

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Quyển 3: Hồng Liên Công Chúa - Chương 11: Tâm và kiếm (2)

Chương 11: Tâm và kiếm (2)

"Aaa... Lâu lắm rồi mới được ăn ngon thế này, cảm giác như sống lại vậy. Tạ ơn Thiên Phụ!"

Bên bờ sông lung linh ánh đèn, cô bé reo hò đầy phấn khích.

"Có hơi quá lời không đấy?"

"Chẳng lẽ cậu thấy tay nghề mình thua kém đầu bếp nhà hàng nên không cam tâm à?"

Cô nàng hóm hỉnh quay đầu lại, đôi mắt híp lại cười rạng rỡ như vầng trăng khuyết.

"Thực ra tôi cũng từng tìm hiểu qua cách nấu món hầm, nhưng có lẽ do thổ nhưỡng vùng Bruce này khá đặc biệt nên hương vị mới ngon lạ kỳ đến thế."

Euan mỉm cười.

"Tay nghề thì có thể luyện dần, dù sao thời gian còn dài, nếu cô thích thì lần tới tôi lại trổ tài."

Nhìn dáng vẻ của chàng thiếu niên, cô bé chợt nhớ đến cặp tình nhân mình từng gặp nơi hoang dã.

Cô từng hỏi Lucia tại sao lại thích một kẻ bướng bỉnh như Alva, và cũng từng khinh miệt câu trả lời "vì anh ấy dịu dàng".

Thế nhưng lúc này nhìn lại, con trai khi yêu thật sự rất dịu dàng.

Chẳng biết cái tên Dũng giả khát máu lúc mới gặp đã bị Euan quẳng đi đâu mất rồi.

"Sao thế, nhìn tôi dữ vậy? Mặt tôi dính gì à?"

"Chỉ là đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên thấy cậu thôi."

Cô lắc đầu.

"Có phải thấy tôi khác đến mức nhận không ra không?"

Euan mỉm cười, nhẹ nhàng nói.

"Tình yêu thật kỳ diệu. Bất kể kết quả ra sao, nó vẫn đủ sức khiến một người thay đổi hoàn toàn."

"Câu này Lucia cũng từng nói nè."

Cô ngạc nhiên.

"Vì đó là lời thoại của nam chính trong vở nhạc kịch 'Tâm và Kiếm' của Colinat, rất nổi tiếng. Tôi từng đọc kịch bản bằng ngôn ngữ chung trong Đại thư viện nên vẫn còn nhớ."

"Bất kể kết quả thế nào cũng có thể thay đổi một con người sao?"

Cô đi giật lùi trước mặt Euan, nghiêng đầu như đang suy ngẫm điều gì đó.

"Nhưng tôi vẫn không thích cậu cứ lúc nào cũng dịu dàng như thế này."

"Hóa ra Emilie thích kiểu mạnh bạo hơn à?"

Thiếu niên hơi kinh ngạc.

"Đừng nói như thể tôi là kẻ thích bị ngược đãi ấy."

Cô lườm Euan một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Tôi chỉ sợ người khác đối xử với mình quá tốt, còn bản thân lại chẳng thể đáp lại tương xứng. Cảm giác áy náy đó thực sự rất đáng sợ."

Chàng thiếu niên sững người một lát, rồi chợt bật cười khẽ.

"Chỉ cần cô ở bên cạnh tôi, với tôi, đó đã là sự báo đáp tuyệt vời nhất rồi."

"Vừa nói xong cậu lại thế nữa rồi..."

Cô gái cắn môi, vẻ mặt đầy bối rối.

Một tiếng xôn xao nhỏ đã cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.

Một bóng đen đột ngột xuất hiện ở phía cuối con đường nhỏ, đang hớt hải chạy về phía họ.

Ngay phía sau, hai binh sĩ đeo kiếm cũng vòng qua góc phố, vừa đuổi theo vừa hò hét vang trời.

Euan che chở cô bé lùi sang một bên, nhường đường cho gã đàn ông đang cắm đầu chạy thục mạng.

Dải ruy băng trên đầu Emilie khẽ động đậy, cô lạ lẫm chọc chọc vào cánh tay thiếu niên, chỉ về phía hai binh sĩ đang đuổi tới.

Đến lúc này Euan mới nghe rõ họ đang hét gì.

"Mau, mau bắt lấy tên trộm đó!"

Hai binh sĩ mặc giáp của quân phòng vệ thành phố trông như đã kiệt sức, chỉ còn có thể thào phào kêu lên.

Euan giữ tay cô gái đang định ra tay lại, lắc đầu.

"Để tôi."

Cậu cúi người nhặt một mảnh đá vụn dưới chân.

Trong bóng đêm mờ ảo, gần như không ai nhận ra quỹ đạo bay của viên đá.

Chỉ thấy thiếu niên khẽ phẩy tay, tên trộm đang chạy trốn bỗng khựng lại một cách bất thường rồi ngã nhào ra đất.

"Cứ muốn thể hiện bản thân thế cơ à? Hóa ra cậu thích kiểu này sao?"

Cô nheo mắt nhìn Euan, có vẻ không vui vì bị ngăn cản.

Euan còn chưa hiểu chút vị chua trong lời nói của cô bé đến từ đâu.

Cậu nghi hoặc nhìn theo ánh mắt của Emilie, mới phát hiện phía sau hai binh sĩ kia còn có một bóng hình khác.

Cô gái vừa rẽ qua góc đường ấy mặt mày hốt hoảng, hệt như một khổ chủ vừa bị cướp đồ.

Ký ức tựa như một chiếc hộp phủ bụi khẽ nứt ra, rồi từ đó bay ra một đàn chim trắng xóa.

"Chị... Louise?"

Euan chết lặng tại chỗ.

.

.

.

.

Nửa ngày trước

Đế quốc, Quận Norsarsus

Phía bắc Westore, tuyết phủ bạc đầu, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một màu trắng bao la.

Phía trên vùng đất đóng băng này, những tầng mây trải dài tận chân trời lặng lẽ hạ thấp xuống, đổ bóng đen khổng lồ lên mặt đất nhấp nhô — báo hiệu một trận bão tuyết sắp ập xuống.

Gió lạnh gào thét trên con đường cổ dài dằng dặc.

Trong tiếng chuông ngân vang, một đoàn ngựa Bắc Địa đang nhọc nhằn lội tuyết.

Trên lưng ngựa thồ những hòm xiểng và bao kiện nặng trĩu, họ chậm chạp tiến về phía thung lũng xa xôi.

Đoàn người hơn trăm thành viên này khởi hành từ Iberia, thuê mạo hiểm giả và người dẫn đường đi về phía bắc, dự định xuyên qua Elsata để bắt kịp gió mùa đầu xuân đến Highland.

Trong hòm chứa đầy hương liệu, đá quý và đồ sơn mài từ bán đảo phía Tây, chỉ cần đưa sang bên kia đại lục là có thể bán được giá gấp nhiều lần.

Dẫn đầu là một người đàn ông tráng kiện trên lưng ngựa xám, mặc áo khoác nỉ dày và ủng da hươu.

Ông nhìn bầu trời âm u, mở bình rượu ra nhấp một ngụm.

Hương rượu ấm nồng lan tỏa, một thanh niên đi phía sau cũng thúc ngựa đuổi kịp.

"Lão Đao, bác thế này là không được nhé, có rượu mà không cho anh em nếm thử một ngụm!"

"Chỉ có lúc này mới biết nhận lão tử là đại ca thôi à."

Lão Đao cười lạnh, nhưng vẫn quẳng bình rượu qua.

"Uống ít thôi, rượu Macallan 30 năm đấy, chỉ còn bấy nhiêu thôi."

Dòng rượu trong vắt trôi xuống cổ họng hệt như một luồng lửa.

Hơi nóng hừng hực theo huyết mạch lan tỏa, trong thoáng chốc khiến cái lạnh xung quanh như tan biến.

Chàng thanh niên sảng khoái lau mồ hôi trên mặt.

"Đấu khí của bác Đao kết hợp với rượu mạnh của người Phonne đúng là tuyệt phẩm!"

"Lấy đấu khí của lão tử ra để hâm rượu cho anh thì đúng là phúc phận của anh rồi. Không có chút bản lĩnh này thì sao dám lăn lộn trên con đường này suốt hai mươi năm."

Lão Đao lạnh lùng nói.

"Nói đi cũng phải nói lại, vùng Elsata này vẫn còn tốt chán, cả năm cũng chỉ lạnh mấy tháng này thôi. Nếu đi xa hơn nữa về phía bắc, vượt qua dãy núi, băng qua hành lang cực băng để tới Bắc Dương, nghe nói ở đó một năm chỉ có hai tháng thấy mặt trời. Mặt biển vĩnh viễn đóng băng, gió thổi qua có thể làm đông cứng cả các vì sao, nên ban đêm trên trời chẳng có lấy một ngôi sao nào."

Chàng thanh niên nhìn theo đường vòng cung nhấp nhô của dãy núi Westore, khẽ tặc lưỡi.

"Bác Đao từng đi đến nơi xa xôi như thế sao?"

"Nhiều năm trước, lão Hoàng đế của Đế quốc từng phái một đội tới cực Bắc tìm rồng, nghe nói uống máu rồng sẽ được trường sinh. Lúc đó ta đi theo ông già kia định liều một phen cầu phú quý, kết quả lại gặp bão tuyết, suýt chút nữa bỏ mạng ở lối ra hành lang cực băng."

Lão Đao đưa bàn tay trái chỉ còn lại ba ngón ra, khẽ lắc đầu.

"Vết tích này có từ dạo ấy. May mà còn giữ được tay phải để cầm đao, coi như vẫn chưa chết đói, còn kiếm được miếng ăn."

"Đúng là đánh cược cả mạng sống mà."

Chàng thanh niên kinh ngạc.

"Làm cái nghề mạo hiểm giả này vốn dĩ là liếm máu trên lưỡi đao, lấy mạng đổi tiền."

Lão Đao thở dài.

"Mấy anh em cùng đi năm đó giờ chỉ còn mình ta. Giờ nghĩ lại, hồi đó ông già bảo ta đi làm đầu bếp cũng không phải không có lý, tiếc là hiểu ra quá muộn."

Chàng thanh niên đưa trả bình rượu.

"Mà này bác Đao, bác có biết bao lâu nữa chúng ta mới tới pháo đài Stur không?"

"Với tốc độ này, chắc phải đến chiều tối mai."

Lão Đao chỉ tay về phía rừng cây xa xa.

Những cây linh sam khổng lồ đâm thẳng lên trời xanh, chim trắng bay qua cành lá, tựa như lướt qua những ngôi mộ phủ tuyết.

"Qua khỏi cánh rừng này là thấy cửa thung lũng. Nhìn thời tiết này thì đêm nay sẽ có tuyết lớn, chúng ta cứ dựng trại trong rừng trước, đợi tuyết tan rồi đi tiếp."

"Lại còn tuyết rơi nữa à?"

Chàng thanh niên thở dài, cảm nhận luồng nhiệt trong cơ thể tan biến ngay lập tức, chỉ có thể ra sức chà xát đôi tay rồi thúc ngựa tiến lên.

"Đợi đã!"

Lão Đao đột ngột giơ tay, ghì chặt dây cương.

Người dẫn đầu dừng lại đột ngột khiến đoàn ngựa phía sau một phen hỗn loạn.

Thủ lĩnh thương đoàn ngồi trong cỗ xe ngựa ấm áp nhảy xuống, nhìn Lão Đao đầy dò hỏi.

Lúc này cả đội chỉ cách rừng linh sam khoảng bốn năm trăm mét.

Người đàn ông đó nhìn về phía cánh đồng tuyết trắng xóa, vẻ mặt thản nhiên không lộ chút biểu cảm, cả đội kỵ hành chỉ có thể im lặng chờ đợi.

"Có chuyện gì vậy bác Đao?"

Chàng thanh niên hạ thấp giọng.

"Có quạ tuyết."

Lão Đao tay phải nắm chặt chuôi đao, vẻ mặt căng thẳng.

"Thời tiết âm u thế này, sắp có tuyết lớn, lũ chim này sẽ không chịu cất cánh đâu. Mấy ngày trước ta nghe nói vùng này không được yên ổn cho lắm, ban đêm thường có Tuyết quỷ xuất hiện, không ngờ lại là thật."

Chàng thanh niên ngỡ ngàng ngẩng đầu.

Vài con chim trắng bay lượn quanh những cành cây đen kịt, tựa như những lá cờ trắng tung bay trên mộ bia.

Trong lòng anh ta rùng mình một cái, cảm giác ớn lạnh ập đến.

"Tuyết quỷ là cái gì?"

"Chỉ là chuyện ma quỷ người già kể lại thôi. Con đường này mỗi mùa đông người đi không ít, luôn có những chuyện không rõ ràng xảy ra, không biết giải thích thế nào nên mới gọi là Tuyết quỷ."

Lão Đao lạnh lùng nháy mắt, giọng trầm xuống.

"Ra ngoài bôn ba có câu 'gặp rừng chớ vào', chúng ta lùi lại chân núi tránh tuyết trước, ngày mai đi vòng qua..."

"Cái gì thế kia!?"

Có ai đó run rẩy giơ tay lên, cắt ngang lời Lão Đao.

Mọi người đều nhìn theo hướng tay người đó, âm thầm nín thở.

Trên cánh đồng tuyết trắng tinh khôi, một bóng người mặc giáp bạc nhẹ nhàng bước ra khỏi rừng.

Nếu không phải trong thoáng chốc ánh nắng chiều tà phản chiếu trên mảnh giáp, suýt nữa mọi người đã bỏ lỡ sự hiện diện của người đó.

Những nhà mạo hiểm bất an nắm chặt vũ khí, gặp một bóng người quái dị giữa nơi hoang dã hẻo lánh này, không ai dám lơ là.

"Đó là Tuyết quỷ sao?"

Chàng thanh niên hạ thấp giọng.

"Không biết, chỉ nghe nhắc tới chứ chưa thấy bao giờ."

Lão Đao ngẩng đầu lên, gầm lớn.

"Người anh em phía đối diện, lai lịch thế nào, báo danh đi!"

Giọng nói đầy nội lực vang vọng ra xa, bóng người loạng choạng kia vẫn không dừng bước.

"Bác Đao, người đó vẫn đang tiến lại gần."

Thực tế thì dù anh ta không nói, mọi người cũng đều thấy rõ.

Bước chân của bóng người đó dần tăng tốc, ban đầu hệt như đứa trẻ chập chững, rồi sau đó như ngựa chạy bốn chân.

Đến cuối cùng, bóng hình ấy hệt như một làn khói mỏng không hình dạng, chỉ để lại một vệt đuôi cực mảnh trên mặt tuyết.

Đây tuyệt đối không phải động tác mà con người có thể làm được!

"Mau! Bảo những người phía sau quay đầu lại! Thứ này có gì đó quái lạ!"

Lão Đao quay đầu hét lớn.

Khoảng cách vài trăm mét chỉ trong vài nhịp thở đã bị rút ngắn.

Lão Đao trừng mắt nhìn bóng đen, gầm lên một tiếng rồi rút đao.

Ánh đao sáng quắc mang theo hơi lửa hừng hực, chỉ một đao mà toàn bộ tuyết tích trong vòng một trượng đều tan chảy!

Dựa vào trực giác sinh tử, ông vừa ra tay đã vận dụng toàn bộ Thần Đấu Khí, chỉ mong ngăn được bóng người đó.

Mọi người đều cảm nhận được luồng gió cực nóng tạt vào mặt, mỗi hơi thở hệt như hít lửa vào phổi.

Cho đến khi tiếng gió lặng xuống, đám người mới run rẩy mở mắt ra.

Người đàn ông vừa vung ra một đao như quỷ thần kia vẫn ngồi trên lưng ngựa, bất động như một bức tượng.

Nhưng từ ngực trở lên, ông ta đã hoàn toàn hóa thành tro bụi.

Luồng đấu khí rực lửa bị phản chấn lại gấp bội, thiêu rụi cả người lẫn ngựa thành một khối than đen kịt.

Chất lỏng màu đỏ trào ra từ những kẽ nứt của khối than, rồi toàn bộ hình người vỡ vụn, máu tươi sôi sục bắn tung tóe, để lại những làn khói trắng trên mặt tuyết.

Lão Đao chết rồi!

Nhận ra kết quả kinh hoàng này, thương đoàn ngay lập tức tan rã hoàn toàn!

Tiếng kêu gào, tiếng ngựa hí vang, những bước chân loạn lạc xen lẫn vào nhau tạo nên một màn bi kịch vĩ đại.

Chỉ có chàng thanh niên kia vẫn ngồi im tại chỗ không nhúc nhích.

Anh ta nhìn bóng hình đang dừng lại trước đoàn kỵ hành bằng ánh mắt kinh hãi và mờ mịt.

Đó quả thực là một con người, hoặc cũng có thể không phải.

Khuôn mặt thanh tú, thân hình uyển chuyển dưới lớp giáp bạc đều mang đặc điểm của phụ nữ nhân loại.

Nhưng cánh tay phải đầy vảy lại vạm vỡ như một con trăn khổng lồ, móng vuốt ở đầu ngón tay dữ tợn vô cùng.

Cú đánh dốc toàn lực của Lão Đao chỉ để lại một vết trắng nhạt dưới cánh tay đó.

Bóng người nọ há miệng, phát ra những âm tiết lạ lùng không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào.

Ma lực khổng lồ ngưng tụ trước mặt cô ta, mang theo luồng ánh sáng trắng hủy diệt nuốt chửng không khí xung quanh.

Tuyết phủ đầy trời bị sức mạnh này cuốn phăng lên cao, tiếp đó là hàng hóa, lũ ngựa thồ hoảng loạn, và cuối cùng là đám người đang kinh sợ.

Không một ai có thể trốn thoát. Một cơn bão đang hình thành, đủ để hủy diệt tất cả mọi thứ.

Trước sức mạnh vĩ đại của tự nhiên, con người thật mỏng manh như chim non trước sự phán xét của thần linh.

Chàng thanh niên đứng giữa luồng cuồng lưu vô lực ngẩng đầu.

Cơn mưa máu lốm đốm rơi xuống từ trời cao, không khí chuyển động cực nhanh tạo thành những lưỡi dao sắc bén mổ xẻ mọi thứ trong cơn bão.

Đây là một cuộc thảm sát không thể ngăn chặn, ngay từ đầu đã định sẵn cái chết!

"Cô... rốt cuộc là ai?"

Anh ta run rẩy hỏi.

"Tại... tại sao lại làm chuyện này?"

"Dareka..."

Thế nhưng, bóng người đó lại vươn bàn tay thon thả còn lại về phía anh ta.

Hệt như người chết đuối chới với bám lấy cọng rơm, lại giống như tội nhân dưới địa ngục tìm cầu sự cứu rỗi.

Một luồng máu tươi phun trào lên trời, luồng khí hỗn loạn đã xé nát cơ thể chàng thanh niên.

.

.

.

Trong rừng linh sam, người đàn ông mang mặt nạ bạc tinh xảo khẽ vỗ tay.

Cơn bão tiếp giáp trời xanh ở đằng xa lập tức tan rã, hệt như một bàn tay vô hình ấn xuống từ vòm trời, dùng quyền năng tối thượng để chấm dứt cuộc tàn sát.

"Đây mới chính là 'Thần quyền' chứ."

Người đàn ông khẽ thán phục.

Tiếng vỗ tay vang lên như tước đoạt toàn bộ sức mạnh của người phụ nữ, khiến cô ta run rẩy quỳ sụp xuống đất, phát ra tiếng than khóc đau đớn.

Những lớp vảy cứng cáp co rút từng chút một vào trong cơ thể, kéo theo cả những móng vuốt dài và gai xương dữ tợn.

Cuối cùng, cô ta đổ rạp xuống đất, đôi mắt vô thần nhìn những chi thể đứt rời đang rơi rụng xung quanh.

"Tasukete..."

Những âm tiết đứt quãng vẫn còn vương nơi đầu môi.

Đức Hồng y thản nhiên phẩy tay, hiệp sĩ đi theo hiểu ý gật đầu, dắt ngựa chiến ra khỏi rừng, trói người phụ nữ đó lên lưng ngựa.

"Đưa vật thí nghiệm số ba về đi, còn có việc cần dùng, đừng làm hỏng nó."

Ông ta nhìn đống xác cốt đằng xa, thành kính vạch một dấu thập trước ngực.

"Nguyện Chúa cứu rỗi linh hồn của những kẻ tử vì đạo. Nhân danh Thiên Phụ, tôi cầu nguyện."

.

.

.

.

【Highland và Đế quốc Fretti nối liền bằng đường bộ, nhưng phần lớn bị dãy núi đứt gãy khổng lồ ngăn cách. Nếu không đi qua con đường vách đá Calam do các tinh linh gió xây dựng thì chỉ có thể băng qua di tích rừng cây. Cả hai cách này đối với các thương đoàn đều không kinh tế, nên phương thức phổ biến nhất vẫn là đường thủy.】

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!