Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự trở lại của anh hùng yếu nhất

(Đang ra)

Sự trở lại của anh hùng yếu nhất

나비계곡

Thứ chờ đợi tôi ở cuối hành trình dài ấy không phải là một dấu chấm hết, mà lại là một dấu hồi đoạn.

183 613

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

27 91

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

174 3441

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

69 906

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

63 401

Tearmoon Empire

(Đang ra)

Tearmoon Empire

Nozomu Mochitsuki

“Làm mọi thứ có thể để thoát khỏi lưỡi máy chém!”

467 54738

Tập Hai: Ngọn Lửa Đỏ Thẫm Bị Thời Đại Bỏ Rơi - Chương 107: Tế Phẩm

Chương 107: Tế Phẩm

Nơi cao nhất của Trung tâm Hội chợ và Triển lãm Thành phố Tân Hải là đài quan sát có mái vòm hình bán cầu được bao bọc bởi kính cường lực.

Ngày thường, đứng ở đây sẽ mang đến một tầm nhìn toàn cảnh về sự thịnh vượng nhộn nhịp của thành phố Tân Hải.

Nhưng lúc này, cơn mưa xối xả trút xuống, biến thế giới bên ngoài mái vòm kính thành một màn nước xám xịt vô tận, còn bên trong lại bị cô lập như một hòn đảo hoang vắng.

Mà bên dưới mái vòm ấy, cánh cổng địa ngục đang từ từ mở ra.

Từ hướng của các Sảnh A, B, C và D, bốn vệt máu đỏ sẫm, dày như rắn hổ mang, uốn lượn lên trên dọc theo các hình khắc trên sàn nhà.

Chúng phát ra âm thanh ướt át, như thể đang bơm một loại chất dinh dưỡng ấm áp nào đó, cuối cùng hội tụ về chính giữa bệ đỡ.

Nơi đó, không có hình ngũ giác hay lục giác truyền thống nào được vẽ.

Thay vào đó, là một cảnh tượng quái dị đầy sự báng bổ, được tạo thành từ vô số hình thù méo mó, những thi thể người bị cắt rời.

Sáu nhân vật khoác áo choàng đen, mũ trùm đầu kéo thấp, đứng bất động như tượng ở sáu góc của pháp trận.

Chúng không thắp nến, cũng không bày biện bất kỳ lễ vật nào.

Từ những vệt máu dưới chân chúng, một làn sương đỏ ngọt ngào xen ngấy liên tục bốc lên.

" ——⍙⟒⋏ ⏁⊑⟒ ⌇⏁⏃⍀⌇ ⏃⍀⟒ ⍀⟒⏃⎅⊬......”

Những giọng nói trầm thấp, khàn khàn vọng ra từ bên dưới sáu chiếc mũ trùm đầu không mặt mũi.

Âm thanh đó không lớn, nhưng mang theo lực xuyên thấu kinh người, khiến cả bụi trong không khí cũng phải rung lên.

Ngay cả ba ông trùm của Xích Thành Bang, những kẻ đã quen với cảnh đổ máu, cũng bị dồn vào một góc trước bầu không khí lạnh lẽo đó.

Chúng giống như ba con chuột vô tình lạc vào bàn ăn của một người khổng lồ, quá sợ hãi để đến gần nhưng lại quá say mê không thể bỏ đi.

"...... Ực."

Hổ Ca, kẻ xưa nay luôn coi trời bằng vung, giờ đây lại phải nuốt nước bọt một cách khó khăn.

Đôi mắt của hắn, thường ánh lên vẻ hung tàn, giờ đây dán chặt vào vũng máu sủi bọt, cuộn xoáy ở trung tâm trận địa, phản chiếu một nỗi kinh hoàng nguyên thủy.

"Long, Long Ca......"

Hắn thấp giọng, sợ kinh động những người mặc áo choàng đen kia.

"Ngươi nói...... Đám này...... Ách, những đại sư này...... chúng đã bỏ ra bao nhiêu công sức, thậm chí đối xử với hàng ngàn người như súc vật...... Chúng đang cố gắng triệu hồi ra thứ gì vậy?"

“Chát!”

Trước khi anh ta kịp nói hết câu, một cú tát mạnh vào sau gáy đã giáng xuống.

"Cẩn thận cái miệng của ngươi!"

Long Ca thu tay lại, mặc dù đang quở trách cấp dưới, nhưng mặt hắn cũng có chút tái nhợt, giọng nói thiếu đi vẻ oai phong thường thấy.

"Ngươi nói 'thứ' là sao? Hãy tỏ ra tôn trọng đi chứ! Những vị đại sư đó... Họ là những bậc bất tử thực thụ đã đạt được Đạo! Một tên lưu manh tầm thường như ngươi, chỉ biết chém người thì hiểu cái lông gà!"

Hắn chỉnh lại cổ áo, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng tay lại nắm chặt lan can đến trắng bệch đã tố cáo hắn ta.

"Ca đang nghĩ gì vậy? Quy mô này...… Sức mạnh này......"

Long Ca ngẩn đầu, kinh ngạc trước kết giới bão tố che khuất cả bầu trời.

"Đầu tiên, họ gọi cơn mưa kỳ lạ xuống để làm nhiễu sóng tất cả các tín hiệu trong thành phố, và giờ họ lại đang thực hiện một cuộc hiến tế sống hàng nghìn người......"

"Đây không phải là triệu hồi quái vật. Đây rõ ràng là... mời đến một vị thần!"

Vừa thốt ra từ "thần", trong mắt Long Ca lóe lên vẻ tham lam cuồng tín, như thể hắn đã hình dung ra cảnh mình thống trị thành phố Tân Hải dưới sự bảo hộ của vị thần đó.

"Một vị thần?"

Hổ Ca lùi lại, giọng nói có chút run rẩy.

“So với lần trước……Con quái vật gớm ghiết được tạo ra từ xác của hàng trăm huynh đệ……Còn muốn đáng sợ hơn một vị thần?”

"Nói nhảm!"

Hải Ca, người đang lặng lẽ hút thuốc ở một bên, không thể không lên tiếng.

Hắn ta dập tắt mẩu thuốc lá xuống sàn nhà, giọng khàn đặc:

"Ta tình cờ nghe được đại nhân【Hư Vô】từ người phụ trách liên lạc có vô tình nhắc qua…..."

"Ông ấy nói rằng đống thịt lần trước chỉ là một thí nghiệm thất bại trong mắt họ, nó thậm chí còn chưa chạm đến ngưỡng cửa của thế giới khác."

"Nhưng lần này......"

Hải Ca hít một hơi thật sâu, ánh mắt dán chặt vào vũng máu đang cuộn trào.

"Vị đại nhân đó nói rằng nếu nghi lễ này thành công, thứ bước qua cánh cửa đó......"

"...…Dù chỉ cần một tiếng thở dài của nó thôi cũng đủ để làm đảo lộn toàn bộ thành phố Tân Hải!"

"Ầm ầm ——!!!"

Như để xác nhận lời nói của hắn, một tia sét nhạt xé toạc bầu trời.

Lôi quang chiếu sáng không gian bên dưới mái vòm kính bằng một thứ ánh sáng trắng gớm ghiếc.

Ở trung tâm của trận pháp, vũng máu đang bốc mùi hôi thối và cuộn trào bỗng trở nên tĩnh lặng.

Một mùi hương ngọt ngào, nồng nặc đến ngột ngạt lập tức lấn át mùi máu.

Đó là mùi xạ hương, hoa thối rữa và một thứ dịch cơ thể khó tả, gây ra cảm giác chóng mặt, bồn chồn khó chịu cho bất cứ ai ngửi thấy.

"Nó tới rồi......!"

Long Ca nắm chặt lan can, hai mắt trợn tròn xoe.

Từ dưới vũng máu, một cánh tay nhô lên.

Đó là một cánh tay cực kỳ mảnh mai.

Nó từ từ trỗi dậy từ vũng máu, thanh tao như sự ra đời của thần Vệ Nữ.

Tuy nhiên, khi bám chặt vào mép sàn, lớp da vốn hoàn hảo bỗng nhiên nứt ra, để lộ vô số con mắt màu tím!

Đôi mắt ấy xoáy sâu với khát khao điên cuồng, con ngươi xẻ dọc xuống, như thể chế giễu sự cằn cỗi của thế giới này.

"Xì —— "

Thấy cảnh này, Hổ Ca cùng Hải Ca không hề cảm thấy sợ hãi; thay vào đó, ánh mắt họ đờ đẫn, thở hổn hển như bị ma ám.

Quá đẹp......

Quá hoàn hảo......

Chỉ một cánh tay thôi cũng đủ khiến họ khao khát mãnh liệt muốn quỳ xuống và liếm nó.

Tuy nhiên ——

"......Chậc."

Ngay khi cánh tay chuẩn bị kéo phần còn lại của cơ thể lên, đưa thực thể đẹp đẽ nhưng đáng sợ đó trở thành hiện thực.

Dường như nó mất đi sự nâng đỡ. Lớp da vốn rắn chắc bỗng nhiên bắt đầu tan chảy, biến thành một vũng chất nhầy màu tím bốc mùi hôi thối, trượt trở lại vào vũng máu.

Cảm giác áp lực say đắm cũng biến mất cùng với nó.

"Hả? Chỉ…… Chỉ vậy thôi sao?"

Long Ca, người đang định quỳ xuống, bỗng khựng lại trong tư thế ngồi xổm nửa chừng, trông giống như một chú hề lố bịch.

Xảy ra chuyện gì?

Thần tiên đâu?

Tại sao vừa lộ đầu liền rụt về rồi?

"......Quả nhiên."

Tên mặc áo choàng dài từ từ hạ hai tay đang giơ lên. Giọng nói của hắn ta từ dưới mũ trùm đầu không hề thể hiện sự thất vọng, mà chỉ là sự thờ ơ lạnh lùng, đầy tính toán.

“Chỉ gom nhặt chút tinh thần lực mờ nhạt, ngơ ngác của đám phàm nhân làm vật tế… e rằng muốn dựng nên một thông đạo đủ sức gánh lấy sự giáng lâm của tồn tại kia, vẫn là quá đỗi miễn cưỡng sao?”

Hắn quay người lại, đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm vào ba tên đang run rẩy của Xích Thành Bang.

"Phàm nhân."

“Dạ……Dạ có!”

Long Ca giật mình một cái, bỏ qua phẩm giá của một ông chủ, hắn vội vã chạy tới, cúi gập người đến nỗi thắt lưng gần chạm sàn.

"Đại sư...... Không, Đại nhân! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Là có chổ nào gây ra sai sót sao?"

"Sai sót?"

Tên mặc áo choàng liếc nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lùng.

"Ta vừa cảm nhận được rằng những con mắt mà bọn ta đặt trong các hành lang đang bị phá hủy một cách nhanh chóng."

"Cô Gái Phép Thuật mà bọn ta đã chỉ định là 'Tế phẩm then chốt'...... cô ta đã không rơi vào giấc ngủ sâu như kế hoạch. Cô ta không phải là con cừu bị dẫn đến lò mổ như bọn ta dự đoán."

"Cái gì? Con nữ yêu quái đó vẫn còn đứng vững sao?!"

Sắc mặt Long Ca cực kỳ hoảng sợ, hắn ta vội vàng lau mồ hôi lạnh trên trán và lắp bắp giải thích.

"Điều đó không thể nào xảy ra được, thưa đại nhân! Tôi đã ra lệnh cho người của tôi đã bỏ thuốc an thần cực mạnh vào tất cả sushi và đồ uống! Kết hợp với những bào tử【Mê âm sứa】mà ngài thả ra...... đừng nói đến một bé gái, ngay cả một con voi châu Phi cũng phải bất tỉnh!"

"......Điều này đơn giản chứng minh rằng ngay cả Cô Gái Phép Thuật yếu nhất cũng sở hữu sức chịu đựng vượt xa người thường."

Tên mặc áo choàng cũng không trách Long Ca, thay vào đó chọn cách phân tích bình tĩnh,

"Ta vốn muốn cho những tín đồ bên dưới bắt sống cô ta và đưa đến tê đàn này. Thân thể thuần khiết, tràn đầy linh năng của cô ta được dùng làm 'vật chứa' cho sự giáng lâm của vị thần tiên kia xuống thế gian này."

Nói đến đây, trong giọng nói của hắn thoáng chút tiếc nuối,

"Thật đáng tiếc...... vì không thể bắt sống được cô ta......"

Tên mặc áo choàng giơ tay lên, một quả cầu hắc quang mờ ảo tụ lại ở đầu ngón tay ông ta.

"Vậy thì bọn ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giết cô ta và trực tiếp lấy linh hồn của ả để lấp đầy khoảng trống cuối cùng trong nghi lễ."

"Mặc dù một linh hồn phân mảnh không thể sánh được với một thể xác còn sống hoàn hảo...... Nhưng nó sẽ đủ để cho vị thần tiên đó hiện thân thành một hình dạng khác."

"Giết cô ta?"

Long Ca sửng sốt một chút, nhưng trước khi hắn kịp hiểu họ sẽ làm thế nào.

"Xì ——!!!"

Một tiếng gió rít chói tai xé toạc không khí, làm át đi tiếng mưa xối xả và thậm chí cả những lời tụng niệm kỳ lạ!

Một vệt sáng màu hồng hoa anh đào, rực rỡ đến mức chói mù mắt, giáng xuống như một ngọn giáo phán xét của thần thánh!

BÙM ——!!!!!

Quang tiễn chạm đất và phát nổ ngay lập tức!

Một nguồn linh năng đáng sợ bùng phát từ điểm va chạm, lan tỏa ra ngoài thành một làn sóng dữ dội!

Sàn đá cẩm thạch cứng ngắc vỡ vụn như đậu phụ dưới tác động của cú va chạm. Vô số mảnh đá vỡ vụn, bị sóng xung kích đẩy đi, khiến mọi thứ xung quanh bay tứ tung.

“Khụ khụ...... Khục......”

Long Ca bị vụ nổ hất văng về phía sau, đập mạnh vào lan can. Hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị xáo trộn.

Ôm lấy lồng ngực đang đau nhức, hắn ta cố gắng bò dậy khỏi mặt đất, tai ù đi với tiếng ù chói tai.

"Tiểu Hổ...... A Hải......?"

Theo bản năng, hắn ta nhìn về phía chỗ hai người đàn ông vừa đứng.

Hai người đàn ông bằng xương bằng thịt vẫn còn ở đó cách đây một khoảnh khắc.

Nhưng bây giờ chỉ còn lại một miệng hố cháy đen kịt.

Ở rìa hố là những mảnh thịt bốc khói không thể nhận dạng và những tàn chi bị cắt rời nằm rải rác.

Một cánh tay bị đứt lìa rơi ngay dưới chân Long Ca, đó là cánh tay của Hổ Ca và chiếc đồng hồ vàng mà hắn yêu quý vẫn còn đeo trên cổ tay.

“Ọe ——”

Cảm giác kinh hoàng và buồn nôn tột độ ập đến. Hai chân Long Ca mềm nhũn, trực tiếp quỳ trên mặt đất, dạ dày quặn thắt dữ dội.

Chết?

Cứ như vậy……Mà không còn?

Thậm chí không còn nguyên vẹn một cái thây nào?!

"......Thật là một cách sử dụng linh năng đầy thô bạo."

Tuy nhiên, tên cầm đầu mặc áo choàng đen lại hoàn toàn không hề hấn gì.

Một kết giới vô hình mờ ảo hiện ra trước mặt hắn, ngăn chặn cú va chạm hủy diệt.

Hắn chậm rãi quay đầu, đôi mắt đen như mực xuyên qua lớp bụi mù mịt hướng về phía tàn tích của lối vào.

Năm tên mặc áo choàng còn lại cũng ngừng chuyển động, ánh mắt chết chóc của bọn chúng đều hướng về cùng một phía.

“Cộp, cộp, cộp……”

Tiếng bước chân dòn dã vang vọng từ trong đám bụi.

Khi khói dần tan, bốn bóng người hiện ra như những nữ thần Valkyrie bước ra từ chiến hỏa, hiện diện trước mắt bọn chúng.

Đi ở hàng đầu là cô gái mặc chiếc váy xếp tầng màu hồng trắng, cầm trong tay thủy tinh trường cung.

Gấu váy của cô bị khói lửa hun đen, hai bím tóc từng hoàn hảo giờ hơi rối bù, thế nhưng trong đôi mắt cô ấy thì lại đốt lên ngọn lửa giận dữ.

"Ngươi muốn giết lão tử?"

Lâm Vũ chậm rãi giương trường cung, mũi tên chĩa thẳng vào đầu tên mặc áo choàng.

"Ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì?!"

Lời còn chưa dứt, đầu ngón tay cô buông lỏng. Một mũi tên linh năng thứ hai được tiếp thêm sức mạnh từ cơn thịnh nộ của cô mà bắn mạnh ra!

“Vút——!!!”

Mũi tên xé toạc không khí, nhắm thẳng vào khoảng không giữa hai mắt của tên mặc áo choàng.

"Hừ...... Trò ảo thuật."

Thậm chí còn không chớp mắt hắn ta chỉ vẫy tay một cách hờ hững.

“Vù——”

Một tấm kính mang ánh sáng tím quỷ dị đột nhiên hiện ra chắn trước mặt hắn mà không hề báo trước.

Thứ quang tiễn kia mạnh đến mức có thể phá vỡ bê tông cốt thép đã chiếu vào tấm kính, hoàn toàn không có vụ nổ, mà là giống như ánh sáng chiếu vào tấm gương, mang theo dị quang mà trở về!

"Cái gì?!"

Lần này, chính đồng tử của Lâm Vũ co lại vì kinh ngạc.

Cảm giác thế nào khi chính quang tiễn được bắn toàn lực của mình bị phản lại?

Cô không muốn biết.

Nhưng luồng khí ngột ngạt của cái chết đang ập đến khiến cô lập tức đông cứng người, không kịp né tránh.

Thôi xong......

Tôi sắp bị chính đòn tấn công của mình làm nổ chết sao?!

BÙM——!!!

Một vụ nổ mang tiếng động trầm đục, nặng nề vang lên cách cô chưa đầy nửa mét!

Nhưng cơn đau mà cô sắp tiếp nhận đã không bao giờ đến.

Lâm Vũ vô thức mở mắt ra và thấy một chiếc khiên màu xám than đứng vững chãi trước mặt mình.

Đằng sau chiếc khiên, một dáng người cao lớn cầm một chiếc khiên nặng bằng một tay, giữ vững tư thế phòng thủ điềm tĩnh, trông như thể thuộc về trang bìa của một tạp chí thời trang.

"Băng Tỷ?!"

Lâm Vũ trợn to hai mắt, cô chỉ vào chiếc khiên linh khí khổng lồ trong tay Trần Băng, giọng nói run run,

"Không phải...... Mấy người không phải nói là...... Không mang theo thiết bị biến thân sao?!"

"Bọn chị chỉ muốn cho em cơ hội thực hành thôi,"

Trần Băng bình tĩnh nói khi thu chiếc khiên lại.

"Chẳng phải em đã nói là muốn chứng tỏ bản thân với bọn chị sao? Dựa trên điều này, như Tình-chan vẫn thường nói......"

"Em vẫn còn một chặng đường dài phía trước——"

Lúc này, Yoruno Hotaru cũng đã hoàn thành quá trình biến thân của mình.

Hai cánh tay máy khổng lồ bằng đá obsidian hiện ra từ hư không, lơ lửng bên cạnh cô, bề mặt chúng phát ra ánh sáng xanh ma quái.

Chất liệu công nghiệp nặng, thấm đẫm tính thẩm mỹ của bạo lực, tạo nên một sự tương phản kỳ quái nhưng chết người với cô gái nhỏ nhắn trong chiếc váy Gothic Lolita.

"Tuy nhiên......"

Yoruno Hotaru điều khiển các cánh tay máy, uốn cong những ngón tay kim loại khổng lồ với một loạt tiếng phát ra “cạch cạch” .

“Cấp bậc của con BOSS này không phải một mình em có thể xử lý được.”

"Trời ạ...... Lẽ ra chị phải nói sớm hơn chứ! Em đã hao phí quá nhiều linh năng vì chuyện này!"

Lâm Vũ không kìm được mà than thở, nhưng cuối cùng gánh nặng trong lòng cô cũng được trút bỏ.

Mặc dù bực mình vì bị các tiền bối đối xử như tân binh, cô ấy vẫn phải thừa nhận......

Được các tiền bối kề vai sát cánh, mang lại cho cô ấy cảm giác an toàn vô cùng lớn!

“Ngại quá, thật sự thì tôi không mang theo vũ khí đâu nha~”

Lý Tình đứng gần đó lè lưỡi,cười khúc khích nói,

"【Xích Hồ Chi Nha】của tôi to quá. Nếu tôi mang nó vào hội chợ Anime, chắc chắn các bác bảo vệ sẽ tịch thu mất! Cho nên...... tôi không nói dối đâu~"

“……”

Nhìn những cô gái phép thuật trò chuyện và hồi tưởng như thể không có ai khác ở đó, hoàn toàn phớt lờ hắn ta...

Tên khoác áo choàng ở phía xa chậm rãi siết chặt hai tay dưới vạt áo.

"Ngạo mạn……Lũ Thiếu Nữ Phép Thuật các ngươi!"

Vào lúc đó, Long Ca, người đang quỳ trên mặt đất, cuối cùng từ trong nỗi sợ kinh hoàng mà lấy lại hồn phách.

"A——A a a——Tiểu Hổ! A Hải!!!"

Trông hắn như một kẻ điên, ôm chặt lấy cánh tay bị đứt lìa, đôi mắt hắn bắt đầu đỏ lên, chuyển sang màu đỏ rực đầy giận dữ.

"A a a a ——!!!"

Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, mặt méo mó dữ tợn quát vào mặt tên mặc áo choàng:

"Đại sư! Đại sư ngài không phải là thần tiên sao?! Ngài nhanh ra tay đi! Giết chúng! Giết chết lũ khốn nạn đó! Bắt chúng phải đền mạng cho đệ đệ của tôi đi!!!"

"Đền mạng?"

Tên mặc áo choàng cúi xuống, liếc nhìn hắn ta một cách lạnh lùng.

Trong ánh mắt ấy không hề có chút thương hại nào, chỉ có sự thờ ơ như đối với một vật dụng dùng một lần.

"Vì ngươi có khát vọng báo thù mãnh liệt như vậy…..."

Tên mặc áo choàng chậm rãi đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng gõ vào trán đầy gân xanh của Long Ca.

"Vậy ta liền...... Thành toàn cho ngươi."

"Cái…… Ách——!!!"

Ngay giây tiếp theo, một luồng năng lượng màu tím kỳ lạ tràn ra từ ngón tay đó, điên cuồng rót vào đại não của Long Ca!

"A a a a a——!!!"

Long Ca phát ra một tiếng thét thảm thiết, nhưng âm thanh nhanh chóng biến thành tiếng động man rợ.

“Nhóp nhép…… Nhóp nhép……”

Âm thanh ghê rợn của những khúc xương xê dịch vang vọng khắp không gian.

Cơ thể của Long Ca bắt đầu phồng lên dữ dội như một quả bóng bị bơm quá căng, ngay lập tức xé toạc bộ vest đắt tiền của hắn ta.

Xương sống của hắn phồng lên một cách bất thường, xé toạc lớp da trên lưng, từ bên trong chui ra bốn chi có lông cứng giống như chân đốt!

Xương mặt của hắn bắt đầu xoắn vặn vẹo kéo dài ra, hàm dưới tách ra thành những chiếc xương sắc nhọn, phát ra tiếng lách cách.

Chỉ trong vài giây.

Ông trùm kiêu ngạo một thời của Xích Thành Bang đã hoàn toàn biến đổi thành một quái vật kinh dị, nửa người nửa nhện!

"Gàào oo o o——!!!"

Nằm rạp trên mặt đất, sáu con mắt của nó bừng lên ánh sáng đỏ rực, dán chặt vào Lâm Vũ và những tiền bối của cô. Từ hàm của nó chảy xuống vài giọt nước bọt có tính ăn mòn.

"Lên đi."

Tên mặc áo choàng thu tay lại, như thể đang thả một con chó săn hung dữ,

"Xé nát bọn chúng!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Long Ca, tớ chọn cậu