Sáng nay, khi tỉnh dậy, tôi thấy lòng nặng trĩu.
Bởi tôi lại mơ thấy giấc mơ của vài ngày trước.
Người ấy trao cho tôi một bó hoa, ngỏ lời cầu hôn — và tôi, trong giấc mơ ấy, lại từ chối.
Rõ ràng, chuyện đó đã để lại một vết nặng trong lòng tôi.
Chỉ cần nhớ lại thôi, cảm giác tội lỗi lại nhói lên nơi ngực.
Trong đầu tôi lại vang lên giọng trách móc:
"Lẽ ra mình có thể nói khéo hơn..."
"Thôi, uống ít trà thảo mộc nào."
Dù có nghĩ mãi thì thời gian cũng chẳng quay ngược.
Và ngay cả khi thời gian thật sự quay lại, lựa chọn của tôi hẳn cũng không thay đổi.
Nói cách khác — tôi vẫn sẽ từ chối.
Có lẽ lời nói có thể khác đi đôi chút, nhưng kết cục vẫn thế thôi.
Nếu vậy, thì đừng nghĩ thêm nữa.
Uống trà thảo mộc, rồi chào đón ngày hôm nay.
Hôm nay là ngày nghỉ, cũng là dịp tốt để thay đổi tâm trạng.
"Hơn nữa là..."
Thay vì dằn vặt chuyện của vài ngày trước, tôi nên nghĩ đến chuyện hôm qua, và cả những gì sắp tới.
Buổi xem mắt của Torakichi-san hôm qua đã kết thúc không thành công.
Cả hai bên đều đồng thuận, nên nói là "kết quả xấu" cũng không hẳn, nhưng... tôi vẫn thấy bận tâm.
Torakichi-san hôm đó ra về với nụ cười trên môi.
Nhưng trong lòng anh, liệu nụ cười ấy có là thật?
Hai lần liên tiếp bị từ chối, liệu trái tim anh có tổn thương không?
Bỗng nhiên, tôi lại nhớ đến Olgard-san.
Ngay sau buổi xem mắt, anh ấy tràn đầy tự tin, "Lần này tôi có cảm giác sẽ thành công đấy." — anh đã nói thế, ánh mắt sáng lên niềm hy vọng.
Nhưng rồi, kết quả vẫn là lời từ chối từ phía đối phương.
Khi tôi đến báo tin ấy, anh Olgard-san đã gục xuống ngay giữa vườn.
Ba lần thất bại liên tiếp — lần này, anh đã thật sự đổ gục,
khóc nức nở, không màng ai nhìn thấy, vừa khóc vừa nói:
"Lần này tôi thật sự nghiêm túc mà..."
Và rồi, anh bắt đầu tự phủ định bản thân.
Rằng nghề nghiệp của mình tầm thường.
Rằng thu nhập không đủ cao.
Rằng khuôn mặt mình chẳng ưa nhìn.
Đứng trước người đàn ông đang tuyệt vọng ấy, tôi chỉ có thể nói những lời an ủi sáo rỗng như:
"Lần tới, chúng ta sẽ cố gắng hơn nhé."
'Hay thử thay đổi mẫu người lý tưởng xem sao?"
"Dù gì, văn phòng chúng tôi là lớn nhất khu này, vẫn còn nhiều cô gái hợp với anh mà."
Tôi không thể nói điều gì khiến anh vui hơn được sao?
Anh ấy tự ti về ngoại hình, lẽ ra tôi nên nói điều gì để phủ nhận điều đó...
Ví dụ như — "Vảy của Olgard-san trông rất cứng cáp đấy chứ."
...Và thế là, tôi lại rơi vào vòng luẩn quẩn của sự hối tiếc.
Không được rồi.
Phải thay đổi tâm trạng thôi.
Hôm nay lẽ ra phải là ngày tôi nhìn lại bản thân, và hối tiếc về thất bại trong buổi xem mắt của Torakichi-san............
Không, tôi đã tự nhủ rằng mình không được phép hối hận. Đó là tôi, cho đến ngay lúc nãy thôi.
"Lần này, thử pha ngọt hơn chút nhỉ......?"
Tôi cầm ấm nước trên tay, khựng lại trước chiếc bếp ma pháp.
Tách trà thảo mộc ngọt mà tôi uống hôm qua mang một hương vị thật dịu nhẹ.
Ngọt ngào, hiền hòa và ấm áp hệt như Torakichi-san vậy.... Chỉ hơi đắng một chút thôi.
Lần này, tôi sẽ thử loại trà không đắng.
Vừa nghĩ đến thôi, tôi đã thấy muốn thử ngay rồi.
Tôi đặt ấm nước xuống và bắt đầu chuẩn bị ra ngoài.
Trong phòng tôi, chẳng có lấy một viên đường nào cả.
Phải đi mua thôi.
Mà thật ra, ngoài đường phèn ra, tôi cũng chẳng có loại đường nào khác.
Vì tôi không nấu nướng, nên hầu như chẳng có lấy một gia vị nào trong nhà cả.
Trên đời có biết bao người nấu ăn ngon hơn tôi gấp bội, mà họ còn bán món ăn của mình với giá rất phải chăng nữa.
Vậy thì, tại sao tôi phải cố gắng nấu nướng trong khi biết mình vụng về cơ chứ?
Cứ đi mua là được rồi. Vì như thế chắc chắn ngon hơn.
Nói mới nhớ, tôi vẫn chưa ăn sáng.... nhưng có lẽ để về rồi ăn cũng được.
Uống cùng trà ngọt, có thể ăn bagel cũng được... hoặc là cơm nắm nướng.
Cái nào cũng được cả. Khi đi ngang qua tiệm, tôi sẽ chọn vào lúc đó.
Tôi cởi bộ đồ ngủ, mặc vào bộ suit...... rồi chợt khựng lại.
Nếu như, trong thâm tâm, Torakichi-san thực sự bị tổn thương.......
Và nếu như anh ấy cũng tự phủ nhận chính mình, như Olgard-san từng làm......
Thì không ổn.
Torakichi-san thì chẳng có lớp vảy cứng cáp nào để tôi khen cả, tôi phải tìm cái khác để tán dương anh ấy mới được.
Nhưng khi nói đến việc khen một người đàn ông....
Tôi lại chẳng biết nên khen ở điểm nào, hay nói sao cho họ vui lòng.
Cứ nói thẳng theo cảm nhận của mình.... liệu có được không nhỉ?
"Không sao đâu! Torakichi-san chắc chắn sẽ hợp với vòng cổ mà!"
Tôi thử nói thành lời nhưng có gì đó sai sai.
Không ổn rồi.
Nếu lần tới, tôi lại không thể an ủi anh ấy một cách khéo léo..... thì.......
"Phải làm sao đây..."
Nếu sáng mai, Torakichi-san lại xuất hiện trước mặt tôi, trên tay cầm bó hoa rồi cầu hôn tôi thì sao...
".....Phải làm sao đây, thật sự phải làm sao bây giờ?"
Thật rắc rối quá đi.
Rắc rối....... thật sao.....?
Không, nhất định là rắc rối rồi.
Vì tôi là tư vấn viên, còn Torakichi-san là người được tư vấn.
Ngay từ đầu, việc anh ấy cầu hôn một người như tôi đã là bằng chứng cho thấy anh ấy không còn đủ tỉnh táo rồi.
Cả viện trưởng cũng từng nói.(Đổi về viện trưởng cho hợp.)
"So với Kasane, cái bánh bagel cháy khét còn mềm chán đấy! Nwahaha!"
.......Vậy là món bagel đã bị xóa khỏi thực đơn cho bữa sáng nay.
Ăn cơm nắm nướng vậy....... Dù cơm nắm nướng cũng hơi giòn quá nhỉ...........
Tại viện trưởng mà tự nhiên tôi lại thấy bực mình.
Không nên nhớ những chuyện như thế vào ngày nghỉ. Thôi, quên đi vậy.
Dù sao thì.
Nếu chẳng may Torakichi-san thật sự lạc lối đến mức ấy, thì việc khuyên nhủ lại cho đúng hướng chính là trách nhiệm của một tư vấn viên như tôi.
Được rồi.
Tốt hơn hết vẫn nên ra ngoài mua sắm thôi.
Uống tách trà thảo mộc ngọt ngào để nạp lại năng lượng. Rồi sau kỳ nghỉ, nhất định tôi sẽ tìm được người thật sự phù hợp với Torakichi-san.
Lần này, bằng chính sự phán đoán của tôi.
Tôi sẽ làm việc hết sức mình, đạt được kết quả — và lấy đó làm lời xin lỗi gửi đến Torakichi-san.
Đã quyết thì phải làm ngay thôi.
Tôi cho ví vào chiếc túi nhỏ, rồi bước ra ngoài.
