Kanojo no Kanojo to Fujun na Hatsukoi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11081

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 1(Đã hoàn thành) - Kết thúc

Kết thúc

Sáng Chủ nhật.

Rốt cuộc vì quá mệt mỏi nên hai đứa tôi đã lăn ra ngủ mà chẳng kịp đi mua sắm gì, giờ thì hai đứa đánh hướng về phía trước nhà ga để mua đồ ăn sáng.

Mối quan hệ của chúng tôi sau đêm qua đã thực sự thay đổi.

Chính vì thế mà cả hai đều trở nên thận trọng hơn đôi chút, lúc đi bộ trước nhà ga, chúng tôi không nắm tay cũng chẳng khoác tay nhau.

“Tớ thì..... chắc là bánh mì cà ri, bánh mì cà ri Keema với bánh mì cà ri trứng luộc thui”

“…..Cậu không thấy đầy bụng sao? Bánh mì cà ri toàn là đồ chiên rán thôi đấy?”

“Hửm, tớ còn chẳng biết cảm giác đầy bụng là thế nào nữa cơ”

“Hì hì, ghen tị thật đấy”

Tsukasa mua một phần bánh mì kẹp cá hồi và phô mai Mascarpone. Còn tôi thì đúng như lời đã nói, mua ba chiếc bánh mì cà ri cùng một chiếc bánh sừng bò sô-cô-la để tráng miệng.

Sáng ra, chúng tôi đã có thể trò chuyện với nhau như bình thường.

Dù không ai khơi lại chuyện hôm qua, nhưng thật kỳ lạ là nhịp điệu giữa hai đứa đã trở lại một cách tự nhiên.

Tsukasa lúc mỉm cười trông quả thực rất đáng yêu.

Dù tôi hơi bất mãn một chút, chỉ đang mua đồ ăn sáng bình thường thôi mà lại bị cậu ấy nhìn bằng ánh mắt ngán ngẩm như vậy.

“Mà chẳng phải do Tsukasa ăn quá ít sao? Thế mà lại còn nói tớ── a”

Vừa đi vừa đung đưa chiếc túi nilon đựng bánh mì, tôi bỗng chạm mặt với một học sinh trường Ohno vừa bước ra từ nhà ga.

“…………Yuki”

Yumiri tay xách chiếc túi thể thao cỡ lớn dành cho câu lạc bộ đứng nhìn chúng tôi.

“Chào buổi sáng”

“.....Chào buổi sáng”

Sau khi trao đổi lời chào, tôi vô thức lảng tránh ánh mắt của cậu ấy.

“Cậu vẫn còn nhớ những gì tớ đã nói chứ?”

“.....Ừm, dĩ nhiên rồi”

Những việc tôi làm có thể đang khiến ai đó tổn thương. Hãy suy nghĩ thật kỹ về điều đó.

Tôi vẫn nhớ như in những lời Yumiri đã nói.

Thế nhưng, những gì tôi đang làm lại hoàn toàn trái ngược với lời khẩn cầu của cậu ấy.

“À thì, mới chưa đầy hai tuần trôi qua nên tớ nghĩ chắc cậu vẫn chưa thay đổi đâu, dù chỉ một chút thôi.....”

“Đúng vậy. Chẳng có gì thay đổi cả, không một chút nào”

Người đáp lại lời Yumiri không phải là tôi, mà là Tsukasa.

Tsukasa kéo tay tôi, lôi tôi sát về phía lồng ngực mình trong một tư thế đầy thân mật.

Chẳng cần phải nói quá nhiều lời.

“Chưa có gì thay đổi hết. Đây là vấn đề của Reira, của tớ và Yuki. Còn với Kurume-san, chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cậu cả, điều đó vẫn không hề thay đổi”

“──Tớ không có hỏi Aomi-san”

Trước một Tsukasa đang nói bằng giọng thản nhiên, Yumiri cũng đáp lại bằng một tông giọng bình thản không kém.

Thế nhưng, tôi không thể nào ngó lơ đôi bàn tay đang nắm lấy quai túi của Yumiri siết chặt đến mức móng tay găm cả vào da thịt.

“Tớ hiểu đại khái rồi. Nè, Yuki?”

“.....Ừm”

“Lần tới, chính tớ sẽ cứu rỗi cậu”

Để lại câu nói, Yumiri rảo bước nhanh về phía trường học.

Yumiri không một lần ngoảnh đầu nhìn lại, còn Tsukasa thì vẫn cứ nắm chặt lấy tay tôi không buông.

***

Ngày thứ Hai đầu tuần.

Ngày thi học kỳ đầu tiên.

Tsukasa và tôi hướng về lớp học của mỗi người.

Hôm qua đã xảy ra chuyện với Yumiri làm tôi có linh cảm rằng hôm nay hai đứa vẫn sẽ nói chuyện với nhau như bình thường thôi.

Và trước giờ vào lớp.

Tôi cầm theo cây ô có họa tiết như tờ báo tiếng Anh, tìm đến một lớp học không phải lớp mình.

Vừa ngó đầu nhìn vào từ cửa lớp, Sayama Reira-san đã nhận ra tôi và bước từ chỗ ngồi ra phía hành lang.

“.....Có chuyện gì sao?”

Sayama-san chỉ biết đến chuyện mẹ của Tsukasa đến trường, trông cô ấy có vẻ khá khó xử, giọng điệu mang đầy vẻ dò xét.

Thế nhưng, vị thế của tôi giờ đã khác rồi.

“Tớ đến để trả lại món đồ đã mượn tuần trước”

“────Ra vậy”

Có lẽ vì cô ấy là người làm công việc sử dụng giọng nói chăng.

Chỉ qua một câu nói của tôi, bầu không khí bỗng chốc thay đổi.

Chẳng thèm bận tâm đến những học sinh đang qua lại, tôi cảm nhận được cô ấy đã chuyển sang một trạng thái sẵn sàng lâm trận đầy căng thẳng.

Và qua một vài lời ngắn ngủi và biểu cảm gương mặt, tôi cảm nhận được một áp lực ghê người như muốn đè bẹp đối phương.

Không vì thế mà làm tôi cảm thấy sợ hãi chút nào cả.

Vì thế, tôi đưa cây ô ra ưỡn ngực mỉm cười rạng rỡ mà nói.

“Ô này, tớ trả lại cậu. Cảm ơn cậu nhé”

Sayama-san chậm rãi đưa tay nhận lấy cây ô từ tôi.

Chắc chắn cô ấy không thể nào không nhận ra ẩn ý đằng sau lời nói của tôi.

“.....Cảm ơn cô đã cất công”

Chứa đựng một cơn giận dữ cuồn cuộn như dòng nham thạch ẩn sau nụ cười, cô ấy chỉ thốt ra một câu duy nhất đó rồi quay trở vào lớp.

Khi đôi tay đã thong thả, tôi chậm rãi bước đi trên hành lang về phía lớp mình.

Môn thi đầu tiên của ngày đầu kỳ thi học kỳ là Cổ văn.

Thật trùng hợp, đó cũng chính là môn học bổ sung vào cái ngày đầu tiên tôi nói chuyện với Tsukasa.

“──Tuyệt đối, tớ sẽ không nhường cậu ấy cho cậu đâu”

Tôi lẩm bẩm bằng một giọng nói lí nhí, sải những bước chân thật dài về phía trước.

1e3f1837-6eb4-4009-8cc8-27cd3f54b102.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!