Không, đã bảo đó là Miễn dịch Tinh thần mà!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

18 76

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 51

Web Novel - 132-Kẹo dẻo có số chữ bằng với bạn-bè

132-Kẹo dẻo có số chữ bằng với bạn-bè

Kẹo dẻo có số chữ bằng với bạn-bè

Căn cứ của phe quý tộc xấu xa không hề nằm trong tầng hầm của một quán trọ u ám, sặc mùi tà ác, hòa lẫn với bóng tối sâu thẳm của thủ đô đế quốc.

Chỉ cần rời khỏi khu biệt thự của các quý tộc trung ương một chút, sẽ thấy một khu nghỉ dưỡng dành riêng cho những quý tộc có lãnh địa xa thủ đô.

Cái gọi là "căn cứ" của phe quý tộc thực chất là một trong những biệt thự rộng lớn đó.

Cái gì vậy trời.

Pastel nheo mắt, nhìn kỹ địa chỉ ghi trên tờ giấy nhỏ.

Căn biệt thự có xưởng vẽ tranh, nằm bên phải tòa nhà lớn thứ ba.

Một hệ thống địa chỉ chẳng thân thuộc chút nào.

"Bé... đến nhầm chỗ rồi à?"

Chẳng lẽ mình là kẻ mù đường sao?

Mà không, địa chỉ này có vẻ quá cảm tính rồi. Đối với một Pastel thông minh thì việc này hơi quá sức thì phải.

Dù vậy, có vẻ nó khá trực quan với cư dân thủ đô. Cô hỏi thăm người qua đường thì tìm được ngay, nhưng vẫn không tài nào hiểu nổi.

Tại sao khi hỏi "Tòa nhà lớn thứ ba ở đâu ạ?" thì người ta lại có thể trả lời "À, chỗ đó hả?" ngay lập tức được nhỉ? Sao cái cụm "tòa nhà lớn thứ ba" lại được dùng như danh từ riêng thế kia?

Đảo Trên Không không giống cái thủ đô lạc hậu này, hệ thống địa chỉ ở đó trông còn ra hồn một chút. Chắc vì đó là thành phố được quy hoạch chăng? Dù Đảo Trên Không to đến mức gọi là thành phố thì hơi quá.

Pastel ngập ngừng đứng trước cổng biệt thự. Cô nhìn quanh con đường sạch sẽ không một cọng rác, chẳng giống phong cách của phe quý tộc xấu xa chút nào, rồi khoanh tay rên rỉ.

Mà nghĩ lại thì, cứ thế xông vào khi chưa hẹn trước có ổn không nhỉ? Cô tìm đến đây vì nhận được địa chỉ căn cứ như một lời mời, nhưng không ngờ nơi này lại tử tế và lịch sự đến thế.

Đáng lẽ nó phải là một quán bar với bầu không khí u tối, cô sẽ bước vào dưới ánh nhìn của những kẻ mặc đồ kỳ quặc, rồi ngồi xuống trước mặt tay pha chế.

- Cho một ly Matador, không Tequila.

Sau câu gọi đồ đầy khí chất đó, ánh mắt của tay pha chế đang lau ly sẽ thay đổi.

- Mời ngài vào trong.

Và khi đi theo hắn, một không gian bí mật sẽ hiện ra, nơi một quý tộc với vẻ mặt u ám đang chờ sẵn.

Khi đó, Tổng đốc Pastel đại nhân tài năng sẽ nở nụ cười nhàn nhã, dùng lời lẽ dồn ép gã quý tộc, khiến hắn mồ hôi hột chảy ròng ròng vì bị lấn lướt.

- Đó là một sự hiểu lầm! Phe quý tộc chúng tôi xin công nhận Tổng đốc Pastel đại nhân vĩ đại là thủ lĩnh của phe bảo hoàng!

Nếu thế thì, nếu thế thì.

- Giờ mới biết sao. Không khí thấp kém ở nơi này không hợp với nhà mưu lược như Pastel đâu.

Cô sẽ hất nhẹ mái tóc hồng bên tai, ném lại tờ giấy ghi sai địa chỉ rồi bước ra khỏi quán bar u ám đó!

Một tương lai thật thực tế làm sao!

"Nhưng mà, sao lại thế này cơ chứ!"

Pastel lảo đảo rồi ngồi bệt xuống đường. U ám gì chứ, con đường sạch sẽ đến mức ngồi xuống cũng chỉ dính chút bụi đất thôi.

"Một tương lai rạng rỡ như ánh mặt trời đang chờ đợi, vậy mà bé lại không được trải nghiệm!"

Tương lai tài năng của mình!

Dù chẳng mất mát gì nhưng cô vẫn cảm thấy như mình vừa chịu lỗ nặng!

"Uaaa!"

Biết thế hôm nay ở nhà ăn kẹo dẻo cho rồi!

Đáng tiếc thay, Pastel lại quá đỗi tài năng. Biết rõ nếu ở riêng với Ngài Ác ma - người đã dặn cô về nhà chuẩn bị ăn mắng - thì sẽ bị mắng thật, nên cô mới lén lút đi làm việc khác.

Cô chỉ nghĩ rằng nếu kể về căn cứ của phe quý tộc rồi bảo Ngài Ác ma làm kẹo dẻo cho, thì sẽ không bị mắng mà còn được ăn kẹo dẻo dai ngon nữa chứ!

Nhưng với cái kiểu căn cứ mà chẳng giống căn cứ thế này, theo đúng phép tắc thì phải gửi thông báo ngày giờ ghé thăm rồi mới được đến.

Mọi chuyện không như kế hoạch, việc đột nhập căn cứ trở nên khó khăn, mà việc ăn kẹo dẻo lại càng khó khăn hơn.

"Kẹo dẻo của bé!"

Bé muốn ăn ngay hôm nay mà!

Chợt, một tiếng lạch cạch vang lên bên cạnh.

"Em lạc đường à?"

Ngoảnh lại, cô thấy một thiếu nữ tóc nâu lớn tuổi hơn mình.

Một chiếc hộp có bánh xe chứa đầy dụng cụ mỹ thuật đập vào mắt cô. Trên bộ đồ bảo hộ lao động thoải mái dính đầy những vệt màu rực rỡ. Những chiếc lá vương trên mái tóc nâu rung rinh theo từng chuyển động. Trông cô ấy như vừa đi vẽ tranh ở tận trong rừng sâu về vậy.

Thấy có người đến an ủi, Pastel lập tức trưng ra vẻ mặt tuyệt vọng.

"Bé bị lạc lối trong cuộc đời rồi."

Vô cùng nghiêm túc.

"Lý do còn nghiêm trọng hơn chị tưởng nữa hả?!"

Thiếu nữ che miệng ngạc nhiên. Cô ấy dùng đôi mắt nâu quan sát Pastel, rồi khi nhìn thấy vạt áo dính đầy bụi đất, ánh mắt cô ấy trở nên kiên định.

"Là người lớn, chị không thể bỏ mặc em thế này được!"

Thiếu nữ nhanh chóng đỡ Pastel dậy.

Ơ kìa.

Rồi cô ấy đẩy mạnh cổng biệt thự, sải bước đi vào.

"Vào đi! Dù tự mình nói thì hơi kỳ, nhưng ngắm nhìn những bức tranh cao cấp sẽ khiến tâm trạng em tốt hơn đấy."

Pastel ngơ ngác bước theo. Bên cạnh khu vườn được cắt tỉa gọn gàng là một hồ nước rộng mênh mông. Những khung tranh canvas nằm rải rác khắp nơi.

Ơ hay.

Xưa nay cô chỉ toàn gặp những mối quan hệ trầm lặng, yên ắng, giờ gặp một người thế này khiến cô có chút bối rối.

"Chỗ này có đá ngầm đấy, cẩn thận nhé. Chị cứ định bảo người làm vườn xử lý mà toàn quên thôi."

Thiếu nữ vừa đi thẳng băng qua thảm cỏ thay vì con đường đá cẩm thạch bên cạnh, vừa lầm bầm. Pastel nhảy phắt qua hòn đá trang trí trên thảm cỏ mà cô ấy gọi là "đá ngầm" để né tránh.

Nhưng chẳng phải thế này mới là bình thường sao?

Chia người ta thành bình thường và bất thường thì không tốt, nhưng sự thật là bạn bè của cô đều quá trầm tính!

Vì họ quá trầm tính nên Pastel còn cảm thấy mình có nghĩa vụ phải làm gì đó nữa kìa.

Thế nhưng ở bên người này, cô lại thấy rất thoải mái.

"Đột nhiên bé thấy như đang ở quê nhà vậy!"

Có thể gọi đây là vùng đất của Pastel không nhỉ!

"Cái đó hả?"

Thiếu nữ chỉ tay vào bức canvas gần đó. Trên bức tranh vẽ những rặng san hô dưới đáy biển có ghi tiêu đề là "Quê hương".

Hơ, chẳng hiểu cô ấy đang nói cái gì nữa.

Nhưng thực tế thì logic không quan trọng trong một cuộc trò chuyện, nên cô chỉ gật đầu.

"Vâng! Với lại, với lại cái hồ nước đẹp tuyệt vời luôn!"

Hồ nước dập dềnh tỏa sáng sắc xanh ngọc lục bảo.

Đúng là đặc quyền của người giàu!

Xây hồ nước ngay trong sân nhà!

"Chị cũng thích cái hồ này lắm!"

Thiếu nữ cười mãn nguyện. Chiếc hộp dụng cụ mỹ thuật kêu lạch cạch khi được kéo đi. Cô ấy rút một cây cọ dài ra, chỉ từ đầu này đến đầu kia của hồ nước.

"Vốn dĩ nó không chỉ thế này đâu, chị định mua hết cả khu đằng kia để làm một cái biển nhỏ luôn cơ, nhưng mọi người cứ cản, bảo làm thế là phá sản nên chị không làm được. Chẳng ai hiểu cho giấc mơ vĩ đại của chị cả. Nghĩ đến giá đất tăng vọt như bây giờ thì hồi đó lẽ ra phải làm mới đúng! Đúng là mọi người chẳng có tầm nhìn gì cả!"

Cây cọ di chuyển, chắn ngang tầm mắt Pastel theo chiều dọc. Thiếu nữ quan sát cô như đang đo tỉ lệ cơ thể, rồi mỉm cười rạng rỡ.

"Chị vẽ chân dung cho em nhé?"

"Oa! Thật ạ?! Thích quá đi!"

Pastel lon ton chạy theo vào một tòa nhà phụ của biệt thự. Đó là một không gian trắng tinh và bừa bộn như một xưởng vẽ tranh. Chiếc hộp dụng cụ được đặt đại vào một góc.

"Quản gia! Cho một ly rượu! À không, cho một ly trà hồng!"

Thiếu nữ hét lớn rồi ngậm dây buộc tóc vào miệng để buộc tóc lại. Sau đó, cô ấy phát hiện ra chiếc lá dính trên đầu và phủi nó đi.

"Em biết danh tiếng của chị rồi chứ? Bức chân dung này là quà tặng, nên em cứ việc nhận lấy nhé."

Ơ kìa.

Lại cái kiểu "Em biết ta chứ?" đột ngột này sao.

Đến cả Ngài Ác ma cũng không thành công với chiêu "Ngươi biết ta chứ?", liệu cô nàng họa sĩ này có làm được không đây?

Pastel có thể dõng dạc trả lời rằng:

"Bé không biết! Chị là ai thế?"

Thiếu nữ bật cười như thể vừa nghe thấy một câu đùa hài hước, rồi chỉ tay vào chiếc ghế bên cạnh.

"Ngồi đó đi. Dù lâu rồi chị không vẽ người, nhưng chắc sẽ xong nhanh thôi."

Vì cô ấy là người tốt nên dù không biết là ai cũng chẳng sao, Pastel ngoan ngoãn ngồi xuống ghế. Cô vừa đung đưa chân vừa ngân nga.

"Chị vẽ bé thật xinh vào nhé!"

A, đúng rồi!

"Nếu là quà tặng, bé có thể tùy ý tặng lại cho người khác không ạ?"

Thiếu nữ chia các loại màu ra khay.

"Không phải là để bán lấy tiền chứ? Em có người muốn tặng à?"

Màu vẽ được pha trộn với các chất liệu khác, dần dần biến thành những tông màu pastel dịu nhẹ.

"Bé có một Ngài Ác ma giúp đỡ bé rất nhiều! Bé cứ thỉnh thoảng lại nghĩ, chẳng lẽ mình không nên tặng ngài ấy một bức chân dung của mình sao!"

"Anh chàng đó hả? Tặng chân dung thì có hơi sớm quá không nhỉ? Hay là do tư duy của chị lỗi thời quá rồi?"

Đôi mắt hồng xoe tròn.

"Không được tặng ạ?"

Thiếu nữ mỉm cười.

"Tặng được chứ! Vì là quà mà. Chị cứ tưởng em định đem bán lấy tiền, thấy không phải nên chị nói thế thôi. Xem ra em cũng lãng mạn đấy chứ?"

Tặng quà rồi đem bán lấy tiền sao.

Đó hoàn toàn là hành động xấu xa.

"Bé chưa từng có ý nghĩ đó dù chỉ một chút! Đổi quà tặng thành tiền là hành động cực kỳ, cực kỳ xấu xa luôn đấy ạ! Đó là hành động tham lam, không hề nghĩ đến tấm lòng của người tặng!"

Dù lần nào cũng bị Melissa nhắc nhở là hãy bỏ bớt những hành động tham lam không giống quý tộc đi, nhưng Pastel thấy mình vẫn còn lương thiện chán.

Cô thấy tiêu chuẩn của Melissa quá khắt khe thôi.

"Vậy sao?"

Vẻ mặt thiếu nữ trở nên bối rối, rồi cô ấy bắt đầu đưa những nhát cọ đầu tiên. Có vẻ cô ấy đang gặp khó khăn vì không thể hiểu nổi ẩn ý trong lời nói của Pastel.

"Nhưng nếu người tặng tranh cũng muốn em bán lấy tiền thì sao? Thuế suất của đế quốc quá hà khắc, nên việc chuyển đổi tài sản thành tranh ảnh cũng là một hình thức kháng cự tự do chống lại sự áp bức đấy."

Ơ kìa.

Phát ngôn này nghe cứ như của mấy kẻ trốn thuế xấu xa vậy.

Một người nộp thuế mẫn cán như Pastel hoàn toàn không hiểu ngữ cảnh này.

Những nhát cọ màu pastel dần lấp đầy khung tranh. Khi cuộc trò chuyện dừng lại và thời gian trôi qua, bức chân dung tông màu pastel đã hoàn thành.

Cây cọ được đặt xuống. Một cây bút máy viết tiêu đề bên dưới bức chân dung.

Hầu tước Pastel Love Craft.

Ơ hay.

Sao chị ấy lại biết mình...?

"Xong rồi! Không mất nhiều thời gian đúng không?"

Thiếu nữ đặt bút máy xuống rồi quay lại. Đôi mắt nâu mỉm cười rạng rỡ. Nhưng ẩn sâu trong đó là mặt tối của chính trường trung ương.

"Chị xin tự giới thiệu chính thức. Chị là Nastasya, người đứng đầu gia tộc Công tước Redgrave."

Ánh mắt của một nhà chính trị sắc sảo nhìn thẳng vào cô.

"Với tư cách là thủ lĩnh phe Cộng hòa, ta sẽ xác nhận xem ngươi có thực sự đồng cảm với tinh thần của nền cộng hòa quý tộc hay không."

Uêêê?!

Cảm giác như mình vừa bước chân vào một nơi nguy hiểm rồi...!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!