Life.5: Đứng lên! CLB Nghiên Cứu Kiếm Huyền Bí!
Phần 1
Tôi nhìn Avi-buchou đang ngủ trên giường.
Chỗ này là một căn phòng tại khu chung cư nơi chị ấy sống.
“...Không phải lỗi của cô, là lỗi của tôi vì không đủ sức mạnh để bảo vệ tiểu thư với tư cách hộ vệ.”
Elta-kun lên tiếng và phá vỡ sự im lặng nặng nề kéo dài. Nhưng tôi vẫn cứ ủ rũ như vậy.
Chỉ mới một lúc trước, chúng tôi đã bị Anh Hùng Phái tấn công— và Buchou đã bị bắn trúng ngực.
Chúng tôi đã lập tức liên lạc với Penemune-sensei, nhờ cô ấy gửi hỗ trợ y tế từ Tam Đại Thế Lực đến ngay lập tức.
Nếu được thì tôi muốn nhờ Asia-senpai với năng lực trị liệu thượng thừa giúp đỡ, nhưng chị ấy lại đến Minh Giới cho bài kiểm tra thăng cấp mất rồi.
“...May mà có mặt dây chuyền này.”
Tình cờ thay, mũi tên tưởng như chí mạng đó đã bắn trúng mặt dây chuyền Buchou lúc nào cũng đeo trên cổ.
Nó đã được tháo ra khi điều trị— là một chiếc locket, bên trong có ảnh một người phụ nữ.
“...Trông giống hệt Buchou.”
Mặt dây chuyền hỏng đặt bên gối Buchou có hình một người phụ nữ trông giống Buchou y đúc. Tôi lập tức hiểu rằng— đó chính là mẹ ruột của Buchou.
“Không chỉ có cậu đâu Elta-kun. Chuyện này là do sự non nớt của tôi mà ra.”
“Miyamoto...”
“Tôi đã không bảo vệ được chị ấy.”
Người bảo vệ chị ấy không phải tôi, kẻ đáng ra đã ở ngay đó, mà là người mẹ đã không còn trên thế giới này nữa.
—Thật thảm hại! —Sự non nớt của chính mình thật quá ư thảm hại!
Tôi ghét sự yếu đuối của chính mình vì dù ở gần chị ấy như thế, dù luôn được chị ấy quan tâm như thế, tôi lại chẳng làm được gì.
“...Mình thì mạnh mẽ chỗ nào cơ chứ...!”
Kiếm thuật có lão luyện đến mấy cũng chẳng có ích gì, sở hữu Sacred Gear cũng chẳng có ích gì, vì có bảo vệ nổi một người quan trọng với mình đâu? Tôi chỉ tự so sánh bản thân với Buchou và tự cho là mình mạnh hơn thôi.
—Thứ yếu ớt nhất, tồi tệ nhất lại chính là trái tim tôi!
Buchou đã dựa vào tôi. Buchou đã tin vào tôi. Thế mà tôi đã phản bội tất cả.
“...Giá như... lúc đó mình nói với chị ấy...”
Tôi không muốn tổn thương chị ấy bằng lời nói— Không, chỉ là tôi không muốn tổn thương chính mình thôi.
Nếu mối quan hệ thật sự được xây dựng trên sự tin tưởng lẫn nhau, thì phải nói ra những gì cần nói.
“...Dù chị ấy đã gọi mình là đồng đội...”
Cũng như lúc xung đột với thanh kiếm hay nắm đấm, trái tim cũng có lúc “xung đột” với trái tim.
Tôi cay đắng nhận ra rằng, hơn cả việc đối diện với người khác, tôi còn chẳng đối diện được với sự yếu đuối của chính mình.
“Mình...”
“—! Đứng dậy, Miyamoto! Có ai đó đang đến!”
Elta-kun thủ thế. Tiếng bước chân hối hả vang lên ngoài hành lang. Không lẽ là, Anh Hùng Phái lại tấn công lần nữa—
“—Avi!”
Cánh cửa bật tung ra cùng tiếng gọi tên Buchou.
Người xuất hiện là Siest-san, cả tóc và quần áo đều rối bù, rõ ràng là đang rất hoảng loạn.
Chẳng để tâm đến ánh nhìn của chúng tôi, cô ấy cởi giày ra và chạy thẳng đến bên Buchou.
“Avi...!”
Siest-san ôm chặt lấy Buchou đang nằm trền giường.
Liên tục gọi tên chị ấy trong tiếng nức nở, cô ấy cứ thế mà ôm chặt đầy dịu dàng nhưng cũng mạnh mẽ—
— ○ ● ○ —
“—Mẹ của con bé, Aura là bạn thân của cô.”
Sau một lúc bình tâm lại, Siest-san bắt đầu kể cho chúng tôi.
“Mọi chuyện bắt đầu khi chồng cô, khi đó vẫn còn là hôn phu— cha của Avi đã nhận trách nhiệm bảo hộ cô ấy, hậu duệ cuối cùng của gia tộc Agaliarept. Aura là một người luôn vui tươi và năng động, chẳng mấy chốc mà cả ba đã trở nên thân thiết.”
Theo Elta-kun thì, việc bảo hộ hậu duệ còn sống sót của một gia tộc đã tuyệt diệt là nghĩa vụ cực kỳ quan trọng với Ác Ma của thời điểm đó. Và hai người họ đã nhận lấy trách nhiệm ấy.
“Thế nhưng, gia tộc Agaliarept lại là một trong Trung Thần Lục Gia của Lucifer. Hơn nữa lại còn là gia tộc nắm giữ những “bí mật” của Minh Giới. Nếu sự tồn tại của cô ấy bị lộ ra ngoài công chúng, bị nhắm đến là điều chắc chắn không thể tránh khỏi. Thế nên sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, cả ba đã quyết định sẽ bảo vệ Aura dưới danh nghĩa người hầu của gia tộc Amon để che giấu cô ấy.”
Khi đó chuyện chính trị của Minh Giới vẫn bất ổn hơn bây giờ rất nhiều, nên hẳn đó là lựa chọn tốt nhất.
“Và như vậy, chỉ có cô và chồng cùng Ma Vương Falbium Asmodeus-sama là thượng cấp của gia tộc Amon là biết đến sự tồn tại của Aura Agaliarept.”
Một mối quan hệ sâu sắc nhưng cũng khép kín. Aura-san, người biết mình chẳng còn sống được bao lâu vì bạo bệnh, đã để lại một đứa con với cha của Buchou, đó là do bản năng sinh tồn, hay một thứ tình yêu phức tạp hoặc bất cứ điều gì khác... thì tôi không biết.
Nhưng có một điều chắc chắn, đó là Siest-san yêu thương Buchou như đứa con ruột thịt của mình.
“Vì dù là vạn nhất cũng tuyệt đối không thể để bất cứ thứ gì liên quan đến người sống sót của gia tộc Agaliarept lọt ra ngoài. Aura nằm trên giường bệnh đã lo lắng khôn nguôi cho Avi— đến mức mà cô ấy đã nhờ cô rằng ‘không được để lại bất cứ thứ gì có thể trở thành manh mối về mình, cả bia mộ hay đám tang cũng không cần.”
“V-Vậy tức là lý do cô tiêu hủy toàn bộ di vật là...”
“Tất cả là vì Ojou-sama sao...”
Tôi và Elta-kun đã biết được sự thật nằm sau câu chuyện Buchou từng kể.
“Cô đã hứa với Aura, rằng chắc chắn sẽ cho Avi được sống một cuộc đời hạnh phúc. Vậy nên cô sẽ làm bất kể điều gì, ngay cả khi điều đó có làm con bé ghét cô hay thù hận cô đi chăng nữa.”
—Đôi khi, để bảo vệ điều quan trọng thì ta phải có quyết tâm để tổn thương chúng.
Kuroka-san từng dạy tôi rằng lòng tốt và sự nghiêm khắc là hai mặt của một đồng xu.
“Avi vẫn còn là một Ác Ma non nớt. Cô định sẽ kể về mẹ nó một khi con bé đã trưởng thành.”
“Nhưng”, cô ấy tiếp tục.
“Gia tộc Satanachia đã biết về Avi. Hẳn là gia tộc Nebiros đã tuồn thông tin ra... hay ít nhất cá nhân cô đoán là thế, nhưng chính xác là như thế nào thì không rõ.”
Sau khi chúng tôi kể lại việc bị Anh Hùng Phái tập kích, Siest-san đưa ra phỏng đoán như vậy.
“Gia tộc Satanchia đã đề nghị sẽ che giấu bí mật về thân thế của Avi. Đồng thời cử một đặc vụ đi để hộ tống. Và đó là—”
“Là tôi, phải không ạ.”
Siest-san gật đầu. Elta-kun nghẹn giọng khi biết về nội tình nhiệm vụ của mình.
“Đổi lại, gia tộc Satanachia đã đưa ra một yêu cầu đầy cứng rắn là ký kết một liên minh quân sự bí mật với gia tộc Amon. Họ muốn có sức ảnh hưởng để can thiệp vào chính trường và cả sức mạnh của nhà Amon.”
"Vậy lý do tôi được cử đến học viện là..."
“Yêu cầu đã được chấp thuận. Tuy nhiên chúng ta không thể mù quáng tin tưởng gián điệp của gia tộc Satanachia như vậy được. Vậy nên ta đã định đưa Avi về lãnh địa gia tộc Amon để bảo đảm sự an toàn cho con bé đến khi nó trưởng thành— Nhưng có vẻ đã lo hão rồi.”
Siest-san nhìn biểu cảm của Elta-kun, rồi nhìn vào phần thân trên bên trái đang quấn băng ẩn sau lớp áo mà run nhẹ đôi vai. Chứng kiến cảnh cô ấy liều mạng bảo vệ chủ nhân trong kỳ thi đặc biệt, điều này lại càng rõ ràng hơn.
“...Có điều, ý chí của con bé lại kiên cường ngoài sức tưởng tượng.”
Siest-san, người đến học viện này là vì lo lắng cho con gái, khẽ vuốt tóc Buchou.
“Con bé hẳn phải thích mấy đứa lắm. Về điểm này phải nói là giống y đúc Aura.”
Cô ấy nói như đọc được tâm tư của Buchou vẫn đang say ngủ.
“Siest-sama... tôi không xứng đáng để được người tin tưởng...”
Elta-kun nắm chặt tay, giọng nói cũng run rẩy. Cả hai mẹ con đã công nhận sự tồn tại của cô ấy.
Dù có vậy, cô vẫn chưa thể nói ra tên thật của chính mình, vì thế, cô định nói ra sự thật—
“——!?”
Nhưng Elta-kun đột nhiên im bặt. Bởi vì có một ma pháp trận đột nhiên xuất hiện trước mắt chúng tôi.
“Gia tộc Satanachia đã liên lạc rồi nhỉ.”
Siest-san vẫn chăm chú nhìn Buchou, bình thản lên tiếng như đã nhìn thấu tất cả.
“Đi đi. Ngươi cũng có sự tình riêng mà.”
“N-Nhưng...”
“Có ta với cô bé này ở đây rồi.”
Trước lời nói của Siest-san, Elta-kun do dự một lúc, nhưng cuối cùng cũng cúi đầu và rời đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
