Chương 43: Nhặt Được Nữ Sinh Trung Học
“Rầm!”
Cửa văn phòng bị một cú đá văng.
Một tập hồ sơ giấy da trâu đập mạnh lên mặt bàn, trang giấy rơi lả tả xuống đất.
“La Thiếu Thiên!”
Một tiếng gào thét kìm nén cơn giận dữ vô tận truyền vào từ ngoài cửa.
Trương Chính đứng ở cửa, khuôn mặt đầy nếp nhăn đỏ bừng vì phẫn nộ, cơ mặt nơi khóe mắt không ngừng run rẩy.
Chiếc áo khoác cũ đã mặc mười mấy năm của ông mở rộng, để lộ chiếc áo sơ mi bên trong đẫm mồ hôi.
“Cậu còn biết đường vác mặt về đây à?”
Lúc này, ông đang chỉ vào mũi La Thiếu Thiên, cơ thể vì kích động mà run rẩy kịch liệt,
“Tôi bảo cậu đình chỉ công tác để kiểm điểm! Không phải bảo cậu ra ngoài làm loạn như đám xã hội đen! Cậu xem xem mình đã làm những gì? Hả?!”
La Thiếu Thiên đứng đó như một khúc gỗ, không trả lời.
“Nói đi chứ! Cậu câm rồi à?!”
Trương Chính xông lên nắm chặt cổ áo anh, đôi mắt vẩn đục đầy tia máu nhìn chằm chằm,
“Trong phòng thẩm vấn thì bẻ gãy tay người ta! Qua mấy ngày lại ở quán ăn vỉa hè đá bay người khác! La Thiếu Thiên, cậu điên rồi có phải không?! Cậu còn nhớ mình là cảnh sát không?!”
“Nhớ rõ.”
La Thiếu Thiên cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói bình tĩnh như mặt nước lặng.
Anh chậm rãi ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt giận dữ của sư phụ.
“Con đương nhiên nhớ rõ. Cho nên con mới đình chỉ công tác đây.”
La Thiếu Thiên bình thản nói,
“Bộ quần áo này, quy tắc nhiều quá, mặc không thoải mái.”
“Cậu......”
Trương Chính cảm giác như đấm một cú vào bông, bao nhiêu lửa giận đều bị thái độ thờ ơ này chặn ngược lại, nghẹn đến mức lồng ngực đau nhức,
“Cậu có biết...... Cậu có biết để giữ được cậu, cái mặt già này của tôi đã mất hết rồi không?! Tôi đã cầu xin bao nhiêu người, viết bao nhiêu bản báo cáo, cậu nghĩ cậu còn có thể đứng ở đây là vì cái gì?!”
“Vì con có thể làm được việc.”
La Thiếu Thiên trả lời đơn giản và trực tiếp,
“Vì những kẻ rác rưởi mà họ không giải quyết được thì con có thể làm được. Cho nên họ cần con. Chỉ đơn giản vậy thôi.”
Những lời này giống như một nhát dao đâm mạnh vào lòng Trương Chính.
Ông buông tay ra, lảo đảo lùi lại hai bước, nhìn người đệ tử đắc ý nhất của mình bằng ánh mắt xa lạ đầy tuyệt vọng.
“...... Cậu xong rồi.”
Giọng Trương Chính khàn đặc, tràn đầy sự mệt mỏi và thất vọng vô bờ,
“Cậu...... triệt để xong rồi. Tâm của cậu đã đen tối y hệt như những kẻ cặn bã mà cậu khinh thường nhất rồi.”
“Đen tối sao?”
La Thiếu Thiên bỗng cười, trong nụ cười đó mang theo một chút thương hại,
“Sư phụ, ông sai rồi. Không phải đen đi, mà là trở nên sạch sẽ.”
“Trước đây, thế giới của con toàn là màu xám. Phải nói chuyện trình tự, nói chuyện chứng cứ, lại còn phải nói chuyện nhân quyền khỉ gió gì đó nữa. Kết quả thì sao?”
“Kết quả là những kẻ cặn bã chúng ta bắt vào, phán quyết không bao lâu đã được ra ngoài để tiếp tục hại người.”
“Con thấy đối với những kẻ cặn bã trong xã hội đó, thứ có thể khiến chúng sợ hãi chỉ có......”
Anh dang hai tay ra như đang ôm lấy một thế giới hoàn toàn mới,
“Bạo lực thực sự.”
“Cút.”
Trương Chính nhắm mắt lại, ông không muốn nhìn thấy “quái vật” đã hoàn toàn xa lạ trước mắt này nữa.
“Cậu cút đi cho tôi!”
Ông dùng hết sức bình sinh hét lên một chữ cuối cùng.
“Từ nay về sau, tôi không có người đồ đệ như cậu.”
“...... Được.”
La Thiếu Thiên gật đầu, không chút lưu luyến, anh quay người bước đi dứt khoát về phía cuối hành lang.
Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang trống trải, xa dần.
Trương Chính tựa vào bức tường lạnh lẽo, chậm rãi ngồi bệt xuống đất.
Ông lấy từ trong túi ra một điếu thuốc đã bị ép nhăn nhúm, bật lửa mấy lần mới cháy.
“Phù ——”
Khói thuốc lượn lờ, ông vùi sâu khuôn mặt vào lòng bàn tay.
Ngoài cửa sổ, tà dương đỏ rực như máu.
......
Tâm trạng La Thiếu Thiên rất không tốt.
Một loại cảm xúc bực bội như vô số con kiến đang điên cuồng gặm nhấm trong huyết quản của anh.
Ông già......
Ông không hiểu đâu.
Anh đi trên con phố quen thuộc, ánh đèn nê ông xung quanh giống như nọc độc chảy tràn, chiếu lên khuôn mặt mỗi người đi đường một vẻ kỳ quái.
Ông chỉ thấy được bạo lực, mà không thấy được sự thuần túy phía sau bạo lực đó.
Anh có thể cảm nhận được luồng sức mạnh trong cơ thể mình đang trở nên xao động vì trận tranh cãi vô vị vừa rồi.
Bên tai lại vang lên những tiếng xì xào nhỏ vụn.
(...... Nhìn kìa, lũ phế vật đó...... Chúng đang lãng phí sinh mạng......)
(...... Nhu nhược, giả tạo, bẩn thỉu......)
(...... Dọn dẹp sạch đi...... Hãy dọn dẹp sạch tất cả chúng đi......)
“Câm miệng.”
Anh gầm nhẹ một tiếng trong lòng.
Những âm thanh đó tạm thời biến mất.
Anh không thích những âm thanh này, nhưng anh thích những thứ mà chúng mang lại.
—— Sức mạnh.
Một loại sức mạnh có thể giúp anh nhìn thấu mọi sự giả tạo và nghiền nát mọi trở ngại.
Lâm Vũ là tên ngốc, lại nói đây là độc dược.
Nực cười.
Đây rõ ràng là thuốc giải.
Là liều thuốc giải duy nhất để chữa trị cho thế giới yếu đuối và kém hiệu quả này.
Đúng lúc này, một tràng chửi bới thô tục cắt đứt suy nghĩ của anh.
“Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy đại ca uống rượu bao giờ hả!”
Ở đầu hẻm cách đó không xa, hai tên lưu manh mặt đỏ gay vì rượu đang xô đẩy một nhân viên văn phòng đi làm về ngang qua.
Trong đó có một tên tóc vàng còn hống hách đập mạnh chai bia uống dở xuống chân người kia, mảnh chai văng tứ tung.
“Ái chà chà, mày làm đổ rượu của tao rồi! Đền tiền đi! Hôm nay không đưa đủ một vạn thì đừng hòng đi đâu hết!”
Anh nhân viên văn phòng sợ đến mặt trắng bệch, há miệng run rẩy lùi lại.
Người qua đường xung quanh đều đi vòng qua, ném lại những ánh mắt thông cảm hoặc lạnh lùng, nhưng không một ai tiến lên.
La Thiếu Thiên dừng bước.
Rác rưởi......
Anh đã thấy rồi.
Thấy sự hống hách của hai tên côn đồ, và cũng thấy sự nhu nhược đến buồn nôn của anh nhân viên cùng sự vô cảm của thế nhân.
(...... Dọn dẹp sạch đi......)
Tiếng thì thầm bên tai lại vang lên, lần này mang theo một giọng điệu đầy cám dỗ.
(...... Hãy để chúng...... im lặng đi......)
Khóe miệng La Thiếu Thiên chậm rãi cong lên một độ cong lạnh lẽo.
Anh sải bước đi tới.
“Này, hai thằng kia.”
Giọng anh không lớn, nhưng giống như một nhát dao xé toạc sự ồn ào ở đầu hẻm.
Hai tên lưu manh quay đầu lại, thấy chỉ có một mình thì lập tức lộ ra nụ cười khinh bỉ.
“Thằng mặt trắng kia, mày nhìn cái gì?”
Tên tóc vàng bẻ cổ, khớp xương kêu “rắc rắc”,
“Cho mày 3 giây để biến khỏi mắt lão tử......”
Lời của gã không thể nói hết câu.
Bởi vì một bàn tay đã nhanh như chớp bóp chặt lấy cổ họng gã.
“Mày......”
Mắt tên tóc vàng trợn trừng, gã thậm chí không nhìn rõ động tác của đối phương.
Gã chỉ cảm thấy cổ mình bị một chiếc kìm sắt kẹp chặt, toàn bộ không khí bị rút sạch ngay lập tức, một cảm giác sợ hãi vì ngạt thở nhấn chìm lấy gã.
Gã muốn vùng vẫy nhưng nhận ra mọi sức lực của mình trước bàn tay kia đều nực cười như một đứa trẻ.
“Rầm!”
Một tiếng vang trầm đục.
La Thiếu Thiên vô cảm nhấc bổng cơ thể gã lên, cánh tay phát lực ném gã đi như ném một túi rác.
Gáy tên tóc vàng đập mạnh vào tường phát ra tiếng động lớn, sau đó gã mềm nhũn trượt xuống đất.
“Mẹ kiếp!”
Tên lưu manh còn lại thấy thế, cảm thấy có điềm chẳng lành.
Gặp phải thứ dữ rồi!
Gã quay người định chạy nhưng chưa kịp đi vài bước đã cảm thấy một lực đạo to lớn giáng vào đầu gối.
“Rắc ——!”
Tiếng xương gãy giòn giã nghe thật ghê răng.
Tên lưu manh phát ra một tiếng rú thảm không giống tiếng người, ôm lấy cái chân bị vặn vẹo theo góc độ kỳ quái rồi lăn lộn dưới đất.
Toàn bộ quá trình chưa đầy 5 giây.
Anh nhân viên bị tống tiền kia đã sợ đến mức nhũn chân ngồi bệt xuống đất, đũng quần ướt đẫm nóng hổi.
La Thiếu Thiên phủi tay, chuẩn bị rời đi.
Tuy nhiên, ngay lúc anh quay người, ánh mắt của anh nhân viên kia chạm phải anh.
“Đừng...... Đừng qua đây......”
Giọng người đàn ông run rẩy, dùng cả tay chân bò lùi về phía sau, khuôn mặt lộ rõ sự sợ hãi như vừa thấy quỷ.
“......”
Bước chân La Thiếu Thiên khựng lại.
Anh nhíu mày.
Anh đột nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ.
Trước đây khi anh cứu người, ánh mắt họ nhìn anh không phải như thế này.
Trong mắt họ tràn đầy sự cảm kích và tin cậy.
Còn ánh mắt người này......
( Thế nên mới nói, chúng chỉ là những phàm nhân ngu xuẩn, không đáng để cứu vớt......)
Tiếng nói trong lòng bỗng nhiên vang lên như vậy.
“Hừ......”
La Thiếu Thiên phát ra một tiếng cười lạnh, không bình luận gì thêm.
Anh không thèm nhìn người đàn ông đang co quắp dưới đất thêm một lần nào nữa, xoay người bước đi không ngoảnh đầu lại.
......
Căn hộ của La Thiếu Thiên ở phía bên kia thành phố, cần đi hai trạm tàu điện ngầm.
Anh tựa người vào lớp kính toa xe, cảm nhận những rung động có quy luật và nhìn ra ngoài cửa sổ một cách không mục đích.
Ngoài cửa sổ là ánh đèn thành phố lùi xa vùn vụt, hết dãy này đến dãy khác.
Trận bạo lực ngắn ngủi vừa rồi không mang lại sự bình yên như anh mong đợi, ngược lại giống như một mũi tiêm moóc-phin.
Khi dược hiệu qua đi, chỉ còn lại sự mệt mỏi và trống rỗng tăng lên gấp bội.
Mệt quá......
Anh nhắm mắt lại.
Bên tai, những tiếng thì thầm đáng ghét đã biến mất, nhưng khuôn mặt đầy thất vọng của sư phụ lại không tự chủ được mà hiện lên.
Ông già đó......
Anh bực bội tặc lưỡi.
Không muốn nghĩ đến những chuyện phiền phức đó nữa.
Ra khỏi tàu điện ngầm, anh không về nhà ngay mà như bị quỷ thần xui khiến rẽ vào một cửa hàng tiện lợi.
“Một chai Asahi, một bao Seven Stars.”
Anh quét mã trả tiền, giọng khàn đặc.
Nhân viên cửa hàng trẻ tuổi nhanh nhẹn bỏ đồ vào túi nhựa, suốt quá trình đều cúi đầu chơi điện thoại, thậm chí không nhìn anh lấy một cái.
La Thiếu Thiên cũng chẳng buồn bận tâm, xách theo món đồ an ủi rẻ tiền này về nhà.
Đường về nhà cần đi qua một con hẻm vắng người qua lại.
Nơi đó không có camera, tối tăm và chật hẹp, không khí quanh năm nồng nặc mùi rác rưởi lên men chua loét.
Anh vừa đi vừa bật nắp lon bia, uống một mạch nửa bình.
Chất lỏng đắng ngắt chảy qua cổ họng khiến bộ não đang nóng lên vì bực bội của anh tỉnh táo lại đôi chút.
Và ngay lúc này, bước chân anh vô thức dừng lại.
Ở cột điện không xa có một cảm giác lạc lõng.
Dưới quầng sáng màu vàng nhạt, một bóng người hiện ra.
Nhìn kỹ lại hóa ra có người đang ngồi xổm dưới chân cột điện.
Là một học sinh, nữ sinh.
Váy xếp ly màu xanh đen, áo thủy thủ màu trắng, tất đen dài quá bắp chân......
Là đồng phục của trường tư thục quý tộc gần đây sao?
Cô bé cứ thế ngồi xổm ở đó như không có ai xung quanh, mái tóc đen dài che phủ khuôn mặt, không thấy rõ biểu cảm.
Thân hình nhỏ bé cuộn tròn lại như một con mèo nhỏ không nhà để về.
La Thiếu Thiên dừng bước, ngậm điếu thuốc, lặng lẽ quan sát.
Chuyện phiền phức......
Đây là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu anh.
Bỏ nhà ra đi?
Cãi nhau với bạn trai?
Hay là quên mang chìa khóa nhà?
Không quan trọng.
Tóm lại là một câu chuyện ở thế giới khác, chẳng liên quan gì đến anh.
Anh dập tắt điếu thuốc, uống cạn nửa bình bia còn lại rồi ném chuẩn xác lon không vào thùng rác cách đó vài mét, phát ra một tiếng “bộp” nhỏ.
Anh sải bước, định đi vòng qua cô bé.
Đừng lo chuyện bao đồng.
Anh không còn là người cảnh sát sẽ đưa đứa trẻ lạc đường về nhà nữa.
Không phải nữa rồi.
Một bước, hai bước......
Nhưng dần dần, cơ thể đã chết lặng kia lại không nghe sai khiến mà dừng lại.
Mẹ kiếp......
La Thiếu Thiên thầm mắng mình một câu trong lòng.
Anh không biết mình bị dây thần kinh nào chập mạch.
Có lẽ do tác dụng của cồn, hoặc có lẽ do bóng lưng cô gái trông có chút đáng thương......
Chút ý thức sứ mệnh cuối cùng đã điều khiển anh quay người lại.
“Này.”
Cái bóng đang ngồi xổm khẽ run vai một cái.
“Tôi bảo này,”
La Thiếu Thiên gãi mái tóc hơi rối của mình, dùng cằm chỉ về hướng đầu hẻm,
“Nhóc con nhà cô, muộn thế này rồi còn ngồi xổm ở đây làm gì? Rất nguy hiểm cô có biết không? Mau cút về nhà đi!”
Không có lời đáp lại.
“Có nghe thấy không? Mau về nhà đi.”
Anh dùng giọng điệu nửa đùa nửa đe dọa,
“Cô muốn cảnh sát đến bắt mình hả?”
Lần này dường như cuối cùng cũng có tác dụng.
Cô gái hít một hơi thật sâu, sau đó như dùng hết sức bình sinh để ngẩng đầu lên.
Ánh đèn đường màu vàng mờ ảo phủ nhẹ lên khuôn mặt đó.
Đó là một khuôn mặt sạch sẽ đến mức không tưởng mà La Thiếu Thiên chưa từng thấy trước đây.
Làn da trắng nõn, ngũ quan tinh tế như một con búp bê.
Đôi mắt ướt át như chú nai con đong đầy nước mắt nhưng lại quật cường không để chúng rơi xuống.
Bờ môi đã bị cắn đến trắng bệch, trên gò má hiện lên vệt đỏ đáng thương.
Vài lọn tóc dán vào khuôn mặt dính nước mắt khiến cả người cô trông mong manh như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tan vỡ.
Cô cứ thế ngẩng đầu, rụt rè nhìn anh.
La Thiếu Thiên nhìn thiếu nữ sắp khóc trước mắt, khẽ nhíu mày.
Anh là người không giỏi đối phó với tình huống này nhất.
“...... Này, cô......”
Anh vừa định mở miệng hỏi điều gì đó thì thấy cô gái như bị anh hù dọa, bỗng nhiên đứng bật dậy từ dưới đất, loạng choạng lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào tường.
“Thật...... Thật xin lỗi!”
Giọng cô gái vừa thanh vừa mềm, còn mang theo tiếng nức nở không thể che giấu,
“Nhưng mà...... Nhưng mà hiện tại cháu không có chỗ nào để đi cả......”
La Thiếu Thiên nhìn bóng lưng không ngừng run rẩy của cô mà cảm thấy đau đầu.
Anh thở dài, giọng điệu rốt cuộc cũng dịu đi đôi chút.
“Không có chỗ đi? Làm sao vậy? Cãi nhau với người nhà à?”
Vai cô gái khẽ nhún mạnh một cái.
Cô chậm rãi quay người, cúi đầu, dùng mũi giày vô thức di di mặt đất, nhỏ giọng đáp “vâng” một tiếng.
“Bỏ nhà ra đi sao?”
Cô gái lại “vâng” một tiếng, âm thanh nhỏ như muỗi kêu.
“Chậc......”
Tuổi nổi loạn sao?
La Thiếu Thiên cảm thấy chút lòng trắc ẩn còn sót lại của mình sắp bị dáng vẻ đáng thương này vắt kiệt.
Anh lấy ví tiền từ trong túi ra, rút mấy tờ tiền mặt đưa qua.
“Cầm lấy. Tìm khách sạn gần đây mà ở một đêm, sáng mai dậy thì mau về nhà đi. Nghe rõ chưa?”
Tuy nhiên, cô gái không nhận lấy.
Cô chỉ ngẩng đầu, dùng đôi mắt long lanh như nước nhìn anh, cố chấp lắc đầu, cơ thể lại rụt về phía sau.
“...... Tiền...... Ví của cháu bị trộm rồi...... Cả thẻ căn cước và thẻ học sinh cũng mất theo luôn......”
Giọng cô càng nói càng nhỏ, nước mắt trong hốc mắt lại bắt đầu xoay tròn, như thể có thể khóc ra bất cứ lúc nào.
“......”
La Thiếu Thiên hoàn toàn bó tay, anh thu tiền lại, nhún vai,
“Vậy tôi cũng chịu thôi, hay là cứ về nhà thì tốt hơn.”
“......”
Cô gái im lặng, không biết đang do dự điều gì.
Một lát sau, cô lại lên tiếng, nhưng âm thanh có vẻ mang chút ý định liều lĩnh.
“Cái đó......”
Cô ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào anh, như thể đã dùng hết dũng khí của cả cơ thể,
“Chú ơi...... cầu xin chú đấy......”
Cô cúi đầu thật sâu chào anh, giọng nói vì căng thẳng mà run rẩy không thành hình,
“...... Có...... Có thể......”
“Hả?”
“Có thể cho cháu về nhà chú ở nhờ một đêm được không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
