Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

(Đang ra)

Masquerade Confidence~ Sagishi wa Shōjo to Kamenjikake no Tabi o Suru

Takinami Satoshi

Tại nơi hải ngạn tuyến ấy, sự thật trần trụi nào đang chờ đợi họ sau lớp mặt nạ cuối cùng?

4 6

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

(Đang ra)

Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

두유하이볼

Tôi yêu ma thuật lắm luôn

192 564

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

218 366

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

31 59

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

845 3000

Tập 01 - Chương 55: Mình đúng là một người vợ dịu hiền~~

Chương 55: Mình đúng là một người vợ dịu hiền~~

Valder vẫn như mọi khi, anh nán lại bên ngoài một chút để Lamia có đủ thời gian "tẩu thoát" về phòng trước khi mình bước vào.

Vả lại, anh thực sự cần một quãng nghỉ ngắn để hoàn hồn. 

Cú quật vừa rồi uy lực chẳng kém gì vụ năm xưa anh dùng thân mình húc thẳng vào xe ngựa.

Nghĩ lại thì pha chặn xe ngựa đó trông cũng ngầu phết, nếu có cơ hội làm lại lần nữa anh cũng chẳng nề hà, dù sao chỉ cần nghỉ ngơi một lát là khỏe ngay. 

Nhưng bị Lamia dùng trọng kiếm quật bay thì... 

Thôi, xin kiếu.

Chỉ tại tiếng lòng của Lamia làm anh khựng lại nên cô mới chớp được thời cơ. 

Nếu anh tập trung hơn chút nữa, cô còn lâu mới có cửa làm anh bị thương... 

Mà thôi, Lamia ra tay hẳn là có lý do đặc biệt. 

Dù thỉnh thoảng mạch suy nghĩ của cô hơi "nhảy số", nhưng lẽ ra không đến mức đột ngột xuống tay nặng như vậy. 

Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó...

"Hắn" trong tiếng lòng của cô là ai? 

Là người của Lâu đài Ma Vương sao? 

Ở đó có kẻ nào quyền thế hơn cả Ma Vương, khiến cô phải căng thẳng đến vậy?

Còn cả câu nói về "kế hoạch chấm dứt" nữa... 

Valder chính vì lời đó mới ngẩn người ra. 

Nếu kế hoạch kết thúc, anh cảm giác Lamia sẽ không tiếp tục làm vợ mình nữa. 

Chẳng lẽ sau màn gặp mặt ba giây đã lật bài ngửa, đối thoại ba câu đã cầu hôn, giờ anh lại sắp lập kỷ lục mới: cưới ba ngày đã lôi nhau ra tòa ly dị?

Không đời nào! 

Lâu đài Ma Vương coi người ta là khỉ làm xiếc chắc?! 

Khế ước hôn nhân của hai người có dấu đỏ chót của Kỵ Sĩ Đoàn đàng hoàng! 

Đây là hôn nhân quân vụ! 

Kẻ nào dám phá hoại là phải ra tòa án quân sự như chơi!

Valder càng nghĩ càng cáu, bĩu môi thầm rủa xả trong lòng. 

Mắng Lamia ư? 

Không đời nào, giờ anh đâu có nỡ. 

Phàn nàn thì có, chứ mắng mỏ thì chắc chắn là không. 

Dĩ nhiên là anh đang chửi cái gã "quản lý Ma Vương" kia rồi. 

Hắn ta rốt cuộc là thần thánh phương nào mà ngay cả Ma Vương đường đường chính chính cũng phải nể mặt?

Valder vừa đấm nhẹ vào thắt lưng, vừa tập tễnh đi về phía cửa nhà. 

Dĩ nhiên, anh không muốn để lộ chuyện mình lén đi "hành hiệp trượng nghĩa" lúc nửa đêm. 

Thế nên vẫn dùng chiêu cũ vậy, leo cửa sổ một cách thuần thục. 

Trèo vào trong, anh thấy Lamia đã nằm trên giường, tư thế y nguyên lúc anh rời đi.

"..."

Thấy Lamia đã về, Valder thở phào nhẹ nhõm. 

Trên đường về, anh thậm chí đã lo lắng ngộ nhỡ cô không quay lại, hoặc bị tên quyền thế nào đó bắt đi mất thì tính sao.

Làm sao ư? Còn làm sao nữa?! 

Đương nhiên là phải cướp vợ về rồi! 

Vợ danh chính ngôn thuận của ông, sao có thể để các người thích mang đi là mang đi được!

May mà mọi chuyện không tệ đến thế, Lamia đã an toàn trở về.

"... Valder?"

Nghe tiếng động, Lamia "tỉnh dậy" — thực ra cô chỉ đang giả vờ ngủ, cô vẫn luôn thao thức chờ cửa.

"... À, Lamia." Valder ngẩn ra, rồi nở nụ cười gượng gạo: "Anh làm em thức giấc hả?"

"Không có." Lamia đáp, hơi khựng lại đầy ngượng ngập: "Anh vừa đi đâu thế? Lúc em tỉnh dậy chẳng thấy anh đâu."

Nghe em nói xem có chán không, anh vừa đi ăn đòn từ em đấy thôi, đúng là cái đồ...

"Anh... vừa ra ngoài có chút việc. Em biết đấy, dân làm công vụ như bọn anh là vậy, có lệnh là phải đi ngay." 

Thấy Lamia diễn kịch, Valder cũng ngầm hiểu mà phối hợp theo. 

Anh tùy tiện bịa ra một cái cớ, chẳng thèm quan tâm nó có hợp lý hay không, dù sao cả hai đều tự hiểu rõ trong lòng.

"..."

"Em nghe tiếng bước chân anh hơi không vững, anh bị thương sao?" 

Lamia ngồi dậy bật đèn bàn, nhìn người đàn ông đang xoa eo theo bản năng.

Mấy lời xã giao trước đó chẳng qua chỉ là dạo đầu, việc cô muốn kiểm tra thương thế của anh mới là thật. 

Thực ra việc bật đèn cũng chỉ là hình thức, thị lực ban đêm của cô thừa sức nhìn rõ từng chi tiết nhỏ nhất, thậm chí là thấy được cả những vết bầm tím lộ ra sau lưng anh.

"Hửm? À." 

Thấy Lamia lo lắng cho mình, dù lưng vẫn đau điếng nhưng Valder lại thấy hơi đắc ý: "Không sao, không sao. Lúc nãy ra ngoài làm nhiệm vụ, lúc về đen đủi gặp phải con lợn rừng kéo xe, anh bị nó húc bay mấy mét luôn — Ái chà! Xuýt...!"

Valder mới chém gió được một nửa, Lamia đã ấn mạnh ngón tay vào thắt lưng anh. 

Đau đến mức anh hít một hơi khí lạnh, vội né sang một bên.

【Hừ! Dám bảo bà đây là lợn rừng hả!】

... Ôi trời đất ơi, thật là... 

Khổ thân tôi, đâu thể nói toẹt ra là bị em dùng trọng kiếm đập bay được. 

Nói thật thì em không thích nghe, mà nói dối thì em lại càng khó chịu, ầy...

"Anh ngồi yên đi, để em bôi thuốc cho. Thuốc trị tan máu bầm anh để đâu?"

"Hả?" Valder lắc đầu nguầy nguậy: "Không cần đâu, vết thương nhỏ ấy mà, cái này— Xuýt... á, được, được, bôi! Bôi ngay! Ở ngăn kéo thứ hai bên trái!"

Vừa rồi còn cứng miệng, nhưng chỉ cần Lamia "nhấn" thêm một cái, anh đã hiện nguyên hình, méo mặt chỉ chỗ hộp y tế cho cô. 

Lamia lục lọi trong tủ, bê cái hộp đầy chai lọ tới ngồi cạnh Valder.

【Đây là thuốc gì nhỉ? Ừm... hình như là thuốc cầm máu, cái này là... thuốc đau dạ dày? Còn có... Bột Protein? Đây là cái gì? Thuốc của nhân loại nhiều quá, lẽ nào không dùng một lọ dược tề hỗn hợp để chữa mọi vết thương sao? Haiz... Nhân loại thật phiền phức. Lúc tắm cũng vậy, nào là dầu gội, sữa tắm, kem ủ tóc, xà phòng... Sao không có loại dung dịch vạn năng nào cân hết từ đầu đến chân chỉ bằng một lọ nhỉ?】

Lamia vừa tìm thuốc vừa lầm bầm phàn nàn về sự rắc rối của con người. 

Bên Ma tộc thì đơn giản, thể chất họ mạnh như trâu, có uống nhầm thuốc vẫn cứ tung tăng được. 

Nhân loại thì không, uống sai hay quá liều là có chuyện ngay, nên thuốc men mới phải phân loại chi tiết đến thế.

Còn về vụ dầu gội... 

Valder cực kỳ đồng cảm. 

Loại đồ tích hợp "tất cả trong một" đúng là chân ái, tốt nhất là kiêm luôn dầu bôi trơn bánh xe, còn vỏ chai thì làm chắc chắn một chút để thi thoảng còn dùng làm búa sửa giường.

【Mình nghe Lilith nói... Nhân loại còn có loại thuốc chuyên dùng để sinh con... Chỗ Valder không có sao? Hay là nhân cơ hội này tống cho anh ấy một hai lọ nhỉ?】

— Hả?

Luồng suy nghĩ của Lamia luôn khiến Valder không tài nào theo kịp. 

Vừa rồi còn đang lo tan máu bầm, giờ đã "bẻ lái" đi tận đâu rồi? 

Còn nữa, "tống một lúc một hai lọ"? 

Em muốn giết anh thì cứ nói toẹt ra, đừng dùng cách "vắt chanh bỏ vỏ" đến chết như thế, trông mất tôn nghiêm đàn ông lắm.

【Ừm... thuốc sinh con ở đâu nhỉ...】

"Lamia, thuốc tan máu bầm ở đây này." 

Thấy Lamia thực sự đang tìm cái thứ không-thể-tồn-tại trong hộp thuốc của mình, Valder vội ngồi dậy. 

Anh sợ lát nữa cô cầm đại cái gì đó rồi bắt anh uống thì khốn.

"À, vâng." 

Lamia nhận lấy lọ thuốc, liếc nhìn công dụng. 

Thấy không có chức năng "giúp sinh con", dường như cô còn hơi thất vọng. 

Tuy nhiên, thấy Valder đã ngồi trên giường quay lưng lại chờ, cô liền nhanh chóng mở nắp.

Thường thì bôi loại thuốc này phải dùng tăm bông, nhưng Lamia đâu có biết. 

Cô đổ trực tiếp thuốc ra lòng bàn tay rồi xoa lên những vết bầm trên lưng anh.

"...!"

Valder đã chuẩn bị tinh thần chịu đau, nhưng lại chẳng hề đề phòng việc bị bàn tay mềm mại của cô lướt trên da thịt. 

Vì biết anh đang đau nên Lamia không dám dùng lực, khiến đôi bàn tay cứ lướt trên da anh theo kiểu lúc gần lúc xa. 

Nói là bôi thuốc, chẳng thà nói là một kiểu trêu chọc.

Thuốc nước lạnh buốt, nhưng tay Lamia lại nóng hổi. 

Cái lạnh thấu da khiến Valder rùng mình, rồi ngay sau đó là hơi ấm từ lòng bàn tay cô áp vào. 

Khi cô chạm đến, cơn đau bao phủ dây thần kinh, nhưng rất nhanh, bàn tay ấy lại mang đến sự xoa dịu.

Nhưng cảm giác ấy tựa như người khách lạ ban phát chút hơi ấm rồi vội vã quay lưng. 

Lúc tay cô áp lên, nỗi đau và sự ấm áp như cùng tồn tại; khi cô rời tay, lớp thuốc đọng lại trên lưng tuy không gây đau nhưng lại lạnh lẽo vô cùng. 

Những giọt thuốc tụ lại, trượt dọc sống lưng anh như một vệt băng, trong khi những chỗ khác lại cảm nhận được từng ngón tay của cô đang lướt đi.

【Phù... bôi thuốc rồi chắc anh ấy sẽ dễ chịu hơn. Ái chà, mình ra tay nhìn cũng xót thật... nhưng Ma Vương là Ma Vương, mình là mình. Giờ trông mình giống hệt một người vợ hiền thục rồi nhỉ~ Để em chăm sóc anh thật kỹ nào~】

Lamia dường như hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt bất lực và biểu cảm khó tả của Valder, cũng như vành tai đã đỏ bừng của anh. 

Cô cực chẳng đã mới phải đánh mạnh Valder một cái, vốn định dùng cách này để bù đắp, nhưng mà...

【Dù sao tên kỵ sĩ ngốc này cũng không biết là do mình đánh, mình cứ chăm sóc anh ấy thật tốt, để anh ấy ngày càng cần mình mới được~】

Không... thực ra anh biết hết. 

Và anh cũng không phải kỵ sĩ ngốc.

【À đúng rồi, phía trước hình như anh ấy cũng bị mình đập trúng, phải bôi luôn cho trọn bộ mới đúng chất vợ hiền~】

Nghĩ là làm, Lamia lại đổ thêm thuốc ra tay. 

Cô không muốn Valder phải vất vả xoay người, nên cả cơ thể nhoài về phía trước, vòng tay ôm lấy bụng anh, tư thế chẳng khác nào đang ôm trọn anh từ phía sau.

Valder đang cởi trần, còn Lamia cũng chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh. 

Vì sợ chạm vào vết thương, cô không dám tựa hẳn vào người anh mà cố giữ một khoảng cách nhỏ. 

Thế nhưng Valder mang danh quan văn nhưng tướng tá lại thuộc hàng "cởi áo là có thịt", dáng người cường tráng, nên đôi tay nhỏ của Lamia muốn vòng qua mà không chạm vào anh là một thử thách cực đại. 

Thi thoảng cô lại phải rướn người thêm chút nữa.

Thế là sau lưng Valder, cảm giác "lúc gần lúc xa" ấy vẫn tiếp tục, nhưng ở một mức độ kích thích hơn nhiều. 

Có lúc là lớp vải ngủ mỏng lướt qua, có lúc là những cú chạm nhẹ tựa chuồn chuồn đạp nước, và khi quá đà, cả cơ thể mềm mại ấy ép sát vào lưng anh. 

Valder thậm chí có thể tưởng tượng ra trong đầu cặp "bánh bao" kia giờ đã bị ép thành hình dạng gì.

Chưa hết, bàn tay nhỏ của Lamia vẫn mải miết xoa thuốc ở vùng bụng dưới của anh, nhưng rồi —

【... Hửm?】

Trong tích tắc, tay Lamia vô tình chạm phải "vật thể lạ". 

Valder lập tức run bắn người, nắm chặt lấy cánh tay cô, chặn đứng đường đi của bàn tay ấy.

【Ồ!】 Thấy phản ứng, Lamia bỗng nhiên vỡ lẽ:【Là nguồn ma lực của Valder!】

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!