Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng rọi xuống thành phố.
Thế nhưng, buổi sáng hôm nay lại lạnh đến lạ thường.
Một cơn buốt nhẹ chạy qua sống mũi, khiến cơ thể tôi co lại, đôi vai tự động rụt lên để tránh luồng khí lạnh quanh cổ.
Hơi thở phả ra một làn khói trắng mờ và những người đi đường đều khoác trên mình những chiếc áo dày.
Có vẻ như hôm nay tôi đã ăn mặc hơi phong phanh quá rồi.
Khi đang phân vân không biết nên quay lại thay đồ hay cứ đi làm cho xong việc, tôi tình cờ bắt gặp một quầy trưng bày rực rỡ trước một cửa hàng nhỏ.
Những con thú bông hình quái vật và những khuôn mặt cười.
À phải rồi. Lễ hội hóa trang sắp được tổ chức mà.
Tôi thì chưa từng tham gia lần nào nhưng các đồng nghiệp nữ của tôi dường như năm nào cũng diện những bộ trang phục sặc sỡ và tung tăng dạo bước trên đại lộ vào buổi tối.
Ngày đó, các quán ăn và quán rượu mở cửa suốt đêm đến tận sáng và cả con phố lớn ngập tràn những người hóa trang với khuôn mặt đỏ bừng vì men say.
Dù sao thì, đó là một lễ hội chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi không uống rượu và tôi cũng muốn ngủ sớm vào buổi tối nữa. Thiếu ngủ sẽ ảnh hưởng đến công việc mà.
Tôi đi ngang qua cửa hàng đó, nơi chẳng có gì đặc biệt với bản thân và tiếp tục bước đi trên đại lộ.
Thôi thì, tốt nhất là mau mua đồ cho xong nào.
Giờ cũng đã quá muộn để còn gọi là "bữa sáng" rồi.
Có lẽ vì tôi đã mải suy nghĩ lung tung sau khi thức dậy nên mới lãng phí thời gian đến vậy. Nếu còn chần chừ nữa thì chắc đến cả giờ ăn trưa cũng sát nút mất thôi.
Tôi xoa xoa cánh tay đang lạnh dần rồi bước nhanh hơn, và phía trước, một tiệm hoa hiện ra trong tầm mắt tôi.
Một người đàn ông vừa rời khỏi tiệm, trên tay ôm một bó hoa lớn, gương mặt ánh lên vẻ hạnh phúc.
Chắc là, món quà để tặng cho ai đó chăng....
Tim tôi khẽ đập nhanh hơn.
Và có chút.... khó thở.
Nếu sáng mai.... Torakichi-san mà đến gặp tôi với một bó hoa như thế kia thì sao nhỉ...
Nhịp tim tôi càng lúc càng nhanh và trái tim tưởng chừng như kêu lên vì bị bóp nghẹt.
Cảm xúc này là gì vậy.
Đau thắt, nghẹn ngào..... nhưng lại có chút gì đó.......
"Ể, Kasane-san?"
"—!?"
Bị gọi tên bất ngờ, tim tôi co lại trong chốc lát như một miếng trái cây sấy.
....Có hơi đau.
Dù vậy, tôi không thể để khách hàng thấy dáng vẻ bối rối như thế này được. Một tư vấn viên hôn nhân phải luôn bình tĩnh, vững vàng và đáng tin cậy — để khách hàng có thể yên tâm giao phó cả hành trình đi đến hôn nhân của mình.
Tôi quay người lại, cố giấu đi cơn xáo trộn trong lòng, hướng về phía giọng nói quen thuộc vừa vang lên.
"Chào buổi sáng, Torakichi-san."
Giả vờ bình tĩnh để không bị nghi ngờ.
Huống hồ..... tuyệt đối không thể để anh ấy biết rằng tôi vừa nghĩ đến anh.
Tôi nói chuyện bằng giọng điệu như mọi khi.
"Anh ra ngoài mua đồ à?"
"À, không m—mua—mua đồ.... ờ— đi làm việc vặt! Đ-đúng rồi, việc vặt ấy!?"
.......Thật đáng ngờ. Torakichi-san vô cùng đáng ngờ.
Anh ấy giấu thứ vừa mua được ra sau lưng, ánh mắt thì đảo qua đảo lại, hệt như một kẻ say rượu quá chén trong lễ hội.
Khi tôi liếc nhìn về con hẻm mà có vẻ như anh vừa bước ra, Torakichi-san lập tức trượt tới chắn trước mặt tôi, như muốn che khuất tầm nhìn.
"Không phải đâu! Không phải vì buổi xem mắt thất bại mà tôi đi đến mấy cửa hàng đó để để làm chuyện đó đâu!"
"Chuyện đó.....?"
Rốt cuộc thì, "chuyện đó" là chuyện nào cơ?
"Ờ thì.... nói sao nhỉ... đúng là tôi có đến một cửa hàng hơi đáng ngờ thật......"
Anh ấy đến một cửa hàng đáng ngờ, vào lúc sáng sớm thế này....
Nhưng mà , tại sao lại phải nói điều đó với tôi chứ?
"Nhưng tôi thề là mình không làm gì xấu cả!"
Anh nói với khí thế dữ dội, như thể đang cược cả mạng sống của mình để thanh minh vậy.
"Th-thật ra thì...."
Nói vậy, Torakichi-san vẫn giấu thứ gì đó sau lưng, đỏ mặt lúng túng nhưng trong ánh mắt lại có chút gì đó như quyết tâm, anh từ từ hướng ánh nhìn về tôi.
........A.
Ánh mắt này..... gương mặt này..........
Giống hệt biểu cảm mà Olgard-san và những khách hàng khác trước khi cầu hôn tôi.
Trái tim tôi bắt đầu đập nhanh dần, một cách lặng lẽ.
Nhịp tim vang vọng trong tai và đầu tôi dần nóng lên.
Tôi thấy sợ.
Dù trong lòng chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức nhưng đôi chân chẳng thể nhúc nhích. Không thể rời mắt, tôi chỉ biết nhìn gương mặt nghiêm túc của Torakichi-san đang nhìn thẳng vào tôi.
Rồi vật anh giấu sau lưng được đưa ra trước mặt tôi.
Không phải bó hoa...... mà là một túi giấy. Bên trong...... là gì vậy?
"Tôi đã mua một cái vòng cổ!"
".....Vòng cổ ấy ạ?"
"Vâng! Là vòng cổ dành cho người!"
Ngay lập tức, toàn thân tôi mất hết sức lực. Tôi dồn chút sức còn lại xuống đôi chân để không khuỵu xuống, cố đứng vững.
Vòng cổ......?
Chẳng lẽ, là để anh ấy..... đeo sao?
"Tôi cũng có xem qua mấy cái vòng cổ cho thú cưng nhưng da thuộc thì bị xử lý ẩu, mép cắt sắc lắm, lại còn có ba-via nữa, nên tôi nghĩ là hơi nguy hiểm."
"Ý anh là..... nguy hiểm khi đeo lên cổ người sao?"
"Vâng. Con người không có lông như chó mà, nên đeo trực tiếp lên da thì dễ bị trầy lắm."
Quả thật, vùng da quanh cổ rất dễ bị trầy xước.
"Rồi tôi đi xem mấy loại vòng cổ cho người, nhưng mà, sao nhỉ..... loại nào cũng thiên về thiết kế quá, mục đích thì chẳng giống thực tiễn.... Tôi nghĩ vòng cổ thì phải là vòng cổ! Không cần mấy thứ trang trí rườm rà, không cần lông xù, càng không cần mấy cái đầu lâu chạm nổi hay gì cả! Phải đơn giản! Nhìn vào là biết ngay là vòng cổ! Tốt nhất là kiểu mà mấy con chó ngoài đường đang đeo ấy, kiểu đó mới chuẩn!"
Không ngờ là Torakichi-san lại nghiêm túc đến mức suy nghĩ kỹ lưỡng như vậy về việc mua vòng cổ.....
Và hơn hết, không ngờ anh ấy còn tự nhận thức được đặc tính của bản thân — rằng một chiêc vòng cổ hẳn sẽ rất hợp với anh. Thật bất ngờ.
"Vậy là...... anh đã tìm thấy rồi sao?"
"Vâng! Tôi phải đi tận sáu cửa hàng mới tìm được đấy! Cả thiết kế, chất lượng đều hoàn hảo, mà giá cả cũng phải chăng! À, cô xem thử nhé? Tôi lấy ra liền đây."
Anh ấy nói rồi lấy ra từ trong túi giấy một chiếc vòng cổ da đỏ tươi, rồi đưa cho tôi với khuôn mặt rạng rỡ, tràn đầy niềm vui.
"Tôi nghĩ cái này sẽ hợp lắm đấy."
Vâng. Có lẽ là hợp thật.
Tôi cũng từng nghĩ Torakichi-san hợp với màu đỏ lắm.
Tôi nhận lấy, ngắm qua một chút.
Phần bên trong được làm rất tỉ mỉ, chắc chắn sẽ không làm trầy da.
Khoảng cách giữa các lỗ điều chỉnh cũng rất nhỏ, nên người lớn hay trẻ em đều có thể đeo vừa.
Nếu một ngày nào đó Torakichi-san kết hôn và có con.... tôi nghĩ sẽ thật tuyệt nếu chiếc vòng này được truyền lại.
Đứa trẻ ấy hẳn sẽ giống cha mình, hợp với vòng cổ không kém.
"Một món đồ tốt đấy. Anh đã mua được một thứ rất tuyệt."
"Thật sao!? Được Kasane-san khen thế này làm tôi vui quá."
Anh ấy mỉm cười, gương mặt đầy mãn nguyện.
Tôi thoáng muốn thử đeo vòng vào cổ anh ấy, rồi cứ thế đem về nhà luôn.
Nếu cơ thể tôi mà không yếu ớt như bây giờ, có lẽ tôi đã làm thật mất rồi.
Nguy hiểm quá.
Một tư vấn viên mà đi bắt cóc khách hàng thì thật không thể chấp nhận được.
.....Nhưng nếu là "bảo hộ" thì có lẽ không sao, nhỉ?
"Ano, nếu là bảo hộ thì........"
"Vậy tôi về nhé. Phải thử đeo xem kích cỡ có vừa không đã."
Anh cất vòng cổ vào túi giấy, cúi đầu chào. Hình như không nghe thấy lời tôi nói thì phải.
"Kasane-san, nghe nói sắp lạnh rồi đấy. Cô nên mặc ấm hơn đi nhé."
Nói xong, Torakichi-san chạy về phía con phố.
Tôi đứng đó một mình và bỗng nhớ ra cái lạnh.
"......Lạnh thật nhỉ."
Tôi rụt vai, xoa hai tay rồi hướng về cửa hàng mình định đến bằng chút sức lực còn lại.
Không biết anh ấy có đeo chiếc vòng cổ đó đến buổi xem mắt không nhỉ?
....Không, có lẽ là sẽ dùng trong lễ hội hóa trang thì đúng hơn. Khả năng đó cao hơn nhiều.
Dọc con phố, các cửa hàng đều trang trí trưng bày cho lễ hội hóa trang sắp tới.
Có lẽ..... năm nay, tôi nên thử tham gia xem sao?
.......Không, tôi không tự tin có thể tìm được một người duy nhất trong đám đông đó. Hơn nữa, tôi cũng chẳng biết mình nên hóa trang thành gì.
"......Thật đáng tiếc."
Nếu tôi và Torakichi-san thân thiết hơn một chút, ví dụ như có thể rủ nhau "cùng đi lễ hội hóa trang nhé?". thì chắc tôi đã có thể nhìn thấy anh ấy đeo chiếc vòng đó rôi.....
Nghĩ mà thấy tiếc.
"Hôm nay, bữa sáng nên ăn hotdog nhỉ."
Cảm giác nhiệt độ như giảm xuống, tôi bắt đầu chạy nhanh về phía cửa hàng. Mua xong rồi về thôi.
Và rồi, tôi sẽ thưởng thức tách trà thảo mộc ngọt ngào, ấm áp của mình.
Là những phần kim loại hay nhựa còn thừa, xuất hiện trên bề mặt sản phẩm được tạo thành.