Kẻ Yếu Nhất Học Viện Lại Là Thợ Săn Quỷ Cấp Giới Hạn

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 1

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11544

Web Novel - Chương 87 - Tranh Giành Isaac (5)

Chương 87 - Tranh Giành Isaac (5)

Giống như một số nhân vật trong game, Alice được lấy cảm hứng từ câu chuyện cổ tích nổi tiếng “Alice ở Xứ sở thần tiên”.

Alice chính là kẻ đầu sỏ trong ❰Ma Pháp Hiệp Sĩ Märchen❱, đồng thời là trùm cuối của sự kiện 「Chinh Phạt Alice」.

Ngay sau khi game ra mắt, cô ta là nhân vật thu hút nhiều sự quan tâm nhất từ người chơi và cũng chính là lý do khiến tôi phải che giấu thân phận.

Alice là tay sai của Tà Thần Nephid. Vì lẽ đó, một người sở hữu hệ Quang như Ian Fairytale chính là mối đe dọa lớn nhất đối với Tà Thần, và chẳng khác gì cái gai trong mắt cô ta.

Dẫu vậy, Alice cũng không dễ gì có thể động tay vào Ian vì cậu ta là người của gia tộc Fairytale. Tất cả là nhờ [Bảo Hộ của Tiên Tử] chảy trong huyết mạch của họ.

Trong khi đó, tôi chỉ là một thường dân nhỏ bé. Đứng trước một Alice bá đạo cấp 170 thì tôi chỉ là hạng tép riu thôi.

‘Không tin nổi là chuyện lại thành ra như này.’

Thật tình, tôi đã dự đoán được kết quả này khi sự việc ngày càng vượt tầm kiểm soát.

Nhất là khi cả Dorothy cũng bị cuốn vào thì việc một nhân vật như Alice xuất hiện cũng chẳng có gì lạ cả.

“Có gì không, Alice?”

“Đến để dọn dẹp tàn cuộc thôi.”

Dorothy hỏi với nụ cười gượng gạo, còn Alice thì đáp lại một cách tỉnh bơ.

Cô ta tiến lại gần tôi và Dorothy, rồi chăm chú nhìn tôi bằng đôi mắt màu hoa anh đào.

Tôi giả vờ tỏ ra hơi lo lắng, cố giữ nét mặt tự nhiên nhất có thể mà nhìn cô ta. Thực chất, tôi cũng đang căng thẳng lắm đây.

May thay, Alice không có năng lực như [Thiên La Vạn Tượng] của Dorothy. Dù có nhìn chằm chằm cách mấy, cô ta cũng chẳng soi được gì bất thường từ tôi cả.

Thật khó tin rằng một cô gái trông xinh đẹp và tử tế như vậy lại có thể cho tôi “đăng xuất” bất kỳ lúc nào.

‘Làm ơn hãy trôi qua êm đẹp đi...’

Tôi thầm cầu nguyện trong lòng.

Ngay sau đó, Alice thản nhiên gật đầu.

“Giờ thì hiểu rồi.”

Hả? Hiểu gì chứ?

“Hiểu cái gì cơ?”

Dorothy hỏi thay cho thắc mắc của tôi.

“Tôi hiểu tại sao mấy người lại phát cuồng vì cậu bạn này rồi. Trông cũng bảnh trai đấy chứ.”

“Nihihihi, cậu thật là... cái tật ăn nói không kiêng nể vẫn không thay đổi nhỉ.”

Dorothy cười khẩy, đứng vào chắn giữa tôi và Alice.

Tôi phải đồng ý Isaac trông khá điển trai thật. Mặc dù vẫn có nhiều người đẹp trai hơn, nhưng ngoại hình của Isaac cũng không phải dạng tầm thường đâu.

Hơn nữa, trong Thử thách Băng, tôi đã vô tình biết được mình thuộc gu của Alice qua lời của Quái Miêu Cheshire. Vì thế, tôi không ngạc nhiên khi cô ta đánh giá cao ngoại hình của mình.

“Quay lại chuyện chính nào.”

Alice liếc nhìn Dorothy một chút, rồi bước tới nhìn xuống Luce và Kaya ở phía dưới lan can.

“Tốt lắm, mọi người đều ở đây cả. Vậy thì tôi vào thẳng vấn đề nhé.”

Alice đứng thẳng người, hai tay chắp sau lưng và nở nụ cười dịu dàng đặc trưng.

Trái ngược với giọng nói đầy vẻ quyến rũ, nụ cười của cô ta vô cùng dịu dàng.

“Bằng thẩm quyền của Hội trưởng Hội Học Sinh, tôi yêu cầu Dorothy Heartnova, Luce Eltania, Kaya Astrea và cậu kia nữa. Vui lòng mời mọi người theo tôi đến văn phòng Hội Học Sinh.”

Alice ra lệnh bằng giọng thân thiện pha lẫn giữa kính ngữ và ngôn từ thân mật.

“Dừng cuộc náo loạn tại đây thôi.”

Mệnh lệnh của Hội trưởng Hội Học Sinh đã đặt dấu chấm hết cho cuộc náo loạn giữa đêm khuya.

━─━─━━─━「₪」━━─━─━─━

Sở hữu mái tóc ngắn xanh lam gợn sóng cùng vóc dáng nhỏ nhắn. Ciel Carnedas, học viên lớp A và là tam khoa của năm nhất.

Đối với cô, Isaac là một thực thể siêu việt không rõ lai lịch.

Cô không biết cậu là con quái vật đội lớp da người hay là một Đại phù thủy thế hệ mới sở hữu tài năng thiên bẩm nữa.

Nhưng có một điều chắc chắn rằng Isaac đang cố gắng bảo vệ học viện, vì vậy Ciel muốn đứng về phía cậu.

Có như vậy cô mới an toàn lấy được tấm bằng tốt nghiệp Học viện Märchen. Ciel tuyệt đối không thể để cả học viện bị hủy hoại bởi những biến cố chẳng khác gì thiên tai.

Chính vì thế, hành tung của Isaac là một trong số ít những điều mà Ciel quan tâm.

Dù rằng chỉ dừng lại ở mức nghe ngóng tin tức về cậu ta.

Song, với một người vốn chẳng mấy quan tâm đến sự việc xung quanh như Ciel thì việc đó lại tiêu tốn khá nhiều năng lượng.

Chính vì thế... việc cô nảy sinh hứng thú với một người khác giới và bám theo họ có thể xem là một chuyện lạ thường.

‘Đây là đang...’

Trong bài kiểm tra cuối kỳ một, Ciel đã chứng kiến cảnh thủ khoa và á khoa bảo vệ Isaac.

Và hôm nay, cuộc đối đầu giữa hai cô gái ấy vì Isaac đã thu hút sự chú ý của cô.

Luce đã cố bắt giữ Isaac.

Sau đó, Kaya đã cướp Isaac từ tay Luce.

Kaya định hôn Isaac thì đã bị Luce cản lại.

Và thế là Kaya đã mang theo Isaac bỏ chạy.

Luce còn triệu hồi Lôi Điểu để truy đuổi Kaya và Isaac nữa...

‘Ôi mẹ ơi, thật sự cuốn điên!’

Làm sao có thể không theo dõi đến cùng được chứ?!

Ciel đã triệu hồi ra chú dơi sử ma Zabat của mình ở kích thước nguyên vẹn, cưỡi lên nó và lén lút đuổi theo Isaac, Luce và Kaya.

Cô đã dõi theo cuộc rượt đuổi của họ từ đầu đến cuối.

Ngoài ra còn chứng kiến được cảnh xuất hiện của vị tiền bối năm hai nổi tiếng vừa mới nhảy với Isaac, Dorothy Heartnova.

Một cuộc đối đầu kịch tính giữa ba người phụ nữ xuất chúng để tranh giành lấy “Đấng” Isaac! Ciel dường như không thể kìm nổi sự phấn khích. Quả nhiên, phụ nữ xuất chúng thường bị hấp dẫn bởi đàn ông phi thường.

Khi nhìn thấy Hội học sinh tiến vào tháp đồng hồ, cô đã đoán được tình hình đã vượt ngoài tầm kiểm soát.

Ciel đã không thể rời mắt khỏi tháp đồng hồ trong một lúc lâu.

Có vẻ... cô đã tìm thấy một thú vui mới rồi.

━─━─━━─━「₪」━━─━─━─━

“Dorothy Heartnova, Kaya Astrea, Luce Eltania và Isaac. Sau khi đối chiếu lời khai của tất cả, việc xác minh đã hoàn tất. Kết luận là không hề có điểm mâu thuẫn nào. Ngoài ra, Dorothy Heartnova và Rose Red Rivera dự kiến sẽ được đưa ra hội đồng kỷ luật vào chiều mai.”

“Được rồi. Vất vả cho em rồi.”

Tại Sảnh Bartos, một tòa nhà có dáng dấp như cung điện nằm ở trung tâm Học viện Märchen.

Đây là nơi phòng hành chính trung ương của học viện tọa lạc, cũng như là văn phòng của Hội học sinh.

Ánh trăng chiếu xuyên qua rèm cửa cùng với ánh đèn êm dịu hắt ra từ những chiếc đèn được đậy bằng chụp đèn, âm thầm rọi sáng cả căn phòng Hội học sinh cổ kính và sang trọng.

Và tại chiếc ghế dành cho Hội trưởng Hội học sinh, một cô gái với mái tóc màu vàng nhạt đang ngồi ở đó. Cô gái nhận xấp báo cáo từ Erin, Trưởng ban Kỷ luật của Hội học sinh đang đứng bên cạnh, và nghe báo cáo lại sự việc.

Vì phải đến Sảnh Bartos ngay giữa buổi tiệc nên họ vẫn còn mặc bộ lễ phục.

“Rốt cuộc thì Dorothy vẫn gây chuyện ngay đúng ngày dạ hội.”

“Tuy đó là phòng vệ quá mức, nhưng chắc là sẽ được xem xét giảm nhẹ nhỉ?”

“Chỉ với vụ Razel thôi ạ. Còn lỗi hành hung Rose Red Rivera nữa nên phải chờ xem thế nào đã.”

Thực tế, Alice Carroll tin chắc rằng Dorothy sẽ chỉ nhận mức kỷ luật nhẹ thôi.

Ngoài mặt, họ sẽ xem xét giảm nhẹ vì là hành vi phòng vệ chính đáng để bảo vệ người khác. Thực chất, nó ảnh hướng tới lợi ích của Học viện Märchen vì họ đang tận dụng Dorothy để mang lại giá trị kinh tế.

Dorothy là thiên tài hiếm có được ban phước bởi Thần Manhalla, cô được dự đoán sẽ đạt đến cảnh giới Đại phù thủy trong vòng mười năm tới. Nếu đặt sự công bằng lên cán cân so với lợi ích của học viện thì dù cho xét xử bất công đi nữa cũng đành chịu.

Suy cho cùng, lợi ích mà Dorothy mang lại là quá lớn.

Vì vậy, nếu Dorothy bị kỷ luật nặng thì hình ảnh của Học viện Märchen sẽ bị tổn hại nặng nề. Và khả năng cao sẽ dẫn đến việc mất các nhà đầu tư ngay lập tức.

Chẳng có ai trong ban giám hiệu mong muốn điều đó xảy ra cả.

“Quan trọng hơn, vấn đề nằm ở phía Razel Red Rivera.”

Erin cũng báo cáo nốt về tình hình của Razel Red Rivera. Hiện tại cậu ta đang được điều trị, nhưng không hiểu sao lại hoảng sợ đến mức run như cày sấy. Nghe nói Razel không thể đưa ra bất kỳ lời khai nào như thể bị ai đó bịt miệng vậy.

Theo lời nhân chứng, Razel tỉnh lại thì vẫn bình thường sau khi bị Dorothy “tương tác”... Nhưng giờ thì có vẻ bị sang chấn tâm lý luôn rồi.

“Chẳng lẽ do ai khác gây ra...”

Không rõ liệu còn có ai khác ngoài Dorothy ra tay hay không, nhưng khả năng cao là có. Đối tượng gây ra tổn thương tâm lý đó rất có thể là Luce Eltania. Chắc là để trả thù cá nhân đây.

Dù vậy, Alice chẳng muốn bận tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt đó. Phương châm của cô là không chạm đến những chuyện “chưa nổi lên bề mặt”.

“Bị Dorothy ‘tương tác’ nên chắc sau đó mới thấy sợ thôi. Ngược lại, lúc cậu ta tỉnh lại mà vẫn bình thường mới là chuyện vô lý đấy chứ ạ.”

“Chắc là vậy rồi.”

Alice nhấp một ngụm trà rồi trả lời bằng giọng điệu dịu dàng.

Ngoài ra, họ còn nói về những người khác liên quan như là Isaac, Luce và Kaya. Bọn họ đã được cho về sau khi hoàn tất điều tra. Hội học sinh chẳng có lý do gì để giữ họ lại cả.

“Vậy, em xin phép cáo lui trước ạ.”

“Vất vả cho em rồi. Đang tiệc tùng mà phải làm phiền em quá.”

Nhìn thấy nụ cười của Alice, Erin cảm giác trái tim mình như tan chảy. Ngay cả giữa đêm khuya, Alice vẫn tỏa sáng như một nữ thần.

Các thành viên trong Hội học sinh ai ai cũng ngưỡng mộ cô cả. Alice sở hữu giọng nói vô cùng thanh tao, cùng với đó là nụ cười tỏa nắng. Nhan sắc của cô tuyệt trần, nhân cách thì càng không có điểm chê. Ngay cả công việc cô cũng xử lý hoàn hảo – một hình mẫu lý tưởng đến mức phi thực tế.

Mỗi lần nhìn thấy vậy, Erin đều không khỏi thán phục Alice.

“Hội trưởng cũng vậy mà. Thôi, em xin phép về trước đây ạ.”

Erin đỏ mặt cười rạng rỡ, cúi người chào Alice rồi rời khỏi văn phòng Hội học sinh.

Sự tĩnh lặng bắt đầu bao trùm căn phòng.

Ùuuu──

Không lâu sau, một luồng mana tro xám cuộn xoáy, theo sau là sự xuất hiện của một con mèo tím trên chiếc bàn tiếp khách.

[Kết gì lãng xẹt vậy.]

Đó là con mèo béo đội mũ phớt, Quái Miêu Cheshire. Nó nằm nghiêng trên bàn, gãi mông sồn sột.

“Lãng xẹt chỗ nào?”

Alice hỏi mà không rời mắt khỏi tập tài liệu.

[Dorothy ấy, cô ta ngoan ngoãn đi theo chúng ta vì sợ làm liên lụy người khác đúng chứ? Nhạt nhẽo thật đấy. Cô không thấy vậy sao, Alice?]

“Nếu Dorothy nghiêm túc kháng cự thì không ai cản nổi đâu. Ngược lại nên biết ơn mới đúng.”

Alice nâng tách trà nóng hổi lên mà không thèm liếc nhìn Cheshire lấy một lần.

Nó nhìn chằm chằm Alice một lúc, rồi đổi sang chủ đề khác.

[...Alice. Cô nghĩ sao về tên nhóc tên Isaac đó?]

Alice khựng lại trong giây lát khi chuẩn bị đưa tách trà lên miệng.

[Dorothy đã mở lòng với nhóc đó đấy. Không thấy lạ sao? Hơn nữa, nghe nói nhóc đó sỡ hữu “hệ Băng” đấy.]

“...Ngươi đang nghi ngờ sao?”

[Alice, tôi thấy mọi chuyện đang diễn ra đúng theo ý của “kẻ ngáng đường” đó thì phải. Chúng ta nên nghi ngờ mọi thứ dù chỉ là chi tiết nhỏ nhất chứ. Cô không nghĩ vậy sao?]

“Vì thông tin về kẻ nội gián nên phía học viện đang rất cảnh giác. Đến cả Hiệp sĩ Hoàng gia cũng đã nắm được thông tin đó rồi, tốt nhất là không nên hành động khinh suất.”

Alice trả lời một cách thản nhiên.

“Vả lại... tôi không nghĩ kẻ ngáng đường đó, người đáng sợ đến mức dù có triệu tập toàn bộ tinh binh vẫn không cản bước được, lại là một kẻ yếu đến mức phải để người khác che chở và xoay như chong chóng đâu.”

Theo lời khai của Giáo sư Fernando Frost vào học kỳ một, tên Quái vật Đen đã đạt đến đẳng cấp Đại phù thủy và có thể sử dụng cả ma thuật chín sao.

Vì vậy, dẫu Alice có triệu tập tất cả tinh binh chủ lực dưới trướng thì việc có thắng được tên quái vật đó hay không vẫn là một ẩn số.

Ngược lại, chàng trai tên Isaac với mái tóc lam bạc ở tháp đồng hồ thì sao?

Bị Razel hành, được Dorothy bảo vệ, bị phụ nữ quay như chong chóng... Hoàn toàn khác xa với hình tượng tên Quái vật Đen hùng mạnh mà Alice nghĩ đến.

“Vốn dĩ, việc này cũng chẳng thể phán đoán chỉ bằng mối quan hệ nam nữ được. Hơn nữa, trông mặt mũi cậu ta đúng kiểu khiến người ta muốn mang ra trêu ghẹo thật. Dorothy có thể phát cuồng vì lý do đó, vậy nên chẳng có gì lạ cả.”

Alice nói tiếp với vẻ bình thản rồi lại uống trà. Giọng nói chứa đựng sự dịu dàng, trưởng thành và thong thả đặc trưng của Alice. Chỉ là nội dung lời nói lại không như vậy.

Cheshire nhỏm người dậy như vừa nghe được điều gì thú vị. Nó mở miệng cười toe toét một cách quái dị.

[Nói đến chuyện này. Alice, cô không muốn thử yêu đương sao?]

Mục đích sống của Quái miêu Cheshire là để theo đuổi thú vui.

Việc nó đi theo hoài bão hủy diệt thế giới của Alice cũng chỉ vì thấy chuyện đó có vẻ thú vị thôi.

Nếu chủ nhân của nó, một người bề ngoài dịu dàng nhưng bên trong đen tối như mực, mà lại dính vô việc yêu đương thì đó sẽ là thú vui tuyệt nhất không gì sánh bằng.

[Dorothy đang tận hưởng thanh xuân đấy. Chẳng lẽ Alice muốn chịu thua thiệt sao?]

Cheshire trêu chọc Alice như đang thêm dầu vào lửa.

“...Ngươi thật biết nói đùa đấy.”

Tuy nhiên, Alice trả lời bâng quơ như thể không đáng để bận tâm, mắt cô vẫn không rời khỏi tập tài liệu.

Sau đó, cô lại nâng tách trà đang bốc khói nghi ngút lên uống.

[Phản ứng chán thế...]

Cụt hứng trước phản ứng của Alice, Cheshire nằm dài ra bàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!