Kanojo no Kanojo to Fujun na Hatsukoi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11081

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 1(Đã hoàn thành) - Chương 7 : Được trở về thuở trong veo thì ngon luôn

Chương 7 : Được trở về thuở trong veo thì ngon luôn

Ngày hôm sau sau hôm tôi nói chuyện với Sayama tại quán cà phê, tôi đành đưa ra một kết luận đầy miễn cưỡng cho mối quan hệ tôi với Tsukasa.

Hôm nay là thứ Ba, nghĩa là còn chưa đầy một tuần nữa là đến thi học kỳ.

“Ứ ừ, từ bài test đến thi học kỳ chẳng có nhiêu time cả”

“Ừm. Nhưng nhìn vào kết quả thì tớ nghĩ thi học kỳ cậu cũng sẽ lấy được điểm cao thôi.”

Tsukasa đáp lại lời than vãn của tôi như vậy. Vì là Tsukasa nên tôi nghĩ cậu ấy đang nói thật lòng chứ không phải chỉ là lời động viên suông, nhưng mà──.

“Ba môn Tiếng Anh, Quốc ngữ với Toán thì còn tàm tạm..... chứ mấy môn còn lại thì như muối bỏ biển thật á”

“Đúng thật”

“An ủi tớ thêm chút đi mà.....”

Những mẩu đối thoại bâng quơ làm tôi thấy nhẹ lòng đôi chút.

Đó là bởi tôi phải giữ cho mối quan hệ với Tsukasa ở trạng thái dậm chân tại chỗ.

Tsukasa từng nói tình hình sẽ thay đổi khi kỳ nghỉ hè đến, nên việc ở nhờ có lẽ cũng chỉ kéo dài đến lúc đó thôi.

Tôi cứ nghĩ hai tháng là một khoảng thời gian dài đằng đẵng, nhưng cày chill có một tháng, tôi không còn nghĩ như thế nữa. Với thi học kỳ sắp tới, chắc hẳn kỳ nghỉ hè sẽ đến trong chớp mắt.

Mà kỳ nghỉ hè đến, Tsukasa sẽ phải làm gì đây.

Nếu suy đoán từ những gì nghe được từ Sayama, có lẽ cậu ấy sẽ quay về với mẹ mình chăng? Qua lời kể của Sayama-san, rõ ràng là từ lúc hai người họ quyết định giữ khoảng cách đến nay, tình hình vẫn chẳng có chút tiến triển nào.

Tôi nghĩ mình cũng sớm phải nói về chuyện đó thôi.

Nhưng tôi cũng định bụng là hãy để sau khi thi học kỳ xong đã. Từ lúc thi xong cho đến khi chính thức nghỉ hè vẫn còn kỳ học bổ sung và lễ bế giảng, nghĩa là vẫn còn hơn một tuần dư dả để tính thêm.

Mặc dù vậy, mối quan hệ ăn nhờ ở đậu chắc hẳn cũng sẽ kết thúc một khi Tsukasa rời khỏi nhà tôi.

Như vậy là tốt nhất, chắc chắn là vậy.

Dù quay về nhà Sayama-san hay quay về với mẹ, trong bất kỳ trường hợp nào, cậu ấy cũng sẽ rời xa tôi.

Khi đó, mọi thứ chắc hẳn sẽ dần trở lại như cũ.

Những thứ mà tôi từng nghĩ đã thay đổi, chắc chắn cũng sẽ trở lại như ban đầu thôi.

Còn tôi..... muốn trở thành gì của Tsukasa chứ?

Chỉ cần nghĩ đến chuyện này thôi là tôi biết mình đã xong đời rồi.

Nhưng dù vậy, dù là vậy đi chăng nữa.

“Ừm, phải học thôi nhỉ!”

“Hì hì, tinh thần như vậy là tốt đấy”

Liếc qua Tsukasa mỉm cười như mọi khi, lòng tôi bỗng dịu lại một cách lạ kỳ.

Hàng đầu vẫn là tập trung học cho kỳ thi học kỳ, thời gian dành ra dường như trôi nhanh hơn hẳn.

Hai đứa tôi chủ yếu tập trung vào các môn học thuộc lòng mà tôi vốn rất kém. Tôi cảm thấy tình hình cũng không đến nỗi nào, dù sao cũng là để phục vụ cho mục tiêu né điểm liệt của mình.

Dù ch mối quan hệ giữa tôi và Tsukasa có ra hình dáng nào đi nữa, cái trục chính là “cùng nhau học tập” chẳng hề lung lay. Việc rèn luyện được thói quen học tập có lẽ là điều mà tôi có thể tự hào một cách chân thành. Dù rằng với nhiều người, đó có lẽ chỉ là chuyện hiển nhiên.

***

Hôm nay là thứ Bảy.

Tôi vẫn đến trường như mọi khi, ngồi nhâm nhi bento cùng Yumiri như mọi khi.

“Nè Yuki, nhìn xem nè. Hình như tớ hơi bị cháy nắng rồi đúng không?”

“Ơ, à..... ừ, có vẻ là hơi đen đi một xíu xiu đấy”

Yumiri xắn ống tay áo blouse lên cho tôi xem làn da của mình. Quả thật, phần bắp tay không bị cháy nắng nên trông màu da có sự khác biệt rõ rệt.

“Tớ đã bôi kem chống nắng rồi mà ta. Nản quá đi mất”

“Luyện tập rồi chạy nhảy ngoài trời thì cũng chịu thôi chứ sao. Với lại tớ thấy trông khỏe khoắn vậy cũng tốt mà”

“Ơ, thật không? Cậu thấy tốt hả?”

Trông vẻ mặt rạng rỡ của Yumiri, lòng tôi bỗng khẽ nhói đau.

Để không bị cậu ấy nhận ra, tôi tiếp lời.

“Ừm. Yumiri cứ tự nhận mình thuộc kiểu ‘gái ngoan thanh thuần’ đấy thôi, chứ tớ thấy mấy bộ đồ năng động hợp với cậu lắm luôn”

“Hì, đúng là ‘tự nhận’ thật….. nhưng nếu Yuki đã nói thế, hay là lần tới tớ thử mua mấy bộ tôn nước da cháy nắng này xem sao nhỉ”

“Cũng hay đấy chứ. Chứ tớ thấy dù có tự nhận đi nữa thì cái mác ‘gái ngoan’ kia cũng hơi quá sức với cậu rồi đấy…..”

“N-Này, đừng có nói thẳng tuột ra thế chứ”

Tôi và Yumiri vẫn tiếp tục những mẩu đối thoại bâng quơ như từ trước đến nay.

Khoảng thời gian hai đứa cùng ngồi mần mấy hộp bento mặc kệ drama vẫn không hề mất đi.

Chính vì Yumiri là một người bạn quan trọng nên tôi thấy thật nhẹ lòng khi vẫn giữ được những khoảnh khắc này.

Mặt khác, Yumiri tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện của Tsukasa. Dù cậu ấy đã bảo tôi cứ thoải mái nhắc đến Tsukasa mà không cần giữ ý, rốt cuộc, bản thân tôi cũng chẳng bao giờ chủ động khơi gợi chủ đề đó.

Thế nên, mọi chuyện tuyệt đối chẳng hề giống như lúc trước mà khang khác.

“Ngược lại thì Yuki chẳng bị cháy nắng tí nào nhỉ”

“Tớ thuộc tuýp người cứ hễ ra nắng là thành người da đỏ ấy. Nhìn cậu đen đi trông khỏe khoắn thế kia, tớ cũng thấy hơi ghen tị đấy”

“Ra là vậy à. Tớ chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó luôn đó nha”

Chính vì vậy, tôi luôn cảm thấy có một sự lấn cấn khó tả khi hai đứa cứ mãi duy trì những cuộc trò chuyện hời hợt như thế này.

Mối quan hệ đầy vướng víu với Yumiri, nơi mà cả hai cứ như đang nói chuyện kiểu úp úp mở mở này, có lẽ sẽ bắt đầu chuyển biến sau khi kỳ thi học kỳ kết thúc.

Tôi chợt có linh cảm như vậy.

“Vậy nha, sang đầu tuần cùng cố gắng thi nhé”

“Ừm, Yumiri cũng vậy. Lần này khéo điểm của tớ lại thắng cậu đấy”

“Hừ, tự tin gớm nhỉ. Tớ sẽ không thua đâu..... tuyệt đối không thua đâu đấy”

Yumiri để lại câu nói chốt kèo rồi rời khỏi lớp học.

Áp lực toát ra từ những lời cuối của cậu ấy trước lúc chia tay làm tôi hơi bận tâm, nhưng rồi tôi quyết định không để ý đến nó nữa.

Tiễn Yumiri xong, tôi sắp xếp lại đồ đạc mang về rồi bước ra khỏi lớp.

Dạo gần đây tôi cũng ít để sách vở lại lớp nên cặp sách có hơi nặng.

***

“Hửm.....?”

Trên đường đi ra cổng trường để cùng về với Tsukasa như mọi khi, tôi bắt gặp một người đang nhìn dáo dác quanh quất.

Vì người đó đeo kính râm và đội mũ sụp xuống nên tôi không nhìn rõ mặt, nhưng dựa vào chiều cao khiêm tốn và vóc dáng thì có lẽ là phụ nữ. Bộ dạng trông cực kỳ giống kẻ khả nghi, mà nó quá lộ liễu nên tôi đoán chắc là không phải đâu. Xét về hành tung thì đúng là có chút bất thường thật.

Tôi không nhớ là đã từng gặp người này trong trường, nhìn cái điệu bộ như đang tìm kiếm thứ gì đó, có lẽ là phụ huynh hoặc khách đến thăm. Dù không khí toát ra từ người này trông có vẻ hơi trẻ so với một phụ huynh, nhưng cảm thấy không nên cứ thế mà đi lướt qua, tôi bèn lên tiếng hỏi.

“Ờm….. cô đang tìm ai sao ạ?”

“Aaa, cuối cùng cũng có người chịu bắt chuyện với mình rồi. Àm, đúng thế đó nha~. Cô đang đi tìm con gái mình nè”

Ấn tượng đầu tiên của tôi về người này, trên tất cả, chính là một giọng nói cực kỳ đáng yêu.

Đó là kiểu giọng đặc trưng trong anime rất dễ gây chú ý, lại không hề mang lại cảm giác chói tai hay lạc quẻ, mà ngược lại, nghe vô cùng tự nhiên.

Tôi chắc chắn người này lớn tuổi hơn mình, riêng giọng nói đó thì cứ như đến từ một chiều không gian khác, hay đúng hơn là nó nằm ngoài khái niệm về thời gian vậy.

Hơn nữa, tôi cứ thấy giọng nói này hình như đã nghe qua ở đâu đó rồi.

“Dạ, bạn ấy học năm mấy ạ?”

“Năm nhất đó nha”

“A, con cũng vậy ạ. Nếu cô cho con biết tên, có lẽ con sẽ biết đấy ạ”

“Thật hả? Để xem nào──”

Giọng nói của người phụ nữ vừa định cất lời thì bỗng bị một giọng nói quen thuộc khác cắt ngang.

“Tsubasa-sa──….. Dì Emi-san”

Đó là giọng của Sayama-san.

Có lẽ vì nhìn thấy mặt Sayama-san nên người phụ nữ kia đã tháo kính râm ra. Trái lại chiều cao và tuổi tác thì đôi mắt đó trông vô cùng quen thuộc.

“Ái chà~, Rei-chan. Lâu quá không gặp rồi nha~”

“Con chào buổ──….. Lâu quá không gặp dì ạ”

Trái ngược với vẻ suồng sã của người phụ nữ, Sayama-san trông có vẻ khá căng thẳng.

Qua cuộc đối thoại của hai người, tôi đã phần nào đoán được người phụ nữ này là ai. Và qua những câu nói tiếp theo, tôi lại càng khẳng định chắc chắn hơn nữa.

“Chị có ghé qua nhà Rei-chan rồi, không thấy Tsukasa đâu cả”

Người này chính là mẹ của Tsukasa. Ấn tượng toát ra từ khuôn mặt cô ấy giống Tsukasa như đúc. Chính vì vậy, tôi cảm nhận rõ rệt sự tương phản đầy kỳ quặc với giọng nói kia.

Cái tên Tsubasa mà Sayama-san định gọi lúc nãy, vì cô ấy từng nói là người cùng ngành nên có lẽ đó là nghệ danh chăng.

“Tsukasa không liên lạc gì với dì sao ạ? Vả lại, hình như bố mẹ con cũng đã liên lạc với dì rồi mà…..”

“Hửm, chuyện đó thì chị không rõ nữa? Chị vốn chẳng mấy khi bận tâm đến con bé mà”

Người phụ nữ được gọi là Emi-san nói như thể là một lẽ hiển nhiên.

Tôi không rõ ý đồ của cô ấy là gì, nhưng chẳng hiểu sao, sống lưng tôi bỗng lạnh toát.

“Tsukasa... vì xảy ra chút chuyện nên hiện đang ăn nhà ở đậu tại nhà của bạn Haijima Yuki-san đây ạ”

“A, nhắc mới nhớ hình như bé nó có tin nhắn báo rồi thì phải nha. Hóa ra lại chính là em, người vừa tình cờ bắt chuyện với chị này!”

“Dạ vâng..... Aomi-san….. Tsukasa hiện đang ở nhà con ạ”

“Hửm. Mà thôi, Rei-chan đã nói vậy thì chắc là ổn rồi nha”

Chỉ vậy thôi sao, tôi không khỏi ngỡ ngàng.

Rõ ràng đây là lần đầu tiên cô ấy gặp tôi, thế mà khi nghe con gái mình đang ở nhà người lạ, cô ấy lại tỏ ra chẳng mảy may bận tâm chút nào.

“Hèn gì mà ở nhà Rei-chan chẳng có ai hết ha”

“Dạ không, chuyện đó là vì hôm nay bố mẹ con cũng có việc đi vắng ạ”

“Ra là thế~. Chị cứ tưởng sáng thứ Bảy vẫn có tiết học nên mới tạt qua trường, thật may là gặp được mọi người nhoa”

Chẳng hiểu sao, người này có một cái nhịp điệu sống mà tôi hoàn toàn không thể nắm bắt nổi.

Những gì cô ấy nói tôi đều hiểu, giọng điệu rành mạch dễ nghe, nhưng tôi hoàn toàn không thấy được tâm tư hay suy nghĩ đằng sau những lời nói đó.

Dù việc giao tiếp vẫn đang diễn ra nhưng tôi cảm giác có gì đó cứ trệch nhịp….. Thú thực, đó là ấn tượng của tôi về người phụ nữ này.

“Ờm, vậy chắc hẳn cô đến đây vì có việc gì cần đúng không ạ?”

“Đúng rồi đúng rồi. Chị đã báo là kỳ nghỉ hè sẽ về rồi đúng không nè? À, lần này chỉ là tạm thời về nước thôi nên chị sẽ quay lại bên kia ngay..... để xem nào, con bé đó có định quay về nhà không vậy?”

Tôi tự hỏi tại sao cô ấy lại đi hỏi Sayama-san chuyện đó.

Dù không gặp mặt trực tiếp thì ít nhất cũng có thể liên lạc qua điện thoại được mà.

“Con xin lỗi vì đã xen ngang. Sao cô không trực tiếp hỏi Tsukasa ạ? Chẳng phải cô đến đây là vì việc đó sao…..”

“Ơ kìa. Tại vì nha, lần trước con bé đã phớt lờ liên lạc của chị rồi mà~. Chỉ cần Rei-chan cho chị biết là đủ rồi nha”

“Nhưng mà──”

“............Haijima-san, cô im lặng chút đi”

Một bầu không khí căng thẳng dị thường bao trùm lấy hành lang.

Từ giọng nói của mẹ Tsukasa khi nhắc đến con gái mình, tôi cảm nhận được một sự khác biệt hoàn toàn so với khi cô ấy nói về những chuyện khác.

Rõ là tông giọng tươi tỉnh, rành mạch và dễ nghe vẫn không đổi nhưng tôi hoàn toàn không cảm nhận được một chút cảm xúc nào trong những lời nói đó. Nếu điều đó là tự nhiên thì thật đáng sợ, còn nếu là cố ý thì lại càng đáng sợ hơn.

“.....Mẹ…..”

Tiếng của Tsukasa vang lên cùng với tiếng bước chân, phá vỡ sự tĩnh lặng. Đáng lẽ đó phải là một giọng nói quen thuộc, không hiểu vì sao mà lần này nó lại lạnh lẽo đến mức tôi cứ ngỡ như mình mới nghe thấy lần đầu.

“…..Tsukasa”

Người gọi tên Tsukasa không phải là mẹ cậu ấy, mà là Sayama-san. Và gần như cùng lúc đó, tôi cũng cất tiếng gọi tên cậu ấy.

Mẹ của Tsukasa và Tsukasa đứng đối diện nhau trên hành lang một lúc lâu. Chính xác mà nói, Tsukasa thì nhìn chăm chằm vào mẹ mình, còn mẹ cậu ấy thì lại cứ dán mắt vào màn hình điện thoại.

Bóng tối bao trùm lấy Tsukasa khi cậu ấy đang đứng phía cầu thang.

Cho đến khi những đám mây trôi đi khiến cả hai người họ đều chìm vào trong bóng râm, mẹ của Tsukasa mới cất lời bằng một tiếng “Vậy nhé”.

“Rei-chan ơi, chuyện lúc nãy, nếu biết thì báo chị nha~”

Chỉ để lại câu nói đó, mẹ của Tsukasa bước xuống cầu thang phía ngược lại với hướng Tsukasa đang đứng.

Ba người chúng tôi đứng chôn chân tại chỗ lắng nghe tiếng bước chân xa dần.

Sau khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Sayama-san là người đầu tiên lên tiếng.

“Nè, Tsukasa…..”

“Yuki, đi thôi”

Tsukasa chẳng thèm đáp lại Sayama-san mà chỉ nắm lấy cổ tay tôi. Đó không phải là một lực nắm dịu dàng như khi hai đứa nắm tay nhau, mà là một sự cưỡng ép như muốn kéo phắt tôi đi.

Sayama-san chẳng nói gì, cô ấy cứ đứng đó lặng lẽ dõi theo bóng lưng chúng tôi rời đi.

Từ hành lang, chúng tôi xuống cầu thang và hướng ra cổng trường.

Ngoài trời đang đổ cơn mưa.

Vì không xem dự báo thời tiết nên cả hai chúng tôi đều không mang theo ô.

Tsukasa vẫn không vì thế mà dừng lại mà cứ thế bước đi trong màn mưa.

“Kìa, ướt hết bây giờ”

Tôi định chạy theo cậu ấy thì có tiếng ai đó gọi “Này”.

Sayama-san chạy nhỏ bước đuổi theo và đưa cho tôi một cây ô. Đó là một cây ô có họa tiết kỳ lạ trông giống như một tờ báo tiếng Anh rất thời thượng.

Tôi nói lời “cảm ơn” rồi cầm cây ô vẫn đang đóng kín, chạy vội về phía Tsukasa.

“Với Tsukasa lúc này, tôi chẳng còn lời nào để nói nữa cả”

Tôi nghe thấy giọng nói đượm vẻ cô độc của Sayama-san từ phía sau lưng mình.

Tôi đuổi kịp Tsukasa, cậu ấy khẽ giảm nhịp bước chân.

“.....Tsukasa!”

“…..Nguy hiểm quá”

Tôi chúi cây ô đã mở về phía Tsukasa, chiều cao của tôi hơi khiêm tốn nên nó cứ chực đập vào đầu cậu ấy. Phải đến khi Tsukasa đưa tay nhận lấy cán ô, nó mới được giữ ở một độ cao ổn định.

Hai đứa cùng che chung một tấm ô, bắt đầu rảo bước trên con đường về nhà.

“Cậu thấy rồi đấy. Mẹ tớ….. chẳng mảy may bận tâm gì đến tớ cả”

Tsukasa cất lời bằng một giọng nhỏ nhẹ như thể sắp bị tiếng mưa át mất.

“Mẹ tớ là người khá nổi tiếng. Sau này, nếu cậu thử tìm tên Aomi Tsubasa, chắc là sẽ hiểu ra nhiều chuyện thôi”

“…..Ừm”

“Từ xưa mẹ đã rất bận rộn với công việc. Với bố cũng có nhiều chuyện xảy ra. Vì là người nổi tiếng nên cả chuyện kết hôn hay có con, bản thân những việc đó cũng kéo theo đủ thứ rắc rối”

Tsukasa lược bỏ những chuyện trong quá khứ mà cứ thế tiếp tục câu chuyện.

Điều tôi muốn biết lúc này cũng không phải là gia thế của Tsukasa mà là mối quan hệ giữa cậu ấy với mẹ, tôi không cố gặng hỏi thêm.

“Ngày xưa bà ấy cũng có quan tâm đến tớ một chút. Hồi nhỏ tớ từng tham gia đoàn kịch, cũng có đóng vai nhí vài lần. Tớ quen Reira từ dạo đó. Thế rồi, tớ tham gia một buổi thử giọng lồng tiếng cho anime. Và tớ đã nhận được vai”

Dưới bóng râm của tán ô, tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của Tsukasa lúc này.

Ngay cả sự run rẩy ngày một tăng trong giọng nói của cậu ấy cũng bị tiếng bước chân trên con đường sũng nước mưa che lấp đi.

“Chắc là nhờ quan hệ của mẹ. Nhưng tớ cũng đã cố gắng hết sức theo cách của mình... để rồi cuối cùng, tớ lại khiến mẹ thất vọng. Đó là bộ anime ‘Animal Maid Dancers’”

“A, bộ đó là…..”

Tôi chợt nhớ lại trước đây từng cùng Tsukasa nói về việc diễn viên lồng tiếng đảm nhận vai chính trong bộ anime đó dở tệ ra sao.

Ký ức ùa về khi Tsukasa từng nói bằng một giọng đượm buồn rằng nếu không có kết quả thì nỗ lực cũng chẳng có ý nghĩa gì, bỗng chốc ùa về.

“Hóa ra….. Tsukasa đã lồng tiếng cho vai đó sao”

Một diễn viên lồng tiếng trong bộ anime tôi từng xem hồi nhỏ đang ở ngay trước mắt mình.

Sự thật đó đáng lẽ phải khiến tôi kinh ngạc và muốn làm ầm lên vì phấn khích, lúc này trong tôi chẳng hề có cảm giác nào.

Bởi vì dáng vẻ của Tsukasa lúc này trông cô độc đến nao lòng.

“Thực ra, có vẻ mẹ cũng đã kỳ vọng rất nhiều. Mẹ là người có cả tài năng lẫn thực lực, bà ấy luôn đáp lại sự kỳ vọng của người khác gấp nhiều lần, và có vẻ bà ấy đã đinh ninh rằng đứa con gái là tớ đây chắc chắn sẽ còn tài năng hơn nữa──nhưng thực tế thì hoàn toàn không phải vậy”

“Tsukasa này, chẳng phải lúc đó mới là lần đầu của cậu sao? Nghề lồng tiếng không chỉ cần tài năng mà còn phải nỗ lực rất nhiều nữa đúng không? Thế mà, chỉ vì một vai diễn đó thôi sao.....?”

“Đúng vậy. Tớ không thể đáp ứng được kỳ vọng. Kể từ lần đó, mẹ đã ngừng kỳ vọng vào tớ. Bà ấy không còn hứng thú gì nữa..... chỉ vậy thôi”

Không còn hứng thú với Tsukasa. Tôi cảm thấy ấn tượng về mẹ của cậu ấy thực sự đã được gói gọn trong câu nói đó.

“Mẹ bắt tớ rời khỏi đoàn kịch, gạt tớ ra khỏi giới giải trí. Bố lúc đó cũng đã không còn sống chung từ lâu, mẹ thì hầu như chẳng mấy khi ở nhà, tớ bắt đầu phải sống lủi thủi một mình nhiều hơn. Bởi vì với mẹ, tớ đã chẳng còn là mối bận tâm trong bất cứ chuyện gì nữa”

Với tôi, đó là một câu chuyện khó tin đến mức không tưởng.

Nhưng với Tsukasa, đó lại là một thực tại không thể chối cãi. Tôi cảm nhận được thực tại đó đang thấm thía vào lòng mình đến mức chua chát.

“…..Reira trở thành bạn gái của tớ là vào khoảng thời gian đó. Giữa lúc tớ đang cô độc, Reira đã kéo tớ đứng dậy. Những chuyện như hẹn hò, bạn gái hay người yêu, tớ không hiểu rõ cho lắm──nhưng đó là một nơi chốn bình yên mà tớ có thể nương tựa”

Mảnh ghép câu chuyện của Tsukasa dần dần khớp lại với những gì tôi đã nghe từ Sayama-san.

“Cái ngày quyết định giữ khoảng cách. Chuyện mẹ tớ đi công tác nước ngoài một thời gian, hay chuyện bà ấy nhắn tin báo kỳ nghỉ hè sẽ về, bà ấy đều báo cho Reira đầu tiên. Từ xưa mẹ đã luôn đánh giá Reira cao hơn tớ──vì Reira có tài năng thực sự. Ngay cả bây giờ cũng vậy. Hai người họ vẫn còn diễn chung với nhau. Yuki đã nghe Reira bảo tớ ‘nên quay về với mẹ’ rồi đúng không?”

“.....Ừm”

“Reira thực lòng lo lắng cho tớ….. cậu ấy luôn nghĩ cho tớ. Tớ hiểu điều đó. Nhưng quả nhiên, tớ vẫn không thể đối diện với mẹ mình được”

“Thế Tsukasa định làm gì khi kỳ nghỉ hè đến?”

“Tớ không thể quay lại nhà Reira….. nếu cũng chẳng thể ở lại nhà Yuki nữa, tớ nghĩ mình chỉ còn cách quay về căn nhà đó──tớ đã từng nghĩ mình có thể làm được, cho đến trước khi gặp mẹ ngày hôm nay”

Tsukasa vừa dứt lời cũng là lúc chúng tôi đi đến trước cổng khu chung cư.

Tôi gập ô lại, vẩy cho bớt nước rồi mở khóa cửa tự động.

Ngay cả khoảng thời gian ngắn ngủi chờ thang máy cũng khiến tôi bồn chồn, cả hai quyết định leo cầu thang bộ lên tầng ba.

Nhìn cây ô mà Sayama-san đã đưa cho, tôi thầm suy nghĩ. Sayama-san đã nhận ra việc cảm xúc của tôi không còn giống như một tháng trước, rằng những định kiến ban đầu đã hoàn toàn thay đổi.

Thế nhưng, hành động của Sayama-san chẳng khác nào việc đẩy tôi về phía Tsukasa, thúc giục tôi hãy đến bên cậu ấy.

Tsukasa cứ cho là Sayama-san thực lòng nghĩ cho cậu ấy. Có lẽ, đó chính là câu trả lời.

Nghe chuyện của Tsukasa xong tôi đã hiểu rõ.

Bằng cách này hay vô vạn cách khác, Sayama-san vẫn luôn có mối liên kết với mẹ của Tsukasa. Chắc chắn giữa họ tồn tại những mối quan hệ mà Tsukasa không hề hay biết, dù là trong công việc hay đời tư.

Chính vì thế, một người như Sayama-san sẽ không bao giờ có thể xoa dịu được vết thương lòng của Tsukasa.

Đúng vậy, cậu ấy đang bị tổn thương. Tổn thương sâu sắc.

Những điều tưởng chừng hiển nhiên giờ đây cuối cùng tôi cũng đã có thể diễn đạt thành lời.

Trên đoạn đường ngắn từ cầu thang bộ về đến phòng, tôi đã nắm lấy tay Tsukasa mà bước đi.

Mở cửa vào nhà, tôi đặt cây ô có họa tiết như tờ báo tiếng Anh của Sayama-san vào giá để ô, rồi cả hai cùng đi rửa tay.

“Để tớ pha chút cà phê nhé….. tuy chỉ là loại hòa tan thôi”

Tôi đun nước, cho bột cà phê vào tách. Trong lúc chờ nước sôi, cả hai chúng tôi đều im lặng.

Chính xác mà nói thì chỉ là không nói về những chuyện quan trọng, còn tôi vẫn luyên thuyên về những chuyện vụn vặt thường ngày như “Tớ muốn có một chiếc máy pha cà phê ghê” hay “Nghe nói mua cà phê hạt về tự xay ở nhà sẽ ngon hơn đấy”, Tsukasa cũng khẽ gật đầu hưởng ứng.

“Nè, của cậu nè”

“…..Tớ cảm ơn”

Tôi cho thật nhiều đường và sữa vào tách cà phê hòa tan của mình rồi khuấy đều.

Còn Tsukasa vẫn uống cà phê đen như mọi khi.

“Nói điều này thì có hơi mạo muội….. nhưng tớ nghĩ mình phần nào hiểu được cảm giác của Tsukasa. Như tớ đã kể đấy, tớ vẫn chưa thể đối diện được với dì Kaori. Dù bây giờ có bị bảo là phải chấm dứt việc sống một mình ngay lập tức, tớ nghĩ mình cũng chẳng thể nào đối diện được”

“Ừm”

“Thành tích có lẽ đã khá lên một chút, nhưng cũng chỉ có bấy nhiêu thôi. Những điều quan trọng nhất trong tớ vẫn chẳng hề thay đổi”

“Ra là vậy”

“À thì, cũng không hẳn là vì lý do đó đâu. Nhưng tớ cũng đã quen với việc sinh hoạt cùng Tsukasa rồi, nên kỳ nghỉ hè có sắp đến đi nữa, cậu vẫn cứ ở lại đây cũng được mà?”

“Ơ…..”

Trước tiếng thốt lên ngỡ ngàng của Tsukasa, tôi tiếp lời.

“Nếu thi học kỳ mà bị điểm liệt thì coi như công cốc hết, nên tớ phải cố gắng thôi..... nhưng nếu có Tsukasa dạy học cho thì tớ cảm giác là sẽ ổn hết thôi mà”

“Chuyện đó thì có lẽ đúng. Thú thực lúc đầu tớ thấy khá là tuyệt vọng, nhưng giờ thì không đến mức đó nữa”

“Cái cách nói ‘không đến mức đó’ nghe hơi lấn cấn đấy nha”

Tôi nhấp một ngụm cà phê sữa. Trong cơ thể đang rệu rã vì phải đi bộ dưới mưa, vị ngọt của đường như thấm sâu vào từng tế bào não.

Tôi biết rõ những gì mình vừa nói thật là ích kỷ.

Sayama-san đã nói cô ấy muốn Tsukasa quay về.

Tôi đã bảo Sayama-san hãy trực tiếp nói chuyện với Tsukasa──nhưng nếu cậu ấy biết chuyện đó thì sẽ nghĩ sao đây.

Có lẽ cậu ấy sẽ đưa ra quyết định quay về với Sayama-san. Dù với một người có mối liên kết với mẹ mình như Sayama-san có thể khiến cậu ấy phải suy nghĩ nhiều, nhưng ít nhất, cậu ấy cũng sẽ cân nhắc xem mình nên làm gì.

Thế mà tôi lại che giấu đi cái cơ hội đó──để tìm cách giữ Tsukasa lại bên mình.

Tại sao chứ?

“À, như tớ đã nói lúc nãy, mục đích chính vẫn là học tập đấy nhé! Vì được Tsukasa dạy mà có kết quả tốt, nên đây chỉ là sự tiếp nối thôi!”

Vì đang phải gồng mình để đáp lại tiếng lòng của chính mình nên giọng tôi bỗng trở nên rất lớn.

“Tớ đã nói bao nhiêu lần rồi, chuyện bắt cá 2 tay hay đại loại thế là tuyệt đối không được đâu nhé! Không phải chuyện đó đâu nhé, tớ chỉ đang muốn giúp đỡ một người bạn đang gặp khó khăn chút thôi, chỉ có vậy thôi”

“Bạn bè sao…..?”

“………………”

Trước câu hỏi ngược lại của Tsukasa, tôi đành câm nín.

Tại sao Tsukasa lại hỏi lại như vậy chứ. Nếu cậu ấy cứ thế mà gật đầu thì tôi đã chẳng phải bận lòng thế này.

Nếu cậu ấy hỏi lại vì muốn định nghĩa mối quan hệ này còn hơn cả mức bạn bè──chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra, và không được phép xảy ra──thế mà tôi lại thấy vui sướng trong lòng.

“Tóm lại là vậy đấy. Sau khi thi học kỳ xong, chuyện kỳ nghỉ hè phải làm sao cậu cũng không cần phải suy nghĩ quá nghiêm trọng đâu. Đó là một ý kiến từ một đứa cũng đang dốc hết sức trốn tránh việc đối diện với dì Kaori là tớ đây đấy”

“.....Phì, cái gì vậy chứ”

“Cuối cùng thì Tsukasa cũng chịu cười rồi nhé. Nụ cười của cậu, đáng yêu lắm”

“…………Hửm?”

“Aaa, tớ lỡ lời mất rồi..... ờ, ờm vậy thì mình chuẩn bị cơm nước thôi nhỉ! Dù hơi sớm một chút nhưng cứ đánh chén để thay đổi tâm trạng rồi mình cùng học bài nào!”

“Cũng được thôi….. nhưng thái độ của Yuki cứ là lạ sao ấy….. hi hi”

Chắc là do nhìn thấy những cử động cứng nhắc như người máy của tôi mà Tsukasa lại mỉm cười một lần nữa.

Tôi nghĩ lúc đó mình đã hoàn toàn mất cảnh giác rồi.

Bởi vì thực sự, tôi nghĩ nụ cười của Tsukasa rất đáng yêu.

Không phải vì cậu ấy xinh đẹp hay gì cả, mà đó là cảm xúc nảy sinh từ một thứ tình cảm nguyên sơ nhất dành cho chính con người mang tên Aomi Tsukasa.

Tôi làm một đĩa mì xào đầy ụ cùng với bát canh miso, rồi hai đứa cùng ngồi ăn.

“…..Ngon quá”

Lời khen của Tsukasa hôm nay vẫn chỉ là một câu ngắn gọn như mọi khi, nhưng việc có một người ngồi ăn cùng những món tôi nấu và cùng nhau chia sẻ thời gian thế này khiến tôi cảm thấy thật sự hạnh phúc.

Sau khi ăn xong, hôm nay chúng tôi cũng học được thêm khoảng hai tiếng đồng hồ.

Dù sau bữa tối cơn buồn ngủ kéo đến dồn dập nhưng chắc nhờ tách cà phê lúc nãy nên tôi cũng đã cố gắng vượt qua được.

Khi tôi tắm xong và đang sấy tóc thì Tsukasa cũng vừa từ phòng tắm đi ra. Nhìn Tsukasa với mái tóc ướt được quấn trong khăn tắm, tôi chợt nảy ra ý định.

“Tóc Tsukasa dài thật đấy nhỉ”

“Ơ, ừm”

“Tớ sấy tóc giúp cậu nhé?”

“Cũng được”

Mái tóc óng ả thấm bớt nước và tháo khăn phản chiếu ánh đèn trông thật xinh đẹp biết bao.

Tôi bảo cậu ấy ngồi xuống ghế sofa, rồi từ phía sau lưng bắt đầu đưa máy sấy lên. Mái tóc dài đến tận thắt lưng này, tôi có cảm giác mỗi lần sấy chắc cũng phải mất hơn hai mươi phút.

Mái tóc dài dường như đã trở thành một dấu ấn riêng của Tsukasa. Khi tôi vén lọn tóc còn ẩm lên, đôi lúc vài giọt nước bắn vào má, cảm giác cứ ngưa ngứa làm sao.

“Tsukasa để tóc dài từ khi nào vậy?”

“Từ nhỏ tớ đã luôn để thế này rồi. Mẹ bảo con gái để tóc dài thì mới xinh”

Vì đang đứng sấy tóc từ phía sau nên tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của Tsukasa.

Có lẽ chính vì vậy mà cậu ấy mới có thể kể về mẹ mình. Tiếng động cơ máy sấy tạo nên một loại tạp âm vừa đủ, có khi lại là thứ vừa vặn để người ta kể về những chuyện xưa cũ.

“Yuki cũng thấy chiếc ví của tớ rồi đúng không. Đó cũng là món quà mẹ tặng đấy. Vào lúc tớ nhận được vai trong bộ ‘Animal Maid Dancers’. Thú thực là tớ chẳng muốn nhìn thấy nó chút nào, nhưng tớ cứ cảm thấy cho dù mình có không dùng nữa hay vứt quách nó đi, có lẽ tớ cũng sẽ đánh mất luôn những điều quan trọng của chính mình”

“Ra là vậy. Nếu cậu muốn trân trọng nó, tớ nghĩ cậu cũng nên trân quý cả cảm xúc đó nữa”

Tôi phần nào hiểu được những gì Tsukasa muốn nói.

Vào thời điểm đó, cậu ấy và mẹ rất hòa thuận, và đến tận bây giờ cậu ấy vẫn nâng niu những ký ức của lúc bấy giờ. Hoặc cũng có thể gọi đó là sự níu giữ quá khứ, nhưng bản thân tôi chẳng có lấy một kỷ niệm nào với cha mẹ để mà vương vấn.

Bởi vì Tsukasa có, việc cậu ấy muốn giữ lấy nó cũng chẳng có gì sai cả.

“Mà nhắc mới nhớ, tớ chưa bao giờ nghe về chuyện của Yuki hồi trước khi vào trường Ohno nhỉ”

Mái tóc có vẻ vẫn còn lâu mới khô hẳn.

Thật hiếm khi thấy Tsukasa nói những lời thể hiện sự quan tâm đến tôi. Có lẽ là từ sau lần tôi kể về việc mình muốn ra ở riêng vì cảm thấy ngột ngạt khi sống ở nhà.

“Chuyện trước khi vào Ohno á, là thời cấp hai đúng không. Thì tớ cũng chỉ học ở một trường công lập bình thường thôi”

“Nghĩa là trường nam nữ học chung sao?”

“Ừm, đúng vậy”

“Yuki..... đã từng hẹn hò với ai chưa?”

“Khụ….. khụ….. nóng quá!”

Do vô tình bị sặc, đầu phun của máy sấy bỗng chọc thẳng vào lòng bàn tay tôi.

Tôi cố gắng ổn định lại nhịp thở, cầm lại máy sấy sao cho luồng hơi thổi đúng vào tóc của Tsukasa.

“Cậu sao thế?”

“Không, tại tớ thấy bất ngờ khi Tsukasa lại hỏi chuyện đó thôi”

“Vậy sao. Ví dụ như….. Kurume-san thì sao?”

“C-Cái──”

Bị Tsukasa gặng hỏi, cả người tôi giật nảy mình. Sau một thoáng khựng lại, tôi mới đáp lời.

“Sao tự dưng cậu lại nhắc đến tên Yumiri thế….. hoàn toàn không có chuyện đó đâu. Yumiri là bạn hồi cấp hai cùng học chung lò luyện thi với tớ thôi”

“………………Ra vậy. Yuki là người như thế sao”

“Cái điệu bộ kỳ lạ đó là sao chứ”

“…..Vì là cùng phái sao?”

“Tớ nghĩ không phải chuyện đó đâu. Kể cả khi thấy Tsukasa và Sayama-san hẹn hò..... hay hôn nhau..... tớ cũng không hề nảy sinh định kiến gì cả. Chỉ thấy là đừng có làm thế trước mặt người khác thôi”

“.....Ừm”

“Với lại, tớ chẳng phải đã nói rồi sao? Tớ không hiểu rõ về chuyện yêu đương cho lắm. Không chỉ là không hiểu đâu….. mà chắc là tớ đã luôn lảng tránh nó đấy”

Mái tóc của Tsukasa gần như đã khô, tôi giảm tốc độ gió và bắt đầu chỉnh lại phần đuôi tóc.

Đồng thời, tôi cũng tìm kiếm những từ ngữ để sớm kết thúc chủ đề này.

“Dì Kaori đã vì tớ mà phải chịu đựng rất nhiều──dù có thể là do tớ tự suy diễn, nhưng đến giờ tớ vẫn luôn nghĩ như thế. Chính vì vậy, tớ cảm thấy việc mình yêu đương gì đó cứ sao sao ấy”

Tôi chuyển máy sấy sang chế độ gió lạnh để hoàn tất công đoạn cuối. Mái tóc dài của Tsukasa dù đã sấy khô vẫn giữ được độ ẩm mượt, tôi lùa tay vào mà những sợi tóc cứ trôi tuột qua kẽ ngón tay thật suôn sẻ.

“Vậy còn bây giờ, khi cậu đã rời khỏi nhà rồi thì sao?”

“…..Ý cậu là gì?”

“Yuki cậu thấy mình đang vướng chân dì Kaori. Thế nên, cậu muốn dì được tự do lỡvdì có thích ai đó nên cậu mới dọn ra riêng đúng không. Vậy thì, cả Yuki cũng…..”

“Không phải. Tại sao cậu lại hỏi chuyện đó chứ?”

Tôi đặt máy sấy lên chiếc bàn nhỏ cạnh ghế sofa.

Lúc này, chẳng còn một tiếng tạp âm nào nữa.

Tôi ngồi xuống cạnh Tsukasa nhưng quay mặt đi chỗ khác, chỉ dám nhìn xuống dưới chân.

Tôi hiểu điều Tsukasa muốn nói.

Nhưng tôi không rõ mục đích của câu hỏi đó là gì.

Bởi vì Tsukasa đang là bạn gái của Sayama-san cơ mà.

Nếu tôi thốt ra đúng những gì tiếng lòng từ sâu thẳm tâm trí mình đang gào thét, Tsukasa định sẽ làm gì đây?

Còn tôi, tôi muốn làm gì đây?

“Này, Yuki…..”

“Á.....”

Tsukasa bất ngờ xoay người lại. Tôi giật mình lùi lại phía sau.

Cứ thế, Tsukasa phủ lấy người tôi rồi──đè nghiến tôi xuống. Cậu ấy dùng đôi tay của mình ghì chặt hai tay tôi, còn hai chân thì co gối lại như đang kẹp lấy hông tôi vậy.

Theo phản xạ, tôi cúi gằm mặt xuống và quay đi chỗ khác.

Vì tôi đang cởi nút áo ở nhà nên phần cổ áo mở rộng. Chiếc quần đùi hai đứa mua cùng nhau có ống khá rộng bị tốc lên, phần đùi của tôi bị phơi bày gần như đến tận gốc.

Tôi có cảm giác hơi thở của Tsukasa đang cực kì dồn dập.

Cũng có thể là do nhịp tim tôi đang đập quá nhanh nên mới sinh ra ảo giác đó.

A, tại sao, tại sao chứ.

“Yuki…..!”

Tsukasa gọi tên tôi một cách mạnh mẽ hơn lúc nãy. Cậu ấy dùng tay phải ép mặt tôi quay lại chính diện. Tôi và Tsukasa đang ở cự ly cực gần, đối diện trực tiếp với nhau.

Nhịp tim lại càng tăng tốc dữ dội hơn.

“Tớ muốn cậu trả lời câu hỏi lúc nãy”

Tsukasa nhìn sâu vào mắt tôi mà nói.

“Tớ….. ưm…..”

Câu trả lời, trong thâm tâm tôi vốn đã có rồi.

Đúng như lời Tsukasa nói.

Kể từ khi bắt đầu sống một mình, rời xa dì Kaori, tôi đã không còn cần phải kìm nén chuyện yêu đương nữa.

Dù là học trường nữ sinh, dù hồi cấp hai chẳng màng gì đến tình yêu, dù tôi từng nghĩ việc không cần kìm nén cũng chẳng có ý nghĩa gì với mình cả.

.....Nhưng mà!

Nếu được phép yêu, tôi muốn yêu ai chứ?

“Nếu được phép yêu, thì Tsukasa sẽ nói gì với tớ đây──?”

Tôi không rõ mình đã nói thành lời hay chưa nữa.

Cổ họng tôi nghẹn đắng đến mức chẳng thể kiểm soát theo ý mình.

“…………Hức………… hức…………”

A, thật khó chịu.

Tôi cảm nhận được những giọt nóng hổi đang lăn dài trên má.

Cảm xúc như sắp bùng nổ mà tôi lại chẳng thể nào diễn đạt cho trôi chảy.

Thay vào đó, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.

“…………Ư... hức………… tớ xin lỗi………… lúc này mà lại khóc thì thật là ích kỷ quá…………!”

Tsukasa là bạn gái của Sayama-san.

Nghĩ đến sức nặng trong mối quan hệ của hai người họ cùng khoảng thời gian dài đằng đẵng mà họ đã gắn bó, tôi chẳng còn tư cách gì để nói thêm điều gì nữa.

“Này, Yuki”

Tsukasa lại gọi tên tôi một lần nữa.

Chỉ bấy nhiêu thôi mà trái tim tôi bỗng đập thình thịch một nhịp.

Tsukasa nhìn thẳng vào mặt tôi, rồi cậu ấy gập khuỷu tay lại, khiến gương mặt đột ngột áp sát.

Gần đến mức hàng lông mi như sắp chạm vào nhau.

Hơi thở phả vào môi tôi thật ngứa ngáy. Lớp vải của bộ đồ ngủ cọ xát vào nhau đến lồng ngực của Tsukasa khẽ đè nặng lên ngực tôi.

“Chờ...”

Tsukasa chẳng nói chẳng rằng, cậu ấy nhắm mắt lại rồi ghé môi sát lại gần tôi.

Tôi cảm thấy khuỷu tay mình cử động theo bản năng. Bàn tay tự nhiên đưa lên hướng về phía mặt của Tsukasa.

Tôi nhớ lại lần Tsukasa đè lên người mình. Ai đó mà hỏi liệucó điều gì thay đổi so với lúc đó, câu trả lời là chẳng có gì cả.

Nhưng chính vì thế, tôi lại tự hỏi.

Nếu lúc đó tôi không kháng cự, thì mọi chuyện sẽ ra sao?

Và đồng thời tôi cũng nghĩ.

Nếu lúc này tôi không kháng cự, thì rốt cuộc sẽ thế nào đây?

Tôi buông xuôi toàn bộ sức lực của cơ thể. Cánh tay phải đang đưa lên bỗng mất hết lực, rơi phịch xuống mặt ghế sofa. Tôi dùng tay bấu chặt lấy mặt ghế.

Và rồi, tôi nhắm mắt lại.

“Ưm…………”

13ad3ebb-9b8d-4a84-b93f-f8c03c82ab8a.jpg

Tầm nhìn của tôi tối sầm lại.

Trong khoảnh khắc cô đọng, tôi cảm nhận được một thứ gì đó nóng bỏng và mềm mại khẽ chạm vào môi mình.

Cảm giác tiếp xúc của làn da hơi ẩm ướt.

Trái tim tôi đập mãnh liệt đến mức tưởng chừng như sắp nhảy vọt ra ngoài.

“Ưm…………”

Giờ đây, tôi chẳng thể nào vờ như không biết được nữa.

Chúng tôi vừa mới hôn nhau.

Giữ nguyên như thế trong khoảng chừng hai, ba phút. Sau một quãng thời gian đôi môi chồng lên nhau lâu đến thế, Tsukasa mới chậm rãi rời môi mình khỏi môi tôi.

Tôi vẫn cứ nhắm nghiền mắt.

Nụ hôn đầu đời của tôi lại dành cho một cô gái đã có người yêu. Thay vì bận tâm về sự thật đó, cái cảm giác căng thẳng và hưng phấn kỳ lạ khi vừa trải qua nụ hôn đầu tiên khiến nhịp tim tôi cứ mãi đập rộn ràng không dứt.

Khí ẩm hơi nóng từ đôi môi bắt đầu lan tỏa và thấm sâu vào tận tâm trí, đầu óc tôi bỗng trở nên mụ mẫm.

Đến khi nhận ra thì vùng mắt của tôi đã khô ráo từ lúc nào. Giống như lúc Tsukasa nắm lấy tay tôi, hay lúc cậu ấy ôm chặt lấy tôi để vỗ về, lúc này cũng vậy, lòng tôi bỗng thấy thật bình yên.

Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với tôi, một giọt nước âm ấm bỗng rơi xuống má tôi. Rồi từ một giọt, nó dần chuyển thành vài giọt.

Tôi chậm rãi mở đôi mắt vốn đã khép chặt bấy lâu.

Ý thức được người trước mặt chính là người mình vừa hôn khiến đôi má tôi nóng bừng──nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà ngượng ngùng nữa.

“Tsuka….. sa.....?”

“Tớ….. nãy…..”

Nước mắt trào ra từ khóe mắt của Tsukasa.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tsukasa rơi lệ. Ngay cả cái ngày cậu ấy quyết định giữ khoảng cách với Sayama-san, hay cái ngày hai người họ hôn nhau ở công viên, Tsukasa cũng chẳng hề rơi lệ.

“Tớ đã….. hôn Yuki mất rồi............”

Tại sao Tsukasa lại khóc chứ.

“Có phải tớ….. vừa mới bắt cá 2 tay không…..?”

Câu trả lời đã được chính miệng Tsukasa thốt ra ngay sau đó.

Cậu ấy lập tức đứng phắt dậy khỏi ghế sofa và chạy thẳng ra phía hành lang. Ngay sau đó là tiếng cửa mở ra một cách đầy mạnh bạo.

“Tsukasa............”

Tôi vẫn còn đang bàng hoàng, suốt một hồi lâu chẳng thể nào gượng dậy khỏi ghế sofa được.

Tsukasa đã lao ra khỏi nhà.

Tiếng động vừa rồi đã xác nhận.

Trên đôi môi tôi vẫn còn vương lại rõ rệt cảm giác khi được cậu ấy đặt nụ hôn lên. Cả hơi nóng, sự mềm mại, lẫn chút ẩm ướt trên bề mặt, tất cả vẫn còn đó.

Trong lòng tôi lúc này đang tồn tại song song hai cảm xúc: một bên là khao khát muốn đuổi theo cậu ấy, một bên lại tự hỏi đuổi theo rồi sẽ làm được gì đây.

Tôi biết rõ việc Tsukasa định hôn mình. Biết rõ chứ, vậy mà tôi không hề kháng cự.

Chắc hẳn Tsukasa đã đinh ninh tôi sẽ đẩy cậu ấy ra như lần trước.

Liệu có thực sự là như vậy không?

Nếu không phải, thì đó là loại cảm xúc gì đây.

Tôi đưa tay chạm lên môi mình. Đôi môi mà Tsukasa vừa mới hôn.

“.....Tớ yêu cậu, Tsukasa”

Tôi thầm thì lời ẩn giấu với trần nhà.

Khi nỗi che giấu đã thốt ra thành lời, cảm xúc bỗng hóa thành những giọt nước mắt tuôn rơi.

Tôi──đã biết yêu rồi.

Tôi đã lỡ đem lòng yêu Tsukasa mất rồi.

Chỉ là đến hôm nay tôi mới nhận ra, chứ không phải tình cảm này mới bắt đầu từ hôm nay, có lẽ vậy.

Từng chút một, trong quá trình dần thấu hiểu con người mang tên Aomi Tsukasa, tôi đã yêu cậu ấy từ lúc nào không hay.

Chính vì thế mà tôi đã không khước từ nụ hôn của Tsukasa. Tôi không rõ Tsukasa đã mang tâm trạng thế nào khi nắm tay hay ôm chặt lấy tôi.

Ngay cả bản thân Tsukasa có lẽ cũng không hiểu được điều này.

Thế nên tôi mới cố chấp định nghĩa rằng cậu ấy chỉ đang trêu chọc mình thôi.

Tại sao tôi lại phải gò ép hành động của Tsukasa vào một cái mác duy nhất như thế chứ?

“Tớ biết mà, tớ biết rõ, tớ biết là không được nhưng mà…..!”

Chẳng phải chính tôi cũng đã nhận ra tình cảm của Tsukasa rồi sao?

Chẳng phải khi nghe về khởi đầu của cậu ấy với Sayama-san, tận sâu trong lòng tôi đã từng nghĩ như vậy sao?

Rằng cái "danh phận người yêu" và "cảm xúc yêu đương" vốn là hai thứ hoàn toàn khác biệt. Rằng Sayama-san đã cứu rỗi một Tsukasa đang cô độc bằng cách trao cho cậu ấy cái danh phận người yêu đó.

Những cảm xúc mà Tsukasa cảm thấy khi cậu ấy "trêu chọc" tôi, biết đâu chừng──.

“Người mà Tsukasa thực sự yêu lần đầu, chắc chắn là──”

Tôi muốn mình thật kiêu ngạo. Tôi muốn mình kiêu ngạo hơn nữa, nhưng lời tiếp theo đó dẫu chỉ có một mình, tôi cũng không tài nào thốt ra nổi.

Vả lại, tôi nghĩ thế này.

Khoảnh khắc nụ hôn đó dần xuống, chắc chắn Tsukasa đã cảm thấy mình vừa lần đầu làm chuyện bắt cá 2 tay.

──Cậu ấy nảy sinh cảm giác chối bỏ đối với việc "bắt cá 2 tay".

Điều này mang ý nghĩa gì thì tôi cũng chỉ có thể suy đoán.

Vào khoảnh khắc ấy, chắc chắn lần đầu tiên Tsukasa đã tự giác được một cách chân thực nhất rằng mình đang là bạn gái của Sayama-san.

Cái danh phận "bạn gái" vốn được Sayama-san trao cho và bấy lâu nay vẫn luôn là điều hiển nhiên, nay Tsukasa bỗng nhận ra đó là một điều vô cùng quan trọng đối với cậu ấy.

──Bước qua lằn ranh "bắt cá 2 tay" khiến cậu ấy sợ hãi việc mọi thứ sẽ đổ vỡ.

Bản thân tôi.

Chính vì đã bắt đầu ý thức mạnh mẽ về lằn ranh giữa hai đứa làm việc bước qua nó trở nên đáng sợ đến nhường này.

Lẽ ra ngay từ đầu tôi nên suy nghĩ một cách nghiêm túc hơn về việc Tsukasa là bạn gái của người khác.

Thế nhưng đã quá muộn.

Những cảm xúc như một loại độc dược phát tác chậm đã dần dần xâm chiếm lấy hai chúng tôi.

Thứ độc dược đó chắc chắn đã ngấm vào Tsukasa, vào tôi, vào cả Sayama-san, và biết đâu là cả Yumiri nữa.

Vậy thì, tôi nên làm gì đây?

Không. Chẳng phải là chuyện nên làm hay phải làm gì cả. Tôi sẽ tự chịu trách nhiệm cho tất cả, để làm một việc tồi tệ.

──Mình muốn làm.

Tôi đứng dậy khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng. Thay bộ đồ ở nhà thì phiền phức, nhưng chỉ mặc mỗi chiếc áo hai dây thế này thì quả thực là không yên tâm chút nào.

Tôi vơ đại vài chiếc khăn tắm trong phòng tắm, nhét bừa vào một chiếc túi vải. Vừa mở cửa cổng ra, tôi đã nghe thấy tiếng mưa rơi lách tách. Tôi định cầm lấy cây ô nhựa ở ngay bậu cửa.

“──Không phải cái này”

Tôi đặt cây ô nhựa trở lại giá rồi cầm lấy cây ô có họa tiết thời thượng như tờ báo tiếng Anh.

Kể từ bây giờ, tôi chuẩn bị đi làm một việc tồi tệ nhất với tư cách là một con người thứ thiệt.

Nghĩ đoạn, tôi đóng cửa lại rồi chạy nhỏ bước về phía sảnh chung cư.

Lúc này đã quá chín giờ tối.

Nhìn lại những ngày tháng đã qua, tôi chỉ có thể nghĩ ra vài nơi mà Tsukasa có thể lui tới.

Trong số đó, tôi hướng về nơi mà khả năng Tsukasa đang ở đó là cao nhất.

“…..Quả nhiên là cậu ở đây nhỉ”

Một góc trong ngôi đền nằm giữa phố thị.

Cảnh tượng cứ như là một đoạn phim đang được phát lại vậy.

Trong ngôi lầu nhỏ có mái che và ghế băng, Tsukasa đang ngồi bệt ở đó. Khác với một tháng trước, lần này không có chiếc hộp các-tông nào ghi chữ "xin hãy nhận nuôi" cả. Thay vào đó, Tsukasa đang ướt sũng, trông chẳng khác nào một cô mèo hoang bị bỏ rơi.

“Nào, lau người đi”

Vì mọi chuyện diễn ra quá đúng như dự đoán nên tôi đã không kìm được mà nở một nụ cười nhẹ.

Tôi đưa hai chiếc khăn tắm mang theo cho Tsukasa.

“Cậu vừa mới tắm xong mà, cứ để thế này là bị cảm lạnh đấy”

“…..Ừm. Tớ cảm ơn”

Tsukasa ngoan ngoãn nhận lấy khăn rồi bắt đầu lau tóc.

“…..Công sức Yuki sấy tóc cho tớ coi như đổ sông đổ biển rồi”

Chỉ cần nghe câu này thôi là tôi hiểu rõ ngay.

Tsukasa hoàn toàn không hề biết hành động của mình sẽ khiến đối phương cảm thấy thế nào. Chính vì thế mà cậu ấy mới có thể đưa ra những hành động táo bạo như vậy, và tôi đã luôn bị điều đó làm cho mê muội.

Dẫu biết chẳng có ý nghĩa gì, tôi thì luôn cố tìm kiếm một ý nghĩa trong đó.

Thế nhưng, từ giờ sẽ khác.

Tôi sẽ khiến cậu ấy phải ý thức về mình, tôi sẽ trao ý nghĩa cho những hành động của Tsukasa.

“Nào, lau nhanh lên. Để tớ lau tóc cho, còn Tsukasa tự lau người đi nhé”

Tôi ngồi xuống cạnh Tsukasa, dùng khăn vò tóc cậu ấy rối mù lên.

“Thật là. Biết trời đang mưa mà còn lao ra ngoài, đừng có làm tớ lo lắng như thế chứ”

“…..Ừm”

Tiếng mưa rơi nghe thật dễ chịu.

Loại tạp âm vừa đủ này giúp cho sự im lặng không còn trở nên nặng nề nữa.

Cả hai chúng tôi đều mặc đồ mỏng, đêm tháng Bảy oi nồng của cơn mưa có hơi khiến không khí có chút hầm hập.

“…..Tớ xin lỗi. Vì đã đột ngột lao ra ngoài. Với cả──”

“Đừng nói gì cả”

Theo bản năng, tôi chặn đứng lời của Tsukasa.

Vô thức lao ra ngoài thì không sao. Nhưng tôi không muốn cậu ấy phải xin lỗi về nụ hôn đó.

“Bởi vì, đó là nụ hôn đầu của tớ mà. Nếu cậu xin lỗi thì..... tớ sẽ thấy buồn lắm. Tạm thời chuyện đó cứ gác lại đã”

“…..Tớ hiểu rồi”

Một lần nữa, sự im lặng lại bao trùm trong chốc lát.

Và rồi, Tsukasa cất lời bằng một giọng điệu điềm tĩnh.

“Tớ không hiểu được cảm xúc của chính mình. Giống như Yuki đã từng nói, tớ từng nghĩ có lẽ mình đang trêu chọc cậu thôi. Nhưng quả nhiên, tớ lại thấy không phải như vậy”

“…..Ừm”

“Mỗi khi thấy Yuki lộ vẻ đau khổ, tớ cũng thấy đau lòng lắm. Tớ khăng khăng nếu mình có thể làm dịu bớt nỗi đau đó, tớ sẽ làm tất cả. Khi nắm tay hay ôm lấy Yuki, thấy lòng cậu nhẹ đi, tớ đã thấy thật hạnh phúc”

Tôi nắm lấy tay Tsukasa. Sau khi nắm trùm lên trên, tôi đổi sang kiểu đan từng ngón tay vào nhau. Tsukasa không hề hất tay tôi ra.

“Lúc nãy thấy Yuki khóc, tớ đã muốn làm gì đó cho cậu. Nhưng hơn cả thế..... tim tớ đã đập thình thịch. Đập rộn ràng đến mức tớ muốn chạm vào cậu, không tài nào dừng lại được. Nghĩ lại thì, từ lúc nào đó tớ đã luôn mang cảm giác ấy. Và rồi…..”

“Tớ đã hôn cậu rồi” Tsukasa nói bằng giọng cực nhỏ.

“Nhưng ngay khoảnh khắc đó, gương mặt của Reira bỗng hiện lên trong đầu tớ. Thế là cảm xúc của tớ trở nên rối bời kinh khủng”

“…..Cậu thấy mình đang bắt cá 2 tay sao?”

“…..Ừm. Thú thực là từ trước đến giờ tớ không rõ nữa. Nhưng lúc đó, tớ cảm giác mình không chỉ nghĩ bằng đầu mà là cảm nhận bằng trái tim. Ngay khoảnh khắc tớ hôn Yuki, nhịp tim tăng tốc, một cảm giác hưng phấn hạnh phúc trào dâng, thì cũng là lúc──sự chán ghét bản thân đã xóa sạch tất cả. Rồi tớ thấy thật ghê tởm. Tớ đang bắt cá 2 tay. Rõ ràng tớ đã có người yêu──có Reira rồi, vậy mà lại đi hôn Yuki!”

Tôi nhận ra lời lẽ của Tsukasa đang dần trở nên nóng nảy.

Đã bao nhiêu lần tôi nghe cậu ấy nói rồi.

Nhưng lúc này, tôi thấy cậu ấy là “Tsukasa” nhất.

Không, không phải.

“Tớ nghĩ là, thời gian của Tsukasa cuối cùng cũng đã bắt đầu chuyển động rồi đấy”

“Hả──............ ưm......”

Vì Tsukasa cứ ồn ào mãi nên tôi dùng đôi môi của mình để chặn miệng cậu ấy lại.

Vẫn là sự mềm mại y hệt lúc nãy, nhưng có phần hơi lạnh hơn một chút.

Tsukasa không hề kháng cự.

Ngay trên đôi môi ấy, tôi cứ thế mấp máy đôi môi mình.

“Ưm............ phù............”

Tôi nghe thấy hơi thở có phần khó khăn của Tsukasa.

Dù vậy, tôi vẫn không rời môi.

“Ha............ phù............”

Cả tôi cũng thấy khó thở nên cuối cùng mới chịu rời môi. Đầu môi tôi vẫn còn nóng ran thình thịch.

“Yuki..... tại sao chứ!”

Giọng của Tsukasa có chút gì đó pha lẫn sự giận dữ.

Chẳng có gì lạ cả. Bởi vì đối với một Tsukasa đang cảm thấy rối bời vì mình bắt cá 2 tay vì nụ hôn, tôi lại đè ra hôn thêm lần nữa.

“Nụ hôn vừa rồi, cậu thấy ghê tởm sao?”

“Hả…..?”

“Có thấy ghê tởm không?”

“............Không đâu”

Tsukasa lảng tránh ánh mắt rồi đáp như vậy.

“Tớ............ thực sự chẳng hiểu gì đâu”

Trong mắt Tsukasa, nước mắt lại bắt đầu chực trào.

Cứ mỗi lần cậu ấy chớp mắt là lại có một giọt lệ rơi xuống.

“Tsukasa──cậu vốn dĩ đã trống rỗng. Có lẽ là từ lúc mẹ làm cậu thất vọng. Sayama-san đã trao cho cậu cái danh phận ‘người yêu’, và cậu cứ mãi bị giam cầm trong cái khung tranh đó”

“………………!”

“Thế nên từ trước đến nay, có lẽ Tsukasa chưa từng yêu Sayama-san đâu. Nhưng giờ thì không còn như thế nữa. Trong lòng Tsukasa cuối cùng cũng nảy sinh tình cảm dành cho một ai đó, và rồi..... cậu vừa nhận ra rằng cảm xúc dành cho Sayama-san cũng giống hệt như vậy”

“Vậy thì cảm xúc này dành cho Yuki..... là yêu sao?”

“Nếu là vậy thì đúng là bắt cá 2 tay rồi nhỉ”

“Ơ............”

“Nhưng mà nè, nếu không bị phát hiện thì sẽ không sao đâu mà”

Tôi mỉm cười đáp lại như vậy.

Một nụ cười vô cùng tự nhiên.

“Không sao đâu, tớ có thể chờ được. Cho đến khi Tsukasa đưa ra quyết định cuối cùng, tớ vẫn sẽ kiên trì chịu đựng được. Cho đến khi cậu có thể tự định nghĩa rõ ràng cảm xúc của chính mình”

“Chuyện này... là sao...?”

“Vì ‘bắt cá 2 tay’ là điều tuyệt đối không bao giờ làm, nhưng nhờ nó mà mối quan hệ của chúng mình mới đang tồn tại. Nhưng nếu xem đây là bắt cá 2 tay, thì mối quan hệ của chúng mình sẽ thay đổi. Chắc chắn Tsukasa sẽ không chịu đựng nổi──và rồi cậu sẽ quay về như cũ, hoặc là quay về với mẹ mình. Nhưng tớ nghĩ đây chính là cơ hội để Tsukasa thay đổi. Là cơ hội để cậu tự mình tìm lại những cảm xúc của chính bản thân mình đấy”

Tôi biết rõ tất cả những điều này chỉ là ngụy biện.

Biết rõ là vậy, nhưng để không phải chấm dứt mối quan hệ này..... để có thể ở bên cạnh Tsukasa, tôi chẳng thể nghĩ ra cách nào khác ngoài việc bám víu vào những lời ngụy biện.

Tôi tiếp tục thốt ra những lời tiếp theo.

“Thế nên tớ có thể tiếp tục duy trì mối quan hệ ‘không phải bắt cá 2 tay’ này. Tớ sẽ chờ cho đến khi Tsukasa đưa ra câu trả lời”

Tôi một lần nữa đặt môi mình lên môi của Tsukasa.

Lần này là một nụ hôn thật ngắn.

“Dù có hôn bao nhiêu lần đi nữa, nếu không bị phát hiện thì sẽ không sao cả. Không bị bắt quả tang thì sẽ chẳng phải là bắt cá 2 tay..... ngoại trừ trong thâm tâm của Tsukasa ra, nhỉ”

A, tôi thật là tồi tệ.

Tôi đang khiến Tsukasa phải mang gánh nặng tội lỗi để rồi dẫn dụ cậu ấy đi theo hướng mà tôi mong muốn.

Bởi vì nếu cứ để tình trạng như hiện giờ, chắc chắn Tsukasa sẽ quay về bên Sayama-san.

Cậu ấy sẽ đi tìm sự rõ ràng như thế.

Tôi thì không đời nào muốn vậy.

Tôi tuyệt đối sẽ không nhường Tsukasa cho ai đâu.

“Hơn nữa, tớ không hề có tình cảm yêu đương gì với Tsukasa cả. Chuyện hôn nhau cũng là….. tớ chỉ đang trêu chọc cậu cho vui thôi”

Nhưng mà tôi thích Tsukasa lắm.

Để khiến trái tim của Tsukasa hoàn toàn nghiêng về phía mình, tôi cần thêm thời gian.

Vì điều đó, giờ đây tôi đã có thể mỉm cười nói dối một cách trơn tru không ngượng.

Theo bản năng, tôi càng siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay Tsukasa hơn.

“………………Ừm”

Liệu Tsukasa có nhận ra là tôi đang nói dối không nhỉ.

Tôi nghĩ là cậu ấy biết.

Bởi vì, Tsukasa đang khóc.

“Vậy thì mình cứ như từ trước đến giờ nhé. Nếu không cố gắng thi học kỳ thì việc sống một mình sẽ kết thúc mất….. thế nên nhờ cậu cả đấy, Tsukasa!”

“Ừm, mình cùng cố gắng học nhé….. Yuki”

***

Chẳng ai biết kết cục của tình yêu này sẽ đi về đâu.

Thế nhưng tôi──chúng tôi, đã lựa chọn việc tiếp tục lửng lơ trong sự mập mờ.

Cứ thế, chúng tôi ngồi chờ cơn mưa tạnh hẳn.

Tôi nghĩ hai đứa đã ngồi bên nhau khoảng một tiếng đồng hồ. Lúc đó đã quá mười giờ đêm, chúng tôi rảo bước trên con đường tối tránh sự chú ý của cảnh sát để không bị nhắc nhở.

Với niềm tin rằng chẳng có ai nhìn thấy, hai đứa đan tay nhau theo kiểu người yêu cùng nhau bước về.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!