Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

18 76

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 51

Web Novel - 141-Vì suy nghĩ của mỗi người là khác nhau

141-Vì suy nghĩ của mỗi người là khác nhau

Vì suy nghĩ của mỗi người là khác nhau

Phải làm sao đây! Phải làm sao đây!

Vị Ma tộc kia có vẻ không thể chấp nhận sự hiện diện của mình rồi!

Pastel cảm thấy hơi oan ức, nhưng khi nghĩ về lịch sử của gia tộc Craft - những kẻ đã ngang nhiên xây dựng học viện quân sự ngay trên thánh địa Ma tộc ở Đảo Trên Không - cô cũng phần nào thấu hiểu được.

Dù vì quá ghê tợn nên cô chưa từng tìm hiểu kỹ, nhưng Pastel cũng có thể tưởng tượng ra gia tộc mình đã làm những chuyện tàn ác đến mức nào trong quá trình chinh phục Ma giới. Chắc hẳn thảm sát dân thường chỉ là chuyện thường tình.

Nhưng một mặt, cô vẫn thấy ấm ức vô cùng.

Ua, đâu phải bé làm đâu chứ.

Dù có sống lương thiện đến đâu, cô vẫn cảm thấy mọi nỗ lực đều vô nghĩa trước tiếng xấu của gia tộc.

Đây chính là tội nghiệt mà Tổng đốc Pastel phải gánh chịu sao? Nếu cứ ở nhà chỉ ăn món ăn của Ngài Ác ma nấu thì đã chẳng có lý do gì để phải oan ức thế này. Đúng là sức mạnh nào cũng có cái giá của nó mà.

Oan thì oan thật đấy, nhưng sinh ra với cái tên Craft mà lại đi tranh cãi thì đúng là quá quắt, nên Pastel chỉ biết kêu gào trong lòng.

Oa oa oa!

Phải làm sao đây! Phải làm sao đây!

"Dù có thế nào đi nữa, ý anh là không thể chấp nhận được sao?"

Vị Ma tộc đang trò chuyện vui vẻ với Ellie bỗng nhíu mày.

Gã Ma tộc trẻ tuổi vừa phá hỏng bầu không khí đáp lại.

"Đúng như những gì tôi đã nói."

Nhưng mà, ngoại trừ cô ra thì ở đây ai cũng là Ma tộc cả, nên cách xưng hô cứ loạn hết cả lên.

Hay là đặt cho người đàn ông không chịu chấp nhận mình kia một cái tên riêng nhỉ?

Để xem nào, người đó là...

Bé sẽ gọi anh ta là Chim Cánh Cụt.

Chim Cánh Cụt lên tiếng.

"Mọi người dù đang giả vờ như không có chuyện gì, nhưng chẳng phải đều biết rõ sao? Kẻ mang họ Craft không được phép xuất hiện ở đây."

Một sự im lặng kỳ lạ bao trùm. Từng ánh mắt lén lút liếc nhìn Pastel rồi lại vờ như không thấy. Có vẻ như sự yên bình vừa rồi chỉ là một sự phớt lờ ngầm định mà thôi.

"Đây là quyết định đầu tiên của Ma vương đại nhân nên tôi không muốn phản đối, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi người đều thực lòng ủng hộ quyết định này. Chẳng phải vậy sao?"

Chim Cánh Cụt quan sát đám đông.

"Hay mọi người nghĩ rằng vì Ma vương đại nhân không lộ diện, nên tôi mới nảy sinh lòng dạ bất kính?"

Bàn tay hắn vuốt ve chiếc bàn tròn đã nứt nẻ.

Oa oa oa!

Ngài Chim Cánh Cụt ơi, sao ngài lại làm thế chứ!

Những lời đó nghe sao mà chính đáng quá vậy nè!

Nếu Ngài Chim Cánh Cụt há mỏ ra phun ra hơi thở phẫn nộ, chắc chắn sẽ có nhiều người đứng ra phản bác.

Nhưng nếu ngài cứ nói ra những lời lẽ sắc bén và đầy lý lẽ thế này, thì ai nấy cũng đều đóng băng hết cả thôi!

Bầu không khí này phải tính sao đây!

Pastel cảm thấy nghẹt thở trước cái lạnh giá như ở Nam Cực. Nghĩ lại thì, ở Nam Cực làm gì có hoa anh đào nở cơ chứ.

Ellie lộ vẻ bối rối. Có vẻ như đối phương vốn là người thân thiết thường xuyên đánh cờ cùng cô, nên tình huống đột ngột này khiến cô thấy thật lạ lẫm.

"Redmond, sao tự dưng anh lại thế? Việc Ma vương đại nhân vắng mặt là vì lý do an toàn. Còn việc hợp tác với Craft, tôi đã giải thích là ngài ấy đều có kế hoạch cả rồi mà."

Ơ kìa.

Ngài Chim Cánh Cụt cũng có tên cơ à.

Một sự thật không ngờ tới luôn.

Ơ kìa kìa.

Pastel đăm chiêu suy nghĩ.

Nhưng bé thấy gọi là Chim Cánh Cụt vẫn thích hơn.

Lạch bạch, lạch bạch.

Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, Pastel quyết định vẫn cứ gọi anh ta là Ngài Chim Cánh Cụt.

Chim Cánh Cụt nói.

"Không đâu, thưa Vương nữ. Chuyện này không hề đột ngột. Tôi chỉ muốn làm rõ những điều cần phải làm rõ mà thôi. Chính vì Ma vương đại nhân không có ở đây, nên chúng ta mới có thể thẳng thắn với nhau thế này. Có lẽ đây chính là sự sắp xếp đầy tâm ý của ngài ấy dành cho chúng ta."

Uê, là vậy sao?

Rốt cuộc mình đã tự đào hố chôn mình thế nào vậy nè?

Ellie nhíu mày.

"Giờ anh định bàn ra tán vào về quyết định của Ma vương đại nhân đấy à? Như anh nói, đây là quyết định đầu tiên của ngài ấy đấy."

Nếu không biết sự thật rằng Ellie đã tạo ra một Ma vương giả chỉ để nhanh chóng tái khởi động dự án đường sắt Ma giới, thì đây quả là một lý lẽ khiến ai cũng phải gật đầu đồng tình.

Pastel nuốt nước bọt cái ực.

"Vương nữ nói đúng."

Chim Cánh Cụt mỉm cười.

"Nhưng bây giờ là thời đại nào rồi? Thời kỳ Đại Chiến sao? Thậm chí nếu là lúc đó thì cũng vẫn vậy thôi. Những ai đã học lịch sử, hoặc những ai quan tâm đều sẽ biết. Chúng ta đã thất bại thảm hại trong cuộc chiến đó chính là vì không ngăn cản được quyết định của Ma vương."

Gương mặt Ellie trở nên cứng đờ.

"Lúc đó, Gia chủ Craft đã công khai khiêu khích. Hắn tuyên bố sẽ phá hủy toàn bộ thánh địa trên Đảo Trên Không - vốn đang được bảo tồn cho mục đích nghiên cứu học thuật - để mở rộng học viện quân sự. Hắn còn thách thức rằng nếu không phục thì hãy tìm cách chiếm lại Đảo Trên Không đi."

Ơ kìa.

"Ma vương đại nhân dù biết đó là sai lầm nhưng vẫn nói rằng chúng ta phải dấn thân vào tử địa. Sau đó chuyện gì đã xảy ra? Chúng ta đã cố gắng chiếm lại Đảo Trên Không, và sau một trận ác chiến, Ma vương đại nhân đã tử trận, còn chúng ta thực tế đã bại trận. Chuyện đó là đương nhiên thôi. Vì chúng ta phải thực hiện chiến dịch đổ bộ ngay tại nơi mà Craft đã giăng sẵn bẫy."

Pastel lẳng lặng thu mình lại.

Hồi còn đi học ở học viện, cô chẳng thấy một mảnh đá vụn nào của thánh địa Ma tộc cả.

Điều đó có nghĩa là, tiền bối của cô khi đó dù đã bẫy thành công đối phương, nhưng vẫn cố tình phá hủy thánh địa như một màn ăn mừng chiến thắng sao?

Uê uê.

Pastel chỉ muốn tìm một cái lỗ chuột nào đó trong góc phòng để chui vào ngay lập tức. Nhưng cô cảm giác dù có làm thế, bạn chuột cũng sẽ tặc lưỡi đuổi cô ra ngoài cho mà xem.

"Bây giờ là thời đại nào rồi? Đại Chiến đã kết thúc và chúng ta đã học được rất nhiều điều. Đừng để bị trói buộc bởi tôn giáo. Đừng phục tùng quyền uy một cách mù quáng. Cái gì sai thì phải nói là sai."

Ellie khoanh tay lại.

"Vậy nên anh nhất quyết muốn phản đối sao?"

"Phải. Ở nơi này không có chỗ cho kẻ mang họ Craft."

"Redmond, anh muốn gây sự đấy à?"

"Cần phải phân biệt rõ ràng giữa điều có thể chấp nhận và điều không thể chấp nhận."

Một nắm đấm nện xuống bàn tròn. Những vết nứt toác ra tạo nên tiếng động chói tai.

"Việc để gia tộc Craft độc chiếm một dự án kinh tế quốc gia như xây dựng đường sắt là điều không thể chấp nhận được."

Ellie cau mày dữ dội.

"Vậy nên bây giờ anh định-"

"Bé xin lỗi ạ!"

Thấy giọng điệu hai bên bắt đầu gay gắt, Pastel nhắm tịt mắt bước ra.

Ellie! Ngài Chim Cánh Cụt! Hai người trông có vẻ thân thiết mà, đừng vì bé mà cãi nhau nhé!

"Tất cả là lỗi của bé! Bé xin lỗi mọi người!"

Pastel cúi gập người tạ lỗi. Mái tóc hồng rũ xuống che kín tầm mắt.

"Ơ?"

Chim Cánh Cụt lộ vẻ lúng túng. Nắm đấm đang siết chặt bỗng nới lỏng ra, hắn trầm ngâm một lát rồi nói.

"Dù Hầu tước có xin lỗi thì những chuyện đã xảy ra cũng không biến mất được."

Oa oa oa!

Ngài Chim Cánh Cụt ơi...!

Pastel lảo đảo tiến lại gần rồi quỳ sụp xuống.

"Dù sao thì cô cũng đã hiểu chuyện, vậy thì cứ tự nhiên mà đi về cho..."

"Ngài Chim Cánh Cụt ơi! Bé thực sự xin lỗi ngài! Bé không biết phải dùng lời lẽ nào để tạ lỗi cho nỗi niềm này nữa! Xin hãy cứ trách mắng đứa trẻ chỉ biết nói lời xin lỗi như bé đi ạ!"

Pastel tạ lỗi với gương mặt mếu máo. Nghĩ đến thân phận đã được định đoạt ngay từ khi mới sinh ra mà cô thấy tủi thân vô cùng, lại thêm việc không tìm ra cách giải quyết nên nước mắt cứ thế trào ra.

"Bé xin lỗi! Ngài Chim Cánh Cụt ơi!"

Cô ôm chặt lấy chân Chim Cánh Cụt, miệng không ngừng lặp đi lặp lại lời xin lỗi.

"Bé xin lỗi! Bé xin lỗi mà!"

"Kìa, không cần phải đến mức này đâu."

Chim Cánh Cụt cuống quýt. Hắn nhìn quanh quất, bắt gặp những ánh mắt đầy ẩn ý đang đổ dồn về phía mình.

"Đừng làm thế này mà."

Hắn vội vàng định đỡ cô bé đứng dậy.

"Bé xin lỗi!"

Cô bé vẫn bám chặt lấy chân hắn không buông. Thân hình nhỏ nhắn bị nhấc bổng lên rồi lại hạ xuống mà vẫn chẳng chịu rời ra.

"Oa oa! Bé xin lỗi màaa!"

Gương mặt mếu máo bắt đầu giàn giụa nước mắt, từng giọt rơi lã chã.

"Thật sự là đừng làm thế này mà."

Chim Cánh Cụt bồn chồn không yên.

Những ánh mắt xung quanh bắt đầu chuyển sang trách móc, như muốn hỏi tại sao hắn lại nỡ ép một đứa trẻ phải xin lỗi đến mức này.

Một người trong số đó bỗng lên tiếng.

"Lời anh nói thì đúng là lý lẽ thật đấy, nhưng đối xử với một đứa trẻ vô tội như thế chẳng phải là quá đáng lắm sao?"

"Tôi đâu có muốn chuyện thành ra thế này."

Ellie chậm rãi tiến lại gần.

"Chắc chắn là vậy rồi. Anh đâu có muốn chuyện diễn ra trong không gian chỉ có chúng ta thế này. Anh chỉ muốn bắt cô bé phải quỳ xuống tạ lỗi về những nghiệp chướng và tội ác mà gia tộc đã gây ra trước mặt công chúng, rồi bắt cô bé phải tuyên bố sẽ sống cả đời để chuộc lỗi thôi chứ gì."

Đôi mắt hồng xoe tròn. Trong chớp mắt, nước mắt lại trào ra như mưa, tiếng khóc cũng lớn hơn.

"Oa oa oa! Bé xin lỗi màaa!"

Nước mắt rơi xuống lộp bộp.

Có tiếng tặc lưỡi vang lên.

"Áp đặt tội liên đới lên một đứa trẻ còn chưa trưởng thành thì đúng là quá quắt thật. Huống hồ cô bé này còn chẳng được hưởng chút lộc nào từ gia tộc Craft mà còn phải trải qua thảm kịch đó nữa."

"Chuyện đó..."

"Chậc chậc. Anh bạn này, phải biết nhìn vào tình cảnh mà lựa lời mà nói chứ. Ác quá đấy."

Chim Cánh Cụt không biết phải làm sao.

"Pastel, lại đây với chị nào."

Ellie đỡ cô bé đứng dậy. Cô đưa Pastel ra một góc, đưa khăn tay rồi vỗ về lưng cô bé.

"Đúng là người xấu mà. Ai đó mang cho bé một tách trà xanh lại đây đi."

Một lát sau Pastel mới bình tĩnh lại được.

Cô lau nước mắt rồi nhấp một ngụm trà xanh, vị đắng chát khiến cô tỉnh táo hẳn ra.

"Eo ôi, đắng quá."

Cái mũi hơi đỏ ửng nhăn lại.

"Không có đường ạ?"

"Ai lại cho đường vào trà xanh bao giờ."

Ellie lộ vẻ kinh hãi.

Là vậy sao ta.

Pastel khẽ đặt tách trà xuống rồi nhìn quanh.

Ngài Chim Cánh Cụt đang bị mọi người vây quanh và phải giải thích liên tục.

- Thật là xấu mặt Ma tộc quá, anh làm cái gì với một đứa trẻ vậy hả?

- Chuyện đó, tôi đâu có muốn thế này đâu.

- Ý anh là thấy đứa bé cúi đầu xin lỗi thì anh thấy hả dạ lắm sao? Tôi không ngờ anh lại là hạng người như thế đấy.

- Không phải như thế đâu mà.

- Đừng có trơ trẽn ngụy biện nữa, mau xin lỗi với tư cách là người lớn đi. Tôi thấy xấu hổ thay cho anh luôn đấy.

Pastel dụi mắt. Viền mắt đỏ hoe vẫn còn vương chút hơi ẩm.

Chỉ vì thấy tủi thân mà cô đã khóc đến mức đáng xấu hổ luôn rồi.

Sau khi nói chuyện xong với mọi người, Ngài Chim Cánh Cụt lững thững bước tới. Hắn ngập ngừng với ánh mắt mệt mỏi rồi mở lời.

"Có lẽ tôi đã nói hơi quá lời."

Hả.

Đúng là một Ma tộc tốt bụng mà.

Ngài Chim Cánh Cụt quay lưng đi về chỗ của mình ở bàn tròn. Rồi hắn thẫn thờ nhìn lên trần nhà với đôi mắt vô hồn.

Các Ma tộc lại vây quanh Vương nữ Ellicita. Họ vui mừng trước tin tức tìm thấy Ma vương và tận hưởng bầu không khí hòa nhã trước khi cuộc họp bắt đầu.

Oa!

Mọi người ở đây đều có vẻ là người tốt cả!

Hình như chẳng có Ma tộc nào thực sự xấu xa thì phải!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!