Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

Truyện tương tự

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

18 76

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 51

Web Novel - 160-Vì ai cũng có lập trường riêng nên tôi hiểu

160-Vì ai cũng có lập trường riêng nên tôi hiểu

Vì ai cũng có lập trường riêng nên tôi hiểu

Pastel rảo bước dọc hành lang của một khách sạn cao cấp. Cô đi một mình, không có Ngài Ác ma hay Melissa bên cạnh.

"Bú bù bù~."

Tà khí ngút ngàn~.

Sắc tím tràn trề luôn~.

Cả tầng lầu đã được bao trọn nên hành lang vắng vẻ, không một bóng người.

Ngón tay Pastel xoay xoay vòng chìa khóa. Khi dừng lại trước cửa phòng, cô cắm chìa vào rồi vặn mạnh.

Cánh cửa mở ra, để lộ không gian nội thất cổ điển và xa hoa bên trong. Tiếng trò chuyện khe khẽ lọt vào tai cô.

Phía ngoài ban công sao?

"Tôi vừa mới làm hỏng ấn tượng đầu tiên một chút mà đã khổ thế này rồi. Trong khi có kẻ thong dong đi du lịch bằng tàu hỏa thì tôi phải đến đây sớm, vã cả mồ hôi hột để thu thập thông tin. Này, các cậu cũng phải biết chọn phe mà đứng đấy. Hiểu chưa?"

"Ồ! Nghe có vẻ đúng đấy Đại ca! Tôi sẽ không thách đấu vô cớ với Pastel đâu, chỉ cố gây ấn tượng tốt thôi!"

"Cậu đang mỉa mai ai đấy hả?! Trời ạ. Này, nghe cho kỹ đây."

Pastel rón rén bước tới. Cô khẽ ló đầu ra, lén nhìn về phía ban công.

"Người đang đứng trước mặt các cậu là ai? Hả? Phải đứng về phe ai mới đúng? Hả? Nói xem nào!"

Leonard vừa tựa người vào lan can, vừa cầm ly rượu vang, chỉ tay về phía những người bạn bạn lương thiện của mình.

"Chuyện đó thì..."

Một người bạn bạn thuộc Bộ Giám sát ngập ngừng suy nghĩ.

"Là Ngài Tổng đốc Pastel vĩ đại ạ?"

Hự, cảm động quá!

Thưởng gấp triệu lần luôn!

"Cái thằng này?!"

Leonard ôm lấy gáy mình.

"Nhưng mà Đại ca ơi!"

Một người bạn bạn khác giơ tay thật cao.

"Ngài Tổng đốc Pastel là một danh hiệu rất ngầu, làm thuộc hạ của ngài ấy thì thấy tự hào lắm. Chứ cứ làm đàn em của Đại ca một cách tầm thường thế này thì chẳng oai chút nào!"

"Khốn kiếp! Lũ nhóc này! Từ giờ đừng gọi ta là Đại ca nữa! Các cậu không đủ tư cách!"

Oa.

Pastel chắp hai tay lại rồi reo lên.

"Bé hiểu rồi! Leonard-không-phải-Đại-ca!"

"Cái gì?! Đứa nào vừa nói đấy! Đứa nào hả! Coi thường Trưởng bộ Giám sát quá nhỉ?!"

Leonard đưa mắt lùng sục khắp nơi. Thế rồi, cậu ta khựng lại khi phát hiện ra Ngài Tổng đốc Pastel vĩ đại đang lén nhìn từ phía ban công.

"He he."

Pastel tươi tỉnh vẫy cả hai tay rồi bước hẳn ra ban công.

"Chào nhé! Các bạn bạn! Lâu rồi không gặp! Thời gian qua không có bé, mọi người có thấy cô đơn không? Bé thì không cô đơn lắm đâu, nhưng mà nhớ mọi người lắm đấy!"

Các bạn bạn đồng loạt reo hò.

Một người trong số đó nhanh nhảu mách lẻo.

"Pastel! Leonard-không-phải-Đại-ca định biến tổ chức thành của riêng cậu ta đấy!"

Mách lẻo nhanh thật đấy.

"Này, này!"

Leonard kinh ngạc thốt lên.

"Cái gì cơ~?"

Pastel đưa tay che miệng, tỏ vẻ sửng sốt.

Không thể nào! Không thể nào!

Dám biến tổ chức thành của riêng mình sao!

Mọi tổ chức trên Đảo Trên Không đều tồn tại để phục vụ Ngài Tổng đốc Pastel vĩ đại, vậy mà cậu ta dám làm chuyện xấu xa đó sao!

Sốc quá.

Sốc tận óc luôn.

Gương mặt Pastel mếu máo như sắp khóc.

"Hức, bé không sao đâu. Dù cho Leonard-không-phải-Đại-ca có âm mưu hạ bệ bé, muốn chiếm đoạt tổ chức thì Pastel cũng không buồn đâu!"

Pastel dõng dạc hô lớn.

"Vì Pastel, vì Pastel luôn tin tưởng vào tình bạn với các bạn bạn mà!"

Nói đoạn, cô đặt chiếc cặp tài liệu mang theo lên bàn. Khi chiếc cặp mở ra, những đồng tiền vàng lấp lánh lộ diện.

"Bạn Vàng Vàng đây!"

Pastel nâng chiếc cặp đầy tiền vàng lên như muốn đội lên đầu.

"Bạn Vàng Vàng cũng nói là tin tưởng vào tình bạn của chúng ta đấy!"

Da hú!

Đống tiền vàng tỏa sáng rực rỡ.

"Oa! Pastel! Ngài Tổng đốc vĩ đại!"

Các bạn bạn lại reo hò, nhưng lần này mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

"Những người bạn ngoan của bé! Hãy cho thấy tình bạn của chúng ta nào! Tất cả xếp hàng mau!"

Tiền vàng bắt đầu được phát ra.

Với người bạn bạn đã khẳng định chắc nịch rằng phải đứng về phe Ngài Tổng đốc Pastel.

Cô bốc cho cậu ta một nắm tiền vàng thật lớn.

"Thưởng gấp triệu lần!"

"Oa oa oa!"

Với cả người bạn đã mách lẻo nhanh nhất nữa.

"Thưởng gấp mười vạn lần!"

"Oa oa oa!"

Sau khi phát hết, chiếc cặp tài liệu đóng lại cái "tạch".

"Aaaa!"

Leonard, người cũng lén lút xếp hàng nhưng chẳng nhận được gì, đang vò đầu bứt tai.

"Làm không công à...!"

"Pú pù~!"

Pastel lắc lắc ngón tay sang hai bên.

"Biến tổ chức thành của riêng không phải là đức tính của một quan chức đâu nhé."

"Này! Đám này vốn dĩ là thuộc hạ của tôi mà?!"

Leonard chính đáng phản kháng.

Đôi mắt hồng phấn của cô tròn xoe lại.

"Hự."

Cái đó!

Cái đó là...!

Ngón tay cô chỉ thẳng vào Leonard.

"Cậu dám gọi bạn bè là thuộc hạ sao!"

Tùng tùng tùng!

"Thi nhân cách: Trượt!"

Tiêu chuẩn thăng tiến: Trượt!

Tất cả đều trượt hết rồi nhé~!

"Aaaa!"

Leonard điên cuồng vò mái tóc của mình.

"A ha ha!"

Pastel vừa cười vừa vỗ bồm bộp vào lưng Leonard.

Đây chính là cuộc sống thường nhật của Sắc Tím đấy~.

"Sao cậu đến muộn thế?"

Bầu không khí náo nhiệt đã lắng xuống. Leonard với thân hình vạm vỡ đang ngồi trên ghế sofa, vắt chéo chân.

"Như đã viết trong thư, có chút sự cố xảy ra. Một tổ chức có vẻ là Giáo hội đã gây ra một vụ thảm sát ngay trước mắt bé, nên bé đã ngất xỉu."

Leonard lộ vẻ cạn lời.

"Chuyện như thế xảy ra thì thay vì đi tàu hỏa theo lịch trình cũ, sao cậu không nghĩ đến việc nhảy lên phi thuyền mà đến đây cho nhanh hả?"

"Kiểm tra việc kinh doanh cũng quan trọng mà. Dự án đường sắt vẫn còn nhiều điểm chưa ưng ý."

Bị mắng oan, Pastel bĩu môi, tay khuấy thìa liên tục. Đường cát bắt đầu chất thành đống trong tách trà xanh.

Leonard quay đi với vẻ mặt như vừa nhìn thấy thứ không nên nhìn.

"Thôi được rồi, đó là việc của cậu. Nhưng có vẻ cậu chưa hoàn thành hết lịch trình đã đến tìm tôi trước, có chuyện gì xảy ra à?"

"Oa. Leonard tinh ý thật đấy! Bởi vậy nên bé mới thích cậu!"

Leonard liếc nhìn cô một cái rồi tặc lưỡi quay đi.

"Đúng rồi đúng rồi! Có vấn đề nảy sinh rồi!"

Pastel rạng rỡ nâng tách trà lên. Cô định uống nhưng rồi lại khựng lại khi thấy đống đường lù lù trước mắt.

Uống cái này vào liệu có bị thổ huyết không nhỉ?

Sau một hồi cân nhắc, cô đặt tách trà xuống. Cô lấy lọ tiêu ma thạch ra và rắc bột ma thạch vào.

Những hạt bột trắng và đen trôi nổi lềnh bềnh trên mặt nước trà.

Vẻ mặt Leonard càng thêm kinh hãi.

Pastel khuấy thìa vòng quanh.

"Nên bắt đầu từ đâu nhỉ~."

Cô giải thích về tình hình chính trị hỗn loạn chẳng giúp ích được gì của Vương quốc Liên hiệp Ma giới, cùng với lập trường khó xử của Vương nữ Ellie.

Leonard nhướng mày.

"À, cái đó. Ở đây đúng là một bãi chiến trường thật. Thà như Đảo Trên Không của chúng ta còn hơn. Cái thứ chủ nghĩa cộng hòa quái quỷ gì không biết."

Ngón tay Leonard gõ nhịp lên mặt bàn. Có vẻ cậu ta đang hồi tưởng lại những thông tin mình đã nắm bắt được khi đến đây trước.

"Nhưng chuyện đó có lẽ cũng một phần do gia tộc của cậu đấy. Đúng là phe Bồ Câu đã đạt được thỏa thuận trong cuộc hội đàm bí mật lần trước, nhưng đó không phải là vấn đề có thể đem ra nói công khai ở nghị viện. Sự tồn tại của Ma Vương là thông tin mật mà."

"À, ra là vậy sao?"

Theo lời khẳng định của Ma Vương, họ đã quyết định coi gia tộc Craft là đồng minh, nhưng trên thực tế, rất khó để bày tỏ lập trường rõ ràng tại nghị viện, nơi mọi ánh mắt của công chúng đều đổ dồn vào.

"Trong khi đó, lời tiên tri về sự xuất hiện của Ma Vương thì dân chúng đều biết, nên phe Diều Hâu đang chiếm ưu thế hơn. Trong tình hình chính trị mà những phát ngôn cứng rắn được ủng hộ, việc phe Bồ Câu cứ mập mờ ám chỉ chuyện hợp tác với Craft trong khi vẫn giấu kín sự thật về việc tiếp xúc với Ma Vương thì..."

"Sẽ là một rủi ro chính trị nghiêm trọng."

"Đúng vậy. Nếu lòng dân quay lưng hoàn toàn và phe Diều Hâu chiếm lĩnh nghị viện thì vấn đề sẽ còn lớn hơn bây giờ nhiều."

Ra là thế.

Pastel uống ực một ngụm trà xanh đầy đường. Dù đã cho rất nhiều đường nhưng vị đắng chát vẫn tràn ngập trong khoang miệng.

Đáng lẽ ra, phe Quá khích - những người có thể chia sẻ bí mật về sự tồn tại của Ma Vương - phải thấu hiểu tình hình và tinh tế tránh đề cập đến các chủ đề liên quan đến mật lệnh.

Thế nhưng, biết rõ phe Ôn hòa không thể tiết lộ bí mật, họ lại đang lợi dụng điểm yếu đó để gây sức ép sao.

Tình thế tiến thoái lưỡng nan giữa bí mật quốc gia và chính trị đại chúng à...

Nếu phe Ôn hòa cứ thẳng thắn tuyên bố rằng Ma Vương đã ra lệnh hợp tác với Craft nên họ phải tuân theo thì sẽ dễ dàng hơn, nhưng làm vậy chẳng khác nào dâng tận tay cho Đế quốc một cái cớ để ra tay trước một cách tàn khốc.

Pastel nở nụ cười rạng rỡ.

"Bé hiểu rồi! Có vẻ bé hơi quá đáng với Ellie một chút!"

Vì Ellie là Vương nữ, lại bị kẹt giữa vương quốc và bạn bè nên lập trường sẽ rất đau khổ, vậy nên cô đã chủ động quan tâm trước.

Nhưng việc ép bạn mình phải lựa chọn giữa làm kẻ bán nước hay kẻ phản bội thì đúng là hơi quá đáng thật.

Pastel khẽ suy nghĩ.

"Nếu tình hình là vậy thì mình phải sử dụng một cái cớ ôn hòa hơn mới được."

Vốn dĩ cô định dùng danh nghĩa bắt giữ tay sai của Ma Vương tàn ác để huy động tư binh của Công ty cổ phần Ma Giới đến "xử đẹp" phe Diều Hâu, nhưng giờ chắc phải đi đường vòng bằng một cái cớ ít bị dân chúng phản đối hơn.

Cô uống cạn chỗ trà xanh đường còn lại rồi đứng dậy.

"Cậu đã đưa tên ma tộc xấu xa vừa đủ về đây rồi chứ? Để bé xem thử nào."

Leonard nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ rồi ngoan ngoãn dẫn đường.

Họ dừng lại trước một cánh cửa cách âm ở góc khách sạn.

Một cựu thành viên kỵ sĩ đoàn, à không, một kỵ sĩ đoàn viên đang đứng gác như lính canh, lập tức chào theo nghi thức.

"Thưa Tổng đốc! Không có gì bất thường ạ!"

"Vất vả cho anh quá."

Cánh cửa mở ra, bên trong căn phòng tối om.

Vì tối quá nên Pastel hơi giật mình một chút. Nhưng vì là Ngài Tổng đốc vĩ đại nên cô vẫn giả vờ như không có gì, hiên ngang bước vào phòng.

Mùi máu tanh thoang thoảng bốc lên.

Đó là một mùi hương nồng nặc, khó lòng xóa sạch.

Ơ kìa?

Pastel hoang mang nhìn quanh.

Ánh đèn bật sáng. Một tên ma tộc đang bị trói vào cột trụ ở giữa phòng.

Đó là tên truyền tin của phe Quá khích, kẻ đã tìm đến hội trường bí mật để khủng bố bằng thuốc nổ, rồi còn khiêu khích rằng phe Quá khích không tin vào sự tồn tại của Ma Vương và chính họ đã phá hoại đường sắt của Craft, sau đó định bỏ chạy thì bị kỵ sĩ đoàn truy đuổi bắt được.

Đúng là hình mẫu điển hình của một tên ma tộc xấu xa đi theo Ma Vương tàn ác...!

Hắn bị bịt miệng bằng giẻ, đôi mắt hung hãn đang trừng trừng nhìn cô. Những dòng nước đỏ thẫm chảy dài từ cằm hắn xuống.

Nước máu sao?

Ôi chao...?!

"Tra, tra tấn sao?!"

Người Pastel run bắn lên.

Cô quay phắt lại nhìn Leonard.

"Leonard, cậu là người xấu đến mức đó sao?!"

Trong nháy mắt, Leonard đã bị giáng cấp từ bạn bè xuống thành "người xấu".

"Cậu đang trêu tôi đấy à?"

Leonard lộ vẻ cạn lời.

"Nếu tôi tra tấn hắn từ sớm thì làm việc đã nhàn hơn rồi!"

"Ngươi dám...!"

Tên ma tộc nhổ toẹt chiếc giẻ vốn đã lỏng lẻo ra khỏi miệng. Đôi mắt hắn bừng bừng phẫn nộ.

"Ngươi dám cho Nathaniel Priestley cao quý này ăn cá thu sống suốt ba bữa một ngày... Ta tuyệt đối không bao giờ tha thứ!"

Tiếng hét ấy nghe như có lẫn cả nước mắt.

Nước máu từ cá thu chảy dọc xuống cằm hắn. Một mùi hương tỏa ra mà chẳng cần phân biệt là mùi máu hay chỉ đơn giản là mùi tanh của cá.

Mấy con cá thu sống ở góc phòng đang quẫy đạp như muốn khẳng định sự hiện diện của mình.

Phạch phạch.

Cá thu thu.

"Hự!"

Pastel đưa hai tay che miệng.

Ba bữa một ngày đều là cá thu!

Tên ma tộc này!

Ngài ma tộc này!

Được ăn ngon mặc đẹp quá nhỉ...!

"Phù!"

Pastel đưa tay lau mồ hôi trên trán.

"Cứ tưởng là tra tấn thật chứ!"

May mà không phải!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!