Khi Cơn Mưa Ngừng Rơi, Mình Sẽ Tìm Cậu Nơi Bầu Trời.

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1880

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13651

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 762

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2249

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85413

One Shot - Chương 02: Nỗi Hoang Mang Vô Sắc.

Chương 02: Nỗi Hoang Mang Vô Sắc.

Trans + Edit: TsuU

_____________________

“Sora chắc chắn sẽ vẽ được một lá cờ ngầu vô địch luôn cho mà xem. Tớ hóng thành quả quá đi thôi ~”

“Ờ ờ, đây không cần nịnh hót đâu. Mau đến câu lạc bộ đi kìa”

Ngay khi tiết sinh hoạt chủ nhiệm vừa kết thúc. Satomi phẩy tay như ra hiệu cho Yano đi chỗ khác rồi uể oải vác chiếc cặp sách lê lết đến trước bàn tôi. Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp gương mặt điển trai của cậu ấy, điểm trên đó là hàng lông mày đang nhíu lại, gửi đến tôi một ánh nhìn không mấy thân thiện. Vẫn như thường lệ, gương mặt chẳng biết đọc bầu không khí kia đang nhìn tôi như thể muốn nói “phiền chết đi được, tôi bỏ về đây”, cơ mà nếu được như thế thì tôi cũng mừng ra mặt.

“Amasawa, bọn mình phải đến phòng mỹ thuật đúng không?”

Đã có một tia hy vọng bé bỏng lóe lên trong tôi, nhưng cái tên này lại chẳng chịu bỏ cuộc sớm. Giấu đi nỗi thất vọng trong lòng, tôi khẽ gật nhẹ đầu.

“Ừm”

Nom cậu ta cũng bốc lên cái mùi ghét mấy thứ phiền phức giống tôi lắm mà, hay chẳng lẽ cậu ấy lại hứng thú với việc vẽ tranh? Nghĩ đến mức nào đi chăng nữa, tôi không thể nhìn thấy sắc màu cảm xúc của Satomi hôm nay, nên tôi cũng chẳng tài nào hiểu được cậu ta.

“Rất vui được hợp tác cùng cậu”

Tôi đã cố gắng nặn ra một câu xã giao vô thưởng vô phạt với dáng vẻ thân thiện nhất mà bản thân mình có thể. Ấy thế mà tên Satomi đó chỉ đáp lại vỏn vẹn “ờ” bằng cái tông giọng bình bình, nhạt nhẽo.

Nếu đằng đấy mà là Yano thì chắc chắn cậu ấy đã có thể khiến tôi yên tâm bằng sắc cam nồng ấm cùng những câu nói đại loại như “Tớ cũng vui khi được hợp tác với cậu lắm đó nha” rồi nhỉ. Tuy nỗi lo về một tương lai phía trước vẫn đang trào dâng trong lòng, nhưng tôi chẳng còn phương án nào khác ngoài việc phải hợp tác cùng cậu ta.

Nanako tiễn tôi khỏi cửa lớp bằng câu hét với theo “Cố lên nha!!”. Tôi cố tình bước chậm sau Sora một chút để khỏi phải sánh vai cùng cậu ta.

Trên hành lang, tấp nập những học sinh đang chuẩn bị trở về nhà, và cả những người đang tất bật đến câu lạc bộ, tạo nên một bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Đối với ánh nhìn từ phía tôi, trong dòng người đông đúc kia lại có thêm cả yếu tố màu sắc hỗn loạn, càng khiến bầu khôn khí trở nên ồn ào hơn muôn phần.

Nghĩ lại thì tấm lưng không màu của Satomi lại trở nên nổi bật đến lạ trong dòng người đầy màu sắc kia, khiến việc tìm kiếm cậu ấy trong đám đông trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Mà, dù sao thì từ trước đến giờ, cả sau này nữa, tôi cũng chẳng có lấy cái dịp nào để đi tìm bóng dáng cậu ta giữa đám đông đâu.

“Satomi, đang đi đâu đấy?”

“Đi đằng đây”

Khi bọn tôi băng qua hành lang nối với toàn nhà phía tây, Satomi được một cô gái tiến đến bắt chuyện, cậu ta đáp một câu cộc lốc mà còn chẳng thèm dừng bước nhìn người ta lấy một lần.

Mà thực chất không chỉ cô gái vừa nãy, trên đường đi có khá nhiều người, cả nam lẫn nữ tiến bắt chuyện mà cái tên này chỉ đáp lại mấy từ trống lốc như kiểu “ờ”, “à”, “ừa”.

Nhìn kiểu gì cũng thấy cậu ta còn chẳng muốn mở mồm ra giao tiếp, thế nhưng những người bạn kia ai ai cũng tỏa ra một màu hồng xung quanh cơ thể. Cũng có một số ít người đã lóe lên sắc đỏ khi đối diện với sự lạnh nhạt của Satomi, nhưng cậu ta còn chẳng mảy may để tâm đến. Đối với tôi thì chuyện này chính là thứ khó hiểu nhất.

Về phía tôi, bản thân đã luôn phải chú ý đến sắc màu cảm xúc của đối phương để cư xử làm sao cho không bị ghét. Nhưng nếu Satomi cũng sở hữu khả năng này, cậu ta sẽ hành động như thế nào nhỉ? Cậu ta có cố gắng tránh làm mất lòng người khác hay không? Hay ngay cả khi thấy sắc đỏ lóe lên từ phía đối phương, cậu ta vẫn không thèm để vào mắt…

Mãi thả mình vào dòng suy nghĩ vẫn vơ, chúng tôi chẳng nói với nhau nửa lời cho đến khi cửa phòng mỹ thuật hiện ra trước mắt. Ở đó, những nhóm phụ trách làm cơ của các lớp đã có mặt đầy đủ, có vẻ như hai đứa bọn tôi là nhóm đến trễ nhất.

Vì câu lạc bộ mỹ thuật sẽ hoạt động sau giờ học, nên mỗi khối sẽ được sắp xếp thay phiên chiếm dụng một nửa phòng mỹ thuật cho việc làm cờ đại diện.

Hôm nay đến lượt của khối 10, những ngày đến lượt khối lớp khác thì bọn tôi phải sử dụng phòng học của mình.

“Em là Amasawa lớp 10-2 ạ”

“em là Satomi”

“À, hai đứa là nhóm làm cờ của lớp 10-2 nhỉ. Vậy đây, hôm nay chắc chỉ đủ thời gian để lên ý tưởng thôi, cơ mà cứ cầm trước đi nhé.”

Tôi nhận lấy tấm vải trắng từ tay thầy mỹ thuật và đặt nó lên một chiếc bàn lớn 6 chỗ. Tiện thể, quy định của trường chỉ cho phép chúng tôi nán lại đến 6 giờ đêm để làm. Và khoảng thời gian mà chúng tôi có để hoàn thành lá cờ là khoảng 10 ngày, nhưng mỗi ngày có 2 tiếng để làm việc, nếu cứ nhởn nhơ thì khéo sẽ không thể kịp tiến độ đề ra.

Mà trước tiên phải lên được ý tưởng đã, nếu không có ý tưởng thì cũng chẳng thể bắt đầu được

Các nhóm lớp khác cũng chưa trải tấm vải ra, thay vào đó bọn họ đang phác thảo gì đó trên giấy, có nhóm lại đang thảo luận cùng nhau.

Những sắc cam hòa cùng sắc xanh lá khắp căn phòng, thỉnh thoảng đâu đó lại vang lên tiếng cười rộn ràng, trông mọi người có vẻ đều đang rất vui.

Vậy giờ, chuyện cờ lớp của bọn tôi tính như nào đây. Tôi nghĩ Satomi không phải kiểu người sẽ lập kế hoạch đâu, nên thôi đành mở lời với cậu ta trước vậy.

“Vậy trước tiên bọn mình lên ý tưởng thiết kế nhé, cả hai sẽ vẽ những ý tưởng của bản thân lên giấy và sau đó cùng trao đổi rồi bàn bạc lại, được chứ?”

Satomi đưa tay chạm nhẹ lên tấm vải, cất giọng nói “ờ được” rồi nhanh chân ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Vẫn như mọi khi, Satomi chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào ra gương mặt, khiến tôi chẳng thể đoán nổi cái tên này nghĩ thế nào về đề xuất của tôi ban nãy. Mà nếu cứ mãi để ý tiểu tiết thì cả hai cũng chẳng thể đi đến đâu, nên thôi đành cố gắng không nhìn cậu ta nữa vậy.

Chuẩn bị một tờ giấy trắng, thứ được cho sẵn trong phòng mỹ thuật để vẽ phác thảo, tôi ngồi đối diện Satomi trên chiếc bàn lớn, với tay lấy cây bút chì bấm, vừa chăm chú nhìn tờ giấy vừa vắt óc suy nghĩ, nhưng chẳng có lấy ý tưởng nào ghé thăm trong đầu tôi lúc này.

Giờ nhìn kĩ lại thì, mấy cái bàn trong phòng mỹ thuật lòe loẹt quá chừng màu trên đấy luôn nhỉ.

Chắc cũng vì bí ý tưởng nên đâm ra tôi lại nghĩ vẫn vơ mấy chuyện như thế. Tất nhiên những sắc màu tươi sáng, tràn đầy năng lượng kia chẳng phải là màu nguyên bản của chiếc bàn này, từ đầu nó chỉ mang một màu nâu sẫm đặc trưng của gỗ, ẩn mình dưới lớp sơn loang lỗ. Tôi chẳng rõ chiếc bàn này được sử dụng từ khi nào, nhưng có lẽ những vết sơn chẳng thể tẩy ra được hoặc ai đó lơ đễnh quên không lau kia, tất cả đã khô lại và sẽ yên vị ở đây mãi.

Tôi khá thích cái vẻ lấm lem toàn màu với màu này, trông rất ra dáng một cái bàn đến từ phòng mỹ thuật.

Từ trước đến nay tôi có bao giờ bận tâm đến màu sắc đâu, nhưng giờ lại có những cảm giác kiểu như này, phải chăng là ảnh hưởng đến từ việc bản thân bắt đầu nhìn thấy cảm xúc người khác thông qua sắc màu?

Tôi khẽ ngẩng đầu lên một nhịp, đánh ánh nhìn về phía Satomi đang ngồi đối diện mình. Cậu ấy nhíu mày, khủy tay chống trên mặt bàn, chậm rãi phác họa thứ gì đó lên giấy.

Satomi là người thuận tay trái sao.

Dù có phát hiện ra điều mới mẻ này, nhưng tôi chẳng tài nào hiểu nổi gương mặt trầm ngâm hiện hữu trên một Satomi vẫn vô sắc như mọi ngày kia đang thể hiện tâm trạng gì, vui vẻ hay buồn chán?

Nếu chẳng thể nắm bắt tâm trạng đối phương, tôi sợ mình sẽ vô tình nói ra những lời không khéo léo, thế nên bắt chuyện với cậu ấy là chuyện chẳng dễ dàng chút nào. Cứ vậy, cứ vậy bầu không khí chìm vào im lặng.

Được tô điểm bởi nguồn sáng sau lưng, mái tóc Satomi khẽ ánh lên sắc cam dịu dàng pha thêm chút đỏ. Nhưng đây chẳng phải là sắc cam xuất hiện mỗi khi ai đó hạnh phúc. Mà là màu của ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, thứ sắc màu mà bất kì ai cũng có thể nhìn thấy bằng mắt của mình.

Đưa ánh mắt trở lại tờ giấy trắng, dùng những bản thiết kế cờ lớp năm trước để tham khảo, tôi bắt đầu thử vẽ tất cả những ý tưởng mà mình có trong đầu.

Không gian trong phòng mỹ thuật tuy rất yên tĩnh, nhưng giọng các bạn khác vẫn dễ dàng lọt vào tai tôi. Duy chỉ có bầu không khí xung quanh tôi và Satomi là hoàn toàn im bặt.

“Này Amasawa…”

Rồi bầu không khí im lặng ấy cuối cùng cũng bị phá vỡ bởi giọng nói của Satomi, giật nhẹ mình, tôi ngẩng đầu lên nhìn cậu.

“Amasawa giỏi trong việc nắm bắt tâm trạng người khác quá nhỉ.”

Satomi cất giọng trong khi ánh mắt không rời khỏi tờ giấy bên dưới.

Sao tự dưng lại nói chuyện đó vào lúc này? Cơ mà bản thân cũng có chút vui vì tôi đã luôn cố gắng để trở thành kiểu người như thế trong suy nghĩ của mọi người.

Mà tất nhiên phải vậy chứ, bởi tôi có khả năng nhìn thấu cảm xúc rồi mới lựa lời với đối phương cơ mà.

“Thế hả? Mình cũng chẳng rõ nữa, cơ mà cảm ơn nhiều nhé”

“Không phải đang khen cậu đâu.”

“…Ơ”

“Đó không phải lời khen đâu, thật đấy.”

Thoáng nhìn tôi, Satomi lặp lại cái câu đó thêm lần nữa.

Giỏi nắm bắt tâm trạng người khác lại chẳng phải là một lời khen sao.

Nếu là đang đùa thì tôi chẳng thể thấm nổi, mà nếu tôi đã lỡ làm gì đó khiến cậu ta bực thì phải nhanh chóng xin lỗi ngay, kẻo lại rước phiền phức sau này. Nhưng ngay từ đầu tôi còn chẳng có cơ hội nói chuyện ra hồn với cậu ta mà. Đến mức gọi đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với Satomi thì cũng không quá đáng. Thế nhưng cậu ấy lại bảo đó chẳng phải một lời khen, là sao?

Tại sao phải cố tình nói ra một câu chẳng phải lời khen? Biểu cảm của Satomi khi đưa ánh nhìn trở lại cánh tay mình cũng chẳng hề thay đổi, và đương nhiên tôi cũng không thể thấy bất kì màu sắc nào nơi cậu ấy. Vậy nên tôi cũng không biết phải đưa ra câu trả lời như thế nào cho tình huống này.

Tôi nên xin lỗi, nên cười qua chuyện hay đồng tình với câu mà cậu ấy vừa thốt ra đây? Vì chẳng thể thấy được sắc màu cảm xúc nên tôi cũng không biết phải nói sao, làm gì cho đúng. Như kiểu vừa mở đề đã đụng ngay một câu hóc búa trong kì thi siêu quan trọng… Mà không, sự căng thẳng đang nhấn chìm tôi còn đáng sợ hơn cả tình huống giả tưởng kia. Hơi thở chen nhau trong khí quản, tim cũng tăng nhịp bất ngờ. Mặc dù trong phòng mỹ thuật điều hòa vẫn đang chạy nhưng mồ hôi đã túa ra lấm tấm khắp lòng bàn tay này.

“Ơ… Là…”

Trong cơn hoảng loạn, tôi cố đảo mắt khắp căn phòng nhằm tìm lối thoát. Bằng mọi cách, tôi phải nghĩ ra một câu đáp lời thích hợp.

Dẫu có nhìn được sắc màu cảm xúc của những người khác thì tôi vẫn chẳng thể hiểu được Satomi đang nghĩ gì trong đầu, thế nhưng trong vô thức tôi vẫn tìm manh mối khắp căn phòng.

Hai cô bạn lớp 10-1 đang bàn luận nghiêm túc vớ vẻ mặt đăm chiêu, còn hai cậu bạn lớp 10-4 đơn giản chỉ đang thỏa mình trêu ghẹo nhau và cất tiếng cười rộn ràng. Ở phía khác, cũng có vài cậu bạn tuy đang nở nụ cười nhưng lại khoác lên mình dáng vẻ chẳng mấy gì vui. Các thành viên của câu lạc bộ mỹ thuật, ai nấy đều đối diện với tác phẩm của chính mình bằng những cung bậc cảm xúc khác nhau.

Căn phòng mỹ thuật tựa hồ một tấm vải khổng lồ khắp nơi được điểm tô rực rỡ màu sắc, ngoại trừ một chỗ.

“Xong, vậy chắc được rồi”

Trong lúc tôi còn đang bận tìm câu trả lời, Satomi dường như đã hoàn thành bản thảo của mình, cậu đặt cây bút chì xuống.

Mặt trời sau bóng lưng Satomi đã lặn sâu rất nhiều so với vừa nãy. Nhìn đồng hồ tôi mới nhận thức được bản thân mình đã ở phòng mỹ thuật được hơn một tiếng rồi.

“Amasawa? Cậu vẽ rồi chưa thế?”

“Ơ? À, mình…. Mình….”

Chẳng thèm để ý tới những lời bản thân vừa nói lúc trước, Satomi hỏi tôi hiển nhiên như thể chẳng có gì xảy ra khiến tôi ấp a ấp úng. Dù tôi muốn được nghe cậu ta giải thích rõ ràng câu nói khi nãy “đó chẳng phải lời khen đâu”, nhưng nghĩ kĩ lại thì thà rằng đừng nhắc đến chuyện đó nữa thì hơn.

“Tạm thời thì ý tưởng của tớ kiểu vậy này”

Satomi nhẹ nhàng đẩy tờ giấy đến khoảng không giữa tôi và cậu. Khi nhìn thấy nội dung của tờ giấy, tôi bất giác nghiên đầu.

“Ơ…. Này là… Thằn lằn đúng không?”

“Rồng đó”

“Rồ… Rồng? Con này là rồng ư?”

“Đúng rồi, là rồng, dragon đó. Cái con bay bay trên trời, miệng phun ra lửa, chuyên ban điều ước đó. Bộ cậu không biết con rồng hả?”

Có phải là tôi không biết đâu chứ? Với tôi có bảo cậu ta miêu tả loài rồng khi nào đâu…

Vẫn còn lúng túng, tôi cầm tờ giấy lên, nhìn chằm chằm vào bức tranh vẽ thứ sinh vật hình như là rồng ấy.

Cái con vật này trông ngắn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của tôi, thân hình được điểm xuyết bằng những sọc lởm chởm như trái dưa hấu, ở cuối đuôi lại được vẽ cục gì đó xù xì như hoa bồ công anh. Bốn chân song song với thân hình, nom khá giống chân chim. Đầu thì được trang bị cho một mái tóc theo kiểu Mohawk.

Cái quan trọng là… Gương mặt nó rõ ràng là mặt người.

“Cái… Cái con gì vậy?”

Chẳng thể kiềm được lâu hơn nữa, tôi bật cười thành tiếng “Ahaha”

“Rồng sao lại có lông mài, còn mũi rõ ràng là mũi người mà? Môi vẽ thực tế đến mức phát hài luôn đấy.”

Nhớ lại gương mặt hết sức nghiêm túc của Satomi trong lúc vẽ nên bức tranh này, cái chênh lệch một trời một vực giữa thần thái và kết quả đó khiến tôi chẳng thể nào nhịn cười. Ấy thế nhưng hồn tôi chợt tỉnh ngủ sau khi nhận ra mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía này bởi giọng cười của tôi khi nãy. Chết dở, sơ ý mất rồi. Nếu có thể nhìn thấy sắc màu cảm xúc của Satomi thì chắc chắn tôi đã không cười vào tranh của cậu ta như thế này.

“Xin… Xin lỗi cậu. Mình không cố ý chê tranh cậu đâu.”

Tôi tự hỏi liệu cậu ấy cảm thấy thế nào? Nhưng bản thân tôi cũng chẳng thể hiểu được cảm xúc của cậu ta. Rõ ràng cười vào tranh người khác như thế, có là ai thì cũng sẽ bị giận mà thôi.

“Sao tự dưng lại xin lỗi?”

Satomi nghiên đầu nom đang vô cùng khó hiểu.

“Ừm… Thì mình lỡ cười trong khi cậu đã rất nghiêm túc để vẽ nên nó.”

“Tớ vẽ thứ này nghiêm túc á? Sao cậu biết?”

“Tự dưng hỏi ngược lại… Thì, thì mặt cậu lúc đó trông nghiêm lắm mà”

Nếu là người khác thì tôi có thể nhìn thấu được cảm xúc của họ khi vẽ nên bức tranh ấy, còn đối với Satomi tôi chỉ có thể trông mặt mà bắt hình dong.

“Đánh giá cảm xúc người ta qua nét mặt là kì lắm đấy.”

“Mình… Mình xin lỗi nhiều mà..”

Phải làm sao bây giờ, chắc chắn cậu ấy đã ghét tôi mất rồi. Hẳn là đang giận lắm. Rồi cậu ta sẽ kể xấu tôi với Yano và những người bạn khác, rồi tin đồn này sẽ lan nhanh theo từng mắt xích một, cuối cùng tôi cũng phải…

Một cơn ớn lạnh khẽ chạy dọc sóng lưng. Từng cảm giác buồn bã, tuyệt vọng mà tôi nếm trải trong quá khứ giờ đây sẽ sống lại thêm lần nữa.

“Cậu thấy nó hài nên mới cười đúng không?”

Satomi khẽ nhếch môi, hình như cậu ta đang mỉm cười thì phải.

Cơ mà, sao lại cười? Cậu ta cười vì thấy nản hay đang cười vào chính dáng vẻ lúng túng của tôi?

“Có gì đâu. Cậu thấy nó hài thì cứ cười thôi. Chẳng hiểu tại sao phải xin lỗi tớ nữa đấy.”

“Nhưng… Nhưng mà tự dưng đi cười vào tranh của người khác thì cũng xấu tính lắm ấy…”

“Ủa chứ nhìn bức tranh này bộ có người sẽ thốt lên ‘vẽ đỉnh quá vậy’ hay ‘chắc cậu dồn nhiều tâm huyết lắm’ hả?”

Đúng là vậy. Nhìn kiểu gì thì đây rõ ràng là cậu ta cố tình vẽ tào lao chứ không phải “không có khiếu hội họa” nữa.

“Thiệt tình, nếu vẽ vậy mà cậu còn không cười thì quê lắm. Lỡ mà cậu nhìn bức tranh này một cách nghiêm túc thì tớ chẳng biết phải làm sao luôn ấy.”

“Thật vậy… hả?”

Tôi hỏi lại một cách rụt rè để xác nhận những lời mà Satomi vừa nói là thật lòng.

“Chứ sao.”

“Thật không? Cậu không giận mình thật ư?”

Satomi thở dài một hơi khi nghe tôi lặp lại những điều ấy thêm lần nữa, hình như không phải do nản tôi… Mà có vẻ cậu ta đã phát bực.

“Nè nha, sao nghĩ nhiều quá vậy?”

“…Hở?”

Một tay chống cằm, cậu ta nhìn thẳng vào tôi. Đối diện với ánh nhìn chằm chằm ấy, tôi chẳng còn biết phải cư xử như thế nào, chỉ muốn quay mặt đi mà né tránh.

“Thì Amasawa thấy nó hài nên cười, tớ cũng đã bảo là tớ muốn cậu xem xong rồi cười còn gì, vậy có gì chưa hợp lý hả?”

“Mình… Mình…”

Thứ khiến tôi để tâm nhất lúc này, chính là màu sắc…

Tuy cậu ấy bảo rằng mình không giận, nhưng tôi lại lo lắng rằng đó chẳng phải lời nói thật lòng. Thế nên tôi muốn biết được những sắc màu của cậu, những cảm xúc thật lòng của Satomi.

Nếu tôi có thể nhìn thấy sắc màu của cậu ta như bao người khác thì tôi đã chẳng phải lo lắng đến độ này, tôi cũng chẳng bồn chồn vì nghĩ mình cư xử sai. Nhưng sự thật ấy, tôi chẳng thể hé môi với cậu ta.

“Rồi Amasawa vẽ xong chưa đó?”

“Ah… Mình… Mình vẽ xong rồi, cơ mà…”

Có lẽ vì cậu ấy không thể chịu nổi bầu không khí im lặng, hoặc có lẻ cảm thấy chuyện vừa rồi quá sức phiền phức nên chủ đề đã được chuyển dịch sang bản thiết kế cờ đại diện của lớp.

Tâm trí tôi vẫn chưa thể sẵn sàng để chuyển qua một chủ đề mới, nhưng tay thì vẫn chìa tờ giấy sang cho Satomi.

“Do những lá cờ của khóa trước thường vẽ rồng, nên mình cũng nghĩ dáng vẻ đang bay lên bầu trời cao đầy mạnh mẽ sẽ phù hợp với không khí lễ hội thể thao.”

Sau khi nghe tôi giải thích, Satomi chợt đứng hình mất năm giây. Hai mắt cậu ta vẫn không rời tờ giấy, chẳng hiểu có điều gì khó chịu hay không nhưng nếp nhăn giữa đôi lông mài cậu ta đang ngày càng lộ rõ.

Giờ tới gì nữa đây trời ơi?

Tôi thực sự ghét cái cách bản thân mình phản ứng quá mức với từng cử chỉ nhỏ nhặt của Satomi.

“Bức này, cậu vẽ nó một cách nghiêm túc đó hả?”

“Hả? Tất nhiên là vậy rồi”

Chẳng hiểu cậu ta muốn nói điều gì, nhưng tôi không chẳng muốn cái tên đó nghĩ rằng tôi cũng vẽ tào lao giống hắn chút nào. Hơi cáu, tôi cũng có chút to tiếng trong vô thức.

“Thiệt tình chứ, thứ này là gì đây trời?”

“Thứ gì ư? Phượng hoàng đó. Dáng vẻ đang dang rộng đôi cánh nè, rồi mấy đốm lửa phừng phực xung quanh cơ thể nó nữa. Cơ mà do mình chưa tô màu nên cậu nhìn không ra cũng đúng mà.”

“Không, vấn đề có nằm ở chuyện màu sắc đâu. Ngược lại nếu cậu thật sự nghiêm túc mà vẽ ra bức tranh này thì thấy ghê thiệt đó, tài năng hội họa của Amasawa phải nằm ở tầm hủy diệt nghệ thuật rồi”

“Khoan đã, ý cậu là sao? Mình không muốn nghe Satomi phê bình kiểu đó đâu.”

Đồng ý là tôi vẽ xấu, nhưng bức tranh phượng hoàng này là một trong những tác phẩm nhìn được nhất của tôi mà. Nói gì chứ, rõ ràng cái con trân cầm dị thú của Satomi vẽ ra còn thấy ghê hơn nhiều ấy chứ!

“Đặt hai bức tranh này cạnh nhau, nhìn kiểu gì cũng thấy rõ ràng mình vẽ đẹp hơn cậu còn gì.”

Khi đang mãi mím môi, đảo mắt qua lại giữa hai bức tranh để so sánh trình độ thì một tiếng cười khúc khích khẽ vang lên, khiến tôi phải ngẩng đầu nhìn. Satomi, cái tên mới đây còn tỏ ra khó ưa, cau có giờ lại đang nở nụ cười. Đôi mắt to híp lại, đôi môi lúc nào cũng ngang một đường giờ đây đang nhếch lên, gương mặt cũng tỏ ra vô cùng thoải mái.

Chắc cũng vì đã quen với gương mặt hầu như chẳng bao giờ thay đổi biểu cảm của Satomi nên giờ đây khi chứng kiến cậu ta cười ở khoảng cách gần thế này, tôi có đôi phần lạ lẫm.

“Nhìn kĩ thì cả hai bức tranh của tụi mình đều thấy ớn như nhau. Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh giữa hội thao lớp mình ai nấy đều mặt mài nghiêm túc xong vác cái cờ vẽ mấy hình tào lao này ra cũng đủ cười chết mất rồi.”

Nhìn bờ vai của Satomi run lên từng nhịp khi cậu ta cúi mặt xuống, cố hết sức để nén cơn buồn cười, tôi cũng bắt đầu thấy buồn cười lây.

Nghĩ tới hình ảnh Satomi Sora— Soái ca đẹp trai có tiếng, gương mặt lạnh như tiền, trong bộ đồng phục thể dục, tay mang lá cờ vẽ cái thứ bẹo hình bẹo dạng mà cậu ta tự gọi là con rồng, tôi chẳng thể nhịn cười thêm nữa.

Cố dùng cả hai tay che mặt để tránh làm phiền mọi người xung quanh, nhưng tiếng cười “khụ khụ” của tôi vẫn len lỏi từ kẽ ngón tay mà thoát ra ngoài.

Khi tôi bắt đầu chẳng hiểu vì sao mình lại cười nhiều đến nhường này thì giọng ai đó vang lên “tới giờ rồi đấy mọi người” cuối cùng cũng giúp tôi kiểm soát lại được cơn buồn cười.

Khi tôi dần lấy lại được nhịp thở, hai tay cũng rời khỏi mặt, bất ngờ tôi chạm mắt với Satomi, người cũng vừa ngẩng đầu lên cùng lúc. Lúc thấy gương mặt cậu ta, tôi thực sự lại buồn cười nhưng phải cố hắng giọng một tiếng để giấu đi.

“Satomi cũng biết cười đấy ha.”

“Đương nhiên. Thiệt tình chứ, mọi khi tớ vẫn cười mà.”

“Ừm, cơ mà mình cứ tưởng tượng ra cậu sẽ cười kiểu lạnh lùng mà ngầu ngầu ấy.”

“Cậu tởng tượng cái kiểu gì vậy hở?”

Chắc cũng vì tôi đã cố tình không nhìn cậu ấy quá lâu, nên bản thân tôi cũng chưa từng biết rằng Satomi có những biểu cảm như thế nào, kể cả lúc cậu ấy cười như vừa nãy.

“Còn Amasawa kìa, coi bộ cậu cũng biết cách cười như người thường ha.”

“Gì cơ? Mình á?”

“Tớ chưa lần nào chứng kiến Amasawa cười một cách tự nhiên cả.”

Ở trường tôi vẫn hay cười nói với bạn bè mà, tôi đâu phải kiểu sói cô độc hay lạnh lùng girl. Tôi cười thì có gì đặc biệt đâu chứ.

Phải chăng cũng giống tôi, Satomi cũng chưa bao giờ để ý đến tôi nên cậu ta cũng không hiểu rõ về tôi.

“Cơ mà nè, nghĩ kĩ lại thì bọn mình toàn buồn cười bởi mấy chuyện siêu tào lao nhỉ.”

Tôi bỏ hộp bút chì lại vào cặp sách, chuẩn bị về nhà. Xung quanh các bạn khác lớp cũng đang tất bật thu dọn đồ,trong khi câu lạc bộ mỹ thuật vẫn đang miệt mài vẽ tranh.

“Thật vậy ha.”

Đáp lời, Satomi mang chiếc cặp sách của mình lên vai. Nhấc ghế lên và khẽ xếp nó lại vào vị trí dưới gầm bàn. Tôi xếp gọn tấm vải trắng tinh chưa một nét vẽ vào chiếc hộp được đề “lớp 10-2” trên kệ nằm ở góc phòng mỹ thuật.

“Mà, có là chuyện tào lao hay không, mắc cười thì cứ cười thôi. Mấy cảm xúc hiển nhiên như vậy mới quan trọng đó. Với lại lúc bản thân thấy cáu thì cũng nên giận ra mặt đi.”

Tôi quay đầu lại khi nghe Satomi nói những lời ấy từ vị trí phía sau lưng mình. Bởi tôi không hiểu ý nghĩa của cái quan trọng mà cậu ấy nhắc đến. Cảm xúc hiển nhiên là buồn cười thì cứ cười ư.

“Lúc nãy, ý cậu là sao ấy?”

Tôi hỏi thẳng mặt cậu ta, nhưng Satomi chẳng nói, chẳng rằng, cứ thế quay lưng bước đi. Sau khi chào giáo viên, ra khỏi phòng mỹ thuật, cậu ta đột nhiên lại dừng bước.

“Giờ cậu về thẳng nhà luôn à?”

“A.. Ừm, hôm nay mình định chờ Chiho sinh hoạt câu lạc bộ xong rồi về cùng cậu ấy”

“Thế hở. Thôi vậy tớ về trước đây”

Ngay khi vừa quay lưng bước đi, Satomi lại ngoảnh đầu lại như thể nhớ ra điều gì đó, cậu ấy đưa cho tôi một tờ giấy đã được gấp lại.

“Gì thế?”

“Bức tranh con rồng mà tớ đã “nghiêm túc” vẽ đấy”

Mở tờ giấy ra, hai mắt tôi dãn to đầy kinh ngạc, chớp liên tục.

“Đẹp quá. Là rồng…”

Bức tranh rồng được họa tỉ mỉ đến từng chiếc vảy, nhìn từ góc độ nào trông cũng giống một con rồng thực sự, sống động đến mức tôi đã lo nó có thể bay ra khỏi tờ giấy bất cứ lúc nào. Dù chỉ được phác họa bằng chì, nhưng nó chi tiết đến mức từng sợi lông nhìn như đang chuyển động trong gió. Khác xa thứ rồng mặt người đội tóc Mohawk mà cậu ta cho tôi xem ban nãy.

“Cậu vẽ đẹp kinh khủng luôn ấy!”

“Tớ thích vẽ từ nhỏ cơ mà, chắc do cũng hay tập vẽ ở nhà nên vậy.”

“Ghê thật—…. Ê, vậy nãy giờ là cậu giả ngơ trêu mình ư?”

Có thể vẽ đẹp đến nhường này nhưng lại cố tình cho tôi xem bức tranh thảm họa kia. Thực lòng thì tôi chẳng thể nghĩ được lý do nào khác ngoài việc Satomi trêu ghẹo mình.

“Không phải trêu, tớ chỉ muốn khiến cậu cười thôi”

Tôi ngạc nhiên ra mặt khi nghe cậu ấy thốt nên câu “chỉ muốn khiến tôi cười”. Nếu đây là Yano thì tôi còn miễn cưỡng hiểu được, nhưng đứng trước mặt tôi là Satomi, một người chín chắn, trầm tính, chẳng bao giờ làm mấy trò tào lao, và chắc chẳng cậu ta cũng chẳng rảnh để đi chọc cười người khác.

Thế nhưng trong khoảng hai tiếng ở bên cậu ấy, tôi dường như nhận ra một điều, Satomi không hẳn như những gì mà tôi tưởng tượng.

“Không cần chọc cười mình đâu, cậu phác thảo đẹp thế mà chẳng chịu đưa mình xem, mất thời gian của hai đứa lắm đấy.”

“Từ giờ dù muốn hay không thì tụi mình cũng phải hợp tác cùng nhau một thời gian dài. Tớ thấy oải lắm nếu cậu cứ mãi giữ ý giữ tứ như thế, nên mới trêu cậu cười một trận cho đã đời.”

“Mình có cố tình giữ ý tứ gì đâu cơ chứ…”

Nếu nói bản thân không cố tình giữ ý tứ thì là nói dối, ngược lại việc không thể nhìn thấy sắc màu cảm xúc của Satomi khiến tôi lo đến phát sốt. Tôi cứ mãi suy diễn ý nghĩa đằng sau từng cử chỉ nhỏ của cậu ta mà giương cao cảnh giác trong vô thức.

“Ừm…. Tóm lại là ngày mai tụi mình cùng quyết định mẫu thiết kế một cách nghiêm túc lại nhé.”

Nói vậy để lảng tránh chủ đề, tôi ngước nhìn lên.

Ánh mắt Satomi, người cao hơn tôi một cái đầu, bắt được ánh mắt tôi.

Đôi mắt cậu ấy, thứ mà tôi không thể đoán được suy nghĩ đang nhìn chằm chằm vào tôi, đến mức bản thân này chẳng dám lảng tránh.

“Tớ thích một Amasawa có thể bật cười vì những thứ hài hước hay bĩu môi hờn dỗi trước những thứ khó ưa hơn đấy”

“—!?”

Cậu ta thốt lên những lời ấy mà không đi kèm bất kì dấu hiệu báo trước nào, khiến tôi đứng hình chẳng thể đáp trả. Tôi có thể cảm thấy ánh nhìn tò mò của những học sinh ra về từ phòng mỹ thuật đang hướng về chúng tôi.

“Ừm, giờ tớ phải về rồi, mai lại nhờ cậu nhé.”

Nói xong, tôi cố ý bước nhanh qua Satomi như thể đang chạy trốn thứ gì đó. Có sao không ta… Mọi người có đang hiểu nhầm chúng tôi không nhỉ? Chuyện này rõ ràng cũng chẳng có gì sâu xa, nhưng lỡ ai đó tung tin đồn thất thiệt như kiểu “Satomi nói thích Amasawa đấy”, nghĩ đến đoạn đó thôi mà lòng dạ tôi xoắn cả lên rồi.

Hai tay ôm bụng, tôi bước đến cầu thang dẫn qua tòa nhà tây, xuống tầng một rồi đến phòng thể chất nằm phía sau. Trời vẫn còn hửng sáng, nhưng so với lúc giữa hè thì trời đã tối nhanh hơn rất nhiều. Nhưng ban ngày vẫn nóng như thiêu đốt, từng lớp không khí ẩm bám chặt vào làn da khiến tôi chẳng thể cảm nhận được chút không khí mùa thu nào.

Khi gần đến cửa phòng thể chất, tiếng đập bóng hòa lẫn tiếng hò vang của câu lạc bộ truyền đến tai tôi. Ghé mắt nhìn vào trong, căn phòng thể chất rộng lớn được chia làm hai nửa, một bên cho đội bóng chuyền nữ, bên còn lại được sử dụng bởi đội bóng rổ nam lẫn nữ.

Giữa những bóng hồng của đội bóng rổ nữ, hình bóng Chiho vẫn rất dễ để nhận ra. Tuy không phải là người cao nhất, nhưng nhỏ vẫn thuộc dạng cao, hơn nữa nhưng động tác đi bóng của nhỏ cũng rất nổi bật.

Ngay cả một đứa chẳng có tí tẹo kiến thức nào về bóng rổ như tôi, khi nhìn vào lối chơi của Chiho cũng bị mê hoặc. Khi Chiho thực hiện thành công một cú ném đẹp mắt, sắc cam xung quanh cô nàng lại lóe lên với một tông màu đậm hơn dù chỉ trong giây lát. Nhìn thấy màn biểu diễn ấy, tôi vui mừng khẽ vỗ tay.

“Hiệp cuối nha!”

Nghe thấy hiệu lệnh, tôi hiểu trận đấu đã đến hồi kết nên quyết định chờ Chiho bên ngoài phòng thể chất. Dựa lưng vào tường phòng thể chất, từng đám cỏ dại dưới chân khẽ đung đưa chọc vào chân tôi.

Thở dài, tôi ngước lên bầu trời, thứ đã mang màu sắc khác xa ban ngày.

“Khi nãy, mình đã…”

Từng lời Satomi nói khẽ vụt qua tâm trí, tôi độc thoại với bản thân trong khi mắt vẫn hướng lên trời cao.

Giờ nghĩ lại, đúng là đã lâu lắm rồi tôi mới có dịp cười theo ý mình mà chẳng cần mảy may để ý đến màu sắc của mọi người xung quanh. Dù một phần cũng là do kế hoạch của Satomi, nhưng đây cũng là lần đầu tiên mà tôi được cười như thế này với người khác ngoài gia đình của mình, kể từ cái ngày mà tôi bắt đầu nhìn thấy sắc màu cảm xúc.

Tôi thật sự cảm thấy hạnh phúc khi ở bên Nanako và Chiho, nhưng đồng thời tôi cũng hay ép mình nói chuyện theo cách để ý quá mức đến cảm xúc cá nhân của hai cô bạn. Nếu không thể nhìn thấy sắc màu của đối phương, tôi sợ bản thân mình chẳng thể nói được lời nào.

Nhưng khi đối đầu với Satomi, vì chẳng thể nhìn thấy màu sắc nên tôi không còn cách nào ngoài việc nói hết mà không suy nghĩ. Dù khoảng thời gian bên cậu ta có đến 90% là lo lắng bồn chồn, nhưng thật lòng mà nói thì… 10% còn lại tôi cảm thấy vui đến lạ kì.

Chắc có lẽ hôm nay cũng chỉ vì may mắn mà mọi chuyện diễn ra thuận lợi, kể từ giờ tôi phải cẩn thận hơn khi bắt chuyện với Satomi. Cần phải quan sát nét mặt, biểu cảm của cậu ta nhiều hơn nữa.

Còn phải làm cờ cho lớp nữa, ngày mai tôi định sẽ thống nhất với nhau về bản thiết kế. Sau đó dành khoảng hai ngày để phác thảo, nếu tiến độ trong tuần này kịp đến đoạn tô màu thì tốt biết bao.

Lạc giữa tiếng hò vang của đội bóng rổ, tôi vừa sắp xếp lại kế hoạch trong đầu, vừa ngắm nhìn những tia nắng cuối cùng dần vụt tắt trên bầu trời.

“Rồi, chuyện là thế nào đây?”

Chết rồi, mọi thứ hết thật rồi…

Đã năm ngày trôi qua kể từ khi hai đứa được phân công làm cờ lớp. Dù bọn tôi đã dành tận bốn ngày làm việc, nhưng cái thiết kế vẫn còn chưa thống nhất được, nói chi đến chuyện tô màu hay phác thảo.

Có vẻ thầy Sato nghe được chuyện này từ giáo viên mỹ thuật. Bị gọi lên sau khi giờ học kết thúc, tôi đứng chôn chân trước phòng giáo viên, và dĩ nhiên Satomi cũng đang ở đây.

Tôi đứng cách cánh cửa phòng một khoảng, đưa mắt nhìn dáng người to lớn của thầy Sato.

“Dạ… Tuy có hội ý nhau mỗi ngày nhưng bọn em vẫn chưa thống nhất được thiết kế ạ.”

Đứng trước mặt bọn tôi, thầy trông như đang lo lắng hơn là tức giận. Với cương vị của một giáo viên chủ nhiện, việc lo lắng bọn tôi không thể hoàn thành công việc lớp cũng là điều hiển nhiên. Tôi cũng hiểu cảm giác của sắc xám đang tỏa ra xung quanh thầy là chính đáng.

Nhưng thầy rõ ràng cũng biết cả hai đứa bọn tôi không hề làm việc thiếu nghiêm túc thông qua những lần thầy ghé thăm phòng mỹ thuật mà. Con rồng của Satomi vẽ quả thực rất đẹp, nhưng cậu lại chẳng hài lòng. Thế nên tôi đã gợi ý nên suy nghĩ thêm nhiều thiết kế khác, và cũng đã vẽ ra rất nhiều thứ. Tuy nhiên suốt bốn ngày liên trôi qua, rốt cục hai đứa vẫn chưa tìm được bản thiết kế nào ưng ý.

Cứ mãi nghĩ ngợi, lo lắng không biết những thiết kế này có thể khiến tập thể lớp hài lòng hay không? Hay tất cả chúng đều không đạt kì vọng của mọi người, cuối cùng tôi chẳng thể chọn được bất kỳ thiết kế nào.

Cùng vì chỉ có hai đứa trong nhóm thiết kế cờ lớp, nên tôi không thể dùng lại phương án vừa làm vừa nhìn phản ứng thông qua màu sắc cảm xúc của người khác như trước kia nữa. Có lẽ đây cũng chính là vấn đề lớn nhất trong chuyện này. Nếu người làm cùng tôi không phải là Satomi, có lẽ tôi đã có thể nhìn vào màu sắc của họ mà quyết định được bản thiết kế. Đưa mắt liếc sang bên cạnh, tôi thấy Satomi đang đan tay sau gáy, ngáp dài một tiếng. Dù đang há miệng to đến vậy, nhưng gương mặt cậu vẫn đẹp đến bất ngờ, nhưng cậu ta cũng vô ý tứ quá.

Tôi thở dài một tiếng khe khẽ để tránh thầy Sato nghe được. Dù việc làm cờ lớp không đến đâu là lỗi của tôi, nhưng Satomi cũng là một rắc rối lớn. Bởi trong lúc tôi lên ý tưởng và vẽ ra cả núi thiết kế, thì cậu ta chẳng mảy may vẽ được một thiết kế nào. Cho dù Satomi vẽ giỏi đến thế.

Ngoài ra, những lúc tôi đưa thiết kế cho Satomi xem, cậu ta cũng chỉ nói vỏn vẹn một câu “cũng được”. Bởi vì không thể nhìn thấy sắc màu cảm xúc của cậu ấy, tôi không thể biết được liệu những bản thiết kế ấy có thực sự “được” hay không, rồi bắt đầu lại rơi vào trầm tư lo lắng.

Cho dù có vẽ đi vẽ lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, vòng lặp không hồi kết ấy vẫn diễn ra, khiến tôi không thể tìm được lối thoát. Đến tận ngày hôm nay, mọi thứ vẫn như cũ.

“Mà, hai đứa đừng nghĩ nhiều quá. Cờ đại diện lớp là do chính tay hai đứa vẽ cơ mà. Nếu hai đứa dồn tâm huyết vào lá cờ ấy thì thầy nghĩ ai cũng sẽ vui vẻ mà đón nhận thôi.”

Thật sự… Chuyện sẽ như thầy nói ư…

Nếu các bạn cùng lớp nhìn thấy lá cờ được vẽ từ bản thiết kế mà tôi nghĩ ra, liệu họ có thể vui vẻ mà chấp nhận nó hay không? Liệu sẽ không có ai nghĩ rằng trông nó thật lạc quẻ, xấu mù, hay đơn giản là kém sang so với cờ của những lớp khác chứ?

Nếu lúc tôi đưa lá cờ lớp đã hoàn thành cho mọi người xem, lỡ bầu không khí lại hóa thành một màu xám xịt rồi sao? Tâm trí tôi chẳng thể nào chặn những viễn cảnh tiêu cực ấy lại được nữa rồi.

Đại hội thể thao chỉ diễn ra một lần, tôi muốn mọi người đều thích lá cờ đại diện ấy. Nhưng nghĩ đến việc lá cờ xấu có thể ảnh hưởng dến động lực thi đấu của mọi người thì việc chọn lựa bản thiết kế thực sự chẳng dễ dàng gì. Nhưng thời hạn hoàn thành cờ lớp còn chưa đến một tuần nữa, nên tôi chẳng thể cứ ngồi đây mà lo lắng mãi được.

“….Dạ, vâng ạ. Bọn em… Bọn em sẽ cố gắng hết sức mình. Satomi vẽ rất đẹp đấy ạ, nên hai đứa sẽ hoàn thành được lá cờ trong vòng năm ngày tiếp theo thôi ạ.”

Tôi vội vàng trả lời khi chứng kiến sắc xám đầy lo lắng của thầy lại đậm hơn vừa nãy. Nở một nụ cười gượng gạo che đi nổi bất an nơi đáy lòng mình.

“Còn Satomi thì sao, em ổn chứ?”

Nghe thầy nhắc đến tên cậu ấy, tôi gửi một tín hiệu cầu cứu đến Satomi “đừng có nói gì khiến mọi chuyện rối thêm đó!”.

Có lẽ là do đã biết cách đọc bầu không khí, hoặc do cái tên đó cảm thấy phiền phức khi bị gọi lên phòng giáo viên, mà tôi nghĩ vế sau hợp lý hơn, nên cậu ta chỉ đáp lại thầy một cách cộc lốc “em ổn”.

Cá nhân tôi cũng để ý đến màu sắc cảm xúc và cả ánh nhìn mà những học sinh lui đến phòng giáo viên, nên mong sao chuyện này kết thúc càng sớm càng tốt. Bởi khi đứng cạnh Satomi, trông tôi lại nổi bật lên theo một cách không được “tích cực” cho lắm.

“Vậy thì được, nhưng nếu đang bí thì sao mấy đứa không tìm thử cảm hứng ở những thứ xung quanh?”

“Tìm cảm hứng ấy ạ?”

“Ừm để coi… Ví dụ như là…”

Khi tôi hỏi lại, thầy khoanh tay trước ngực, đưa mắt nhìn lên trần nhà, chốc chốc lại quay xuống nhìn hai đứa bọn tôi.

“Có lẽ mấy đứa cũng thử cách này rồi ha, kiểu tìm kiếm hình minh họa trên mạng ấy. Hoặc là thử để ý, nhìn kĩ mấy thứ mà bình thường mình không quan tâm đến. Hay là, mấy đứa thử dành thời gian ra ngoài đi dạo hay ngắm cảnh xung quanh đi. Thầy nghĩ chắc chắn cảm hứng sẽ ùa về ngay ấy mà”

Tôi hiểu ý thầy rồi, chắc hôm nay nên về nhà bằng con đường khác mọi hôm nhỉ.

“A đúng rồi ha, hai đứa thử cùng nhau đi tham quan bảo tàng mỹ thuật đi.”

Lời thầy phát ra khiến tôi bất ngờ đến mức hoài nghi thính giác của mình luôn, dòng suy nghĩ cũng vì thế mà đình trệ trong giây lát.

‘Hai đứa’ theo ý thầy là tôi và Satomi đó sao?

“Trong khu này có một bảo tàng mỹ thuật miễn phí vào cửa đấy”

Quả thực quận của chúng tôi có điều hành một bảo tàng mỹ thuật nằm cách đây hai ga tàu. Tùy thời điểm mà tác phẩm được trưng bày sẽ khác nhau, đôi lúc là triển lãm cá nhân của một họa sĩ trong vùng, lúc khác lại trưng bày những tác phẩm của học sinh tiểu học và trung học thuộc những trường nằm quanh đây. Cơ mà nói chung thì đa số những tác phẩm được trưng bày đều mang dấu ấn của địa phương chúng tôi.

“Dạ… Ý thầy là bảo tàng mỹ thuật ấy ạ?”

“Sao đó Amasawa? Em không hứng thú ở? Theo thầy thấy thì thỉnh thoảng đi chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật cũng là một ý hay đấy.”

Những lời ấy được nói ra từ thầy Sato-một giáo viên thể dục mà cả đời tôi chưa từng được thầy nhắc gì liên quan đến nghệ thuật, nên độ thuyết phục theo thế mà giảm mạnh. Nhưng vấn đề cũng không nằm ở bảo tàng mỹ thuật. Ngược lại, tôi còn nghĩ bản thân mình thuộc tuýp người thích bảo tàng hay những nơi trưng bày nghệ thuật nữa cơ.

Nhưng mà việc đi riêng với Satomi thì có hơi bất ổn. Cho dù đây là một phần trách nhiệm của hai đứa, nhưng lỡ để người ngoài bắt gặp thì phải làm sao đây. Chỉ riêng Satomi thôi vốn đã rất nổi bật rồi, làm sao mà người khác không phát hiện việc bọn tôi đi cùng nhau được cơ chứ.

“Dạ không, em cũng thích mà, nhưng, chuyện đó có hơi…”

Bản thân tôi đây rõ hơn ai hết, ngay từ cách tôi trả lời ấp a ấp úng thôi thì việc chẳng hứng thú gì chuyện đi bảo tàng đã lộ hết cả rồi.

“Ngập ngừng kiểu đấy chẳng giống em tẹo nào đâu, Amasawa”

Sắc xám đang vốn đậm hơn của thầy giáo giờ đây lại chen vào thêm một chút phớt đỏ. Khoảnh khắc tôi nhận ra sắc đỏ ấy, hơi thở trong tôi bị bóp nghẹt một cách nặng nề.

Tôi không nghĩ thầy đang tức giận đâu, nhưng thái độ chưng hửng của tôi trước lời đề xuất ấy có vẻ đã làm thầy tụt hứng.

“Em sẽ đi ạ, dù gì em cũng mê bảo tàng mỹ thuật lắm ạ!”

Tôi nặn ra một nụ cười gượng sau khi đọc được tâm trạng không mấy vui vẻ của thầy giáo.

“Ờm, làm vậy đi, thầy nghĩ hai đứa sẽ tìm được mấy ý tưởng hay ho đấy.”

Màu đỏ vẫn chưa biến mất, nhưng tôi để ý đã có sự xuất hiện của một chút sắc vàng lẫn xanh lá, thứ mà trước đó không hề hiện diện. Lòng tôi nhẹ đi một nhịp khi chứng kiến thầy cái gật đầu mang vẻ hài lòng của thầy.

“Vậy có vấn đề gì mấy đứa cứ gặp lớp trưởng hoặc ủy viên ban chấp hành để trao đổi thêm nhé, nhớ đảm bảo tiến độ đấy.”

“Vâng. Bọn em hiểu rồi ạ.”

Hướng mắt theo bóng lưng thầy khuất sau cánh cửa phòng giáo viên, nụ cười lố lăng kia của tôi vẫn yên vị trên gương mặt, cho đến khi tôi quay sang nhìn người bên cạnh mình….

—Ơ cậu ta đang cáu mình hở?

Không hiểu lý do gì mà giờ đây Satomi đang ghim thẳng ánh mắt lạnh như băng vào người tôi.

“Sao cậu lại phải nói như vậy?”

“Ý cậu là chuyện vừa nãy?”

“Ban đầu rõ ràng còn ngán tận cổ, thoắt cái đã lên giọng hào hứng ‘Em sẽ đi’ là sao hả?”

Chỉ vì tôi nhìn thấy sắc màu cảm xúc của thầy nên mới cư xử như vậy thôi, nhưng tất nhiên là không thể nói sự thật cho cậu ta nghe được rồi. Nhưng dù gì thì theo tôi, cứ trả lời chiều theo tâm trạng của thầy chính là lựa chọn đúng nhất cho tình huống này.

“Cậu không cần phải tức lên vậy đâu, tớ sẽ đến đó một mình, đừng lo.”

Tôi nghĩ rằng thật tệ nếu có ai đó phát hiện và tung tin đồn chuyện hai đứa đi cùng nhau, nhưng cũng chẳng có luật nào cấm tôi đến bảo tàng một mình cả.

“Giận gì đâu chứ, cũng chẳng có lo gì hết.”

Mặt mài cau có thế kia, rõ ràng là đang giận lắm còn gì.

“Mà nè, Amasawa nói vậy là vì thật lòng cậu muốn đi đúng không?”

“Cũng không hẳn là muốn đi lắm…. Ừm, thôi cứ cho là vậy đi”

“Vậy chốt kèo, ngày mai đi bảo tàng mỹ thuật”

Dứt lời, cậu ta cất bước đi dọc hành lang.

“Chốt kèo gì, không lẽ Satomi cũng định đi chung à?”

Tôi vội vàng theo bước bóng lưng kia.

“Đương nhiên”

Bỏ mặc tôi đứng hoang mang vì không hiểu chuyện gì đang diễn ra, Satomi kia vẫn không chịu dừng bước.

“Nè đợi đã, cậu không cần phải tự ép bản thân vậy đâu”

Tôi cố gắng xoa dịu tình hình bằng cách nở một nụ cười hiền nhất mà bản thân mình có thể.

“Đứa nào mới là kẻ đang tự ép bản thân hả?”

“Đứa nào mới là…?”

Thật phiền khi không thể nhìn thấy màu sắc cảm xúc của cậu ta. Bề ngoài trông chẳng có chút hứng thú gì với bảo tàng mỹ thuật mà lại đòi đi theo. Miệng thì bảo không giận mà sắc mặt lại cáu vô cùng. Cuối cùng thì cậu đang nghĩ gì vậy Satomi?

“Nhà của cậu hình như ở xa lắm đúng không Amasawa?”

Đột nhiên cậu ta dừng bước, quay đầu và hỏi tôi cái câu ấy.

“Hả? Ừm cũng hơi xa. Mỗi lần đi học tận một tiếng rưỡi.”

Sao lại ‘hình như’, cậu ta biết nhà tôi ở xa trường từ trước cơ à? Nói vậy thì không chừng cậu ấy cũng nhớ chuyện bọn tôi từng học chung tiểu học.

“Bởi vậy, có mỗi ngày nghỉ mà còn phải lết xác một đoạn đường cực xa tới bảo tàng mỹ thuật, bộ không phải ngán lắm hả?”

“Cũng không thoải mái gì cho cam, nhưng tớ quen rồi nên ổn mà”

Những người bạn duy nhất mà tôi có thể cùng đi chơi vào ngày nghỉ cũng chỉ có Nanako và Chiho, mà nhà hai nhỏ đều cách trường vỏn vẹn có ba mươi phút. Vì vậy thường tôi sẽ chủ động qua chỗ hai đứa, mà tôi cũng chưa từng thấy phiền phức về chuyện đó lần nào. Chắc có lẽ vì đôi chân tôi bẩm sinh đã quen xa nhà.

“Mà quan trọng hơn sao cậu lại hỏi tớ câu đó chứ?”

“Gì đâu, chỉ là tò mò xem Amasawa có thấy cực không thôi mà.”

Chẳng lẽ là cậu ấy đang quan tâm đến tôi ư? Hóa ra một người vô ý tứ như Satomi cũng biết suy nghĩ cho mọi người xung quanh nữa.

Mà, hình như Nanako cũng từng nhắc tới chuyện này rồi…

“Mình ấy nhé, hồi học kì đầu có làm bài nhóm môn lịch sử chung Satomi, thoáng qua thì cậu ấy như kiểu người làm cho xong chuyện, nhưng hóa ra lại là đứa nghiên cứu kĩ nhất. Lúc mình đang bí thì cậu ấy còn cho lời khuyên nữa. Nhìn mặt vậy thôi chứ lắm lúc dịu dàng lắm đấy, siêu đỉnh luôn.”

Chắc những lời mà Satomi nói khi nãy chính là bộ mặt “dịu dàng” mà Nanako đã từng nhắc đến. Nhưng nói gì thì nói, chuyện phải đi riêng hai đứa thì tôi tuyệt đối không muốn đâu.

“Chẳng cực khổ gì đâu, với lại tớ có thể đi một mình mà”

“Mắc gì? tớ đây cũng là thành viên phụ trách cờ lớp đấy.”

“Nhưng… Nhưng mà Satomi cũng đâu cần phải tự ôm mớ phiền phức này vào ngày nghỉ hiếm hoi cơ chứ.”

“Cậu ghét phải đi với tớ tới vậy luôn à?”

Nét mặt cậu ta vẫn không hề thay đổi, duy chỉ có tông giọng là đã trầm xuống đôi chút. Tôi đã từ chối lời đề nghị đi cùng của Satomi nên cũng không thể trách việc cậu ấy nghĩ bản thân mình bị ghét, có lẽ lần này tôi làm Satomi nổi giận thật rồi.

“Không phải vậy dâu, nhưng mà, phải nói làm sao nhỉ….”

Mặc dù không thể nhìn được nhưng tôi có thể đoán ra thứ màu đỏ thẫm bao trùm lấy cơ thể đang nghẹn lời của Satomi.

“Ừm thì… Tớ chỉ nghĩ là…. Đâu nhất thiết hai đứa phải cùng đi đâu.”

Rụt rè ngẩng đầu lên, tôi thấy ở cuối hành lang bóng dáng vài nữ sính đang nhìn về phía này và thì thầm gì đó với nhau. Xung quanh họ còn thoáng hiện lên sắc tím nữa, không chừng mọi người đang nghi ngờ gì đó về bọn tôi. Tôi chưa từng nói chuyện với những cô gái ấy, thậm chí còn không biết tên, nhưng thứ màu sắc bất ổn xung quanh họ khiến tôi chẳng thể nào bình tâm được. Tôi muốn nhanh chóng rời khỏi đây, rời khỏi vị trí bên cạnh Satomi.

“Vậy nên, ngày mai một mình tớ—“

“Cậu phiền quá nha”

Satomi tặc lưỡi như muốn chen ngang lời tôi.

“Muốn nghĩ gì thì tùy. Ngày mai mười giờ, trước ga. Tớ đợi cậu ở cổng soát vé.”

Satomi nói bằng giọng to và dõng dạt đến mức những con người đứng cuối hành lang kia cũng có thể nghe thấy, rồi cậu ta cất bước quay đi. Đi nhanh như thể chẳng cho tôi cơ hội để trả lời, thoáng chốc bóng lưng ấy đã biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Tôi nắm chặt vạt váy mình bằng đôi tay đã buông lỏng vì bất lực. Đừng có mà tự tiện nói mấy chuyện nghe dễ hiểu lầm như vậy ở nơi đông người qua lại như hành lang chứ hả!

Satomi quả thực là một kẻ chẳng biết ý tứ gì cả. Đến độ thật lòng tôi đã nghĩ rằng chính Satomi mới là người cần đến năng lực nhìn thấy sắc màu cảm xúc này hơn cả tôi.

Nếu cậu ta có được khả năng đó, chắc chắn thứ màu xám đặc quánh nỗi bất an nơi tôi đã dễ dàng lọt vào tầm mắt cậu. Nếu nhìn được sắc màu đó, chắc chắc cậu ta sẽ chẳng thể hiển nhiên nói to mấy thứ gây hiểu lầm kiểu bọn tôi đang hẹn hò như thế. Lúc ấy cậu ta sẽ thấu hiểu mong muốn được đi một mình của tôi mà thôi, rồi cậu sẽ đáp “vậy nhờ cậu nha” trước khi bỏ tôi lại.

Nghĩ đến đoạn đó, tôi khoanh tay nghiêng đầu, một tiếng “hự” be bé khẽ bật ra khỏi miệng. Cơ mà nếu có nhìn thấy được màu sắc hay không, tôi nghĩ cái tên Satomi ấy cũng chẳng đổi nết được đâu. Chẳng biết vì sao, nhưng trong trí tưởng tượng của tôi, Satomi kia dù có nhìn thấu được tâm trạng của người khác, cậu ta vẫn sẽ không để tâm, vẫn sẽ tự làm theo ý mình.

Tóm lại tôi đã rút ra được một kết luận, rằng tôi ghét cay ghét đắng cái tên Satomi ấy, kẻ hoàn toàn đối lập với mình.

*

Tám giờ rưỡi sáng.

Chuyện ngày nghỉ mà tôi lại ra ngoài vào buổi sớm như này là một sự kiện hiếm có. Không tránh khỏi ánh mắt tò mò của gia đình đổ dồn về phía mình, như kiểu muốn dò xét “nhỏ có người yêu rồi hả ta?”. Tôi đành phải thật lòng mà khai báo với mọi người đầu đuôi câu chuyện.

Tôi kể lý do rằng với trách nhiệm là một thành viên phụ trách thiết kế cờ lớp, tôi cần phải ra ngoài để tìm cảm hứng nghệ thuật. Cho dù có bị Mion móc mỉa “Chị đây mà cũng tìm được cảm hứng nghệ thuật á?” tôi cũng chẳng buồn quan tâm. Vì sợ gây ra hiểu lầm phiền toái, tôi đã giấu nhẹm chi tiết người đi cùng mình là con trai và nhanh chóng rời khỏi nhà.

Quê tôi nếu gọi là thành phố nhỏ thì cũng không đúng. Nhưng từ lâu ở đây đã tồn tại một khu phố mua sắm được người dân ưa chuộng, có cả trường học, bệnh viện hay thậm chí là trung tâm thương mại lớn. Nên cũng không có gì quá bất tiện ở chốn này, nói đúng hơn thì quê tôi là một khái niệm nằm giữa thành phố và nông thôn.

Nơi này cho tôi một cuộc sống đầy đủ và tôi cũng yêu mến quê hương mình, nhưng hiếm khi tôi đi chơi ở đây vào dịp cuối tuần.

Kể từ khi lên cấp ba, nói đúng hơn là học kì cuối của năm lớp chín, tôi đã bỏ hẵn thói quen la cà vô định khắp những nẻo đường. Cho dù có phải ra ngoài vì lý do chính đáng như đi viện chẳng hạn, tôi cũng không dám rời mắt khỏi mặt đất dưới chân khi đi bộ trên con đường quê mình. Tôi ghét việc gặp phải những người mà mình không muốn gặp.

Vội vã bước lên tàu từ ga địa phương, thay vì ngồi vào ghế trống tôi lại chọn đứng đối diện với cửa tàu mà nhìn ra ngoài. Bằng cách này, dù trên tàu có người quen thì tôi cũng không thể nhận ra, và cũng khong cần để ý để màu sắc của họ. Dù là một năng lực hữu ích, nhất là khi muốn đoán tâm trạng người khác. Nhưng việc lúc nào cũng nhìn thấy màu sắc cảm xúc của người xung quanh đã rút cạn năng lượng tôi.

Nắm chặt vào tay vịn, đưa mắt thẩn thờ ra ngoài cửa tàu. Tựa hồ dòng thời gian đang chảy không ngừng, cảnh sắc bên ngoài cũng đã nhanh chóng mang màu của một thành phố lớn.

Ngày nào cũng nhìn thấy những khung cảnh này, thú thật tôi chẳng còn thấy cảm động hay ấn tượng gì nữa. Nhưng cứ mỗi lần những tòa cao ốc chọc trời hiện lên như báo hiệu rằng tôi đã rời khỏi quê hương của mình, lòng này bỗng thấy nhẹ đi một chút.

Sau hai lần đổi tàu, tôi dừng chân ở nhà ga cách trường mình hai trạm. Đảo mắt nhìn quanh sân ga, hình như cũng chỉ có một lối ra.

Tôi hít một hơi thật sâu, cốt để trấn an lại bản thân mình. Tôi phải vượt qua ngày hôm nay bằng cách nào đây? Nếu đã không thể nhìn thấy sắc màu cảm xúc của Satomi, tốt nhất là không nên nói những thứ thừa thãi. Nhưng nếu đi cùng nhau mà im như hến thì là điều bất khả thi. Khi chưa tìm ra được cách giải quyết, thì điều tốt nhất hiện giờ mà tôi có thể làm là đừng nghĩ về nó nữa. Nếu cứ chăm chăm để ý từng phản ứng nhỏ của Satomi thì cũng chẳng thể nào nói chuyện đàng hoàn được, chỉ còn duy nhất cách đó thôi.

“Mình làm được mà”

Sau khi tự trấn an bản thân quên đi nỗi sợ, tôi xem lại giờ trên điện thoại của mình, còn tận mười lăm phút nữa mới đến giờ hẹn. Tôi lỡ đến hơi sớm, để cậu ta không nghĩ rằng mình đã quá háo hức mong chờ cuộc hẹn này, tôi đành phải tìm chỗ giết thời gian ở cửa hàng tiện lợi hoặc nơi nào đại loại vậy. Giá mà gần đây có chỗ giết thời gian nhỉ…

Vừa mới quyết định không suy nghĩ nhiều nữa, tôi nhận ra mình cũng vừa vô thức lo lắng về phản ứng của Satomi nữa rồi, chỉ đành thở dài bất lực với bản thân.

Chỉ cần mình biết lựa lời mà nói, không xúc phạm ai là ổn thôi mà. Đừng suy nghĩ nhiều nữa. Mà dù tôi có nói gì sai đi chăng nữa, thì đó cũng vốn là lỗi của Satomi, do cậu ta không biểu đạt cảm xúc ra ngoài.

Tự dối lòng xong, tôi nhanh chân bước xuống cầu thang, ngay khoảnh khắc vừa qua khỏi cổng soát vé, cảnh tượng trước mắt khiến tôi bất giác đứng lại.

Thứ hiện diện trước mắt tôi, không thể lầm được, chính là Satomi. Cậu đứng đợi một cách lặng lẽ, chỉ cách tôi vài bước chân.

Tôi thực sự ngạc nhiên vì Satomi còn đến sớm hơn cả tôi, người vốn đã đến rất sớm. Thêm nữa, phải nói sao cho đúng nhỉ… Dáng vẻ của cậu ấy thực sự quá nổi bật, đến độ tôi cũng có phần ngại ngùng, không dám tiếp cận.

Cậu ta mặc một chiếc quần ống rộng màu nâu, khoác ngoài một chiếc áo phông đen không đối xứng, phần gấu áo hai bên có độ dài khác nhau, làm lộ ra viền chiếc áo phông trắng mà cậu ta đang mặc bên trong.

Satomi chỉ đang diện một phong cách thời trang giản dị hằng ngày, hành động cũng chẳng có gì đặc biệt, lặng lẽ nghịch điện thoại. Nhưng hình ảnh của cậu ta đẹp đẽ đến mức tôi đã hoài nghi rằng phải chăng cậu đang tham gia buổi chụp hình của một tạp chí nào đó. Cũng không quá khó hiểu khi rất nhiều nữ giới đi ngang qua không cưỡng lại được mà đưa mắt khẽ liếc nhìn rồi ửng hồng gương mặt. Có phải đây chính là thứ mà người ta vẫn gọi là thần thái không nhỉ?

Hôm nay tôi cũng không thể nhìn thấy bất kì màu sắc nào từ Satomi, nhưng thực lòng hình như tôi vẫn cảm nhận được, thứ ánh sáng lấp lánh gì đó đang tỏa ra từ cậu.

Tôi không thể vác cái dáng vẻ tầm thường của mình, quần jean ống rộng cùng áo phông trắng đơn điệu mà đi đến trước mặt Satomi và tự nhiên thốt lên câu “xin lỗi vì đã để cậu chờ” được.

Có lẽ vì chỉ quen nhìn Satomi trong bộ đồng phục, nên khi đối mặt với một Satomi mặc thường phục tôi lại càng cảm thấy khó gần hơn bình thường. Tôi đang mãi nghĩ điều đó như kiểu chuyện chẳng liên quan đến mình thì độ nhiên bên kia Satomi ngẩng đầu lên. Chẳng hiểu vì sao, tôi lại không dám nhìn thẳng.

Gì vậy, sao tôi lại phải trốn tránh cơ chứ? Mình đã hẹn người ta trước rồi mà, phải cư xử cho giống con người chứ.

Vội vàng cất đi vẻ mặt bối rối đầy xấu hổ kia mà trưng lên nét mặt nghiêm nghị, tôi bước dần về phía Satomi. Khoảnh khắc tôi ngẩng đầu lên cũng vừa đúng lúc đôi giày thể thao của Satomi lọt vào tầm mắt, tôi hít một hơi dài.

“Chào… Chào buổi sáng…”

“Chào. Sao đó? Buồn ngủ à?”

Nét mặt thì tôi vẫn còn cố diễn được. Nhưng tiếp xúc với Satomi Sora phiên bản ngày thường ở cự ly gần như thế này khiến tôi choáng váng vượt cả tưởng tượng. Hồi hộp đến mức chẳng thể nặn ra nổi một lời nào ra hồn. Xấu hổ chết mất thôi.

“Mới sáng sớm mà, nên tớ hơi líu lưỡi tí thôi.”

“Ờ, mà thôi kệ đi. HÌnh như bảo tàng mỹ thuật mở cửa lúc mười giờ sáng thì phải, mau đi thôi.”

“Cậu biết đường đến đó không thế?”

Đêm qua tôi đã định tìm thử trên mạng, nhưng không hiểu thế nào lại quên mất đi, lúc đang định bụng lấy điện thoại ra tìm đường.

“Hôm qua tớ dò địa chỉ của nó rồi. Nếu cậu đã quyết định đi thì bình thường phải lo xem địa chỉ trước đi chứ?”

Nghe những lời đó từ Satomi, tôi chỉ đành cất lại điện thoại vào túi. Trái ngược với kiểu người luôn tìm mọi cách để trì hoãn những chuyện phiền phức như tôi thì bên kia Satomi luôn chu đáo và đáng tin một cách bất ngờ.

Thôi thì cứ đi theo bóng lưng Satomi, người đang tiến nhanh về trước mà không thèm do dự lấy một giây vậy.

“A đúng rồi”

Đang nghĩ điều đó trong đầu, chợt Satomi dừng bước và quay mặt lại hướng này.

“Để tớ nói trước chuyện này, Amasawa, cậu không được phép soi mói từng phản ứng của tớ đâu nhé, suốt cả ngày hôm nay luôn.”

“Hở…?”

“Ý tớ là đừng có mà nghĩ chuyện bao đồng nữa.”

“Chuyện bao đồng… Ý cậu là sao?”

Dù chính tôi là người quyết định sẽ không để ý quá kĩ mọi thứ xung quanh, nhưng không ngờ chính Satomi là người mở miệng ra nói về chuyện đó trước.

“Cứ mỗi lần Amasawa giở thói thảo mai là phạt một chai nước nhé?”

“Khoan đã, tớ chẳng hiểu cậu nói cái gì hết. Mà quan trọng làm sao phân biệt được lúc nào tớ thảo mai chứ?”

“Làm sao á? Chuyện đó là tùy ở tớ”

“Nói kiểu đó thì không phải quyền sát sinh đều nằm trong tay Satomi sao?”

Giả sử nếu tôi đang giao tiếp một cách hết sức bình thường, nhưng Satomi giở chứng cho rằng tôi đang quá thảo mai thì tôi vẫn phải đãi cậu ta uống nước. Luật này có đọc kiểu gì thì tôi cũng là người phải chịu bất lợi.

Khi tôi định lườm cậu ta một cái thay lời phản đối thì bắt gặp khóe môi Satomi khẽ nhếch lên, để lộ một nụ cười. Chắc vậy, ít nhất thì trong mắt tôi, cậu ta đang cười. Thực sự tôi chẳng thể hiểu nổi trong câu truyện này có gì đáng buồn cười nữa.

“Thôi, tớ đã quyết định thế rồi, mau đi đi.”

“Đợi đã, cậu cứ tự ý vẽ ra cái luật kỳ lạ như thế, tớ cảm thấy khó chịu lắm đấy!”

Satomi cứ thế bước đi như thể chẳng nghe được lời tôi nói. Vì chẳng thể đứng yên mãi một chỗ, tôi đành bước theo bóng cậu ta.

Sáng thứ bảy, cả thị trấn chìm vào yên tĩnh đến lạ vì thiếu đi bóng dáng của những người đi làm.

Từ sáng đầu tôi đã nặng trĩu những dòng suy nghĩ linh tinh nên chưa kịp nhận ra, bầu trời hôm nay quang đãng, nằm trên đó không có lấy một gợn mây. Thứ không khí trong lành của sớm mai vẫn còn chưa tan hết, tất cả điều đó khiến cho lúc này trở thành thời điểm vàng để đi dạo.

Việc được tận hưởng buổi sớm trong lành vào một ngày nghỉ, kết hợp với việc phải ra ngoài riêng cùng Satomi như thế này, tạo nên một cảm giác kỳ lạ đến mức chẳng thể diễn tả lại được bằng lời.

Cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, hình ảnh bảo tàng, điểm đến của chuyến đi này dần hiện ra ngày càng rõ, khuất sau công viên trước mặt.

Vì nghe bảo đây là bảo tàng do quận quản lý, nên trong suy nghĩ của tôi, nó phải mang dáng vẻ một toàn nhà bê tông cũ kĩ, đậm mùi các công trình hành chính khô khan. Nhưng thứ hiện ra trước mắt, toàn nhà bằng gạch nâu đó lại trông khá có gu thẩm mỹ.

Bên cạnh cửa ra vào tự động là một tấm biển trắng có đề dòng chữ “Triển lãm nghệ thuật – Ký ức mùa hạ, lần thứ 23”.

“Hình nhữ đây là buổi triển lãm những tác phẩm được mọi người nộp lại trong mùa hè.”

“Là mấy tờ chúng ta được phát cùng với mớ bài tập về nhà đấy à?”

Satomi vẫn nhìn chăm chăm vào tấm biển, đáp lại câu hỏi của tôi bằng một cái gật đầu.

Ngoài bài tập về nhà như mọi lần, chúng tôi còn được phát tờ thông báo kêu gọi nộp những tác phẩm như tranh vẽ, đồ thủ công, bài văn, thơ các kiểu. Nhưng cái đó không bắt buộc tất cả phải hưởng ứng, ai muốn thì tham gia thôi.

Chỉ riêng đống bài tập hè thôi đã nặng muốn tắt thở rồi, nên tôi nghĩ chẳng có đứa học sinh nào rảnh rỗi đến mức hưởng ứng chương trình đấy đâu.

Tất nhiên tôi làm gì có tẹo năng khiếu nào về mỹ thuật hay văn chương đâu. Mà lý do đầu tiên cũng vì tôi thấy phiền phức nên chẳng động vào cái đó.

“Thôi, vào đi”

“Ừm”

Tôi đã đinh ninh rằng bảo tàng sẽ chẳng có ai, vì chúng tôi đến sát giờ mở cửa. Nhưng khi đặt chân vào bên trong, ở đó đã có vài người khách đến trước cả bọn tôi.

Đa số là những đứa trẻ đi cùng phụ huynh, những đứa có tác phẩm được chọn trong cuộc thi mùa hè ấy. Phần còn lại là những nhóm học sinh trong độ tuổi trung học. Tôi thở ra một tiếng nhẹ nhõm khi nhận ra mình chẳng quen ai trong số đó.

Triển lãm được chia thành ba khu chính, khu tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông, hình như mỗi khu triển lãm đều được bố trí ở một tầng riêng biệt. Sau khi đọc thông tin ở bản hướng dẫn, chúng tôi thống nhất bắt đầu chuyến tham quan từ khu triển lãm của học sinh tiểu học.

Tác phẩm dự thi của học sinh tiểu học đa số được làm từ đất nặn, những bài đoạt giải được trưng bày dọc theo bức tường kèm theo bản tên của từng học sinh.

Mặc dù chủ đề “Ký ức mùa hạ” khá rộng, nhưng tác phẩm nào cũng có nét riêng của tác giả và vô cùng bắt mắt, quả đúng là những bài thi đã qua được vòng tuyển chọn.

Rất nhiều người vừa ngắm nhìn những tác phẩm hoặc chụp lại ảnh vừa buôn lời tán dương “đẹp thật”. Nhưng khi tôi kịp để ý đến thì Satomi đã chẳng còn ở đây. Tôi cứ đinh ninh rằng cậu ta chỉ đang xem qua những tác phẩm gần đó.

 Tôi kiễng chân, đảo mắt khắp khu triển lãm, thì bắt gặp bóng dáng Satomi đã đi được một đoạn khá xa phía trước. Chỉ riêng cậu ta là không mang bất kỳ thứ màu sắc cảm xúc nào nên rất dễ để tìm được trong đám đông. Với suy nghĩ đó, tôi tăng tốc độ ngắm nhìn các tác phẩm để kịp rút ngắn khoảng cách với cậu ta. Sau đó tôi nhẹ nhàng vỗ vào cánh tay của Satomi.

“Satomi, nếu cậu đi trước thì phải báo một tiếng chứ? Tớ quay lại đã chẳng thấy cậu đâu, phải căng mắt ra tìm đấy.”

Nghe tôi thì thầm, Satomi khẽ liếc nhìn tôi đang đứng bên cạnh rồi cũng nhanh chóng chuyển sự chú ý về tác phẩm trên tường.

“À xin lỗi nhé. Những thứ kiểu này thường tớ có một tốc độ thưởng thức riêng, nên không thể điều chỉnh để theo kịp cậu được.”

Không biết có phải do nghe được tôi đang thầm trách trong lòng “Ủa vậy sao rủ tôi đi cùng làm gì cho mất công” không mà Satomi lại lần nữa hướng ánh mắt về phía này.

“Hình như cậu có gì muốn nói hả?”

“Ơ, đâu có gì đâu?”

“Ủa? Hình như cậu vừa tỏ ra thảo mai, giữ ý giữ tứ với tớ nữa đúng không? Vừa kịp tớ đang khát nước đây.”

“Không có, không có! Tớ làm gì có giữ ý tứ gì đâu.”

Đối diện với ánh mắt đầy nghi ngờ của tên đó, tôi chỉ biết nặn ra nụ cười gượng vừa xua xua tay để giấu đi ý nghĩ.

Tôi không muốn mua nước cho người khác chỉ vì mắc phải cái luật rừng kì lạ mà cậu ta tự tiện đặt ra chút nào. Nhưng mặt khác… Việc thể hiện rõ ràng cảm xúc của bản thân mà không phải nhìn thái độ của người xung quanh là vô cùng khó khăn với tôi.

Khi chuyện vô lý đó còn đang làm tôi nặng lòng thì Satomi chỉ đơn giản thở ra một câu “Vậy hả? Vậy thì thôi!”, rồi tiếp tục hướng mắt về các tác phẩm trên tường, tiếp tục bước đi như thể chẳng quan tâm đến sự tồn tại của tôi.

Không phủ nhận việc Satomi rất đẹp trai, nhưng thái độ kiểu này chắc chẳng ai ưa nổi đâu. Nghĩ xấu về cậu ta như vậy, tôi quyết định thưởng thức các tác phẩm bằng tốc độ riêng của bản thân mình.

Mà nói thật, cứ theo tình hình như này lại có lợi cho tôi hơn. Hai đứa cứ tùy ý tham quan theo kiểu mình muốn, cuối buổi gặp nhau, bàn tán vài câu vẩn vơ về thiết kế của lá cờ rồi ai lại về nhà nấy. Nghĩ đến kế hoạch trơn tru đó khiến lòng tôi nhẹ đi được phần nào.

Sau khi xem xong những tác phẩm ở khu triển lãm của học sinh tiểu học, tôi lên khu triển lãm của học sinh cơ sở rồi đi cầu thang lên tầng hai, hướng đến khu trung học phổ thông.

Suốt khoảng thời gian đó, tôi và Satomi hoàn toàn tách nhau ra. Chưa từng đứng xem cùng một tác phẩm hay mở miệng nói với nhau bất kỳ câu nào.

Quả nhiên việc đến bảo tàng cùng nhau chẳng mang lại tí lợi lộc nào. Dòng suy nghĩ đó chảy qua khi tôi bắt gặp góc nghiêng của cậu ta đang đứng ngắm một bức tranh nơi cuối phòng. Tôi mặc xác tên đó, tập trung trở lại những tác phẩm mình đang quan sát dang dở.

Những bức tranh của khối trung học cơ sở đều được vẽ bằng màu nước, trên cùng một khổ giấy. Nhưng bên phía trung học phổ thông, các tác phẩm lại không giới hạn về cả chất liệu lẫn khổ giấy có cái vẽ bằng sơn dầu, arcylic…

Trường tôi cũng tham gia triển lãm lần này, nên biết đâu trong số những tác phẩm ấy lại có vài cái tên mà tôi quen thuộc. Với suy nghĩ đó trong đầu, tôi điểm qua lần lượt từng tác phẩm để tìm những cái tên nằm trong câu lạc bộ nghệ thuật.

Đúng là học sinh cấp ba, những bức họa đẹp đẽ đến mức nếu có nói dối rằng đây là tranh của những họa sĩ lừng danh nào đó cũng sẽ chẳng mấy ai nghi ngờ.

Vừa ngắm nhìn những bức tranh vừa âm thầm thán phục những tài năng xuất chúng khắp thế giới đang nở rộ ở độ tuổi trung học này, thì một tấm bảng ghi tên trường tôi lọt vào tầm mắt. Cũng giống như những tác phẩm tôi vừa được xem, tất cả những bức tranh của trường đều rất hút mắt.

Ngay khoảnh khắc đó, sự chú ý của tôi bị níu chặt bởi một tác phẩm.

“Mình… Thích bức tranh này.”

Xung quanh chẳng có ai để đáp lại câu nói đó, nên nó hoàn toàn có thể xem là một lời độc thoại. Tôi đã bị bức tranh kia thu hút đến mức không thể ngăn mình lẩm bẩm trong vô thức, chỉ cần đứng đó mà nhìn nó thôi, con tim tôi cũng tự động đập nhanh một cách khó hiểu.

Bức tranh trước mặt tôi họa một khung cảnh như góc nhìn từ trên cao xuống. Những dãy núi san sát nhau nằm tít phía xa, bên dưới là rải rác mấy ngôi nhà được vẽ vô cùng tỉ mỉ. Không chỉ có mỗi mái hay cửa sổ mà từng vết bẩn, từng cái cây trên tường đều được thể hiện rất chi tiết.

Nhưng thứ cuốn hút tôi nhất lại là bầu trời rộng lớn được vẽ nơi trung tâm bức họa. Phải chăng đó là bầu trời lúc bình minh? Nhưng bằng một lý do nào đó, phần cao nhất của bầu trời, khuất sau lớp sương trắng mờ ấy lại thoắt ẩn hiện những bông hoa đủ màu đang nở rộ. Một khung cảnh vô cùng kỳ lạ, song cũng rất đẹp mắt.

Mặt trời lấp ló sau những dãy núi, chực chờ chiếu sáng cho cả thị trấn trong vòng một giờ nữa. Và cũng giống như mưa hay tuyết đến từ trời cao, những bông hoa rực rỡ kia cũng sẽ buông mình xuống thì trấn, một ngày mới sẽ bắt đầu. Bức tranh đó khiến người xem hình dung mọi chuyện theo hướng như vậy trong đầu.

Người vẽ nên bức tranh chắc hẳn đã rất yêu thị trấn này, yêu chính khung cảnh bình minh trong tranh.

Tôi cúi người, nhìn vào tấm bảng ghi tên tác giả được dán dưới tranh khi những suy nghĩ đó còn chưa dứt.

“Ớ!?”

Tôi buộc miệng phát ra một tiếng kêu cụt ngũn bằng tông giọng cao ngất, thứ âm thanh mà bình thường tôi chẳng bao giờ dám thể hiện ra, vội vội vàng vàng, tôi dùng cả hai tay bịt miệng mình lại.

Ánh mắt của những khách tham quan xung quanh trong thoáng chốc đổ dồn về phía này. Nhưng khi tôi vừa nói xin lỗi, vừa cúi thấp đầu thì sự chú ý đó cũng nhanh chóng tan đi. Hít một hơi thật dài vào phổi để lấy can đảm nhìn lại thêm lần nữa.

Tôi chẳng hề nhìn nhầm. Miệng mồm há hốc khi đọc lại từng dòng chữ được ghi ở đó.

[Tựa đề: Bầu trời sau cơn mưa]

[Họa sĩ: Satomi Sora]

“Satomi… Sora”

Tôi đang lẩm bẩm cái tên đó thành tiếng như để xác nhận lại hiện thực, thì bức tường trước mặt tôi có một cái bóng đột ngột đổ dài xuống. Cảm nhận được ai đó đang đứng sau lưng mình nên tôi quay người lại. Lập tức phải nuốt ngược tiếng kêu sắp bật ra khỏi khuôn miệng mình và vô thức giãn to hai đồng tử.

“Biểu cảm kiểu gì thế? Bộ tớ là quái thú à?”

“Tại… Tại… Cái này nè…”

Tôi hết chỉ tay vào bức tranh lại chỉ tay vào gương mặt của Satomi, cho dù có chớp mắt bao nhiêu lần đi nữa, cái tên họa sĩ được ghi ở đó vẫn là Satomi. Ở trường không có người khác trùng cả họ tên, nên chắc chắn Satomi đó chính là Satomi đang đứng trước mặt tôi, không thể nhầm được.

“Do cậu muốn được tự ngắm nhìn tác phẩm của bản thân nên mới rủ tớ đi cùng à? Hay do cậu ngại phải đi một mình?”

Nếu từ đầu đã quyết định tự mình đi tham quan thì cần gì phải đi hai đứa, nên lý do tôi vừa đưa ra từ đầu đã quá hợp lý.

“Có phải vậy đâu? Tất cả cũng chỉ là trùng hợp mà thôi.”

“Vậy sao không nói với tớ ngay từ đầu? Nhìn thấy phát hết hồn luôn đấy!”

Tôi đã vô cùng ngạc nhiên, tôi còn nghĩ bản thân mình rất thích bức tranh này nữa. Mà có thích cũng đâu phải vấn đề gì sai trái, nhưng từ khi biết nó chính là tác phẩm của Satomi thì tôi như bị nhấn chìm bởi một cảm giác xấu hổ vô cùng.

“Sao tớ phải nói?”

“Sao trăng gì? Đi cùng nhau ngay từ đầu thì đáng lẽ ra cậu phải chủ động nói chứ?”

“Có nói hay không kiểu gì tí cậu cũng tự thấy thôi mà?”

“Ừ thì là vậy, nhưng nghĩ kiểu gì đi nữa thì tớ cũng thấy chuyện này rất lạ, ý là Satomi vẽ giỏi đến vậy mà…”

Nếu không có tôi thì cậu ta vẫn có thể dễ dàng hoàn thành bản thiết kế cho lá cờ lớp, vậy tại sao Satomi không vẽ luôn phần của tôi cho nó gọn.

Tôi nghĩ những điều đó trong đầu nhưng tuyệt nhiên chẳng dám phát thành lời, tôi sợ rằng do mình không thể nhìn thấy thứ màu sắc xung quanh cậu ta nên lỡ lời nói gì đó không hay.

 “Thì?”

“…Thì không có gì đâu, đừng quan tâm”

Satomi tặc lưỡi nhẹ khi thấy tôi lắc đầu liên tục sang hai bên. Tôi biết mình chẳng nói gì có thể khiến cậu ta khó chịu, nhưng ánh mắt đang lườm xuống tôi nom đáng sợ đến lạ thường.

Tôi đang lo Satomi sẽ nhìn thấu cái vẻ thảo mai của tôi rồi đòi phạt bằng một chai nước, nhưng cậu ấy chỉ im lặng rồi cất bước rời khỏi khu vực triển lãm.

Rõ ràng gương mặt của cậu ta đang thể hiện sự bất mãn. Mặc dù tôi là đứa không có cái quyền đó, nhưng tôi lại muốn cậu ta phải nói ra hết sự thật trong lòng. Do con người đó không hề có tí màu sắc cảm xúc nào, nên Satomi nếu không diễn đạt bằng lời thì tôi cũng chẳng biết phải phản ứng sao cho phải phép.

Tôi rời bảo tàng khi cảm giác bứt rứt, bất an vẫn còn nặng trĩu nơi đáy lòng.

“Rồi sao rồi? Rốt cục cậu có hình dung được mẫu thiết kế nào ra hồn không?”

Dừng lại ở chỗ cách lối vào một đoạn ngắn, Satomi lên tiếng hỏi tôi.

Việc được chiêm ngưỡng những tác phẩm khác nhau đúng là có thể truyền cảm hứng cho tôi và cũng rất thú vị nữa. Nhưng nó không đồng nghĩa với việc tài năng trong tôi đột nhiên nở rộ cái bùm, nên có hỏi về ý tưởng thì tôi cũng khó lòng mà trả lời được.

Nhưng khi nhìn thấy bức họa của Satomi, trong đầu tôi cũng lóe lên một vài ý tưởng, chỉ là những mảnh ghép mơ hồ nên tôi quyết định không nói với cậu ta.

“Ừm, tác phẩm nào cũng rất tuyệt vời và có giá trị tham khảo cao. Nhưng hiện tại tớ chưa suy nghĩ ra được bất kỳ ý tưởng nào nên cứ tạm thời về nhà trước đã—”

“Rồi, vậy đến địa điểm tiếp theo.”

“..Hả?”

Không để tôi kịp nói hết câu, Satomi nhanh chóng rời khỏi bảo tàng và bắt đầu đi bộ.

Nãy cậu ta bảo địa điểm “tiếp theo” đúng không? Ý là đi đâu thế?

Trái ngược với một đống câu hỏi lơ lửng trong tâm trí tôi, Satomi dường như đã sắp xếp được mọi thứ, cậu ta bước đi như thể chẳng mảy may suy nghĩ thứ gì trong đầu.

“Nè, khoan đã”

Tôi chẳng thể cứ im miệng mà tò tò theo chân cậu ta, chuyện này với chuyện cậu ta tự ý đi riêng trong bảo tàng là hai vấn đề khác nhau hoàn toàn.

“Đợi tớ Satomi!”

Lúc tôi gọi tên cậu ấy, vừa hay đèn tín hiệu giao thông cũng chuyển sang đỏ nên cậu ta dừng bước lại. Nghĩ đến chuyện cậu ta sẽ không dừng lại nếu cái đèn đỏ kia không sáng lên khiến tôi cất tiếng thở dài trong lòng.

“Sao?”

Giỡn mặt hả? Tình huống này mà còn sao trăng gì? Bộ cậu không hỏi là thì cậu không hiểu được tình hình hả? Nhìn mặt tôi rõ ràng là đang hoang mang tột đột mà?

“Đến địa điểm tiếp theo là sao thế? Cả tớ cũng phải đi cùng sao?”

Nuốt ngược những suy nghĩ thực mà tôi muốn nói, cố dằn ra một giọng điệu hòa nhã nhất có thể để hỏi cái tên Satomi kia.

“Hôm nay là ngày hai đứa phụ trách cờ đại diện lớp phải ra ngoài còn gì. Hơn nữa, cái đứa tuyên bố chắc nịch với thầy giáo rằng ‘em sẽ đi’ chính là cậu đó Amasawa”

“Thì vậy thật, cơ mà…”

“Sao, hay cậu bận chuyện gì?”

“Tớ… Không có gì đặc biệt phải làm hết.”

“Vậy thì có sao đâu chứ.”

Đèn giao thông chuyển sang màu xanh, Satomi lại tiếp tục quay mặt về phía trước.

Tôi hoàn toàn chẳng hiểu nổi tên này muốn gì. Nhưng ít nhất phải giải thích cho người ta biết bản thân định đi đâu chứ.

Dù có nói vậy tôi vẫn không thể ngưng để ý đến từng phản ứng nhỏ của Satomi. Tôi cảm thấy bản thân mình thật hèn hẹ khi điều duy nhất làm được là bám theo bóng lưng cậu ta, nếu như tôi có thể nhìn thấy sắc màu cảm xúc của cậu ta thì mọi chuyện đã khác rồi.

Khi cả hai đến con đường lớn phía trước ga, cuối cùng Satomi cũng chịu dừng bước, nhưng cũng phải do cái đèn giao thông nào.

“Tớ đói rồi, trưa nay cậu muốn ăn gì?”

Giờ cũng hơn mười một giờ rưỡi. Đúng thật là tôi cũng đói, nhưng cái chuyện ăn trưa cùng nhau thì tôi chưa từng nghĩ đến dù chỉ một lần.

“Ơ.. Tớ ăn gì cũng được.”

“Vậy ăn ở chỗ này đi.”

Như đoán trước được câu trả lời của tôi, Satomi chỉ tay vào nhà hàng trước mặt không một chút do dự.

“Tớ đã tìm hiểu trước thì thấy nơi này bán mấy suất ăn khá hay ho.”

“Cậu tìm hiểu trước luôn hở?”

“Tất nhiên rồi. Đã mất công ra ngoài thì phải tìm hiểu kỹ càng để ăn được mấy món ngon chứ.”

Điều này cũng khiến tôi hoàn toàn không lường được. Tôi cứ nghĩ cậu ta là kiểu người sẽ chẳng bao giờ tìm trước quán ăn trưa khi ra ngoài chứ.

“Hình như cậu muốn nói gì đó hả? Bộ cậu không ưng ăn cơm theo suất sao?”

“Không có, hoàn toàn không có gì muốn nói. Tớ cũng thích ăn cơm theo suất mà.”

Cậu ta luôn lười biếng, cọc cằn, ích kỷ, đôi lúc cũng rất khó hiểu, nhưng thật ra lại chu đáo hơn tôi nghĩ rất nhiều. Đương nhiên những điều đó tôi tuyệt đối không thể nói thành lời.

Trên tấm rèm màu cam đã ổ bẩn có ghi dòng chữ “Muratatei”. Nơi đó là một nhà hàng theo kiểu bán các suất ăn truyền thống, nói đúng hơn là một nhà hàng cũ kỹ bị bao trùm bởi thời gian.

Trong không gian nhỏ hẹp cũ kỹ đó là một quầy ăn có năm ghế cùng ba chiếc bàn bốn chỗ ngồi. Tôi theo chân Satomi ngồi xuống chiếc ghế ở quầy. Do hiện tại đồng hồ vẫn chưa điểm mười hai giờ trưa nên những chiếc bàn bốn chỗ vẫn còn trống, nhưng có lẽ vì muốn nhường chỗ cho những vị khách đến sau nên Satomi đã quyết định ngồi tại quầy.

Mặc dù lúc đến bảo tàng cùng nhau, cậu ta toàn tùy hứng thích gì làm nấy. Thế mà những lúc như này lại tỏ ra tinh tế đến bất ngờ.

Vô số món ăn ngon trong thực đơn đã khiến tôi phải dừng suy nghĩ vẩn vơ đó lại. Cuối cùng tôi đã gọi một suất thịt hanbagu kiểu Nhật, còn Satomi thì chọn suất cơm heo xào gừng.

Chỉ có một người đàn ông lớn tuổi đang đứng bếp và một người phụ nữ cũng lớn tuổi không kém vừa ghi lại món cho chúng tôi khi nãy. Trông có vẻ như nhà hàng này được vận hành bởi cả hai người họ, phải chăng ông bà chính là vợ chồng nhà Murata? Nghĩ vừa dứt câu đó thì món ăn của chúng tôi cũng được mang ra.

Lúc chờ lên món, hai đứa tôi hầu như chẳng nói với nhau câu nào. Thế nhưng kì lạ thay, câu “Itadakimasu” lại được phát ra cùng lúc bởi cả hai. Điều đó khiến tôi chìm trong sự xấu hổ và đành phải bắt đầu ăn.

Sự kết hợp giữa miếng Hanbagu mọng nước cùng củ cải trắng bào và lá tía tô thái nhỏ, điểm thêm nước sốt Ponzu như thể tất cả sinh ra là dành cho nhau, khiến tôi chẳng dừng được đũa. Tôi khẽ ngước nhìn lên, bên kia Satomi cũng đang thưởng thức suất cơm thịt heo xào gừng của mình một cách ngon lành. Dù chúng tôi không hề hé môi nửa lời về cảm nhận món ăn, nhưng chỉ cần nhìn cách mà cậu ta ăn cũng có thể biết được thức ăn ở đây ngon đến độ nào.

Vì Satomi là người ăn xong trước, nên bản thân tôi cũng phải vội vội vàng vàng hoàn tất bữa ăn của mình, để không khiến cậu ta phải chờ. Chúng tôi trả tiền suất ăn, nói lời cảm ơn với vợ chồng nhà Murata trước khi rời khỏi nhà hàng.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi bước chân vào trường cấp ba, ngồi ăn cùng một người mà chẳng nói với nhau câu nào, con người đó lại chính là Satomi.

Từ khi có thể nhìn thấy sắc màu cảm xúc của người khác, lòng tôi đã luôn mặc định ‘khi ở cùng nhau thì phải cố tạo ra được những cuộc trò chuyện vui vẻ, khiến bầu không khí trở nên sôi nổi hơn, hay ít nhất là phải khiến đối phương cảm thấy thú vị khi ở bên mình’. Nhưng khi đối phương là Satomi thì mọi thứ đã lệch quỹ đạo. Ngay cả khi khoảng lặng kéo dài đằng đẵng, tôi cũng không cảm thấy nóng ruột đến mức vội vàng tìm gì đó để nói. Bởi Satomi chưa từng cho tôi chút cảm giác lo lắng nào giữa bầu không khí im lặng đó.

Chẳng biết có phải vấn đề nằm ở việc tôi không nhìn được màu sắc cảm xúc từ cậu ta hay không, nhưng việc không cần lên tiếng nói bất cứ thứ gì, cũng chẳng cần nghĩ ngợi điều chi khiến tôi thấy nhẹ lòng hẳn.

“Nè Amasawa, cậu có thích đi mua sắm không?”

“Mua sắm á? Ờm… Nói thích thì cũng không thích, nhưng mà tớ cũng không ghét đi mua sắm.”

“Vậy được rồi, tới địa điểm tiếp theo thôi.”

“Hả!? Lại đi tiếp à?”

“Không thích thì về cũng được.”

“A… Tớ cũng không đến mức ghét đâu.”

“Vậy thì đi.”

Nhưng cái nết ích kỷ của cậu ta, cứ đi mà không thèm giải thích nơi đến chính là thứ khiến tôi cảm thấy khó chịu nhất.

HÌnh như điểm đến tiếp theo phải đi bằng tàu, cậu ta bước qua cổng soát vé tại nhà ga mà chẳng thèm suy nghĩ. Tôi cũng phải vội vàng lấy thẻ ra khỏi túi và đi theo bước cái tên đó.

Nhắc lại mới nhớ, cớ sự gì mà tôi phải đi cùng cậu ta chứ? Mặc dù bảo rằng mình cũng không ghét nhưng đáng lẽ ra tôi phải nói dối rằng tôi bận. Nghĩ là nghĩ vậy nhưng đời nào tôi có thể nói ra thành lời, chỉ đành biết tiếp tục bám theo cậu ấy.

Trông có vẻ tàu đông người hơn buổi sáng, nhưng nếu phải so với ngày thường vì vẫn còn thoáng hơn hẳn. Chúng tôi dừng lại sau khi đi qua ba nhà ga ngược hướng với trường học. Tất nhiên là suốt quãng đường đó, chẳng có lấy một cuộc hội thoại nào giữa chúng tôi được khởi xướng.

Nếu xuống tàu ở đây thì tôi có thể lờ mờ đoán được cậu ta muốn đi đâu, và như dự đoán của tôi, điểm đến sau khi rời khỏi nhà ga là một trung tâm mua sắm. Trong quá khứ tôi cũng từng có cơ hội ghé qua đây vài lần dưới danh nghĩa đi mua sắm cùng Nanako.

Nếu Nanako cảm thấy vui vẻ thì tôi sẵn lòng hùa theo nhỏ, nếu Nanako cảm thấy phân vân trước vấn đề gì đó thì tôi sẽ đưa ra lời khuyên hoặc hướng dẫn nhỏ lựa chọn. Việc có thể nhìn thấy màu sắc của đối phương khiến tôi dễ dàng cân nhắc được cảm xúc biểu lộ ra ngoài, không để người khác tụt hứng. Nhưng thú thật, những chuyến mua sắm cùng Nanako thường kéo dài vô tận và khiến tôi luôn trong tình trạng mệt mỏi.

Ngay cả cách mua sắm của Nanako, người lúc nào cũng bảo “để chút rồi tính” sau đó cứ vòng lại liên tục những cửa hàng mình thích cũng là một sự khó hiểu lớn đối với tôi. Tôi luôn biết bản thân mình muốn mua thứ gì ngay trước cả khi bước chân vào trung tâm mua sắm. Cả hai đứa cứ lên xuống thang cuốn hết lần này đến lần khác, không biết bao nhiêu lần tôi muốn hét lên với nhỏ “quyết định lẹ đi trời” nhưng chẳng thể nào nói ra được.

Dù có hơi lo lắng khi không thể nhìn thấy màu sắc nơi Satomi, nhưng tôi thầm nghĩ rằng đằng nào cậu ta cũng là con trai, nên việc mua sắm cũng sẽ nhanh gọn thôi. Hóa ra suy nghĩ đó của tôi đã quá đổi ngây thơ….

Bọn tôi bắt đầu từ tầng cao nhất của tòa nhà ba tầng, suốt một tiếng đồng hồ tham quan không ngừng nghỉ tất tần tật từ hiệu sách, cửa hàng đồ thể thao, cửa hàng tạp hóa, giày dép, túi xách, quần áo… Trong suốt chặng đường, thi thoảng cậu ta cũng có lúc dừng lại hỏi tôi “ổn không?” nhưng tôi cũng chẳng thể tìm được câu trả lời nào khác ngoài “tớ ổn”. Cứ vậy, chúng tôi chẳng có lấy một cuộc giao tiếp nào có thể gọi là vui vẻ nên cảm giác như tôi đang đi bộ chay suốt ba tiếng đồng hồ vậy. Kết quả của khoảng thời gian cực hình đó là Satomi mua được hẳn… Một cuốn sách.

Người ta thường rỉ tai nhau chuyện con trai phải đi mua sắm cùng con gái đến mức kiệt sức, nhưng đâu ngờ cũng có ngày tôi phải trải qua chuyện ngược lại. Nói thật thì tôi còn mệt mỏi hơn những lúc phải đi mua sắm cùng Nanako.

“Nếu cậu mệt thì cứ bảo là mệt đi, sao phải im lặng thế?”

Vừa bước ra khỏi trung tâm mua sắm, Satomi nói những lời đó với tôi, kẻ đang héo mòn vì cơn mệt mỏi dằn xé. Nếu nhận ra tôi đang mệt mỏi thì ít nhất tỏ ra quan tâm chút đi chứ. Tôi đã nghĩ vậy đấy, nhưng dù có bất mãn với cái tên đó đến độ nào tôi cũng chỉ đành nuốt ngược lại suy nghĩ vào trong.

“Không mà… Cũng không mệt lắm đâu.”

“Gì vậy trời?”

Không biết có chút cáu giận hay thất vọng nào hiện diện trong tâm trí Satomi không, nhưng khoảnh khắc ấy, nét mặt cậu ta trở nên u ám thấy rõ. VÌ không thể hiểu được Satomi hiện đang nghĩ gì, tôi bất lực cúi đầu nhìn chằm chằm vào chân mình.

“Kệ vậy, đi tiếp thôi.”

“Còn phải đi tiếp nữa hả!”

Tôi ngẩng đầu lên, lần này đã quá sức chịu đựng nên tông giọng vô thức mà tăng cao.

“Địa điểm cuối rồi, nên tìm chỗ nghỉ ngơi chút vậy.”

Nói xong câu đó, Satomi lại tự ý quay lưng bước đi. Tuy sức hút của cụm từ “nghỉ ngơi” đối với một kẻ đang mệt rã rời như tôi là vô cùng lớn, nhưng ít ra cậu ta cũng phải giải thích cho tôi biết chúng ta sẽ đi đâu chứ. Nếu cậu ta luôn dùng cái nết này với bạn bè của mình mà không bị ai ghét thì đúng là kì tích luôn đấy, cuộc đời bất công với tôi quá mà. Hay do đối phương là tôi nên cậu ta mới luôn ích kỷ làm theo ý mình như thế này? Không không, tôi và Satomi mới có cơ hội nói chuyện đàng hoàn với nhau do được xếp cùng một công việc lớp cách đây không lâu, chẳng có lý do gì để cậu ta phải đối xử với tôi một cách ích kỷ như vậy cả….

Tôi nghĩ những điều ấy trong khi đôi chân vẫn liên tục bám theo bóng lưng Satomi. Cậu chúng tôi rẽ khỏi con phố lớn và bước và một con hẻm nhỏ hơn chỉ có một chiều xe. Xen kẽ giữa những căn chung cư nho nhỏ và căn hộ riêng nằm san sát nhau, đôi mắt tôi dừng lại ở một cửa hàng tạp hóa bắt mắt với chú gấu bông to lớn ngồi trên ghế như đang vẫy gọi khách hàng.

Satomi dừng lại trước một quán cà phê nhỏ nằm cách cửa hàng tạp hóa đó vài mét. Từ trung tâm mua sắm đến đây chỉ cần đi bộ độ mười phút, nhưng do quá nằm khuất trong một con hẻm nhỏ nên không mấy nổi bật.

Mái hiên nho nhỏ của quán được sơn chủ đạo bằng một màu trắng, có họa tiết vân gỗ đề dòng chữ [Trà Quán F L O W E R] trước cửa được lấp đầy bởi nhiều loại hoa rực rỡ màu sắc, đến mức khách có nhầm đây là một cửa hàng hoa cũng không thể trách được.

Quán mang phong cách hút mắt các cô nàng thời nay, có vẻ khung cảnh này lên hình cũng sẽ rất đẹp nữa. Cơ mà tôi lại không có thói quen chụp ảnh nên chẳng chụp tấm hình nào.

“Gu của cậu là mấy quán nhỏ xinh như này đó hả Satomi?”

Không hiểu sao chỉ với một câu hỏi đơn giản đó lại khiến Satomi quay về phía tôi với gương mặt ửng đỏ.

“Làm gì có chuyện đó. Chị gái tớ làm thêm ở quán này, nhưng hôm nay chị không có ca nên tớ mới tranh thủ đến.”

Satomi đưa tay mở cửa quán, tay còn lại gãi sau gáy để cố giấu vẻ xấu hổ. Cùng lúc đó, một tiếng chuông “ring ring” khẽ vang lên nhè nhẹ. Do trước đến giờ chưa từng ghé thăm một quán cà phê hơi hướng núp hẻm như này nên trong lòng tôi cũng có chút mong đợi. Lúc cảm giác háo hức đang lan tỏa khắp tâm trí tôi thì.

“Xin chào quý— Ơ là Sora mà?”

“Chết dở‼”

Hai giọng nói với tông độ khác nhau rõ rệt, một cao một trầm vang lên cùng lúc.

“Sao lại ở đây chứ? Đi chỗ khác vậy!”

Lẩm bẩm câu đó trong khi tay đã đặt lên cửa toang rời đi thì bóng dáng người phụ nữ đã đứng chắn đường lui của cậu.

Mái tóc cô nàng kia được giữ gọn gàng bởi một chiếc kẹp khá lớn, cô ấy mặc tạp dề màu xanh đậm. Hình như là nhân viên quán, và dựa theo lời nói lẫn hành động của Satomi từ nãy đến giờ, tôi khá chắc đây là chị gái của cậu ta.

“sao mới thấy mặt chị là em chạy luôn vậy hả?”

Mắt cô gái ấy có nét giống Satomi, nhưng nếu bảo là y hệt thì cũng không đúng. Nhưng gương mặt nhỏ nhắn, sắc sảo toát lên nét đẹp hiện đại kia mà bảo là không xinh thì chắc chắn là nói dối.

Tôi có thể thấy khá nhiều sắc cam vàng xung quanh cô nhân viên hình như là chị gái ấy, nên có vẻ chị ta đang có tâm trạng rất vui vẻ.

“Mà nói mới nhớ, sao hôm nay chị ở đây?”

“Do nhân viên làm thêm hôm nay vắng ca nên chị phải đi thay. Còn em thì sao? Chiều thứ bảy ra ngoài làm cái gì?”

“Học sinh trung học ra đường vào chiều thứ bảy là chuyện bình thường mà?”

“Cái đó chỉ đúng với học sinh trung học bình thường thôi. Còn em là cái loại ghét đám đông, cuối tuần nào cũng ở lì trong nhà cơ mà? Chẳng phải em còn hay ca thán rằng ‘không có chuyện quan trọng thì chẳng hiểu sao mọi người lấy đâu ra cái động lực để đến chỗ đông người’ sao?”

Bản thân ghét đám đông còn đòi đi trung tâm mua sắm đông nghịt người vào thứ bảy nữa chứ, để làm gì vậy? Sau cùng tất cả những thứ mà cậu ta mua được chỉ là một cuốn sách? Nếu không có việc gì quan trọng để làm thì đến đó làm gì? Cố tình chơi khăm tôi à?

Khi tôi cắn chặt môi định hướng ánh mắt đang nheo lại đầy nghi ngờ vào Satomi thì chạm phải ánh nhìn của chị nhân viên (có lẽ là chị gái cậu ta) khiến tôi phải thả lỏng cơ mặt.

Chị nhân viên mở to cả hai mắt, ngắm nhìn tôi chăm chú rồi cuối cùng cũng cất lên giọng nói.

“Khoan đã… Giỡn hả Sora… Cô bé này chẳng lẽ là bạn gá—“

“TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHẢI‼”

Ngay trước cả khi tôi kịp ngắt lời, dùng hết sức bình sinh để nói “không phải đâu” thì Satomi đã phản bác lại câu hỏi của chị ta.

“Vậy sao? Hiếm khi thấy em dẫn con gái đến, chị đây còn đang mở cờ trong bụng đấy. Mà thôi kệ đi, cứ đứng giữa đường nói chuyện thì vướng quán lắm, mau ngồi đi.”

Sau khi nói xong một tràn, chị ta đẩy lưng Satomi như ép buộc cậu ta phải ngồi xuống bàn trong quán.

Đối diện cửa ra vào là quầy tiếp khách với bốn ghế đơn, còn phía bên cửa sổ được đặt bốn chiếc bàn đôi, và hình nhưng chẳng có vị khách nào đang ngồi lại quá.

“Người đứng giữa đường nói chuyện không phải là em, chị đó Riko!”

Vừa lầm bầm than vãn, Satomi cúi chào người đàn ông đang đứng quầy và tiến đến chiếc bàn trong cùng cạnh cửa sổ. Cậu ta vừa gọi thẳng tên cô gái kia là Riko nên không chừng cô ấy cũng chẳng phải chị gái cậu. Dù vẫn còn mịt mờ về mối quan hệ của họ, nhưng tôi cũng chẳng thể bỏ về ngay lúc này nên đành ngồi xuống đối diện Satomi.

“Mới khi nãy còn đông người lắm, vừa thưa khách được một tí, chị đang định bụng tranh thủ nghỉ ngơi thì bắt gặp Sora dẫn bạn gái đến, bất ngờ thật đấy nhỉ.”

Riko mang đến hai ly nước và đặt chúng lên bàn, kèm một nụ cười ‘hê hê’ đầy khoái trá. Phía ngược lại, Satomi chống một khủy tay lên mặt bàn, gương mặt nom đang bất mãn ghê lắm.

“Xin lỗi vì đến tận bây giờ mới giới thiệu nhé. Chị là Satomi Riko, chị gái của Sora. Còn ông chú đang đứng quầy đằng kia là chủ quán cũng là chú của bọn chị, Shuji.”

Tôi vội vàng đứng dậy, cúi chào chị Riko và cả bác chủ quán. Chị ta quả nhiên là chị gái hàng thật của Satomi.

“Xin—Xin chào, rất vui được gặp mọi người ạ, em tên là Amasawa Karen, đang học cùng lớp với bạn Satomi ạ.”

Bác chủ quán đang đứng quầy, người với bộ râu thưa nhìn về phía tôi, khẽ cúi đầu chào. Tương tự với chị Riko, bác ấy là kiểu người sỡ hữu đường nét gương mặt rất sắc sảo. Mái đầu lấm tấm bạc khiến ông chú toán lên mình thứ phong thái mà người ta hay gọi là “đẹp lão”.

“karen à. Tên em nghe đáng yêu thật đấy.”

“Em cảm ơn ạ.”

Tôi khẽ nở một nụ cười xã giao trên gương mặt, cố gắng tránh ánh mắt của chị Riko, đôi bàn tay siết chặt chiết ly thủy tinh trong suốt đặt trên bàn.

Trước đây tôi rất thích cái tên Karen của mình. Nhưng hiện tại, tôi cảm thấy nó không hợp với kiểu người mờ nhạt như mình chút nào, mỗi khi được gọi bằng cái tên ấy, những dòng cảm xúc hỗn độn lại trực chờ dâng lên khỏi tâm trí tôi.

“Em có muốn uống gì không?”

“Dạ… Vâng ạ… Để xem…”

Tiếng gọi của chị Riko kéo tôi về thực tại từ thế giới trên mây, tôi ngẩng cao đầu và lại liếc nhìn về phía Satomi.

“Cho em cà phê đá”

Satomi đẩy tờ menu trên mặt bàn và trở tay xoay đầu nó hướng về tôi.

“A.. Vậy em chọn cà phê sữa đá.”

“Một cà phê đá và một cà phê sữa đá nhỉ, chị hiểu rồi.”

Ngay khi chị Riko vừa kết thúc câu ấy bằng một tông giọng cao vút thì trong quầy bác chủ quán cũng đã bắt đầu chuẩn bị ly. Chị Riko tiến về phía trong quầy nước, vừa thủ thỉ gì đó với chủ quán, vừa phụ ông chú một tay.

Mặc dù chưa biết nhiều về Riko lắm, nhưng có vẻ chị ấy là kiểu người hoạt bát, tích cực. Tuy ngoài mặt là hai chị em ruột nhưng tính cách hai người lại một trời một vực với nhau. Dẫu có đang ngồi đối diện nhau, nhưng cái tên Satomi ấy vẫn như mọi lần, luôn nhìn lơ đễnh ra cửa sổ và chẳng có dấu hiệu gì là muốn nói chuyện với tôi.

“Đứa em chị nó chẳng thân thiện tẹo nào, chị xin lỗi luôn phần nó nhé. Hôm nay hai đứa đi hẹn hò hở?”

Chị Riko hỏi tôi câu đó sau khi vừa đặt hai ly nước mà bọn tôi đã gọi, kèm tấm lót ly hình vuông lên mặt bàn.

“Dạ không phải đâu chị. Do nhiệm vụ của hai đứa ở trường học nên bọn em phải cùng đến bảo tàng mỹ thuật thôi ạ.”

Sự thật là hai đứa còn ghé cả quán ăn và trung tâm mua sắm nữa, nhưng nếu kể ra hết những chi tiết đó thì khác gì một buổi hẹn hò thật sự, nên tôi đã cố tình lược bỏ. Nhưng trước lời nhận xét của chị Riko về đứa em cọc cằn kia, tôi thực sự muốn gật đầu một cái thật mạnh để thể hiện sự đồng tình.

“Bảo tàng mỹ thuật sao? Hình như bức tranh của Sora vẽ cũng được họ tuyển chọn rồi đúng không? Chị cũng muốn đến đó xem thử một lần.”

“Triển lãm xong thì người ta cũng trả về thôi. Không cần mất công đi xa tới vậy chỉ để xem đâu.”

Satomi thở dài một tiếng, buông ra câu trả lời cộc lốc với chị của cậu ta. Nhưng mà đúng là thành viên trong gia đình thì có thể ngắm nhìn bức tranh ấy bất cứ lúc nào sau khi họ trả về cho tác giả.

Nhưng tôi cũng muốn được ngắm lại bức tranh đó thêm một lần nữa.

Tôi uống một ngụm cà phê sữa khi nghĩ về điều ấy. Nói thật thì tôi không rành lắm về sự khác nhau giữa hương vị của các loại cà phê. Nhưng cảm giác ly cà phê sữa này lại mang hương vị hơi đậm hơn bình thường một chút, kiểu kiểu như vậy. Nhưng vị đậm đà lại không mạnh đến mức gây khó chịu, vẫn giữ được sự ngọt ngào mềm mại của sữa. Nói chung lại, có lẽ đây là ly cà phê sữa ngon nhất mà tôi từng được uống.

“Ngon thật!”

Tôi lí nhí bật ra câu cảm thán ấy bằng tất cả cảm xúc chân thành của mình. Bên cạnh, chị Riko mỉm cười dịu dàng và khẽ nói “cảm ơn em”. Chị ấy xinh đẹp đến mức tôi đã ngỡ như mình gặp một thiên thần giáng trần giữa ban ngày, quả nhiên đúng là chị ruột của Satomi.

“Karen em cũng xem tranh của Sora rồi đúng không nhỉ? Em cảm thấy bức tranh ấy như nào?”

Đang mãi tận hưởng chút dư vị ngon lành của ly cà phê sữa, tôi vội vàng tách môi mình khỏi ống hút khi nghe chị Riko thốt lên câu hỏi ấy.

Thật lòng tôi thấy bức tranh đó vô vùng đẹp, nhưng lại không biết phải lựa lời để nói như thế nào trước mặt người đã vẽ nên nó…?

Satomi vẫn vậy, chuống khủy tay mắt hướng lơ đễnh ra ngoài cửa sổ, dường như cậu ta còn chẳng nghe thấy những lời tôi đã nói.

“Dạ… Đẹp lắm ạ. Thật lòng mà nói thì trong số những tác phẩm được trưng bày tại bảo tàng, bức tranh ấy chính là tác phẩm mà em cảm thấy thích nhất.”

“Ê Sora nghe chưa? Nhỏ kêu thích em đấy.”

“Dạ không phải đâu ạ. Ý em là thích bức tranh đó thôi ạ, lúc đầu em cũng không biết họa sĩ đã vẽ nên nó là ai cơ mà, nên không phải thích theo nghĩa mà chị đang nghĩ đâu.”

Tôi hoảng loạn vung tay lia lịa để phản bác, nhưng cái dáng vẻ bối rối ấy lại khiến tôi trông giống như đang chạy trốn sự thật vô cùng. Nhưng rồi chị Riko mỉm cười nhẹ nhàng và bảo “Xin lỗi mà, chị đùa thôi mà”. Câu nói đó khiến lòng tôi nhẹ hơn rất nhiều.

“Nhưng mà chị hỏi này, đi chơi với Sora có mệt lắm không?”

Chị Riko đặt mông xuống ghế ở quầy, xoay mặt về phía tôi, cất giọng hỏi.

Chuyện bức tranh khi nãy thì không sao, riêng vụ này tôi không thể trả lời thật lòng được. Nếu như đây là thế giới nội tâm của tôi thì một tiếng “Mệt quá trời” có thể vang lên ngay lập tức với tông giọng to và rõ nhất.

“Dạ… Không mệt đâu chị. Em cảm thấy vui lắm ạ.”

Nếu tôi thú thật rằng mình rất mệt, e là sắc vàng cam xung quanh chị Riko hiện giờ sẽ biến mất, có khi còn được thay thế bằng tông màu đỏ thẫm nữa. Để không khiến chị Riko buồn, tôi buộc mình phải nở nụ cười và trả lời chị.

Nhưng chị Riko lại phản ứng bằng cách mở to cặp mắt tròn xoe, hàng mi dài của chị chớp liên tục hai ba lần ra dáng rất ngạc nhiên.

“Thật hả? Em không cần phải khách sáo với nó đâu. Thằng bé Sora đó vốn ích kỷ vô cùng mà.”

Làm sao mà tôi có thể gật đầu đồng tình được, nên chỉ cố nở được một nụ cười nhàn nhạt và nói “không có đâu ạ”.

“Chị quen cái nết nó rồi nên không để bụng, nhưng Karen thì cứ thoải mái nha, lỡ nó có nói gì đó vô duyên thì cứ thật lòng mà mắng nó, đừng có ngại”

“Không có sao đâu ạ. Em thấy cũng vui mà chị.”

Tôi đã quen với việc nhìn cảm xúc của người xung quanh khi nói chuyện, để không lỡ lời khiến người khác khó chịu hay làm mình bị ghét, việc đó đã trở thành một quy tắc bất thành văn khi tôi bước vào ngưỡng cửa cấp ba.

“Nhưng tớ không có vui.”

—Gì cơ….?

Sau khi câm như hến suốt buổi, Satomi cuối cùng cũng lẩm bẩm thứ gì đó và khiến tôi chẳng còn tin vào đôi tai mình.

Tôi bị cậu ta lôi đi hết chỗ này đến chỗ nọ suốt cả ngày hôm nay, thế mà dám mở miệng bảo không vui, thật sự khó mà chịu đựng được, cái nết của cậu ta ích kỷ quá rồi. Tôi lườm Satomi một cái như muốn truyền đạt rằng “Chính tớ mới là người có quyền nói câu đó.”

“Nhìn mặt Amasawa thôi cũng đủ mệt lây rồi.”

Nhưng cái tên Satomi đó lại chẳng hề nao núng một giây khi đối diện cái nhìn đầy oán trách của tôi, cậu ta lại thản nhiên bồi thêm những thứ với nội dung tương tự.

Vậy tại sao lại muốn đi cùng nhau? Nếu cảm thấy chán thì cứ việc bỏ về ngay từ đầu cũng được mà?

Dẫu tôi đang nghĩ vậy, nhưng mà…

“Tớ xin lỗi…”

Tôi chẳng hề có lỗi, nhưng sắc xám lo âu của chị Riko lọt vào tầm mắt thì câu xin lỗi ấy cứ vậy mà vô thức trào ra.

Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như bị ai đó bóp ghẹt. Như thể mang trên vai một tảng đá nặng nề mà không có bất kì ai đặt nó lên ngoài bản thân mình. Tôi luôn quan sát và cân nhắc màu sắc cảm xúc của người khác khi giao tiếp, đến giờ tôi luôn tin rằng mọi thứ tôi làm đều đi đúng hướng. Cớ sao giờ tôi lại cảm thấy đau nhói như này.

Tôi cúi đầu thật sâu, chẳng đủ can đảm để ngước nhìn ai.

“Nè! Sao em lại có thể nói chuyện kiểu đó với con gái hả?”

Vừa dứt lời, Chị Riko lớn tiếng và vỗ mạnh vào lưng Satomi bằng lòng bàn tay của mình.

“Người ta đã chịu đựng khi đi cùng cái kiểu con trai phiền phức như em rồi, đáng lẽ em còn phải cảm ơn mới đúng lễ.”

“Mắc gì em phải cảm ơn?”

“Tất nhiên là cần phải cảm ơn! Nhưng việc đầu tiên là xin lỗi Karen đi! Em nói chuyện nghe quá đáng lắm đấy!”

Satomi lầm bầm trong miệng “chị ồn quá” khi bị chị Riko tấn công dồn dập, nhưng trước khí thế áp đảo của người chị, cậu ta cũng trở nên bối rối trông thấy.

“Lẹ lên, xin lỗi người ta đi chứ.”

“Thôi mà chị.”

Chị Riko chọc nhẹ vào lưng Satomi, gương mặt cậu ta giãn nhẹ như thể mỉm cười khi lách người trốn tránh ngón tay của chị Riko. Chứng kiến khía cạnh này của Satomi, thứ mà tuyệt nhiên sẽ chẳng diễn ra ở trường làm con tim đang căng thẳng của tôi trở nên dịu lại.

Người làm cho bầu không khí trở nên tươi sáng là chị Riko, chị cũng đã khiến tâm trạng mọi người trở nên tốt hơn một chút. Chị có thể nắm bắt được tâm trạng của Satomi là do mối quan hệ chị em ruột ư? Giả sử nếu tôi có thể nhìn thấy màu sắc cảm xúc của cậu ấy thì tôi có hiểu được và hành xử với Satomi một cách khéo hơn không nhỉ?

“Xin lỗi em nhé Karen. Đứa em chị nó cư xử mất nết quá!”

“Không có gì đâu chị”

“Sora ấy nhé, gọi là quá thẳng tính thì đúng hơn. Nhưng cũng phải học cách nói chuyện khéo léo đi chứ. Nếu em cứ tiếp tục mất nết như thế này thì cho dù có bạn gái đi nữa cũng sớm bị đá liền cho mà xem. Mà không chừng em cũng bị đá vài lần rồi đó nhỉ ~”

“Không phải việc của chị.”

Satomi bực bội ra mặt, lại chống khủy tay lên mặt bàn và nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng lạ thật đấy, trông cậu ta chẳng có chút gì là đang khó chịu cả.

“Ờm nhưng nếu nói theo một cách tích cực thì em cũng đang sống thật với bản thân mình.”

Đúng thật, đó chính là câu nói phù hợp nhất dành cho Satomi, kẻ luôn buông ra những lời thật lòng mà không thèm suy nghĩ. Nhưng mặt khác thì việc đó cũng đồng nghĩa với chuyện cậu ta chẳng biết giữ ý giữ tứ mà nhỉ?

“Lúc trước, khoảng thời gian mà cả hai chưa trở thành chị em ruột như bây giờ, thằng đó cứ luôn để ý đến sắc mặt của người khác mà sống.”

“—… Ơ?”

Vừa nãy, cảm giác như tôi vừa nghe được một sự thật động trời được kể bằng tông giọng quá đổi tự nhiên? Hay là do tôi đã nghe nhầm?

“Ơ kìa? Sao vậy? Nó chưa kể cho em nghe hả?”

Khi chị Riko quay lại nhìn Satomi để xác nhận sự thật, cậu ta vẫn đang nhìn ra ngoài lơ đễnh đáp.

“Đâu phải chuyện đáng để kể đâu?”

“Ờ, nhưng cũng đâu phải chuyện cần phải giấu? Sora và chị không phải là chị em ruột.”

Tôi không biết phải phản ứng lại như thế nào, nên đành im lặng hoàn toàn.

Màu sắc xung quanh chị Riko vẫn đang hiện hữu một tông màu tươi sáng, không hề có chút không khí nặng nề nào. Điều đó đồng nghĩa với chuyện hai người không phải chị em ruột không khiến chị Riko đau lòng hay xuống tinh thần.

“Thật— Thật vậy ạ? Em không hề biết chuyện này.”

Tôi lén liếc nhìn phản ứng của Satomi, nhưng có vẻ sắc mặt cậu ta từ nãy đến giờ vẫn chẳng hề thay đổi.

“Mẹ của chị tái hôn với bố của Sora khi chị mười bốn tuổi, giờ nghĩ lại thì chẳng tin nổi luôn ấy. Thằng bé lúc đó như hiện thân của một cục sống theo ý người khác, chỉ mới mười tuổi nhưng lúc nào nó cũng chăm chăm dò xét tâm trạng của những người xung quanh.”

“Hả!?”

Tôi không thể nào hình dung được hình ảnh Satomi hiện thân cho “cái cục sống theo ý người khác”, sững sờ trước những gì mà mình vừa nghe được.

Trông thấy bộ dạng đó của tôi, chị Riko cất tiếng cười khúc khích.

“Nghe khó tin lắm chứ gì?”

Còn Satomi thì đang tặc lưỡi.

“Đừng có mà nói mấy thứ không liên quan nữa.”

Nhưng trông cậu ta chẳng hề tức giận tí nào.

“Nhưng chắc đã có gì đó thay đổi trong lòng thằng bé, nên mới hình thành được một Sora như hiện tại. Cơ mà đối với gia đình chị, thì Sora vẫn mãi là Sora thôi.”

Cả Sora của quá khứ, người luôn để ý đến cảm xúc của người xung quanh lẫn Sora của hiện tại, kẻ luôn nói thẳng những điều bản thân mình nghĩ. Hai tồn tại đó chẳng có bên nào là sai cả. Chị Riko đã nói rằng chỉ cần Sora có thể là chính bản thân mình là đủ, đúng là một người chị gái tuyệt vời.

Bản thân tôi cũng vậy, tôi chỉ có thể là chính mình khi ở bên gia đình. Đó cũng là lý do dù đôi khi có xảy ra cãi vả, nhưng tôi luôn nghĩ họ sẽ dễ dàng chấp nhận tất cả mọi thứ thuộc về bản thân tôi.

Nhưng ở trường lại là một câu chuyện khác hẵn.

Tôi không giống như Satomi, người luôn nhận được sự yêu mến từ bạn bè mặc dù chẳng cần làm gì đặc biệt. Nếu chưa nhận ra được sắc màu cảm xúc của người khác, tôi sợ hãi đến mức chẳng dám nói lên điều gì.

“Thằng bé là kiểu người như vậy, nhưng cũng có nhiều điểm tốt lắm. Dù lúc nào cũng cằn nhằn đủ chuyện, nhưng lại rất dễ dàng chấp nhận lời góp ý của người khác, đôi khi còn dịu dàng nữa. Nói chung là Karen cứ nói thẳng mặt nó đi, đừng ngại. Nếu nó ý kiến thì em có thể đến đây mách chị.”

Satomi như muốn giấu đi sự ngượng ngùng của mình đằng sau ngụm cà phê đá mà cậu vừa nhấp môi.

Chuyện nói ra mọi thứ với Satomi, kẻ mà tôi chẳng thể nhìn thấy màu sắc cảm xúc là điều thật sự rất khó. Nhưng tôi vẫn đáp lại “Vâng ạ” để nhận lấy nụ cười thích thú của chị Riko.

Suy cho cùng, việc làm người khác không cảm thấy tồi tệ vẫn quan trọng hơn cảm xúc của chính bản thân mình. Tôi muốn trở thành một người quan trọng với lớp. Muốn được hòa đồng với mọi người. Muốn được thật nhiều người yêu mến. Không muốn bị bất kỳ ai ghét bỏ…

Chúng tôi rời khỏi quán và đi về hướng nhà ga sau khi gửi lời cảm ơn đến chị Riko và ông chú. Trong suốt mười phút đó, tuyệt nhiên chẳng ai lên tiếng với ai câu nào.

Khi chúng tôi đến trước nhà ga, Satomi đột nhiên dừng bước.

“Cậu không vào à?”

Tôi móc thẻ ra khỏi chiếc túi, quay người, tay chỉ vào cổng soát vé và hỏi cậu ta.

“Nhà tớ gần đây.”

“Ơ… Vậy là cậu đã tiễn tớ đến tận nhà ga sao?”

“Là vậy thật, nhưng có phải chuyện gì to tát đâu?”

Sao mà không to cho được? Cậu ta đã cố tình đưa tôi đến tận nhà ga trong kkhi mới bốn giờ chiều, trời vẫn còn chưa tối hẳn.

“Thôi thứ hai gặp lại nhé.”

“Ơ… Thứ hai gặp lại.”

“Hôm nay.. Cảm ơn cậu dã chịu theo tôi đi đủ nơi,”

Đột nhiên Satomi nói những lời như vậy, khiến tôi ngạc nhiên đến mức quên cả chớp mắt, đứng như trời trồng.

“Sao vậy?”

Có vẻ như không hài lòng với phản ứng của tôi, Satomi nhíu mày nom rất bực.

“À không có gì… Tại tớ không nghĩ cậu cũng nói được mấy câu như ‘cảm ơn’ đấy….”

“Ê nha, cậu xem tớ là loại người gì thế hả? Nói cảm ơn là chuyện bình thường thôi mà? Cả ngày hôm nay Amasawa cứ nhìn sắc mặt tớ suốt ấy, riêng chuyện đó có phạt mười chai nước cũng không đủ đâu. Cơ mà cũng không thể phủ nhận việc tớ đã tự ý kéo cậu đi lung tung cả ngày.”

“Tớ không có sao đâu mà…”

“Ờ vậy thôi, thứ hai gặp lại. Nhớ cẩn thận đường xa.”

“Ừm, cảm ơn vì đã đưa tớ về.”

Satomi nói xong mấy câu cộc lốc thì quay lưng bước đi. Đằng sau tôi khẽ vẫy nhẹ tay rồi cũng quay trở lại con đường về nhà.

Tôi vẫn chẳng thể nào tin nổi trong quá khứ Satomi là kiểu người luôn để ý đến cảm xúc người khác tới như vậy. Nhưng ít ra tôi cũng biết được cậu ta không phải là loại vô tâm.

Cảm xúc của tôi dành cho Satomi có lẽ đã thay đổi chút ít sau khi nghe cậu ta nói lời cảm ơn. Dù thế thì cảm giác ghét cay ghét đắng khi phải ở cùng cậu ta vẫn chẳng thay đổi. Suy cho cùng tôi cũng đâu thể biết những lời cậu ta nói có thật lòng hay không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!