Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

(Đang ra)

Anh Hùng Chiến Tranh Trở Lại Trở Thành Kẻ Chủ Mưu của Đế Quốc

크로젠

Liệu tôi còn có thể về nhà hay không đây?

59 192

Võ Lâm Healer

(Đang ra)

Võ Lâm Healer

망파고

"Một Trị Liệu Sư đã xuất hiện chốn Võ Lâm!"

134 625

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

36 131

Sự trở lại của anh hùng yếu nhất

(Đang ra)

Sự trở lại của anh hùng yếu nhất

나비계곡

Thứ chờ đợi tôi ở cuối hành trình dài ấy không phải là một dấu chấm hết, mà lại là một dấu hồi đoạn.

183 613

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

27 91

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

174 3441

Tập 02 - Chương 37: Cuộc Hội Đàm Thất Bại

Chương 37: Cuộc Hội Đàm Thất Bại

Địa điểm Lâm Vũ chọn để gặp mặt là một quán đồ nướng vỉa hè lộ thiên nồng đượm hơi thở phố thị.

Bàn xếp bóng loáng, ghế nhựa rẻ tiền, không khí tràn ngập mùi thơm nồng của hạt tiêu, ớt bột hòa quyện cùng khói than lửa.

Rẻ tiền, ăn no bụng, lại còn có thể hóng gió đêm nhìn ngắm ánh đèn rực rỡ phía xa.

Lâm Vũ đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi bóng hình ấy băng qua đám đông ồn ào bước tới, trái tim anh vẫn không tự chủ được mà đập thình thịch.

Vẫn là gương mặt anh tuấn đó, vóc dáng cũng cao lớn kiên cường như trước đây.

Nhưng mọi thứ dường như đã không còn như cũ.

La Thiếu Thiên hôm nay không mặc cảnh phục mà diện một chiếc sơ mi đen chất liệu cao cấp, ba chiếc cúc trên cùng tùy ý mở ra, để lộ đường xương quai xanh rõ nét và một phần lồng ngực săn chắc.

Mái tóc được chăm chút kỹ lưỡng, mang theo chút rối bời vừa phải, kết hợp với nụ cười nhàn nhạt nơi khóe miệng khiến anh ta trông như một lãng tử dày dạn tình trường.

Đặc biệt nhất là ánh mắt.

Không còn là ánh sáng chính trực, ấm áp như mặt trời trước kia, mà trở nên sắc lạnh như loài sói, tràn đầy tính xâm lược.

"Chào nha! A Vũ."

La Thiếu Thiên ngồi xuống đối diện anh, tiện tay vắt chiếc áo khoác da đắt tiền lên chiếc ghế trống bên cạnh, như thể đã quá quen thuộc với lối sống này.

Anh ta ngẩng đầu, đôi mắt sắc sảo dừng lại trên khuôn mặt Lâm Vũ khoảng ba giây.

"Một tháng không gặp, tiểu tử ông..."

Anh ta bỗng nở nụ cười, nụ cười mang theo vẻ nghiền ngẫm khiến Lâm Vũ thấy xa lạ,

"... Hình như trông đẹp ra chút nhỉ?"

Lâm Vũ cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, vô thức sờ vào những đường nét khuôn mặt đang ngày càng nhu hòa của mình.

"Cút đi,"

Anh dùng lời đùa cợt để che giấu sự lúng túng,

"Đừng có mang tôi ra làm trò đùa. Ngược lại là ông đó, khá khen cho bộ trang phục này, phát tài rồi à?"

"Cũng tàm tạm,"

La Thiếu Thiên không phủ nhận cũng không khẳng định mà nhún vai, vẫy tay gọi chủ quán,

"Ông chủ, cái này, cái này với cái này, mỗi loại cho hai mươi xiên, thêm hai chai bia lạnh nữa."

Cách gọi món hào phóng này khiến Lâm Vũ giật mình.

Trong lúc chờ đồ ăn lên, cả hai rơi vào một sự im lặng vi diệu.

Để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, Lâm Vũ đành phải tìm chuyện để nói.

"Khụ... cái đó, dạo này thế nào? Nhìn trạng thái ông có vẻ ổn, lần trước nghe nói sự nghiệp của ông hình như gặp chút rắc rối?"

"Mấy kẻ ** lắm chuyện đó,"

La Thiếu Thiên cười lạnh một tiếng cắt ngang lời anh,

"Đừng nghe bọn chúng nói bậy. Một đám phế vật chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng trong văn phòng thì biết cái gì."

Giọng điệu anh ta tràn đầy sự khinh bỉ không thèm che giấu.

Lòng Lâm Vũ chùng xuống một chút, anh thận trọng dẫn dắt chủ đề vào quỹ đạo:

"Tôi nghe nói... ông bị đình chỉ công tác rồi?"

"À, hóa ra ông chỉ chuyện đó sao."

La Thiếu Thiên thản nhiên cầm một chai bia lên, dùng răng "bốp" một tiếng bật nắp, rót đầy một ly cho mình,

"Chuyện tốt."

"Chuyện tốt?"

Lâm Vũ ngẩn người.

"Dĩ nhiên là chuyện tốt,"

La Thiếu Thiên uống một ngụm lớn, chất lỏng lạnh lẽo dường như khiến hung quang trong mắt anh ta tăng thêm vài phần,

"Vừa hay cho tôi nhìn rõ, bộ quần áo trên người chẳng qua chỉ là một cái vỏ bọc. Đám người trong đội cảnh sát đó toàn là lũ đầu gỗ."

Rầm ——

Khay thịt nướng đầu tiên được bưng lên, dầu mỡ nhỏ xuống khay inox phát ra mùi hương ngào ngạt.

La Thiếu Thiên cầm một xiên chân gà nướng cháy thơm, cắn mạnh một miếng, mơ hồ nói:

"Bọn chúng suốt ngày nói với tôi về 'Chính nghĩa quy trình', nói cái gì mà phải 'Thực thi pháp luật đầy nhân tính'."

"Mẹ kiếp... đối với lũ cặn bã xã hội, lũ bại hoại đó, thì giảng nhân tính cái quái gì?"

Anh ta đập mạnh que xiên đã ăn sạch xuống bàn, ánh mắt lạnh lẽo,

"Tôi thấy căn bản không cần thiết phải giữ lòng nhân từ đối với những thứ đó."

"Rác rưởi thì nên bị quét sạch trực tiếp, chứ không phải phân loại thu hồi."

"Đó mới là hiệu suất, mới là chính nghĩa thực sự."

Những lời nói đầy mùi vị hung tàn này khiến Lâm Vũ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Anh không dám tin người đàn ông ôn hòa ấm áp trước kia giờ lại trở nên ngang ngược như vậy.

Chẳng khác nào một cảnh sát biến chất...

"Thiếu Thiên, ông bình tĩnh chút..."

Anh cố gắng trấn an đối phương,

"Tôi biết trong lòng ông có uất ức, nhưng ông không thể nghĩ như vậy..."

"Tại sao tôi không thể nghĩ như vậy?"

La Thiếu Thiên hơi rướn người về phía trước, đôi mắt chằm chằm nhìn Lâm Vũ, tạo ra một áp lực mạnh mẽ,

"Tôi chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này, là thế giới này bệnh rồi, A Vũ..."

"Còn tôi, chỉ là tìm ra phương thuốc chữa trị cho nó mà thôi."

"Thiếu Thiên... đó, đó không phải là phương thuốc! Là độc dược!"

Lâm Vũ cuối cùng không nhịn được nữa, anh hạ thấp giọng, gằn từng chữ,

"Ông có biết tình trạng hiện tại của ông có chỗ rất không ổn không! Tất cả là do ở nhà xưởng đó, ông đã tiếp xúc với đống 'Tiên Trần' chết tiệt đó! Ông bị thứ đó ô nhiễm rồi, tình trạng của ông bây giờ rất nguy hiểm!"

Anh nhìn chằm chằm vào mắt bạn thân, hy vọng thấy được một chút thanh tỉnh.

Nhưng anh đã thất vọng.

"Nguy hiểm?"

La Thiếu Thiên nghe xong không hề hoảng sợ, ngược lại thong thả tựa lưng vào ghế, trên mặt lộ ra một nụ cười cực kỳ cổ quái, pha trộn giữa sự hưng phấn và quyền lực,

"Không, Vũ nhỏ à, tôi chẳng thấy chút nguy hiểm nào cả."

Anh ta chậm rãi nhặt một viên đá dưới đất lên, đặt vào lòng bàn tay phải.

Dưới sự chứng kiến của Lâm Vũ, năm ngón tay anh ta từ từ khép lại, nắm chặt thành nắm đấm.

"Tôi cảm thấy trạng thái của mình bây giờ... cực kỳ tốt."

Theo lời nói của anh ta, từ trong nắm đấm đang siết chặt phát ra những tiếng "rắc rắc" như đá tảng bị nghiền nát.

"Tốt hơn bao giờ hết."

Khi lòng bàn tay mở ra, những hạt bụi trắng mịn trút xuống.

"Ông căn bản không hiểu gì cả!"

Giọng Lâm Vũ run lên vì kích động, anh định tiếp tục tranh luận,

"Loại sức mạnh này phải trả giá đắt! Nó sẽ nuốt chửng lý trí của ông, biến ông thành..."

"Biến thành cái gì?"

La Thiếu Thiên ngắt lời anh, khóe miệng nhếch lên một đường cong lạnh lẽo,

"Biến thành một con quái vật có thể làm thế giới sạch sẽ hơn một chút sao? Như vậy có gì không tốt?"

"A Vũ, nói thật với ông nhé, thực ra lúc đầu tôi cũng là bị người nhà lừa đi làm cảnh sát thôi, bọn họ cứ nói cái gì mà có biên chế, công việc ổn định, bảo hiểm đầy đủ..."

"Nhưng khi thật sự bước vào cái vòng vây đó, tôi mới phát hiện mình chỉ là một con tép riu, chẳng làm được cái quái gì cả, bị hạn chế đủ thứ, ngay cả một chút sự thật cũng không cho tôi truy cứu... Thật nực cười!"

"A Vũ, trước đây tôi không có lựa chọn, nhưng bây giờ..."

La Thiếu Thiên từ từ rướn người tới gần, trong đôi đồng tử lấp lánh hung quang như sói đói,

"Tôi không muốn làm người tốt nữa."

"Ông ——"

"Tiểu... tiểu huynh đệ!"

Một giọng nói mơ hồ thô bạo cắt ngang sự đối đầu gay gắt giữa hai người.

Lâm Vũ vô thức quay đầu lại, nhìn thấy một gã say rượu mặt đỏ gay, bước chân lảo đảo.

Gã này đầy mùi rượu, bưng chén rượu lảo đảo bước về phía họ.

Lâm Vũ nhìn kỹ một lúc, phát hiện người này chính là ông anh vùng Đông Bắc từng gây rối với anh ở một quán đồ nướng khác trước đó.

"Lại... lại là cậu à?"

Gã say híp mắt, mất vài giây mới nhận ra Lâm Vũ, khuôn mặt lập tức nặn ra nụ cười béo ngậy,

"Hắc, duyên nợ thật đấy! Tới đây, tới đây, lần trước uống chưa đã, lần này... uống với anh em vài chén thật hẳn hoi nào!"

Huyệt thái dương của Lâm Vũ nhảy lên thình thịch, lúc này anh làm gì có tâm trạng phó thác cho loại sâu rượu này.

"Ngại quá anh ơi, chúng tôi đang bàn việc."

Anh cố nhẫn nại từ chối.

"Bàn việc gì mà quan trọng hơn cả uống rượu chứ!"

Gã say không chịu bỏ qua, bàn tay đầy lông lá trực tiếp đặt lên vai Lâm Vũ,

"Tới đi, nể mặt chút, chỉ một ly thôi!"

"Cút."

Một tiếng quát lạnh lùng như lằn roi quất vào không gian ồn ào xung quanh.

Bàn tay định chạm vào vai Lâm Vũ của gã say khựng lại giữa không trung, gã chậm rãi quay đầu, đôi mắt đục ngầu vì cồn gắt gao khóa chặt vào La Thiếu Thiên.

"Thằng ranh... mày mẹ nó nói chuyện với ai đấy?"

Rượu làm người ta bạo gan, bị làm mất mặt giữa chốn đông người, mặt gã say lập tức đỏ như gan heo.

Gã ném mạnh chén rượu xuống đất, chỉ tay vào mũi La Thiếu Thiên gào lên:

"Mày biết lão tử là ai không? Dám nói chuyện với lão tử như thế, chán sống rồi phải không!"

Nói rồi gã định đưa tay túm lấy cổ áo La Thiếu Thiên.

Gã dường như muốn dùng phương thức nguyên thủy nhất này để dạy cho chàng trai không biết trời cao đất dày này một bài học.

Tuy nhiên, tay gã còn chưa chạm vào chiếc sơ mi lụa đắt tiền kia thì một bàn tay như gọng kìm thép đã chuẩn bị nắm chặt lấy cổ tay gã.

"A ——!"

Mặt gã say lập tức không còn giọt máu, phát ra một tiếng kêu thảm như lợn bị chọc tiết.

Gã cảm thấy xương cổ tay mình như bị máy ép thủy lực kẹp chặt, trong cơn đau đớn tột cùng, bàn tay còn lại vô thức định đấm về phía La Thiếu Thiên.

Nhưng La Thiếu Thiên chỉ hơi mướn mắt nhìn gã một cái.

Chỉ một ánh nhìn.

Trong ánh mắt đó không có sự phẫn nộ, không có sát ý, chỉ có một sự lạnh lẽo như đang nhìn một đống rác rưởi.

Mọi động tác của gã say đều ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó.

Gã như bị sói đầu đàn nhắm trúng, chút hơi men trong người lập tức biến thành mồ hôi lạnh, chảy ròng ròng từ trên trán xuống.

Giây tiếp theo, La Thiếu Thiên buông tay ra, như vứt một bịch rác, tùy ý hất sang bên cạnh.

Thân hình vạm vỡ nặng ít nhất 90 cân của gã say lại bị lực đạo này kéo bay lên không trung, đâm sầm vào hai chiếc bàn, cuối cùng ngã rầm xuống đất phát ra một tiếng động trầm đục rợn người.

"Ôi... cái lưng của tôi..."

Gã ôm lưng, đau đớn lăn lộn trên mặt đất, mãi không bò dậy nổi.

"Anh Vương! Anh Vương anh có sao không!"

Bàn bên cạnh, mấy tên đồng bọn của gã say thấy vậy lập tức vớ lấy chai bia xông tới.

Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của La Thiếu Thiên, bước chân của tất cả mọi người đều vô thức dừng lại.

Cuối cùng, một tên trông có vẻ cầm đầu mới lấy hết can đảm buông lời đe dọa:

"Thằng ranh, mày giỏi lắm! Tao nhớ mặt mày rồi! Lần sau gặp lại, tao sẽ gọi 'Lão Sư Phó' của bọn tao tới xử mày!"

Nói xong, mấy tên đó liền luống cuống tay chân đỡ gã say vẫn còn đang rên rỉ dưới đất dậy, tháo chạy trối chết.

Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh như chớp.

Các thực khách xung quanh đều chết lặng, trong nhất thời, khu vực này im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Lâm Vũ cũng ngây người nhìn cảnh tượng này, đầu óc trống rỗng.

"Cho nên tôi mới bảo,"

Giọng nói của La Thiếu Thiên kéo anh thoát khỏi cơn kinh ngạc.

Anh ta dùng khăn giấy chậm rãi lau tay, như thể vừa rồi chỉ là nghiền chết một con sâu bọ.

Anh ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Lâm Vũ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh mỉa mai.

"...... Ông đúng là quá lề mề, giống hệt một người đàn bà."

"Có những lúc, đối phó với lũ rác rưởi xã hội này... phải dùng phương thức của kẻ ác!"

"Lời chỉ nói đến đây thôi, A Vũ, hy vọng lần sau gặp lại, ông sẽ tiến bộ hơn một chút."

Nói xong, anh ta một tay đút túi, tay kia cầm lấy chai bia chưa mở, quay người đi thẳng vào trong bóng tối không thèm quay đầu lại.

Chỉ để lại Lâm Vũ một mình ngồi sững sờ trước chiếc bàn hỗn loạn.

Lâm Vũ ngồi lặng tại chỗ một hồi lâu, run rẩy rót cho mình một chén rượu.

Chất cồn lạnh lẽo lan tỏa giúp những suy nghĩ hỗn loạn của anh dần trở nên rõ ràng.

Anh hiểu rằng cuộc gặp mặt này đã hoàn toàn thất bại.

Dù La Thiếu Thiên trông có vẻ vẫn dễ nói chuyện, nhưng trạng thái tinh thần của anh ta lúc này đã cực kỳ không ổn định.

Người bạn từng như ánh mặt trời kia đang bị một luồng sức mạnh không thuộc về mình kéo về phía vực sâu.

Lâm Vũ muốn giúp, nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn bất lực.

Chiến đấu?

Anh lấy lại thiết bị biến thân, có lẽ có thể đánh bại quái vật, nhưng La Thiếu Thiên không phải quái vật, anh ta là bạn của anh.

Anh không thể rút súng hướng về phía anh ta.

Thuyết phục?

Cuộc đối thoại vừa rồi đã chứng minh mọi lời an ủi bằng ngôn từ đều trở nên nhợt nhạt vô lực trước logic "chính nghĩa" vặn vẹo đã ăn sâu vào máu thịt của La Thiếu Thiên.

Anh ý thức được rằng chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân thì không cách nào cứu được người bạn thân này.

Cầu viện...

Phải cầu viện thôi...

Ý nghĩ này hiện lên trong đầu Lâm Vũ.

Nhưng biết cầu viện ai bây giờ?

Đồng nghiệp ở Công Ty Bình Minh? Quản lý Tiền?

Không được.

Lâm Vũ vô thức sờ vào chiếc vòng cổ lạnh lẽo trên cổ.

Hiện tại anh vẫn là một "nguồn ô nhiễm" bị 【Kho Số 0】 trọng điểm theo dõi, nếu để họ biết anh không những không tránh xa một nguồn ô nhiễm khác mà còn chủ động tiếp xúc, hậu quả sẽ khôn lường.

Họ sẽ chỉ coi La Thiếu Thiên là mối đe dọa cần được "tịnh hóa" và xử lý sạch sẽ luôn.

Càng nghĩ, một cái tên gắn liền với ký ức kinh tâm động phách tại khu γ hiện ra từ nơi sâu nhất trong não bộ của anh.

Lâm Tuyết.

Em gái của anh.

Sự kiện ở khu γ khiến anh lần đầu tiên nhận ra cô em gái thiên tài của mình có nghiên cứu về Không Gian Thứ Cấp sâu hơn anh tưởng rất nhiều.

Có lẽ cô ấy...

Thật sự có thể đứng từ góc độ "khoa học" để phân tích và hiểu rõ mọi chuyện đang xảy ra trên người La Thiếu Thiên.

Lâm Vũ giơ vòng tay lên, ngón tay run rẩy mở hình đại diện mà anh vừa quen thuộc lại vừa có chút e ngại.

Đã đến lúc rồi.

Đã đến lúc phải nói chuyện rõ ràng mọi thứ với cô ấy rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!