Nữ Vương đại nhân chính là Cố Thanh, Cố Thanh chính là Nữ Vương đại nhân.
Đây là biệt danh Tần Nhân đặt riêng mang tính chất trêu chọc cho chị gái đang học thạc sĩ của mình.
Vẫn nhớ Lỗ Thụ Nhân từng nói: "Điện thoại của ai trên đời cũng có thể không nghe, có lẽ chỉ có của Cố Thanh là không nghe cũng không được."
Từ ngày còn nhỏ ở cô nhi viện kết làm chị em nuôi nương tựa vào nhau mà sống với Cố Thanh, Tần Nhân gần như chưa từng bỏ lỡ bất kỳ cuộc điện thoại nào của cô ấy, trừ trường hợp đặc biệt.
Lúc này cũng vậy.
"Alo?"
"Tần Nhân."
Giọng cô gái trong ống nghe tuy rất dễ nghe, nhưng giọng điệu lại có vẻ hơi lạnh lùng thờ ơ.
Tần Nhân đã quen với điều này:
"Sao vậy chị?"
"Tần Nhân, chị vừa nhận được một tin nhắn, là mã xác nhận gửi nhầm."
"Mã xác nhận...gửi nhầm?"
Điện thoại thời nay, mỗi ngày nhận vài mã xác nhận gửi nhầm chẳng phải rất bình thường sao?
"Tần Nhân, em có biết là mã xác nhận của cái gì không?"
Tần Nhân đương nhiên không biết, anh ta còn đang định hỏi đây.
"Là tin nhắn đăng ký của Trân Ái Võng."
Cố Thanh vẫn thờ ơ, chỉ là tốc độ nói hơi nhanh hơn một chút:
"Trân Ái Võng, trang web mai mối. Tần Nhân, có phải khi em đăng ký trên máy tính ở nhà thì nó tự động điền số điện thoại của chị không?"
"Em á? Mai mối á?"
Tần Nhân cười khẩy một tiếng, cứ tưởng chuyện gì to tát.
Xem ra bất kể có huyết thống hay không, chị gái trên đời đều như nhau, không ngại dùng trái tim buôn chuyện nhất để suy đoán em trai mình…
"Chị à, chị hiểu em mà, trước hết về chuyện mai mối này thì thật ra…"
"Em còn chưa trả lời chị."
Giọng điệu lạnh lùng bắt đầu trở nên gay gắt.
"À thì, em chẳng phải đang nói đó sao, đúng như người ta nói…"
"Em bớt cái kiểu cười cợt đi!"
Tần Nhân vậy mà còn có tâm trạng đùa cợt, thế là một tiếng sụt sịt yếu ớt cuối cùng cũng không giấu được mà bật ra:
"Nói đi! Rốt cuộc có phải em đăng ký không!"
"..."
Dựa vào kinh nghiệm mười mấy năm, Tần Nhân biết Cố Thanh có lẽ thật sự nóng nảy rồi nên vội vàng nghiêm mặt nói:
"Đương nhiên không phải! Chị à, nếu em…"
"Tần tiên sinh."
"?"
Tần Nhân đang giải thích thì Bạch Khiết cũng từ lầu hai đi xuống, vẫn là nụ cười chuyên nghiệp lộ tám răng:
"Vì anh kiên trì với lựa chọn của mình, vậy hy vọng những lời tôi vừa nói là thừa thãi, chúng ta hữu duyên gặp lại nhé."
"Ồ…ồ, hữu duyên gặp lại…"
Tần Nhân nắm lấy tay Bạch Khiết vừa đưa tới, mắt chớp hai cái sau đó dần dần mở to và lập tức ôm chặt ống nghe điện thoại:
"Chị đừng hiểu lầm! Em thề! Vừa nãy đó chỉ là… Alo? Chị? Cố Thanh! Thanh Nhi!"
Tút tút tút——
Điện thoại đã cúp máy.
...
Cùng lúc đó, trong một phòng học nào đó ở tòa nhà Minh Tín của Đại học Giao thông cách đó rất xa.
Một thân hình nhỏ nhắn tựa vào cửa sổ, hai tay nắm chặt trước bụng đang nắm mạnh một chiếc điện thoại Vivo đời cũ màu trắng, ngón tay thon dài liên tục nhấn nút âm lượng lỏng lẻo trông có vẻ bực bội khó hiểu.
"Đồ lừa đảo..."
Môi cô dường như mấp máy một chút, còn đôi mắt cô xuyên qua vài lọn tóc mềm mại bay phất phơ nhìn về phía cây bạch dương bên sân vận động ở đằng xa, có hơi thất thần và lấp lánh một lớp nước mỏng.
Còn thề thốt...
Ha ha.
Hồi đại học chẳng phải cậu ta cũng thề là sẽ không yêu đương sao...
"Sao vậy Cố Thanh?" Ngoài phòng học, một người phụ nữ trung niên với mái tóc uốn lượn sóng lớn màu đỏ rượu ôm một chồng tài liệu đi vào.
"Không có gì." Bóng người bên cửa sổ quay lại. "Cô Trương, em đã viết xong bài phân tích rồi, gửi qua QQ cho cô để cô xem thử nhé."
"Ừm, được."
Người phụ nữ ngồi xuống, vừa mở QQ vừa dùng ánh mắt nghi hoặc lén liếc nhìn học sinh trước mặt một cái.
Lạ thật...
Sao hình như có tiếng hít mũi...
Con bé này bị cảm rồi sao?
——————————
Ở một bên khác, gần Long Hồ Tiểu Khu.
"Đáng ghét! Cái con nhỏ họ Bạch này đúng là đồ hại người! Chúc mày ra đường gặp A Bân..."
Tần Nhân rời khỏi Phượng Nhã Trà Lâu và đi siêu thị một chuyến, lúc này đang đi ra từ cửa Walmart, những giọt mồ hôi lớn lăn dài trên trán làm mờ tầm nhìn khiến đôi mắt vốn dĩ u sầu càng thêm u uất.
"Con mèo quỷ quái đó cũng vậy, ngày nào cũng ăn nhiều hơn cả mình..."
Tay anh xách một túi lớn thức ăn cho mèo và cá khô, trong ngày nghỉ bù hiếm hoi này lại phải làm chân khuân vác.
Đội nắng chang chang mãi mới về đến cổng khu dân cư, khao khát điều hòa của Tần Nhân đã như kiến bò trên người.
"Cháu bé đừng chạy lung tung nhé, cẩn thận ngã đấy."
Người bảo vệ ở cổng khu dân cư rất hòa nhã, Tần Nhân ngẩng đầu nhìn một cái thì thấy hình như đang khuyên nhủ một cô bé xông vào đám đông định vượt cổng kiểm soát.
"Ối trời ơi! Sao lại còn cắn người chứ!"
Tình hình có vẻ không suôn sẻ chút nào, tiếng ồn ào nổi lên, người bảo vệ ôm bàn tay phải đeo găng trắng nhăn nhó mặt mày.
Tần Nhân qua lớp mồ hôi đọng trên lông mi lờ mờ thấy một bóng dáng nhỏ xíu màu trắng khom lưng lách qua cổng kiểm soát rồi lẻn vào khu dân cư.
Hừm, đồ nhóc quỷ…
Trong lòng anh ta khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi bụng đột nhiên kêu réo, lúc này mới nhớ ra mình từ tối qua tăng ca xong đến giờ gần một giờ chiều vẫn chưa ăn gì.
Người là sắt, cơm là thép, Tần Nhân xách đủ thứ lỉnh kỉnh ghé tiệm rau bên cạnh mua một bó mì sợi. Mãi đến khi mua xong và vào khu dân cư rồi đến tầng 17 nơi căn hộ của mình, Tần Nhân lại kinh ngạc phát hiện trước cửa nhà mình có thêm một đống gì đó.
Đen trắng xen kẽ cuộn tròn thành một cục, hệt như một viên bánh trôi khổng lồ bị lộ nhân.
"..."
Tần Nhân lại gần liếc mắt nhìn, viên bánh trôi động đậy.
Thì ra là một người đang ngồi xổm.
Tóc đen tuyền, áo trắng tinh, một thân hình chừng mười hai mười ba tuổi cứ thế dụi mắt đứng dậy.
...
Đây là một cô bé cực kỳ xinh đẹp.
Ngũ quan tinh xảo lạ thường, thân hình cũng có vẻ mềm mại và cân đối hiếm thấy ở những người cùng tuổi. Mái tóc đen dài buông xõa đến ngang eo mảnh mai, chiếc váy liền màu trắng mang nét cổ kính thêu một vòng hoa văn bạc nhạt khoét rỗng lấp lánh chói mắt.
Mà thứ còn chói mắt hơn là một đoạn bắp chân thon thả trắng nõn lộ ra dưới vạt váy.
Đôi chân như vậy, Tần Nhân cả đời chỉ mới thấy qua hai lần.
Một lần là trong mơ, một lần là trong đoạn CG của một trò chơi nào đó.
...
Cùng tầng sao?
Tần Nhân nhận ra cô bé chính là đứa trẻ đã vượt cổng kiểm soát lúc nãy, nhưng lại xuất hiện ở đây, chẳng lẽ là con nhà hàng xóm?
Tần Nhân cúi đầu nhìn hai bàn chân nhỏ trắng nõn và trần trụi không đi giày của cô bé:
"Này, em từ đâu đến vậy?"
Cô bé không trả lời câu hỏi này mà cảnh giác đánh giá Tần Nhân cùng túi thức ăn cho mèo và cá khô trên tay anh ta, rồi hỏi ngược lại anh ta một câu:
"Ngươi là phàm nhân ngu xuẩn sao?"
"..."
Vừa mở miệng đã thấy bệnh chuuni tái phát rồi.
Tần Nhân không biết trọng tâm câu hỏi này nằm ở chữ "ngu xuẩn" hay "phàm nhân" nên suy nghĩ một lát rồi đáp:
"Ta là phàm nhân không ngu xuẩn."
Trong mắt cô bé chợt lóe lên một tia nghi hoặc, dường như vì không thể tin được trên đời này lại có phàm nhân không ngu xuẩn.
"Vậy ngươi là phàm nhân kiêu ngạo sao?"
"Cũng không phải."
Khi Tần Nhân nói lời này, anh vô thức sờ lên vết ấn hình chữ thập màu trắng nhạt trên xương quai xanh của mình.
Ừm, Thánh Ngân không có phản ứng…
Xem ra đối phương không phải Ma Duệ.
Không phải Ma Duệ nhưng lại không nói tiếng người…
Trong ấn tượng của anh, gần đây có mấy bộ phim tiên hiệp rất hot, trẻ con đều dễ bị ảnh hưởng bởi tivi nên cô bé trước mắt này chắc là một trường hợp điển hình rồi.
"Bạn nhỏ ơi, em…"
"Bạn nhỏ?"
Thái độ tự dưng nhận vơ làm bạn bè của Tần Nhân khiến cô bé có vẻ hơi bất mãn, sau khi dời ánh mắt có chút dao động khỏi túi thức ăn cho mèo và cá khô thì cô bé kiêu ngạo hất cằm lên:
"Ngươi mới là bạn nhỏ, phàm nhân nhỏ bé mà cũng dám coi thường bản tọa sao?"
Bản tọa?
Không ngờ giọng điệu nhập vai lại chuẩn đến thế, Tần Nhân hơi ngẩn ra một chút.
"Hừm hừm~"
Cô bé dường như rất hài lòng với phản ứng của Tần Nhân nên hai tay chống nạnh rồi bỗng nhiên bắt đầu đắc ý:
"Nói thế này đi, loại người nhỏ bé như ngươi gặp bản tọa đáng lẽ phải gọi một tiếng bà cụ nội mới phải chứ~"
"..."
"Thế nào? Có muốn thử gọi xem sao không~?"
"..."
Mặt Tần Nhân lập tức đen lại.
Đúng là đồ nhóc quỷ mà.
"Con nhóc hư hỏng này, ba mẹ cô đâu?"
"Trời sinh đất dưỡng, không ba không mẹ."
Cũng hiếu thảo ra phết nhỉ.
“Thôi được rồi, mau về nhà đi.”
Tần Nhân mất hết kiên nhẫn:
“Còn chạy lung tung chân đất nữa là tôi báo cảnh sát đấy nhé.”
?
Cô bé kỳ quái chớp chớp mắt tỏ vẻ ngạc nhiên trước lời “báo cảnh sát” của Tần Nhân.
Không hổ là phàm nhân ngu ngốc.
Sao lại có sở thích kỳ quái như vậy chứ?
Nhưng đây cũng là một cơ hội, cô bé khẽ nhíu đôi mày thanh tú, dường như đang cân nhắc chuyện gì đó khó xử.
Tần Nhân mặc kệ cô bé mà cắm chìa khóa vào ổ, còn chưa kịp vặn thì cô bé đột nhiên như đã quyết tâm chuyện gì đó liền níu lấy vạt áo anh:
“Được!”
“?”
“Ôm thì ôm!”
“???”
Giọng điệu dũng cảm xen lẫn chút non nớt rụt rè khiến Tần Nhân nghe mà ngẩn người.
“Phàm nhân, chẳng phải ngươi muốn ôm sao? Bổn tọa có thể cho ngươi ôm nhưng với điều kiện ngươi phải cho ta vào…vào…”
Cô bé liếc nhìn cánh cửa chống trộm nhà Tần Nhân:
“…Vào trong động thiên của ngươi.”
“Động thiên?”
“Phải.”
Cô bé vẫn còn hơi khó hiểu mà lẩm bẩm:
“Phàm nhân mà cũng có động thiên, tuy linh khí mỏng manh nhưng đúng là thần kỳ thật…”
“Tôi thấy đầu óc của cô còn thần kỳ hơn đấy.”
Lúc thì “phàm nhân”, lúc thì “bổn tọa”, giờ lại còn “động thiên” với cả…“linh khí”?
Vậy là cô nhóc này định diễn trọn vai với mình đây nhỉ?
Tần Nhân không khỏi kiểm tra lại thánh ngân trên người mình, sau khi xác nhận đối phương đúng là không phải Ma Duệ thì anh bắt đầu cảm thấy hơi đau đầu:
“Này, rốt cuộc cô có về nhà không?”
“Muốn về.” Cô bé gật đầu, “Nhưng bổn tọa cũng không biết về bằng cách nào.”
Lạc đường à?
Tần Nhân lấy điện thoại ra rồi mở bản đồ Baidu:
“Nói đi, nhà cô ở đâu?”
“Vạn Yêu Đại Lục, Lưu Vân Tông.”
“Vạn Yêu Đạ…”
Tần Nhân gõ được ba chữ thì ngón tay khựng lại rồi xóa sạch khung tìm kiếm.
“…”
Lông mày anh càng lúc càng nhíu chặt. Anh nhìn chằm chằm cô bé một lúc, những lời Bạch Khiết nói buổi trưa dần hiện lên trong đầu. Dần dần, một cảm giác chẳng lành bắt đầu dâng lên trong lòng anh:
“Này…”
“Hửm?” Cô bé nghiêng đầu.
“Cô…có phải là người của thế giới này không…”
“Không phải. Đã nói rồi, bổn tọa đến từ Vạn Yêu Đại Lục.”
Cô bé lại đắc ý, một tay kiêu hãnh đặt lên bộ ngực nhỏ mềm mại của mình:
“Hơn nữa bổn tọa cũng không phải người, bổn tọa là Thượng Tiên đại nhân tôn quý nhất của Lưu Vân Tông đó~”
Trân Ái Võng aka zhenai.com là nền tảng môi giới hẹn hò và hôn nhân bên Trung Quốc A Bân là đang nhắc đến bộ truyện khiêu dâm tên là Thiếu niên A Bân. Ở đây mang ý nguyền rủa người ta gặp điều xui xẻo Nhỏ nghe nhầm chữ báo trong báo cảnh sát (报警) thành chữ bão (抱) nghĩa là ôm Thụ Nhân là tên khai sinh của nhà văn Lỗ Tấn