Chương 108: Sức Mạnh Của Khorne
Bên trong Sảnh Triển lãm A, không khí đặc quánh một mùi kim loại ngọt ngào đến buồn nôn.
“Bùm——!!!”
Một tiếng nổ trầm đục, nặng nề vang lên.
"Điều này làm sao có thể......"
Một bóng người mặc áo choàng đen lùi lại, kinh hãi nhìn người đàn ông bước ra từ bóng tối.
Ngay tại đây, chỉ vài giây trước, sự kiêu ngạo của những “Tín đồ” —— những kẻ sa ngã với thân xác biến dạng đã bị một phàm nhân tầm thường nghiền nát thành đống thịt vụn!
“Hộc……Hộc……”
La Thiếu Thiên kéo lê ống thép cong bằng một tay, từng bước đi kéo theo những tia lửa bắn tung tóe phía sau.
Quần áo của anh rách tả tơi vì trận chiến, để lộ những múi cơ bắp đầy vết thương.
Nhưng anh không chảy máu, thay vào đó thì một luồng khí màu đỏ thẫm kỳ lạ bốc ra.
"Một phàm nhân...... Sao hắn lại có thể mạnh đến mức này chứ?"
Những tên mặc áo choàng nhìn nhau với ánh mắt hoang mang, tình huống này hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu của chúng.
"Không đúng!"
Đột nhiên một trong số chúng hét lên, dưới chiếc mũ trùm đầu phát ra giọng run rẩy vì sợ hãi.
"Mau nhìn vào tâm lực của hắn! Tàn dư của【Khorne】vẫn còn ngự trị trong linh hồn hắn! Hắn...... hắn chính là kẻ được 'Máu và Chiến tranh' lựa chọn!"
"Khorne? Được chọn?"
Nghe thấy cái tên xa lạ này, tâm trí đang rối bời của La Thiếu Thiên bỗng trở nên tỉnh táo trong giây lát.
Anh híp mắt, ngón tay siết chặt ống thép đến mức phát ra vài tiếng răng rắc.
Dù anh không hiểu đám cuồng tín này đang nói về cái gì, nhưng anh chỉ biết một điều——
Nếu không nghiền nát lũ rác rưởi đó thành tro bụi, anh sẽ không bao giờ cứu được Vạn Hiểu Hổ!
"Ta không quan tâm các ngươi là cái quái gì......"
Sàn nhà dưới chân La Thiếu Thiên vỡ tung khi anh lao về phía trước như một viên đạn!
"——Điều chết hết cho ta!!!"
"Tên điên...... Đã như vậy thì những【 Vực Thẳm Xướng Giả 】như bọn ta phải đối đãi một cách nghiêm túc!"
Tên thủ lĩnh Vực Thẳm Xướng Giả khịt mũi, từ ống tay áo rộng thùng thình của hắn rút hai con dao găm.
Những lưỡi dao uốn cong như lưỡi rắn, lập lòe thứ ánh sáng màu đen mang độc tố.
"Lên! Đem hắn làm vật tế thần!"
Trong nháy mắt, sáu tên Vực Thẳm Xướng Giả hóa thành tàn ảnh, bao vây anh từ mọi phía.
“Keng! Keng! Keng Keng Keng——!”
Tiếng kim loại va chạm vang lên như một trận mưa xối xả.
Ngay khi giao chiến, La Thiếu Thiên nhận ra có điều gì đó không ổn.
Đám người này trông gầy gò và yếu ớt, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi ngã chúng.
Nhưng mỗi lần dao găm cùng ống thép va chạm, đều giáng xuống với sức mạnh khủng khiếp như một máy ép thủy lực!
Màng da giữa ngón cái của anh rách toạc, máu chảy dọc theo ống thép, nhưng điều đó chỉ càng khiến ánh đỏ trong mắt La Thiếu Thiên bùng lên dữ dội hơn.
"Haa——!"
Anh giận dữ gầm lên một tiếng, bất chấp con dao găm đang vung về phía xương sườn, đồng thời anh vung ống thép theo một vòng cung rộng!
“Bụp——!”
Một tên Vực Thẳm Xướng Giả không kịp né tránh đã bị gãy xương sống ngay lập tức, văng xa như một con búp bê vải.
Tuy nhiên, vào thời điểm đó...
“——⍙⟒⋏......⏃⍀⌇......”
Một tên Vực Thẳm Xướng Giả đang ẩn nấp phía sau đột nhiên hé miệng, phát ra âm thanh chói tai mang tần số cao!
【Tinh Thần Xung Kích · Nữ Yêu Chi Hào】!
“Ù ù——!!!”
Bỗng nhiên, La Thiếu Thiên cảm thấy đầu óc mình giống như bị rìu bổ một nhát!”
"Ư…a......!"
Anh thét lên đầy đau đớn, trúng phải một đòn chí mạng, thân thể thoáng chốc đông cứng lại.
Tầm nhìn của anh trở nên mơ hồ, màng nhĩ đau nhức dữ dội, chất lỏng ấm từ tai bắt đầu rỉ ra.
Cũng chính giây phút sơ hở đó.
“Phập! Phập! Phập!”
Nhiều nhát dao găm đã chém đứt các gân ở tứ chi của anh!
"Hự......"
La Thiếu Thiên quỳ một gối xuống, thở hổn hển.
Trước khi kịp đứng dậy, một cảm giác sợ hãi chết người hơn nữa ập đến.
“Hộc……Hộc……”
Mùi hương ngọt ngào đến phát ngấy trong không khí bỗng trở nên nồng nặc gấp mười lần.
La Thiếu Thiên khó khăn ngẩn đầu, lúc này anh mới phát hiện trên trần nhà u tối của đại đại sảnh, chẳng biết lúc nào lại có vài sinh vật trong suốt phát ra ánh sáng sinh học huyền ảo như mơ.
Đó là...... Sứa?
Vô số bào tử nhỏ li ti, lấp lánh trôi xuống từ xúc tu của chúng như một cơn mưa ánh sáng tuyệt đẹp, bao trùm lấy La Thiếu Thiên.
"Khụ......Khụ khụ…..."
Chỉ hít vào một chút, La Thiếu Thiên cảm thấy như thể phổi mình bị lấp đầy bởi keo.
Việc thở trở nên cực kỳ khó khăn, cơn đau dữ dội trong cơ thể bắt đầu vơi đi, được thay thế bằng cảm giác nhẹ nhàng, thanh thản của "hạnh phúc".
Thế giới bắt đầu biến dạng.
Không gian triển lãm âm trầm phút chốc hóa thành một kính vạn hoa rực rỡ, sắc màu xoáy chuyển đầy dị thường trong tầm mắt anh.
Những tên Vực Thẳm Xướng Giả đáng ghét trước mặt anh trông không khác gì những cái bóng màu đỏ méo mó.
"Dù cho hắn nắm giữ sức mạnh【Khorne】, thân xác của phàm nhân cũng có giới hạn."
Thủ lĩnh của bọn Vực Thẳm Xướng Giả đi đến trước mặt anh, nhìn xuống người đàn ông giờ đây đã mất khả năng tự vệ.
Hắn chậm rãi giơ tay lên và làm động tác hướng xuống.
"Hãy chúc phúc cho hắn."
Trên trần nhà, một con mê âm sứa khổng lồ từ từ hạ xuống. Chiếc chuông trong suốt của nó lớn hơn cả đầu của La Thiếu Thiên.
"Không......Cút đi…..."
La Thiếu Thiên dốc toàn lực vung ống thép, nhưng cánh tay nặng trĩu như đeo chì, gần như không sao nhúc nhích nổi.
Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn sinh vật nhớp nháp, thân mềm ấy phủ lên mặt mình.
“Bẹp.”
Một cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt lập tức bao trùm lấy khuôn mặt anh.
Ngay sau đó, một cảm giác xâm nhập khủng khiếp ập đến.
"Ưm——!!!"
Một tiếng hét nghẹn ngào tắt ngấm trong cổ họng La Thiếu Thiên.
Anh có thể cảm nhận rõ ràng vô số xúc tu nhỏ, nhớp nháp đang ép mí mắt anh ta mở ra, trườn vào lỗ mũi, thậm chí bò qua ống tai, từng chút một......
Chui sâu vào đầu anh!
"A a a a——!!!"
Cơn đau đớn và sự ngạt thở ập đến với anh cùng một lúc.
Liệu anh...... Sẽ chết ở đây sao?
Ý thức của anh dần mờ đi, trượt vào trạng thái không thể vãn hồi.
Bóng tối nơi rìa tầm nhìn dâng lên như thủy triều, từng chút một nuốt chửng thực tại méo mó trước mắt anh.
Không......
Ta không cam tâm......
Ta tuyệt đối không thể......
"Ư... a......"
Giữa bóng tối vô tận và cơn đau xé rách ý thức, vô số ký ức vỡ vụn xoay cuồng như đèn kéo quân, điên loạn lướt qua trong tâm trí.
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống dưới lá cờ đỏ thắm trong lúc anh tuyên thệ nhậm chức cảnh sát;
Nụ cười ngây ngô, chân thành của tên tiểu tử ngốc Vạn Hiểu Hổ, gãi gáy và gọi anh ta là "La ca";
Còn có Lâm Vũ......
Chỉ để cứu anh, người anh em ấy đã không màng đến tôn nghiêm của một người đàn ông, thậm chí quỳ khóc trước mặt bạn gái……
Chính anh vẫn còn nợ cậu ấy một ân huệ mà cả đời này cũng không thể trả hết…...
Còn có......
Còn có hình bóng kia.
Người đã cứu anh trong đêm mưa gió đầy tuyệt vọng ấy, người đã chia tay anh trên mái nhà lộng gió ấy, cô gái nhỏ nhắn, sắc sảo nhưng dịu dàng......
"Lộ Lộ......"
Ngay cả khi những xúc tu đang vò nát não bộ, La thiếu Thiên vẫn thì thầm cái tên ấy bằng hơi thở cuối cùng.
Thật ra, có một điều anh đã giấu kín sâu trong lòng, một bí mật mà anh không dám nói với bất kỳ ai, thậm chí ngay cả bản thân mình cũng không đủ can đảm để thừa nhận.
Kể từ khi Lâm Vũ thú nhận Lộ Lộ là bạn gái của mình, La Thiếu Thiên đã chìm sâu vào vũng lầy ngột ngạt của tội lỗi và cảm giác bị phản bội.
Lý trí mách bảo anh: Đó là người phụ nữ của Lâm Vũ, là người yêu của huynh đệ đã từng vào sinh ra tử cùng anh!
Bị ràng buộc bởi nguyên tắc và danh dự, anh đã tự ép mình phải kiềm chế bản thân hết mức.
Anh không xen vào, không vượt quá giới hạn và thậm chí không dám gọi điện cho cô ấy dù chỉ một lần.
Nhưng mà......
Con người có thể điều khiển tay chân, nhưng không bao giờ có thể thực sự giam cầm được linh hồn mình.
Suy nghĩ là một con quỷ, một con quỷ tự do mà không ai có thể chế ngự.
Giao phó linh hồn, lại giao phó cả sự hủy diệt.
Mỗi khi màn đêm buông xuống và anh lê bước thân xác mệt mỏi trở về căn nhà trống trải ấy, ánh mắt anh không thể tránh khỏi việc bắt gặp con gấu bông ngốc nghếch nằm ở góc phòng......
Mỗi khi anh giật mình tỉnh mộng, đầu ngón tay như vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại, xúc cảm lạ không thuộc về mình…...
Hình dáng nhỏ nhắn ấy lúc nào cũng hiện lên như một bóng ma, ám ảnh tâm trí anh một cách tàn nhẫn.
Suy nghĩ chính là một con quỷ......
Để cho anh không thể nào quên được.
Để cho anh căn bản không thể nào quên được người con gái mang tên Lộ Lộ.
Ngay cả trong mơ, hình ảnh đêm mưa ấy vẫn ám ảnh anh vô số lần.
Trở về chỗ trong đêm mưa, hình bóng kia ngập tràn khói lửa, đi cùng thiếu nữ mang hương điềm thấm vào không gian……
Nụ hôn nồng nàn, ướt át ấy.
Sự mềm mại ấy, sự run rẩy ấy, cảm giác rùng mình như điện giật, tưởng chừng như có thể hút cạn linh hồn anh......
Giống như một hạt giống được chôn sâu trong tim, tham lam hút lấy tội lỗi của anh khi nó bén rễ và nảy mầm.
Không biết bao nhiêu lần, khi tỉnh mộng, La Thiếu Thiên đã nhìn chằm chằm lên trần nhà và nảy sinh những ý nghĩ đê tiện nhất——
Nếu như......
Nếu như Lộ Lộ không phải là bạn gái của Lâm Vũ thì tốt biết bao?
Nếu hôm đó tôi là người gặp cô ấy trước thì tốt biết bao?
Nói như vậy......
Liệu tôi có thể ôm cô ấy một cách danh chính ngôn thuận?
Liệu tôi có thể hôn cơ thể ấy mà không chút e dè......
Cái thân hình quyến rũ đến phát điên của một cô gái ở độ tuổi đẹp nhất ấy?
Những ý nghĩ tội lỗi ấy như giòi trong xương, dù anh có tạt bao nhiêu nước lạnh lên mặt, dù trong tâm trí anh có tự nguyền rủa mình là cầm thú, anh cũng không thể gột rửa chúng đi được!
Cho nên, khi Lâm Vũ chuyển đi, sâu trong thâm tâm anh ấy đã cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Miễn là họ không gặp nhau, miễn là có khoảng cách về mặt vật lý......
Chắc chắn những ảo tưởng cấm kỵ này cuối cùng sẽ theo thời gian nhạt phai?
Chắc chắn anh có thể trở lại là viên cảnh sát La chính trực chứ?
Có lẽ anh đã có thể làm được, nhưng lúc đó đã quá muộn.
Khi cái chết đến gần, những ham muốn nguyên thủy, dơ bẩn nhưng chân thật nhất mà anh ta đã kìm nén trong sâu thẳm trái tim mình......
Cuối cùng phun trào như núi lửa!
Ta muốn gặp cô ấy......
Ta muốn sống......
Ta muốn...... có được cô ấy!
"Ha ha ha ha ha ha——"
Ngay trong khoảnh khắc đó.
Một giọng nói cổ xưa, hùng vĩ, thấm đẫm sự độc ác tàn bạo vô tận, dường như xuyên qua vô số chiều không gian để bùng nổ trực tiếp vào sâu thẳm tâm hồn anh!
Thời gian xung quanh anh dường như ngưng đọng.
Cơn đau quằn quại biến mất, cảm giác ngạt thở cũng tan biến.
La Thiếu Thiên thấy mình đang đứng giữa một núi thây và một biển máu.
Bầu trời rực lửa, biển cả như bốc cháy.
Mặt đất trắng bệch, ngổn ngang hàng nghìn vạn bộ hài cốt héo khô.
Không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi hôi thối nồng nặc của rỉ sắt và máu tươi, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách.
Trước mặt anh là một ngai vàng bằng đồng vươn cao đến tận mây.
Ngai vàng được đặt trên một bệ đỡ tráng lệ được tạo nên từ vô số hộp sọ xếp chồng lên nhau.
Những chiếc sọ đó, một số của con người, một số khác đã biến dạng dị hình, được xếp chồng lên nhau như một cầu thang dẫn đến luyện ngục.
Mà trên ngai vàng ấy ngự trị một thực thể đáng sợ, to lớn đến mức không thể diễn tả nổi.
Hắn khoác trên mình bộ giáp sắt màu đỏ thẫm, khắc những ký hiệu nhuốm đầy đau đớn, một chiếc mũ trụ khổng lồ có cánh che khuất khuôn mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt thần thánh, rực cháy cơn thịnh nộ vĩnh hằng.
Bên cạnh hắn, một thanh gươm khổng lồ có khả năng xé toạc cả bầu trời được cắm sâu vào ngọn núi xương.
Trên lưỡi kiếm, dòng máu thần thánh chảy xuôi, không bao giờ cạn.
"Phàm nhân, ta đã quan sát ngươi từ lâu!"
Thực thể ấy, quá đáng sợ để nhìn thẳng vào, không hề mở miệng, nhưng tiếng thì thầm cổ xưa, vang dội như sấm sét ấy lại vang thẳng vào linh hồn La Thiếu Thiên.
"Cơn thịnh nộ của ngươi bùng cháy như ngọn lửa thiêu rụi cả trời đất; nỗi oán hận của ngươi độc hại như sự mục rữa trong xương cốt."
"Ôi linh hồn, quằn quại, giằng xé giữa lằn ranh đạo đức và dục vọng……”
"Mặc dù xấu xí đến mức khó tin, nhưng hương vị lại hoàn hảo đến mức cực hạn.”
Áp lực thần thánh như một nhà tù, âm thanh vang dội khắp không gian.
"Ngươi có muốn chết ở nơi này không?"
"Ngươi có muốn tiếp tục sống không?"
"Ngươi muốn có sức mạnh để nghiền nát mọi luật lệ và xé tan mọi trở ngại không?"
"Ngươi muốn chiếm hữu...... người phụ nữ đó sao!?"
Những lời nói ấy như những lưỡi dao sắc bén xuyên thủng lớp phòng thủ tinh thần của La Thiếu Thiên, lột trần những khát vọng đen tối nhất trong trái tim anh.
"Dù đó là điều cấm kỵ, dù đó là sự phản bội, thì sao chứ?"
"Trời đất chẳng màng đến điều gì, kẻ mạnh áp bức kẻ yếu, đó là chân lý muôn đời!"
"Chỉ những kẻ quyền lực mới xứng đáng ngồi dưới chiếc ngai vàng nhuốm máu này!"
"Hèn nhát là tội lỗi! Do dự là cái chết!"
Một bàn tay khổng lồ, bao phủ bởi ngọn lửa máu và được bọc trong những chiếc găng tay bằng đồng nặng trĩu, từ từ vươn ra về phía La Thiếu Thiên.
Trong lòng bàn tay kia, không có giấy hay bút, chỉ có một quả cầu chứa đựng sự hủy diệt thuần túy và tàn bạo.
"Này, phàm nhân."
"Kế ước của ta không cần văn tự, không cần mực."
"Nếu ngươi sẵn lòng chấp nhận ấn ký của【Khorne】, nếu ngươi sẵn lòng hóa thân thành ta, lang thang giữa thế gian, chiếm lấy đồ lục của nhân gian…..."
"Vậy hãy mở miệng ra và hô to lời thề duy nhất dành cho thế giới giả tạo này——"
…………
"Ha ha...... rốt cuộc thì hắn cũng chỉ là phàm nhân thôi."
Tên Vực Thẳm Xướng Giả nhìn xuống La Thiếu Thiên đang nằm trong vũng máu, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ si mê.
Dưới lớp màn của con 【Mê âm sứa】khổng lồ, sự phản khán kịch liệt của phàm nhân này đã hoàn toàn chấm dứt.
Tứ chi anh rũ rượi, hơi thở yếu ớt, thứ kia vốn ngập tràn sát ý giờ cũng lịm đi, giống như một con thú đã bị triệt để thuần phục.
Một trong những tên Vực Thẳm Xướng Giả không kìm được mà vươn ngón tay khô gầy ra, muốn chạm vào kiệt tác sắp thuộc về "Vực Thẳm" này.
Chỉ cần hoàn thành đồng hóa tinh thần cuối cùng, chỉ cần cái tên “La Thiếu Thiên” này cùng toàn bộ ý thức đều bị xóa sạch, triệt để không còn dấu vết……
"Hãy ca ngợi vực thẳm, hãy ca ngợi……"
Tuy nhiên.
Chỉ trong tích tắc trước khi đầu ngón tay hắn chạm vào trán La Thiếu Thiên.
"Xèo——"
Một âm thanh vang lên đột ngột, giống như tiếng sắt nung đỏ bị nhúng vào nước lạnh.
"Hửm?"
Vực Thẳm Xướng Giả ngây ngẩn cả người.
Chúng sững sờ nhìn con【Mê âm sứa】đang bao phủ khuôn mặt của La Thiếu Thiên bắt đầu bốc khói.
Thân thể vốn trong suốt, dạng thạch của nó giờ đang sôi sục, dần nhuốm một màu đỏ thẫm ghê rợn!
Mùi hương ngọt ngào, gây ảo giác đang lan tỏa trong không khí lập tức bị xé toạc một cách dữ dội bởi một mùi hương khác.
Mùi rỉ sét.
Mùi đồng.
Mùi hương nồng nặc đến mức ngột ngạt......
Mùi máu tươi!
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?! Nghi lễ thất bại ư?"
"Cái nhiệt lượng này... Nó từ đâu mà ra?!"
Những tên xung quanh bỗng dưng hét lên trong hoảng loạn.
Không đợi bọn chúng phản ứng lại.
“BÙM——!!!”
【Mê âm sứa】,vậy mà trực tiếp nổ tung!
Nó không bị vỡ vụn bởi một cú đánh từ bên ngoài, nó đã bị xé toạc từ bên trong, bị đẩy đến giới hạn bởi một luồng nhiệt khủng khiếp và sát khí tàn bạo!
Chất nhầy nóng bỏng bắn tung tóe khắp nơi, tên thủ lĩnh vô thức lùi lại hai bước.
Giữa màn sương máu cuồn cuộn, người đàn ông lẽ ra chỉ còn là một cái xác không hồn, gân cốt đứt lìa, tinh thần sụp đổ……
Vậy mà thực sự bắt đầu di chuyển.
“Rắc...... Rắc…...”
Đó là âm thanh ghê rợn của những khúc xương bị ép trở lại vào khớp.
La Thiếu Thiên chống tay đầy máu xuống đất, từng chút một loạng choạng nâng thân mình, cho đến khi đứng vững trên đôi chân.
Những cử động của anh cứng nhắc và kỳ dị, như thể một gã khổng lồ vô hình nào đó đang giật dây điều khiển một con rối bị biến dạng.
"Điều này...... Điều này là không thể."
Giọng nói của tên Vực Thẳm Xướng Giả khàn khàn như thể một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng hắn.
Một luồng khí lạnh nguyên thủy lan tỏa khắp không gian.
Bọn chúng nhìn thấy đôi mắt kia.
Không có tròng trắng, lại không có con ngươi.
Chỉ còn lại hai quả cầu lửa đỏ rực, bốc cháy âm thầm với cường độ đáng sợ.
Đây không chỉ đơn thuần là một “ánh nhìn”.
Đó là một sự phán xét.
Những tên Vực Thẳm Xướng Giả rút lui trong cơn hoảng loạn mù quáng, bước chân loạng choạng và không đều.
"Ngươi……Ngươi rốt cuộc là thứ gì?!"
Đáp lại bọn chúng không phải là ngôn ngữ.
Mà là bằng một tiếng gầm.
Giống như một chiếc chuông đồng khổng lồ bị trọng chùy đánh trúng.
Âm thanh mạnh đến nỗi làm rung chuyển cả không khí——
"Huyết tế huyết thần...... Sọ hiến sọ tọa!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
