118 Ở bên anh
“......”
“......”
Giọng Valder chứa đựng sự khẩn cầu mà ngay cả chính anh cũng chẳng hề nhận ra.
Anh tự nhủ cơn ác mộng kia vẫn chưa tan biến hẳn, làm tâm trạng mình rối bời.
Dĩ nhiên anh hiểu rõ mọi chuyện chẳng hề đơn giản như vậy.
Hiện giờ anh chỉ đang cố tìm cớ để tự trấn an bản thân mà thôi.
Rõ ràng là, tình cảm anh dành cho Lamia đã...
Đã—
“......”
“......”
Bàn tay Valder khẽ che lấy miệng Lamia.
Dù động tác ấy chẳng hề cản trở việc cô lên tiếng, nhưng cô vẫn chỉ chớp mắt, lặng lẽ nhìn anh.
“Lamia, anh...”
Anh—Anh cái gì chứ?
Anh nên nói gì đây?
Lúc này anh phải nói gì mới đúng?
Nếu chỉ để sắm vai một người chồng yêu vợ, anh thừa sức mặt dày thốt ra mấy lời đường mật cho Lamia nghe.
Anh có thể ôm, có thể hôn, thậm chí liều mình bỏ qua hôn lễ để tiến thẳng vào đêm tân hôn.
Nhưng... hiện tại, anh lại chẳng làm được.
Anh chẳng còn dũng khí bất cần như trước nữa.
Thậm chí ngay lúc này, anh hoàn toàn cạn lời.
Bởi anh biết tâm thế mình giờ đã khác.
Lời thốt ra sẽ chẳng còn là dối trá hay viện cớ, mà là thật sự... muốn thổ lộ tiếng lòng với Lamia.
Tiếc là Valder chẳng có cách nào mở miệng.
Anh chỉ đành nhíu mày, rũ mắt xuống với vẻ âu lo và khẩn thiết.
Anh ước gì Lamia cũng biết Đọc tâm thuật để nghe thấu những lời đang mắc kẹt trong lòng anh.
“......”
“......”
Thấy Valder im lặng hồi lâu, Lamia bèn thổi nhẹ một hơi vào lòng bàn tay anh đang áp trên môi mình.
“——!”
“Haha.”
Nhìn Valder cuống quýt rụt tay lại, Lamia bật cười khanh khách.
Cô không nằm nhìn anh nữa mà ngồi dậy sát bên, vươn tay vuốt ve mái tóc vàng rực của anh.
“Anh lo cho em sao?”
Ngón tay Lamia đặt nơi tóc mai, vô thức cọ nhẹ vào vành tai Valder.
“... Ừm.”
Valder không chối từ, khẽ gật đầu.
“Thú thật là... anh lo, dù sao giấc mơ đó cũng không được tốt đẹp cho lắm.”
Dù ít hay nhiều, anh vẫn đang mượn cái cớ "giấc mơ" để làm lá chắn che đậy lòng mình.
“Vậy nên—em đã chết trong mơ đúng không?”
“Em lại hỏi mấy chuyện này rồi.”
“Xem ra là chết thật rồi.”
Chỉ cần nhìn phản ứng của Valder là Lamia hiểu ngay vấn đề.
Cô cười rõ tươi, nhưng trong mắt Valder, nụ cười ấy lại vô tư đến lạ lùng.
“Anh khóc vì em đấy à?”
“......”
“......”
Valder không đáp lời ngay.
Anh hơi nghiêng người, dời tầm mắt sang nhìn sườn mặt Lamia.
Dù không lên tiếng, nhưng ánh mắt anh trong khoảnh khắc ấy đã nói lên tất cả.
“Anh muốn ăn chút gì không?”
“... Gì cơ?”
“Hiếm khi buổi sáng em thức dậy cùng lúc với anh, hôm nay em cũng không định đi làm, nên là—em làm món gì đó ngon ngon cho anh nhé, được không?”
Lamia lảng sang chuyện khác có phần gượng gạo.
Vừa giây trước còn đang bàn chuyện sống chết, giây sau cô nàng đã hỏi anh muốn ăn gì, khiến Valder sững sờ mất một lúc.
Chẳng qua là Lamia đơn phương chấm dứt chủ đề này, bởi cô cảm thấy chẳng cần thiết phải nói thêm nữa.
Câu hỏi của cô đã có đáp án: cô chết trong mơ, anh rất buồn, thậm chí buồn đến phát khóc.
Dù là khóc vì quá đau lòng hay bị dọa sợ bởi cảnh tượng thảm khốc kia, thì chung quy lại—đây chẳng phải là kết quả cô hằng mong muốn sao?
Để anh chấp nhận tin tử trận của cô, rồi sau đó suy sụp, trở thành một kẻ góa vợ vô dụng.
... Lẽ ra kế hoạch phải là như vậy.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt của Valder, nhìn đôi chân mày nhíu chặt và khóe môi ngập ngừng của anh, trong lòng Lamia lại len lỏi một cảm xúc khó tả.
Cảm xúc ấy rất kỳ lạ, cạn lời khó cất thành câu.
Nó hệt như sự phức tạp trào dâng khi cô đứng ở cô nhi viện, cảm thán về kiếp nhân sinh ngắn ngủi của loài người.
Lúc này Lamia thậm chí còn thấy mâu thuẫn—rốt cuộc cô nên ở bên cạnh Valder bao lâu nữa?
Nên nhìn anh già đi từng chút một, hay cứ thế chết quách giữa chừng cho xong chuyện?
Nghĩ mãi không thông nên cô cũng chẳng buồn vắt óc nữa.
Cô chọn cách buông xuôi, kiên nhẫn chờ đợi một cơ hội khác.
Chờ đợi một cái cớ hợp lý để cô có thể ra đi.
Còn hiện tại thì—ôi dào, mặc kệ đi.
Những chuyện rối rắm giờ có nghĩ nát óc cũng chẳng ra.
Có cơ hội thì chết, không có thì cứ chờ, chờ đến ngày nào đó thời cơ chín muồi thì tính tiếp.
Dù sao thọ mệnh của con người cũng chỉ ngắn ngủi có bấy nhiêu.
“Trông tâm trạng anh không tốt lắm, ăn chút gì ngọt nhé, em làm cho anh vài chiếc bánh tart trứng? Món đó thấy sao, ra lò khá nhanh, làm cũng đơn giản không cần nhiều nguyên liệu, đỡ để anh phải chịu đói.”
Lamia gạt dòng suy nghĩ miên man sang một bên, chuyển hướng tập trung vào vấn đề hôm nay ăn gì—phải rồi, ăn gì đây.
Lấp đầy chiếc bụng đói là chuyện đại sự của con người, nên cứ ưu tiên giải quyết trước đã.
“... Anh...”
Valder mấp máy môi, định nói thêm điều gì.
“Sao cũng được...”
Nhưng đến cuối cùng, anh vẫn ngoan ngoãn chiều theo ý cô.
Mạch chuyện đã bị cắt ngang một cách đầy gượng ép, có cưỡng cầu nói tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
“Được, vậy em đi chuẩn bị đây.”
Lamia đứng dậy, vén suối tóc dài.
Cô cầm lấy sợi dây thun trên tủ đầu giường, gom gọn tóc sang một bên vai rồi buộc lại qua loa.
Động tác mượt mà ấy dường như đã trở thành thói quen hằng ngày.
Có ai ngờ được vị Ma Vương mặc hắc giáp lẫy lừng kia, việc đầu tiên làm khi thức dậy mỗi sáng bây giờ lại là buộc tóc cơ chứ.
Có lẽ chính bản thân Ma Vương cũng chẳng ngờ tới.
Nhưng điều khiến cô kinh ngạc hơn cả, chính là việc mỗi đêm mình đều có thể đánh một giấc thật ngon lành.
“Anh đi cùng em.”
“Anh cứ nằm đó nghỉ ngơi đi.”
“Nằm nhiều cũng mệt, anh muốn dậy đi lại chút.”
“Làm gì có chuyện nằm mà cũng thấy mệt chứ—”
“Bây giờ có rồi đấy.”
Ngay khi Lamia vừa rời giường, Valder cũng đứng dậy theo.
Anh với lấy chiếc áo choàng treo trên giá, ân cần khoác lên vai cô.
Tủ đồ của Valder hiếm khi xuất hiện những gam màu rực rỡ.
Đa phần chỉ xoay quanh đen, trắng, xám, hoặc màu xanh sẫm hơn màu mắt anh một chút.
Thế nên anh chỉ tiện tay lấy một chiếc áo choàng xám, món đồ mặc nhà quen thuộc của mình.
Một cô gái trẻ trung xinh đẹp như Lamia đáng lý phải diện những bộ cánh tươi tắn hơn.
Nhưng khi khoác lên mình tông xám giản dị này, cô lại toát ra dáng vẻ của một cô vợ nhỏ đảm đang đến lạ.
Dù Valder không rõ tại sao mình lại sinh ra ảo giác này.
Nhưng... thứ xúc cảm ấy lại vô cùng mãnh liệt, luôn nhắc nhở anh rằng cô gái trước mặt chính là vợ mình.
Trông thế này, Ma Vương thật sự đã trở thành bà xã nhà anh rồi...
Ban đầu anh còn dốc sức kháng cự sự tiếp cận của kẻ thù truyền kiếp.
Vậy mà giờ đây, anh lại tự nhiên đón nhận mọi thứ chẳng chút bài xích.
Và rồi—được thôi, có lẽ anh cũng nên điều chỉnh lại mục tiêu hiện tại một chút.
Mục tiêu lúc trước là giúp Lamia có một cuộc sống tốt đẹp hơn, từ đó khiến cô từ bỏ dã tâm tấn công nhân loại.
Còn bây giờ... anh vẫn muốn Lamia sống thật tốt.
Tốt đến mức... cô không còn nỡ tìm đến cái chết, không còn nỡ cất bước rời xa anh.
Chỉ mong cô được an toàn, vui vẻ ở lại bên cạnh anh...
Sống những ngày tháng êm đềm hệt như bao đôi vợ chồng bình dị khác là đủ rồi.
Lamia à, em cũng phải học cách trân trọng bản thân mình đi chứ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
