163-Điệp viên tình báo trông cực kỳ ngầu luôn
Điệp viên tình báo trông cực kỳ ngầu luôn"Hóa ra cậu chủ là điệp viên bí mật của Công chúa sao! Cậu chủ à...! Cậu đã trưởng thành thật xuất sắc! Chắc hẳn cố Gia chủ và Phu nhân ở dưới suối vàng cũng đã có thể yên lòng rồi!"
Ông lão đưa tay quẹt nước mắt.
Nathaniel cảm thấy áp lực đè nặng, anh nở một nụ cười gượng gạo nhưng đầy khí thế.
"Hahaha! Ông lão này, ông nghĩ tôi là ai chứ! Dù gì tôi cũng là Gia chủ của gia tộc Priestley cao quý mà! Làm sao tôi có thể là một kẻ nghiện cờ bạc được!"
"Đúng thế! Đúng thế!"
Pastel reo hò cổ vũ.
"Gia chủ của gia tộc Priestley cao quý làm sao có thể ra vào sòng bạc chỉ vì muốn chơi bời được chứ!"
"Chính xác ạ! Cậu chủ của chúng tôi không phải hạng người đó!"
"Đúng vậy! Đúng vậy! Ngài ấy cũng chẳng đời nào đem cả dinh thự ra thế chấp chỉ vì một ván bài đâu nhỉ!"
Nathaniel vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng đôi đồng tử thì đảo liên tục, bắn về phía Pastel một ánh nhìn sắc lẹm.
Ánh mắt đó như muốn nói: "Cái đồ đáng ghét kia, bớt đổ thêm dầu vào lửa đi".
Hức.
Nhưng vì Pastel quá đỗi lương thiện, chẳng hiểu nổi mấy từ ngữ thô tục đó là gì, nên bé cứ thế mà bỏ qua luôn.
Chắc là đang khen mình đấy!
Điều quan trọng là anh Nathaniel chính là điệp viên của phe mình!
Thật đáng kinh ngạc!
Sự tài giỏi của Tổng đốc Pastel đại nhân khi đã cài cắm được một người mà đến cái tên bé còn chẳng biết vào hàng ngũ phe cực đoan của Vương quốc Liên hiệp và Giáo đoàn!
Đúng là siêu siêu cấp vô địch luôn!
Thật ra thì đây là sự tài giỏi đã được dự tính trước cả rồi!
Vì Đảo Trên Không nằm ở vị trí địa chính trị buộc phải để mắt đến tình hình chính trị của Ma giới, nên việc cài cắm điệp viên là chuyện đương nhiên thôi!
Dù ít hay nhiều thì điệp viên vẫn luôn phải hiện hữu mà!
Hức, nghĩ lại thì thấy đây là một kết quả quá đỗi hiển nhiên.
Học viện, vốn là cơ quan hành chính của Đảo Trên Không, sau khi Phủ Tổng đốc giải thể đã cắt giảm cơ quan tình báo rồi xóa sổ luôn vì tiếc ngân sách. Kỵ sĩ đoàn Đảo Trên Không thì vốn có gốc gác từ Kỵ sĩ đoàn Đế quốc nên chỉ là một nửa thực thể, chuyên đi xin thông tin từ cơ quan tình báo phía Đế quốc. Vậy nên việc hạ tầng tình báo của Đảo Trên Không chạm đáy cũng chẳng có gì quan trọng cả.
Việc Công chúa Ellie đường hoàng nhập học Học viện rồi hoạt động như một gián điệp khiến Pastel cảm nhận rõ rệt sự thiếu hụt mạng lưới tình báo, để rồi vội vàng lập ra Bộ Giám sát cũng không quan trọng nốt.
Dù đã lập ra cơ quan tình báo với Leonard - một kẻ có đạo đức thấp nhưng tài giỏi và có vẻ thích mình, nhưng việc những người bạn đáng tin cậy để dùng làm điệp viên lại có độ tuổi quá nhỏ khiến các hoạt động tác chiến gặp khó khăn, điều đó cũng không quan trọng.
Lúc chuẩn bị sang Ma giới, bé đã từng hốt hoảng: "Uaa! Tổng đốc đại nhân! Tổng đốc đại nhân! Ngài ấy đang bàng hoàng trước sự nghèo nàn của mạng lưới tình báo tại Ma giới...! Chẳng phải đây là quốc gia có tiềm năng trở thành kẻ thù sao!"... nhưng quá khứ đó không hề tồn tại!
Bởi vì ở đây đã có một điệp viên bí mật tuyệt vời rồi!
Nathaniel và ông lão quản gia dành chút thời gian để ôn lại chuyện cũ.
Có lẽ vì người quản gia đã phải một mình chăm lo cho vị Gia chủ trẻ tuổi mất cha mẹ rồi sa đà vào bài bạc, nên nỗi lòng của ông suốt thời gian qua không hề nhỏ chút nào. Cuộc trò chuyện kéo dài hơn dự kiến.
Điệp viên bí mật tuyệt vời Nathaniel bắt đầu lộ ra vẻ mặt nghẹt thở của một kẻ nói dối, anh gửi ánh mắt cầu cứu nhưng ở đây chẳng có kẻ xấu nào lại đi xen ngang thời gian riêng tư của người khác cả.
Trong lúc chờ đợi cuộc hội ngộ kết thúc, Pastel đã hoàn thành những công việc quan trọng như ngủ trưa và ăn bánh quy.
"Hức, cái bánh quy này là...!"
Ngón tay bé chỉ vào những hạt sô-cô-la đính trên bánh.
Một! Hai! Ba! Bốn!
"Có tận bốn hạt sô-cô-la cơ!"
Tin sốt dẻo đây...!
Tin sốt dẻo! Tin sốt dẻo!
Sau khi hoàn thành công việc quan trọng, Pastel ngồi xuống trước mặt Nathaniel.
Nathaniel đang nằm bò ra ghế sofa với vẻ kiệt sức. Cánh tay anh che ngang mặt.
"Không ngờ ông lão lúc nào cũng lải nhải cằn nhằn đó lại vui đến mức này..."
Giọng anh khàn đặc.
Pastel vội vàng nhai miếng bánh trong cái má phúng phính. Vụn bánh quy dính trên đôi môi hồng khẽ rung rinh.
Nathaniel quay đầu nhìn bé. Đôi mắt anh nheo lại.
"Có vẻ cô vui vì câu cá thành công quá nhỉ?"
Pastel vội vàng nhai nốt.
Miếng bánh được nuốt ực một cái.
"Vâng ạ!"
Vui lắm luôn!
"Oa, cái đồ lừa đảo hiên ngang này."
Nathaniel lấy một tay che mặt. Anh ngồi dậy, thay đổi tư thế từ nằm sang ngồi.
"Nói trước để cô khỏi hiểu lầm, tôi nói thế là vì trước mặt ông lão thôi. Cô nghĩ tôi sẽ hợp tác với nhà Craft chắc? Đi mà trông chờ điều đó ở lũ bán nước ấy."
Hức, ra là vậy sao?
Thì ra là thế à?
Pastel ngây thơ đã quá đỗi hồn nhiên khi nghĩ rằng mình đã chiêu dụ thành công?
Nathaniel vuốt mặt. Anh nhìn bé với vẻ không hài lòng.
"Mà này, chuyện cô cứu ông lão chính xác là thế nào? Tôi hỏi thì ông ấy bảo cũng không rõ lắm."
"Chuyện đó ấy ạ. Quản gia đang đi bộ thì bị sét đánh ngang tai rồi ngất xỉu. Đúng lúc bé nhìn thấy từ ban công khách sạn nên đã nhảy xuống cứu ông ấy ngay lập tức!"
Nathaniel bật cười khan.
"Rồi sau đó cô đưa ông lão đang bất tỉnh vào phòng giam để uy hiếp tôi? Bằng cách ép buộc ông ấy phải nói thế này thế nọ thế kia?"
"Bé đã cõng ông ấy về khách sạn và còn đeo cả bịt tai cho ông ấy nữa mà!"
Đó không phải là nói dối!
Pastel giơ hai ngón tay tạo hình chữ V.
Nathaniel khoanh chân. Anh khoanh tay trước ngực, tựa lưng sâu vào sofa rồi im lặng nhìn bé một hồi lâu.
Uaa, phản ứng không tốt lắm.
Vụ này hỏng rồi.
Sự ác cảm đối với gia tộc Craft mạnh mẽ hơn bé tưởng.
Các tiền bối ơi, rốt cuộc mọi người đã làm những chuyện xấu xa gì thế hả!
Ở Đảo Trên Không thì không cảm thấy rõ, nhưng vừa đặt chân đến Ma giới là bé cảm nhận được ngay cái danh tiếng tệ hại đến mức cực điểm này.
Cứ đà này thì bé phải liên lạc với ông Chim Cánh Cụt - người vừa là anh trai thân thiết kiêm tay sai của Ellie, vừa là gián điệp của Đế quốc - để mượn mạng lưới tình báo của họ thôi.
Uaaa.
Nhưng để ông Chim Cánh Cụt đáng sợ nắm quyền chủ động thì đáng sợ lắm.
Nathaniel thay đổi tư thế, ngồi ngay ngắn lại. Anh dùng một tay vuốt mặt rồi giữ nguyên như thể đang che đi khuôn mặt mình.
Một khoảng lặng trôi qua.
Giọng nói khẽ lọt ra qua kẽ tay đang che mặt.
"Cảm ơn nhé. Dù ông lão vẫn còn khỏe mạnh nhưng tuổi tác cũng đã cao, nếu cứ nằm ngoài đường lâu như vậy chắc chắn sẽ đổ bệnh mất. Tôi sẽ giúp cô, trong phạm vi không quá giới hạn."
Đôi đồng tử hồng xoe tròn.
Thấy bé không đáp lại, Nathaniel tỏ vẻ ngượng ngùng. Anh quay đầu nhìn quanh phòng khách sạn rồi vờ vịt kéo kéo cổ áo.
"Ở đây nóng thế nhỉ. Dù là mùa đông nhưng sưởi ấm kiểu gì vậy không biết. Muốn nói gì thêm thì ra ban công mà nói."
Nathaniel đứng dậy, ngơ ngác nhìn quanh phòng.
"Ban công... ở đâu ấy nhỉ?"
Pastel cười hì hì.
"Đằng kia kìa!"
Ngón tay bé chỉ thẳng vào cái ban công đang hiện lù lù ngay sau lưng Nathaniel mà chẳng cần phải tìm kiếm đâu xa.
"À, phía sau."
Nathaniel ngượng nghịu xoay người lại.
Pastel đứng dậy, lạch bạch chạy theo sau. Đôi mắt hồng lấp lánh.
"Chẳng phải anh ghét nhà Craft lắm sao?"
Nathaniel ngập ngừng. Vành tai anh hơi ửng đỏ nhưng rồi anh lại đưa tay gãi gãi như muốn xua đi. Bước chân anh nhanh hơn.
Một giọng nói thoáng qua theo cơn gió nơi ban công.
"Nhưng tôi là Gia chủ mà."
Nathaniel không giải thích gì thêm.
Nhưng Pastel chỉ biết đứng sững lại với nụ cười vẫn còn trên môi.
Mái tóc hồng khẽ bay trong gió.
Một nụ cười dịu dàng dần hiện rõ trên gương mặt bé.
"Đúng là vậy nhỉ!"
Thình thịch, thình thịch.
Hai chân Pastel đung đưa theo tâm trạng vui vẻ.
Ở phía đối diện trên ban công, Nathaniel cầm thìa, lườm chằm chằm vào ly kem sữa. Khi chiếc thìa cắm xuống, thay vì múc được kem thì nó lại trượt đi, chỉ để lại một vết xước trên bề mặt.
"Này, nó đông cứng ngắc rồi còn đâu."
Nathaniel cạn lời.
"A ha ha!"
Pastel, người đã lén nhờ bạn bè trêu chọc anh, chỉ thấy vui nên cười ngặt nghẽo.
Chiếc thìa bị vứt sang một bên, anh bỏ cuộc không ăn nữa.
"Cô đòi hỏi hơi nhiều đấy. Muốn nhắm vào phe Diều hâu hay Giáo đoàn thì nói rõ ra xem nào. Cô muốn đẩy phe Diều hâu ra khỏi Nghị viện, hay muốn trục xuất Giáo đoàn khỏi Ma giới?"
À, đúng rồi!
Mình đang làm việc mà nhỉ!
Pastel ngân nga, người đung đưa sang trái sang phải. Mái tóc hồng cũng đung đưa theo.
"Thật ra anh không nói cũng không sao đâu ạ! Bé sẽ tự đi tìm người khác!"
Nếu vậy thì vấn đề khó xử trong mối quan hệ này sẽ được giải quyết!
Vẻ mặt Nathaniel trở nên kỳ quái.
"Gì vậy, sao tự dưng lại thế?"
Ánh mắt nghi hoặc quan sát cô bé. Cô bé tóc hồng chỉ cười hì hì.
Nathaniel cảm thấy có gì đó lấn cấn.
"Nếu không chọn thì tôi sẽ dẫn cô đến điểm tiếp giáp nơi cả hai bên thường gặp nhau."
"Dẫn đi ạ? Anh Nathaniel sẽ dẫn bé đi suốt cả ngày sao?!"
Đôi mắt hồng lấp lánh.
"Không biết có cả ngày không nhưng chắc chắn là mất thời gian đấy."
"Ua! Ua!"
Hai má Pastel ửng hồng, bé đột ngột áp sát mặt mình lại gần.
"Ở đâu thế ạ?! Ở đâu thế?!"
Nathaniel giật mình lùi lại phía sau.
Anh hơi bối rối một chút, nhưng rồi nhận ra chủ đề đang nói thuộc lĩnh vực chuyên môn của mình nên đã lấy lại bình tĩnh.
"Sòng bạc dưới lòng đất."
Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên.
"Này nhé. Lúc nãy trước mặt ông lão cô đã nói đủ thứ chuyện xấu hổ rồi đúng không? Nhưng trong đó cũng có ý đúng đấy. Tôi không chỉ chơi bời đâu. Tôi gặp gỡ mọi người tại các điểm tiếp giáp."
Ôi chao.
Đôi mắt hồng xoe tròn.
Sòng bạc dưới lòng đất.
Hẹn hò ở sòng bạc sao?
Hẹn hò bí mật ở sòng bạc ư...?
Hức.
Hư-ức.
Pastel mải mê suy nghĩ đến mức chẳng hay biết thời gian trôi qua, cho đến khi tan làm.
Chỉ đến khi đứng trước khách sạn Rồng Hồng chứ không phải khách sạn Rồng Tím, bé mới sực tỉnh.
Bé chạy thục mạng vào phòng, mở toang cửa.
"Ngài Ác ma! Ngài Ác ma!"
Ác ma đang trải bản đồ quy hoạch và các tài liệu kế hoạch đô thị lên bàn để xem xét.
『Sau bao nhiêu lời chê bai, cuối cùng thì một nửa đề xuất của ta cũng đã được thực hiện-』
"Ngài Ác ma!"
Có vẻ đang tập trung nên đôi mày của Ác ma khẽ nhíu lại.
『Về muộn đấy. Với mái tóc đó mà đi lung tung thì không an toàn đâu, lần sau nhớ về sớm hơn.』
Ác ma nhấp một ngụm trà xanh đã nguội ngắt.
『Mà ngay từ đầu, tại sao lại đi mà không nói với ta? Lại vừa đi làm chuyện xấu gì về rồi đúng không?』
"Chuyện đó không quan trọng ạ!"
Cô bé hét lớn với đôi má ửng hồng.
"Hình như bé có người trong mộng rồi!"
Hóa ra gu của bé là kiểu người xấu xa!
Một người mà trong mắt kẻ khác thì đáng bị tống vào tù!
Nhưng đối với bé, đó lại là một người có nỗi khổ riêng và một trái tim ấm áp...!
『Cái gì?』
Chiếc chén trượt khỏi ngón tay và rơi xuống. Tiếng vỡ loảng xoảng vang lên. Nước trà thấm đẫm mặt sàn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
