Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

18 76

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 51

Web Novel - 140-Người nổi tiếng lúc nào cũng phải cẩn thận lời ăn tiếng nói

140-Người nổi tiếng lúc nào cũng phải cẩn thận lời ăn tiếng nói

Người nổi tiếng lúc nào cũng phải cẩn thận lời ăn tiếng nói

"Chúc mừng ngài Tổng đốc nhậm chức. Tôi vốn định ra bến tàu đón ngài, nhưng vì nơi đó chỉ dành cho người nội bộ nên đành thôi. Nghe tin về buổi lễ chào mừng mà tôi thấy tiếc quá đỗi."

Vừa lon ton ghé thăm thương đoàn Craft, Pastel đã được chủ thương đoàn Grace nồng hậu đón tiếp.

"Tất cả là nhờ công của ngài chủ thương đoàn Grace cả đấy! Nếu không nhờ ngài thì làm sao bé có cơm ăn áo mặc đến tận bây giờ chứ~!"

Pastel cười hì hì.

"Mà chuyện buổi hòa nhạc ở bến tàu đồn xa đến thế rồi ạ? Ua. Hiệu trưởng Horace có hơi quá tay trong việc chào mừng thật."

Pastel ôm lấy hai má, tỏ vẻ ngượng ngùng.

Dù là nghi thức hiển nhiên phải nhận, nhưng đôi má vẫn nóng bừng lên, đúng là chẳng còn cách nào khác với một Pastel liêm chính thanh cao.

Chủ thương đoàn Grace dùng quạt xếp che miệng cười hừm hừm. Cô tiến về phía chiếc bàn, chỉ vào tấm bản đồ lớn đang trải rộng.

"Việc mua lại và sáp nhập các thương đoàn phá sản đã hoàn tất rồi ạ."

Sơ đồ cấu trúc sở hữu cổ phần trước và sau khi thay đổi được vẽ lại một cách vô cùng sạch sẽ. Đó chính là phong cách thiết kế trực quan mà đích thân Pastel đã hướng dẫn.

"Oa...!"

Dù dạo này cô ít để tâm vì mải tập trung vào thương đoàn đường sắt, nhưng quy mô của các thương đoàn vừa sáp nhập quả thực không hề nhỏ. Nhờ việc Ngân hàng Đế quốc làm lung lay tín dụng của Đảo Trên Không, hàng chục thương đoàn sụp đổ theo hiệu ứng dây chuyền đã được dọn dẹp và hợp nhất lại.

"Oa oa...!"

Đôi đồng tử hồng rực sáng lên lấp lánh.

Những thứ có thể nuốt trọn vào thương đoàn Craft thì đã nuốt hết, còn những mảng cần quy mô lớn hoặc chuyên môn hóa thì được tách riêng ra để nắm quyền điều hành. Một dự án mua lại và sáp nhập khổng lồ đã chính thức hoàn thành.

Nếu không có ngân sách, tín dụng và những biện pháp hành chính mạnh mẽ của chính quyền Đảo Trên Không, đây chắc chắn là một dự án bất khả thi đối với một thương đoàn tư nhân.

Hơn bất cứ điều gì, Pastel cực kỳ hài lòng với con số ghi trên đỉnh cao nhất của sơ đồ cấu trúc sở hữu.

Pastel Love Craft - 100%.

Sạch sẽ! Gọn gàng!

Dù có thể nảy sinh nghi vấn hợp lý rằng tại sao ngân sách Đảo Trên Không đổ vào mà cổ phần lại rơi hết vào tay cá nhân...

Nhưng hoàn toàn không vấn đề gì hết!

Bởi vì ngài Tổng đốc Pastel và Đảo Trên Không là nhất thể! Sống cùng sống, chết cùng chết!

"Chúng ta là gia đình~!"

Pastel nhún nhảy lắc lư, hai tay vung vẩy theo điệu nhạc tự chế.

"Từ hôm nay là gia đình! Từ mai cũng là gia đình~! Gia đình còn tốt hơn cả huyết thống!"

Chủ thương đoàn Grace lấy ra một tập hồ sơ mới. Đó là tài liệu ghi chép giá trị tài sản của thương đoàn sau khi hoàn thiện.

"Ngoại trừ những trường hợp đặc biệt như Công ty cổ phần Ma Giới, chúng ta đã trở thành thương đoàn có quy mô lớn nhất Đảo Trên Không rồi đấy ạ."

"Oa! Đại phú hào lịch sử luôn!"

Pastel giơ hai tay lên trời ăn mừng.

"Dù cái xác thì to nhưng bên trong toàn là nợ nần thôi ạ."

Giá trị tài sản sau khi trừ đi khoản nợ khổng lồ đang chạm mức âm.

"Uê, con nợ kỷ lục luôn."

Vai Pastel rũ xuống.

Sự thật là lẽ ra chúng ta đã phải phá sản vì khủng hoảng tín dụng rồi.

Sở dĩ không sụp đổ là nhờ các quý vị chủ nợ lương thiện đã tin tưởng vào mối quan hệ chính trị - kinh doanh và cái mác "quá lớn để sụp đổ" đấy!

Cô nắm chặt nắm đấm.

Phải sống thật chăm chỉ để báo đáp tấm lòng đó mới được!

"Nhưng ngài cũng giỏi thật đấy, thế mà cũng nuôi lớn được đến mức này. Không biết ngài đã đánh cược bao nhiêu lần khi vay vốn đến hạn mức tín dụng cuối cùng, rồi đổi tất cả thành hàng hóa để thực hiện các phi vụ buôn lậu nữa."

Chủ thương đoàn Grace cười khúc khích.

"Dù nhờ việc thuê nhân lực từ kỵ sĩ đoàn mà giờ đây mọi chuyện đã ổn định hơn, không còn gọi là đánh bạc được nữa."

"Tất cả là nhờ tầm nhìn xa trông rộng của bé đấy!"

Pastel tự tin chỉ tay vào mình.

"Đúng là như vậy. Quả không hổ danh ngài Tổng đốc. Ngài vừa chỉnh đốn kỵ sĩ đoàn, vừa tận dụng được nguồn nhân lực tái chế."

Ơ kìa.

Bé chỉ nói đùa thôi mà ngài ấy tin thật kìa.

Nhưng vì đây không phải chuyện xấu nên Pastel vẫn giả vờ như đúng rồi.

"Hắng hắng."

"Tuy nhiên, giờ đây lại nảy sinh vấn đề."

Chủ thương đoàn Grace rút ra một tập hồ sơ khác. Lần này là xấp tài liệu liên quan đến việc buôn lậu. Cô chỉ vào phần quy mô giao dịch để nhấn mạnh.

"Quy mô đã trở nên quá lớn nên giờ rất khó để che giấu. Dù ai cũng ngầm hiểu, nhưng việc bị phanh phui lộ liễu lại là chuyện hoàn toàn khác. Nếu còn tăng quy mô hơn nữa, ngay cả Công ty cổ phần Ma Giới - nơi chúng ta đã đút lót để bịt miệng những người liên quan - cũng sẽ buộc phải lên tiếng thôi."

"Ý ngài là nếu đã làm đến mức này, họ sẽ bắt chúng ta phải trả phí để sử dụng con đường buôn lậu bán chính thức do chính họ tạo ra bằng tiền hối lộ sao? Hay là họ định trấn áp luôn?"

"Đúng là vậy ạ."

Uê.

Tại sao lại phải trả phí chứ?

Bé chỉ thích đồ miễn phí thôi!

"Chuyện đó không thành vấn đề với ngài Tổng đốc Pastel đâu!"

Nếu là thời còn làm Pastel đại nhân thì chắc cô đã hét lên: "Uaaa! Cứu bé với! Bé không muốn nộp phí, à không, nộp thuế đâuuu!". Nhưng ngài Tổng đốc Pastel bây giờ đã khác xưa rồi.

"Nhìn cái này đi!"

Pastel định rút thanh kiếm của Hoàng đế ở thắt lưng ra. Nhưng khi nhận ra mình đã để quên nó ở ký túc xá, cô liền đổi giọng ngay lập tức.

"Hãy nhìn bé đây! Pastel, một trung thần nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ Hoàng đế bệ hạ!"

Tin tưởng đến mức bệ hạ còn ban mật lệnh truy tìm Ma vương, đồng thời cho phép cô mượn cả tư binh lẫn các trang thiết bị hỗ trợ của Công ty cổ phần Ma Giới nữa cơ mà.

Trong đầu Pastel nảy ra một ý nghĩ tà ác.

Không đùa đâu, cực kỳ tà ác luôn.

Việc có quyền vận hành lực lượng tư binh của một tổ chức nào đó có ý nghĩa gì?

Chỉ cần nhìn vào học viện đã được "bình thường hóa" là rõ.

Trường học của chúng ta đẹp biết bao!

Bé ước gì những nơi khác cũng được như thế này!

Học sinh Pastel trước đây chỉ biết "Ơ? Ơ?" trước sự bùng nổ của những người xung quanh rồi tình cờ thành công, nhưng ngài Tổng đốc Pastel lần này sẽ không để mọi chuyện là tình cờ nữa.

Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!

Lòng trung thành đang lớn nhanh như thổi!

"Quyền chỉ huy tư binh sao?"

Chủ thương đoàn Grace ngẩn người.

"Dù đây là cơ mật mà tôi không nên nghe, nhưng ngài đã nhận mật lệnh khó khăn đến mức nào mà lại giành được cả quyền hạn đó vậy?"

"Vì đúng như ngài nghĩ, đó là cơ mật nên bé không tiện nói ra! Nhưng mà nó cực kỳ, cực kỳ quan trọng đấy!"

Ma vương trong lời tiên tri sẽ làm sụp đổ đế quốc, quá là quan trọng luôn còn gì.

Vẻ mặt chủ thương đoàn Grace trở nên lo lắng.

"Nếu đã đến mức đó, ngài nên tập trung vào mật lệnh của Hoàng đế bệ hạ thì hơn. Bởi vì một thương đoàn dù có lớn đến đâu, hưng thịnh hay suy tàn cũng chỉ phụ thuộc vào tâm trạng của Hoàng thất mà thôi."

Hức.

Nghe xong mà lạnh cả sống lưng.

Hoàng đế bệ hạ: "Ơ? Sao con bé này làm việc tệ thế nhỉ? À há! Chắc là do bận kinh doanh quá đây mà! Vậy thì, nếu không còn kinh doanh nữa chắc nó sẽ làm việc tốt lên thôi nhỉ? Để ta giúp nó một tay nào!".

Thương đoàn Craft, bị giải tán cưỡng chế theo lệnh Hoàng đế.

Uaaa!

Sự bạo ngược của kẻ nắm quyền...!

Mặt Pastel cắt không còn giọt máu.

"Những chuyến tàu buôn lậu sắp quay về hay việc của thương đoàn, tôi có thể lo liệu tốt được. Ngài hãy cứ tập trung vào mệnh lệnh của bệ hạ đi. Ngai vàng vốn dĩ thuộc về những kẻ thất thường mà."

Kẻ thất thường.

Hoàng đế bệ hạ: "Ta thấy khó chịu đấy? Ngươi, giải tán cưỡng chế."

Nghe thực tế quá đi mất!

Tay Pastel run bần bật.

"V-vậy thì, bé sẽ để tâm đến dự án đường sắt. Chuyện đó cũng có... gọi là liên quan đến mật lệnh."

"Vậy sao ạ? Ngài cứ làm thế đi, thưa ngài Tổng đốc. Nếu là đường sắt thì..."

Chủ thương đoàn Grace lục lọi ngăn kéo, kiểm tra lịch trình của mảng đường sắt.

"Vì các đối tác bỗng dưng ngừng hợp tác do không hài lòng với việc chúng ta giành được quyền xây dựng đường sắt thông qua đấu giá, nên dự án đã bị đình trệ. Trong lúc ngài đến thủ đô, hội học sinh có gửi tin báo tới. Họ nói dự án sắp được giải quyết nên bảo chúng ta chuẩn bị tái khởi động, ngài có biết lý do không?"

Là Ellie sao?

"Chắc là vì bé sắp có cuộc hội đàm với các đối tác đó đấy. Chuyện là vậy đó."

Cuộc hội đàm với phe Ma tộc Bồ Câu.

"Tôi hiểu rồi. Vậy phần này xin giao lại cho ngài toàn quyền xử lý."

Chủ thương đoàn Grace bình tĩnh nói.

"Với tư cách là một thương nhân, tôi xin khuyên ngài một câu: Tâm trạng của Hoàng thất ảnh hưởng rất lớn đến việc kinh doanh, nên ngài nhất định phải ghi nhớ điều đó. Nhất định đấy nhé."

Uaaa.

Cảm giác có gì đó sai sai rồi...!

Ngươi, giải tán.

Ví tiền trống rỗng.

Đói lả rồi nghẻo.

Ngồi trên ghế xe ngựa, Pastel nắm chặt hai tay. Đôi bàn tay cô run rẩy không ngừng.

Cô run đến mức Ellie phải nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ xem có phải cô đang diễn kịch hay không, nhưng rồi cũng sớm chuyển sang lo lắng.

"Sẽ không có ai trách cậu đâu. Tội lỗi của gia tộc không phải là tội của cậu, vả lại chúng ta tập hợp ở đây vì một tin tức rất tốt mà. Nghe bảo đã tìm thấy Ma vương rồi, nên chẳng có ma tộc nào rảnh rỗi đi bàn tán chuyện nhà Craft thế này thế nọ đâu. Dù đó chỉ là Ma vương giả mà chỉ chúng ta biết."

Run lẩy bẩy.

"Thay vào đó, khi bàn về vụ ám sát Belamont của phe Diều Hâu, chắc hẳn không khí sẽ căng thẳng lắm đây. Họ sẽ chất vấn tại sao lại làm cái trò khiến sự cảnh giác của đế quốc tăng cao tột độ vào thời điểm quan trọng khi vừa tìm thấy Ma vương như thế này."

"Không phải chuyện đó đâuuu."

Dù bé cũng sợ các quý ngài ma tộc sẽ nhìn bé bằng ánh mắt ác cảm vì nghiệp chướng của gia tộc, nhưng đó không phải trọng điểm.

Pastel lén nhìn Ellie. Nàng vương nữ tóc đen diện một bộ váy bán dạ hội gọn gàng. Trông nàng vô cùng sành điệu.

"Ellie."

"Nói đi."

"Cậu có phải là... kiểu ma tộc xấu xa vừa phải không?"

Vẻ mặt Ellie hiện lên đầy dấu chấm hỏi. Nàng suy nghĩ một hồi rồi nhíu mày.

"Cậu đang nói cái quái gì thế?"

"Không phải à?"

Ellie cạn lời.

"Tớ thì không hiểu lầm đâu, nhưng nếu cậu nói chuyện đó với các ma tộc khác thì hãy chuẩn bị tinh thần bị ăn chửi đi."

Có vẻ Ellie không phải là ma tộc xấu xa vừa phải rồi.

Pastel rên rỉ trong lòng.

Xe ngựa dừng lại, họ đã đến địa điểm hội đàm. Đó không phải là một nơi bí mật hay u ám gì, mà chỉ là một tòa nhà sang trọng trông có vẻ rất nhiều tiền.

Pastel đi lọt thỏm sau lưng Ellie, lon ton bước vào trong.

Các ma tộc ở lối vào và hành lang nở nụ cười rạng rỡ chào đón Vương nữ Ellicita.

"Vương nữ! Tôi đã biết ngay là ngài sẽ làm được kể từ khi ngài đích thân nhập học mà."

"Ta cũng biết thừa là mọi người sẽ lật mặt nhanh như lật bánh tráng ngay khi có thành quả, dù trước đó ai cũng phản đối."

"Ối chà! Bị ngài bắt bài mất rồi!"

Có vẻ như việc tìm thấy Ma vương là một tin vui cực kỳ lớn, không khí vô cùng hòa nhã.

Thực tế thì họ có liếc nhìn cô bé tóc hồng đang trốn sau lưng Ellie, nhưng tuyệt nhiên không hề quan tâm. Đó là một sự thờ ơ khá gượng ép. Giống như họ không muốn nhắc đến một chủ đề khó chịu trong một ngày vui như thế này vậy.

Nhờ thế mà Pastel cũng thấy an tâm phần nào, cô có thể quan sát các ma tộc với tư cách là một người ngoài cuộc.

Ma tộc xấu xa vừa phải, ma tộc xấu xa vừa phải.

Ai nấy đều rạng rỡ và có thái độ vô cùng tử tế.

Chẳng thấy ai xấu xa cả.

Hay thực ra ma tộc toàn là những người tốt bụng nhỉ?

Ngay cả khi đến phòng hội đàm có chiếc bàn tròn, tình hình vẫn không có gì thay đổi.

Những ma tộc ăn vận chỉnh tề và trông có vẻ lão luyện hơn đang trao nhau những lời chào hỏi vô cùng thân thiện.

"Vương nữ Ellicita, cuối cùng ngài cũng làm được rồi. Lúc ngài quên cả túi tiền mà đi thi nhập học, tôi đã lo lắng biết bao, thế mà ngài lại tìm thấy Ma vương. Tôi vẫn luôn tin tưởng vào ngài."

"Tin tưởng cái gì chứ. Chẳng phải mọi người đã lập cả đội truy quét khi nghe tin vương nữ bỏ nhà đi sao?"

"Chết thật!"

Ma tộc xấu xa vừa phải, ma tộc xấu xa vừa phải.

Pastel lén lút nhìn quanh. Vẫn là sự thờ ơ gượng ép đó, không có ánh mắt nào quá gay gắt hướng về phía cô.

Ma tộc xấu xa vừa phải, ma tộc xấu xa vừa phải.

Trông ai cũng có vẻ tốt bụng.

Chắc không phải ở đây rồi.

Thế nhưng, sự thay đổi đã xuất hiện ngay tại chiếc bàn tròn.

"Dù là vậy đi chăng nữa."

Trong khi mọi người đang đứng dậy trò chuyện rôm rả, một ma tộc vẫn ngồi yên nãy giờ bỗng đập mạnh xuống bàn. Tiếng động vang lên kèm theo những vết nứt mờ nhạt xuất hiện trên mặt bàn tròn.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đó. Nhưng ma tộc kia lại trừng mắt nhìn ngược lại. Ánh mắt ấy dừng lại trên người cô bé tóc hồng.

"Tôi không thể nào chấp nhận được chuyện này."

Hức.

Người ta bảo không thể chấp nhận được kìa...!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!