Phần 1
Buổi trưa chủ nhật, trời trong xanh, tôi đến trước cổng học viện Kuoh như đã hẹn.
Hôm nay, mọi người sẽ tập hợp tại đây rồi lên tàu sang thị trấn kế tiếp.
“C-Chào buổi sáng ạ!”
Tôi đến vừa kịp ngay đúng giờ hẹn, và thấy hai người họ đã đợi sẵn.
“Chào buổi sáng, Zekka-chan... Khoan, sao lại là đồng phục!?”
“Chào buổi sáng, Miyamoto. Hôm nay đâu phải đi học đâu?”
Buchou mặc thường phục trợn tròn mắt vì ngạc nhiên, cả Elta-kun trong bộ trang phục quản gia cũng nghiêng đầu.
“À thì, em biết là mặc thường phục cũng được... Nhưng em chỉ có kimono thôi.”
Chỗ đó toàn là kimono thừa kế từ bà. Đương nhiên tôi rất trân trọng chúng, tuy đi một mình thì không sao nhưng để đi chơi với mọi người thì nổi bật quá... Vậy nên cuối cùng tôi đành chọn đồng phục theo phép loại trừ.
“Kimono thì có sao đâu! Zekka-chan mặc chắc chắn sẽ hợp lắm! Muốn thấy quá!”
“K-Không đến mức đó đâu ạ... Mà gần đây em cũng ít khi mặc.”
“Miyamoto, ngoài đồng phục và đồ thể thao ra, cô hoàn toàn không có quần áo nào khác trừ kimono sao?”
“À, có cả trang phục miko nữa... Là đồ được tặng để thể hiện thành ý...”
Nghe thế, Elta-kun cười khổ, nhận xét rằng đó là “một bộ sưu tập thời trang đáng kinh ngạc”.
“N-Nói chứ Elta-kun cũng mặc đồ quản gia mà... Rốt cuộc cũng chỉ có mình Buchou là mặc thường phục...”
“Quan điểm đó là không đúng. Bời vì đây là trang phục chính thức của tôi, phải luôn mặc trên người mọi lúc mọi nơi...”
Cô ấy bắt đầu giải thích với tốc độ bàn thờ về việc bộ đồ quản gia cũng có thể mặc như thường phục.
“Nhưng trong trường hợp này thì, có khác gì tôi đang mặc đồng phục đâu... Nghe cứ như ngụy biện ấy...”
Tôi, một người vụng về trong giao tiếp, đã phạm sai lầm chí mạng khi vô thức buông một câu như thế.
“Ho! Thế tức là cô không công nhận trang phục quản gia của tôi chứ gì! Vậy thì phải tranh luận cho ra lẽ thôi!”
Hình như tôi lỡ đạp vào bãi mìn của cổ rồi thì phải. Rồi cô ấy áp sát tôi, dùng một cơn bão lý luận trút xuống tôi xối xả.
D-Dừng lại đi—! Toàn mấy từ ngữ khó hiểu như vậy... đầu tôi nổ mất!
Buchou lặng lẽ quan sát, rồi tự nhiên như ruồi mà thả một quả bom kinh thiên động địa.
“Hai người đang hẹn hò à?”
Một câu bình thản đó thôi cũng đủ khiến Elta-kun đang thao thao bất tuyệt cũng phải dừng lại ngay lập tức.
“C-C-Cô đang nói gì vậy!? Tôi và Miyamoto hẹn hò á!?”
“Tôi không có ý gì đâu. Nhưng thấy nam nữ mà có vẻ thân thiết như thế thì...”
“Ojou-sama! Cứ thấy thân thiết mà cho rằng đó là yêu đương chỉ là ảo tưởng thôi!”
Cô quản gia đỏ bừng mặt, giận dữ đòi giải thích vì sao lại hiểu lầm như thế.
“Thì là vì, El ở lớp lúc nào cũng lạnh nhạt với mọi người. Nhưng với Zekka-chan lại rất gần gũi, nói chuyện cũng nhiều— và quan trọng nhất là trông cậu vui lắm!”
Buchou chắp tay, bảo rằng nếu chị ấy hiểu lầm chúng tôi đang hẹn hò thì cho chị xin lỗi.
“Ojou-sama không phải xin lỗi đâu ạ... Đúng là tôi có hay tiếp xúc với cô ấy thật, nhưng...”
Elta-kun lén lút liếc sang phía tôi. Là bảo tôi phải nói gì hả?
“À thì, nói chuyện với Elta-kun đúng là rất vui. Tuy bị người ngoài hiểu lầm thì có hơi phiền phức thật... Nhưng nếu được, em vẫn muốn giữ mối quan hệ thân thiết này.”
Cũng như lần Lilibette gọi ra sau nhà thể chất, mọi người đã hiểu lầm và kết quả là cả mớ rắc rối. Muốn thân thiết là thật, nhưng hiểu lầm thì phải đính chính.
“Miyamoto...”
Khi tôi quay lại hỏi như vậy có được không, thì thấy cô ấy mặt đỏ như gấc, như đang muốn kìm nén điều gì đó.
“T-Tôi hiểu ý cô rồi... Nên là, cô... T-Tôi sẽ tặng cô bộ trang phục quản gia!”
Cô ấy nắm lấy tay tôi và mạnh dạn tuyên bố. Hả?
“Đ-Đó là để bày tỏ thành ý! Bộ đồ miko cô nhận cũng thế mà phải không!?”
“Ừ-Ừ thì, nhưng...”
“Ojou-sama hãy chờ một lát. Nào Miyamoto! Đi thay đồ thôI!”
“Ể, thay ngay bây giờ á!? Đ-Đợi đã— B-Buchou! Cứu em với—!”
Tôi bị lôi đi mà không kịp nói năng gì. Còn Buchou chỉ vui vẻ đứng nhìn cảnh đó.
“Hai người đó, thế mới là thanh xuân chứ.”
