Thế giới song song.
Ngày 25 tháng 6, thứ Bảy, Dung Thành.
Bầu trời cao trải rộng một màu xanh biếc như biển cả, những đám mây cuộn tơi như bông và xếp lớp như vảy tựa như những đóa bọt biển bị sóng đánh dạt vào bờ.
Mặt trời chói chang giữa trưa mười hai giờ như lửa đốt, cái nóng hầm hập dính nhớp tràn ngập không khí khiến người ta cảm giác như đang tắm trong slime, toàn thân khó chịu.
“Slime à… cũng lâu lắm rồi không gặp lại tụi nó.”
Bước đi trên con phố hơi vắng vẻ, Tần Nhân ngậm một điếu thuốc lá Esse dành cho nữ, dường như nhớ về những cố nhân đáng yêu nào đó mà lẩm bẩm một mình có chút lơ đãng.
……
Mười phút sau, anh ta từ từ nhả ra một vòng khói thuốc, bước chân dừng lại dưới một quán trà.
Phượng Nhã Hương Trà.
Tần Nhân ngẩng đầu, tấm biển hiệu quán trà lấp lánh dưới ánh mặt trời phản chiếu.
Phượng Nhã…
Sao không phải Long Nhã?
Ám chỉ là chỉ có phụ nữ mới nhã nhặn, đàn ông thì không nhã nhặn ư?
Tần Nhân nghĩ đến đây liền run rẩy khắp người, giữa trời nóng bức mà toàn thân toát mồ hôi lạnh và tay chân lạnh ngắt, lập tức cảm thấy mát mẻ hơn một chút. Rồi anh dụi tắt điếu thuốc, bước vào và đi thẳng lên lầu hai.
“Gần cửa sổ. Túi xách màu đen”
Vào quán trà, Tần Nhân liếc nhìn tin nhắn nặc danh trên điện thoại thì liền lập tức tìm thấy người phụ nữ được miêu tả ở góc phòng.
“Chào cô, xin hỏi cô là Bạch Khiết phải không?”
“Ừm ừm, anh là Tần Nhân phải không?”
Tần Nhân bước tới chào hỏi và Bạch Khiết cô nương đứng dậy đáp lời, nụ cười đoan trang tự nhiên nhưng cằm và gò má hơi cứng đờ, có cảm giác ít nhiều đã qua dao kéo.
Ngược lại, ấn tượng đầu tiên của Tần Nhân đối với Bạch Khiết thì gần như hoàn hảo.
Mày kiếm mắt sao, ngọc thụ lâm phong.
Dáng người đoan chính, quần áo chỉnh tề.
Đặc biệt là ánh mắt mang nét u sầu tự nhiên, trông cứ thấp thoáng phong thái của Keanu Reeves.
Có lẽ trong thế giới mà tiểu cún con tràn lan này thì ‘ông chú u sầu’ đã không còn thị trường, nhưng theo Bạch Khiết thấy thì vẻ ngoài của Tần Nhân lại vừa vặn chạm đúng ‘xp’ của cô.
————————————
Trước mặt hai người, mỗi người có một tách trà Long Tỉnh đã được gọi sẵn. Tần Nhân vì nóng mà khát khô cổ nên liền cầm lên uống trước, ngược lại Bạch Khiết vẫn còn khách sáo vài câu:
“Nghe danh Tần tiên sinh đã lâu…”
“Khụ!… Khụ khụ!…”
“?”
Vừa mở miệng, Tần Nhân đã ho sặc sụa khiến Bạch Khiết ngẩn người.
“Không sao, không sao đâu…”
Tần Nhân liên tục xua tay, cũng không tiện nói thẳng rằng mình đã nghe nhầm thành “91 Tần tiên sinh”, bèn chủ động tiếp lời:
“Vậy thì thủ tục nghỉ hưu của người trừ tà như tôi là do cô phụ trách sao?”
“Ừm, đúng vậy.”
Thấy Tần Nhân đi thẳng vào vấn đề, Bạch Khiết cũng không khách sáo nữa mà để lộ nụ cười chuyên nghiệp với tám chiếc răng:
“Trước tiên xin tự giới thiệu, tôi là Tân Trưởng phòng Trừ tà của Cục Quản lý Không gian. Tần tiên sinh, về những điều cần lưu ý khi người trừ tà nghỉ hưu, tôi có cần thông báo cho anh không?”
“Không cần đâu.”
Tần Nhân xua tay:
“Tôi đã tăng ca đêm cả tháng trời, hôm nay khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ bù, tôi còn phải đi mua thức ăn cho mèo và xem phim các thứ nữa nên chúng ta nhanh gọn lẹ đi.”
Người trừ tà cũng là người, tuy âm thầm trừ tà nhưng bề ngoài là nô lệ cho công ty thì vẫn phải làm nô lệ cho công ty.
Dù sao thì hợp đồng của Cục Quản lý Không gian toàn là hợp đồng bá vương, dựa vào chút trợ cấp tượng trưng hàng tháng của cục thì còn không đủ để đăng ký thành viên trên các nền tảng lớn nữa là.
Bạch Khiết liền bắt đầu lấy từ trong túi xách ra các loại biểu mẫu, bút ký, bút ghi âm các thứ.
Vừa lấy, cô vừa không khỏi có chút tò mò:
“À…Tần tiên sinh?”
“Hửm?”
“Anh tăng ca ghê vậy, thường ngày làm công việc gì thế?”
“Công việc à…”
Tần Nhân nheo mắt lại uống một ngụm trà:
“Lập trình viên, cô từng nghe chưa?”
Bạch Khiết gật đầu:
“Ừm, hói đầu ấy mà.”
“996, cô từng nghe chưa?”
“Ừm, phúc báo ấy mà.”
Bạch Khiết liếc nhìn đỉnh đầu Tần Nhân:
“Nhưng anh đâu giống lập trình viên?”
“Tôi với lập trình viên là anh em cùng hội cùng thuyền, tôi tốt nghiệp ngành kiến trúc và làm việc ở viện thiết kế, hiện tại là 907.”
907, 12 cộng 12 trừ 9 nhân…
Bạch Khiết nhẩm tính trong lòng một lúc nhưng không rõ liền không bận tâm nữa, cô mở bút ghi âm và hắng giọng rồi bắt đầu xác nhận một số thông tin cơ bản với Tần Nhân:
“Họ tên.”
“Tần Nhân, chữ Tần trong Tần Thủy Hoàng, chữ Nhân trong hạnh nhân.”
“Tuổi.”
“23.”
“Anh làm người trừ tà được bao lâu rồi?”
“Từ năm hai đại học đến giờ… Khoảng 4 năm, hợp đồng ký với cục của cô cũng là 4 năm.”
Bốn năm trong nghề trừ tà đã được xem là một lão làng. Bởi vì đây là một nghề đầy rủi ro, không có nhiều người trừ tà làm được bốn năm mà vẫn lành lặn cả tay chân lẫn tinh thần.
"Vậy lý do nghỉ hưu là gì?"
"Đơn giản thôi, vốn dĩ đây chẳng phải công việc gì tốt đẹp. Hơn nữa, sau khi tốt nghiệp và đi làm được hơn một năm thì tôi ngày càng bận rộn, ở nhà lại còn phải chu cấp cho chị gái đang học cao học. Thế nên bây giờ tôi chỉ muốn chuyên tâm làm một 'nô lệ công ty' bình thường, tích góp chút tiền đặt cọc mua nhà."
Tần Nhân thong thả nói rồi rút ra một điếu thuốc lá:
"Cô có phiền không?"
"Cứ tự nhiên."
Bạch Khiết thuộc số ít những người phụ nữ thích đàn ông hút thuốc, còn Tần Nhân lại là số ít những người hút thuốc mà vẫn giữ được hàm răng trắng sạch.
Trắng sạch, Bạch Khiết...
Chẳng lẽ là lương duyên?
Bạch Khiết chợt nảy ra một ý nghĩ chơi chữ, cô xoay cây bút ký trên đầu ngón tay:
"Xin hỏi dị năng của Tần tiên sinh là gì?"
"Dị năng? Còn có mục này nữa sao?" Tần Nhân nhíu mày.
"Đúng vậy, không phải mục bắt buộc."
Đa số người trừ tà dù đã nghỉ hưu cũng không muốn tiết lộ "ngón nghề" gia truyền của mình. Đó là lẽ thường tình. Tần Nhân cũng không ngoại lệ nên anh chọn bỏ qua câu hỏi này.
"Được rồi, vậy thì..."
Bạch Khiết kéo ghế ngồi thẳng người hơn một chút:
"Tiếp theo Tần tiên sinh vui lòng hồi tưởng lại xem, trong suốt sự nghiệp trừ tà của mình thì anh đã từng đối mặt với những loại Ma Duệ nào? Cục cần thống kê các thông tin liên quan."
...
【Ma Duệ】 tức là 【Hậu duệ của Ma vật】.
Vũ trụ vô tận, thời không bao la.
Trước thế kỷ XIX Công Nguyên khi bức tường không gian còn yếu ớt, các sinh vật từ nhiều không gian khác nhau đã từng vì những lý do hữu ý hoặc vô tình mà xuyên không đến thế giới này.
Cửu Vĩ Hồ, Thao Thiết , Nữ yêu tóc rắn, Người khổng lồ một mắt, Người máy viễn cổ, Leviathan, Lucifer, Huyết tộc, Người sói...
Từ 《Sơn Hải Kinh》 đến 《Kinh Thánh》, từ thần thoại cổ đại đến truyền thuyết dân gian, sức mạnh và sự thần bí của chúng đã được ghi chép và lưu truyền khắp thế gian dưới vô vàn hình thức và phiên bản.
Thế nhưng giờ đây thời thế đã đổi thay.
Dưới ảnh hưởng của thế hệ trừ tà đi trước và môi trường sinh tồn khắc nghiệt, những sinh vật từng một thời huy hoàng đã sớm tiêu vong. Sự khép kín của bức tường không gian cũng khiến không còn "người mới" nào xuất hiện nữa.
Trong khi đó những động vật và thực vật hay thậm chí là sự vật từng chịu ảnh hưởng từ huyết mạch hoặc năng lực của chúng trên thế gian thì vẫn tồn tại đến nay dưới vô vàn hình thức phức tạp và đa dạng, đó chính là 【Ma Duệ】.
Chẳng hạn như những con ma cà rồng kế thừa đặc tính khát máu của Huyết tộc nhưng lại mang ngoại hình xấu xí và hung ác, đó chính là một trong những loại Ma Duệ phổ biến nhất mà người trừ tà đương đại thường gặp.
...
"Ma Duệ à, để tôi nghĩ xem nào, thực ra cũng không nhiều lắm đâu."
Nhắc đến các loại Ma Duệ từng gặp trong sự nghiệp trừ tà của mình, Tần Nhân nheo mắt lại rồi bắt đầu bẻ ngón tay đếm:
"Đầu tiên là ma cà rồng, Thái Tuế, thủy hầu tử – ba loại quen thuộc này. Kế đến là ba chị em Slime đầm lầy, Slime rừng và Slime chất bôi trơn. Ngoài ra còn có một con thuồng luồng độc, một con nhện mặt người, một con cừu cái nhỏ từng tập squat nữa chứ..."
Miệng nói không nhiều, nhưng thực tế chỉ riêng chủng loại đã vô cùng phong phú.
Cuối cùng, Tần Nhân dứt khoát rút điện thoại ra cho Bạch Khiết xem vài tấm ảnh. Những thứ trong ảnh còn thuộc hàng khủng hơn nữa:
Xúc tu bạch tuộc mọc đầy nhãn cầu;
Khối lập phương kim loại ngâm trong máu tươi;
Một chiếc chân ngọc trắng nõn viết đầy những ký hiệu đếm;
Một xác khô giả phụ nữ dán đầy bùa chú Đạo giáo;
...
"Cái này... Có những loại Ma Duệ cực kỳ hiếm gặp, thông tin lại vô cùng ít ỏi. Thế mà Dung Thành lại có nhiều đến vậy sao?"
Bạch Khiết há hốc mồm với vẻ mặt khó tin:
"Hơn nữa Cục còn nói Tần tiên sinh rất nhiều lần trừ tà đều không có đổ máu, không bắt giữ cũng không săn giết. Vậy mà Ma Duệ ở Dung Thành lại an phận thủ thường hơn hẳn các khu vực khác. Chuyện này có thật không?"
"Hơi khoa trương một chút nhưng cũng không sai là mấy."
"Chỉ dựa vào một mình anh thôi sao?"
"Chứ còn ai nữa?"
Tần Nhân ngậm điếu thuốc rồi thong dong dang hai tay:
"Không ai hiểu về trừ tà hơn tôi đâu."
"..."
Thôi được, xem ra lần này cô đã gặp phải một ông trùm rồi.
Giờ thì Bạch Khiết dường như đã hiểu vì sao trước khi đến đây Cục lại phải đặc biệt giao cho cô thêm một nhiệm vụ khác.
Một nhân tài trừ tà như thế này quả thật rất đáng để giữ lại mà...
Thế là đợi đến khi điền gần xong mọi thông tin và chỉ còn thiếu mỗi dấu vân tay, Bạch Khiết cất tờ đơn và nhấp một ngụm trà rồi bắt đầu thử giao tiếp giai đoạn hai:
“Tần tiên sinh, thật không giấu gì anh, về chuyện anh nghỉ hưu, ý của Cục Trừ Ma là xem anh có thể cân nhắc gia hạn hợp đồng không…”
“Không cân nhắc!” Tần Nhân giọng điệu nghiêm khắc từ chối thẳng thừng.
Gia hạn hợp đồng?
Đùa à!
Tần Nhân trừ tà 4 năm khổ sở mệt mỏi thì khỏi nói, lại còn vì một lần trừ tà quá sức mà cãi nhau với bạn gái đầu thời đại học, đến giờ vẫn chưa làm lành. Vậy mà còn muốn anh ta ký tiếp sao?
“Tần tiên sinh, có thể anh không biết. Thật ra gần đây cục…không, phải nói là cả thế giới có thể sẽ gặp phải biến cố lớn, an nguy toàn cầu rất có thể…”
“Đại tiện đúng không? An nguy đúng không?”
Điển hình! Điển hình của điển hình!
4 năm rồi mà vẫn dùng chiêu này…
Tần Nhân khinh thường đảo mắt.
Nhớ ngày xưa khi anh ta vừa học năm hai và còn là một tiểu thịt tươi, đang trong ký túc xá tìm kiếm trên Baidu “làm thế nào để khéo léo khuyên bạn gái mặc quần tất” thì một đám người tự xưng là Cục Quản lý Không gian đột nhiên xông vào. Họ nói rằng đã phát hiện ra dị năng gì đó trên người anh ta, trời giao trọng trách cho người này, nhiệm vụ bảo vệ thế giới giao cho anh.
Lúc đó ngây thơ quá!
Bốc đồng quá!
《Guilty Crown》 vừa mới kết thúc, Tần Nhân một bầu nhiệt huyết tuổi hai mươi không có chỗ trút!
Thế là đã ký hợp đồng bá vương trừ tà 4 năm ở khu vực Dung Thành, cái kiểu vi phạm hợp đồng là bị diệt khẩu ấy.
Ban đầu Tần Nhân còn không biết “dị năng” trên người mình rốt cuộc là gì nên cũng không dám phản kháng.
Sau này biết rồi thì Tần Nhân đã có một kiểu tâm lý Stockholm “đã đến rồi thì làm luôn”, thế là cứ thế làm cho đến khi hợp đồng hết hạn.
Giờ muốn hoàn toàn trở về cuộc sống của người bình thường nhưng cục lại cố gắng dùng cùng một chiêu để dụ dỗ anh ta, vậy nên thái độ của Tần Nhân chỉ có thể là mông của Tỳ Hưu——không có cửa đâu!
“Nhưng Tần tiên sinh, lần này thật sự không giống.”
Bạch Khiết vẫn chưa chịu bỏ cuộc:
“Gần đây rất nhiều Ma Duệ ở khắp nơi trên thế giới đều có hành vi bất thường, trong cục có lời đồn rằng bức tường không gian có thể đã nới lỏng trở lại.”
“Bức tường không gian nới lỏng…” Tần Nhân hơi vểnh tai lên và liếc xéo Bạch Khiết.
“Ừm, có người suy đoán rằng những dị không gian cổ xưa kia có thể sẽ có một thế hệ ‘Ma Tổ’ mới giáng lâm, thế nên các Ma Duệ mới trở nên bồn chồn bất an! Và còn suy đoán rằng tọa độ của khe hở nơi bức tường không gian nới lỏng có thể trùng hợp ngay tại Dung Thành, vậy nên…”
“Lời đồn? Suy đoán? Ước tính? Có thể?”
Tần Nhân bẻ ngón tay và ngắt lời Bạch Khiết rồi nhìn cô ta với vẻ mặt không cảm xúc:
“Bạch tiểu thư, dùng những chuyện ngay cả bản thân cô cũng không chắc chắn để thao túng tâm lý tôi, cô thấy có thích hợp không?”
Không thích hợp.
Hơn nữa quá hoang đường.
Cửu Vĩ Hồ, Thao Thiết, Lucifer, Huyết tộc, Người sói…
Nếu bức tường không gian thật sự nới lỏng thì chẳng phải những thứ này sẽ lại thấy ánh mặt trời sao?
Năm 2012 còn từng rộ lên tin đồn ngày tận thế theo lời tiên tri của người Maya, kết quả thì sao?
Chuyện năm 1999 còn nói là toàn dân phải giữ bí mật, nhưng rồi thì sao?
Tần Nhân một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng nên không tin chiêu này của Bạch Khiết. Anh buông lại một câu “Nếu thật sự có chuyện này thì Trái Đất cứ hủy diệt đi” rồi thẳng thừng rời đi, kết quả vừa xuống lầu thì điện thoại trong túi quần đã reo lên.
“Chậc, đừng lại đột nhiên phải tăng ca chứ…”
Tần Nhân lấy điện thoại ra xem, may mà không phải.
Màn hình hiển thị cuộc gọi đến là bốn chữ lớn:
【Nữ Vương Đại Nhân】
————————————————
(Cuốn sách này là truyện đô thị đời thường nhiều nữ chính. Tại sao không viết đơn nữ chính? Vì có quá nhiều nhân vật muốn viết, một cuốn đơn nữ chính không thể chứa hết và không viết dài được. Kể những câu chuyện nhỏ để giải trí, mọi người hòa thuận mà đọc, thích thì ủng hộ mà không thích thì lặng lẽ rời đi, ai cũng là người đi làm, không ai dễ dàng cả)
Cuốn sách đầu tay của tác giả mới, truyện đô thị đời thường tràn đầy năng lượng tích cực, tác giả tha thiết mong cầu đủ thứ~
Ngoài ra, xin giới thiệu một cuốn 《Tôi Thật Sự Không Muốn Tải Lại Lưu Trữ》, gần đây cũng sắp kết thúc rồi, ai đang thiếu truyện đọc có thể xem thử, nhưng phiếu thì hãy dành cho cuốn này nhé ~
Ngoài ra, tác giả là một mãnh nam, mọi người sau này đừng tin đồn thất thiệt nữa.
Diễn viên thủ vai John Wick đấy Tiểu cún con là mấy cậu thanh niên đẹp trai. XP nói theo ngôn ngữ mạng không phải là kinh nghiệm mà là gu/fetish 91 ở đây là 91porn.com Văn hoá lao động 996 làm từ 9h sáng tới 9h tối sáu ngày mỗi tuần, phúc báo là làm việc giỏi ắt sẽ hưởng phúc Một trong Tứ Hung Thú trong thần thoại Trung Quốc đại diện cho sự tham ăn Sơn Hải Kinh là cuốn sách cổ Trung Quốc được viết về từ thời Chiến Quốc đến đầu thời nhà Hán, mô tả về sông núi. khoáng vật, thảo mộc, yêu quái và thần thú cùng các lễ tế tự thời xưa Thái Tuế ở đây là nói đến Nhục Linh Chi, một loại nấm Linh Chi cực kỳ hiếm và có giá tới hàng tỷ đồng một gam. Loại nấm này giống như một tảng thịt sờ vào thấy mềm và đàn hồi, người xưa trong đó có cả Tần Thủy Hoàng tin rằng đây là thuốc tiên ăn vào là bất tử Chắc bị đồn là gay nhiều quá nên ổng nhột Dung Thành (蓉城) là tên viết tắt của thành phố Thành Đô