Chap 31 - Skeleton
Khi bước ra khỏi Quảng Trường Tiinh Linh, trước mắt chúng tôi vẫn là những lối đi bằng đá tương tự như khu vực Dungeon đã đi qua. Tuy nhiên, nó sạch sẽ hơn nhiều. Cảm giác không hẳn là mới toanh, mà là chưa bị thời gian làm cho xuống cấp.
Vách đá không hề có vết nứt, rêu cũng chẳng mọc. Những tấm panel phát sáng trắng trên trần nhà dường như cũng tỏa sáng rạng rỡ hơn một chút.
Lối đi uốn cong nhẹ nhàng, tuy không thể nhìn thấy phía bên kia nơi có phòng boss, nhưng tầm nhìn rất thoáng. Trừ khi trần hay tường bất ngờ mở toang, hoặc có kẻ nào đó dịch chuyển tức thời ngay giữa đường, còn không thì có lẽ không cần lo bị phục kích.
“Hirano-kun, dù tớ có thể tưởng tượng ra lờ mờ, nhưng Skeleton là loại quái vật như thế nào vậy?”
“Thì cậu biết đấy, chắc chắn là bộ xương rồi. Mà, cái tên Skeleton đó là do Itou bắt đầu gọi thôi.”
Có vẻ như đúng là loại Skeleton rập khuôn theo mẫu. Hình ảnh những bộ xương trắng toát vừa kêu lách cách vừa lao tới tấn công thường thấy trong game RPG hay phim giả tưởng... nhưng nghĩ kỹ lại thì đây là lần đầu tiên tôi thấy một con quái vật phi sinh vật đến mức này. Dù sao thì, những con quái vật tôi gặp trước đây đều giống như phiên bản phóng đại của động vật Trái Đất.
“Thôi, nhìn cái là biết ngay ấy mà. Với lại, chỉ là lũ tép riu thôi, đừng lo.”
Nhìn nụ cười hời hợt của Hirano-kun, tôi chẳng cảm thấy an tâm hơn chút nào, nhưng ít nhất sự thật là họ đã bị chặn lại bởi con boss chứ không phải chật vật với đám quái lâu la.
“Ah, Hirano, Skeleton xuất hiện rồi kìa, nhìn đi.”
Nishiyama-san đi bên cạnh Hirano-kun báo cáo.
Nhìn theo hướng đó, từ lối vào của một căn phòng nằm trên vách hành lang, một bóng người trắng toát đang lững thững bước ra. Khoảng cách tầm 30 mét.
“Oa, đúng là Skeleton thật.”
Nó đích thị là một bộ xương, không thể gọi bằng cái tên nào khác. Như thể mô hình giải phẫu người trong phòng thí nghiệm khoa học bỗng dưng cử động, nó bước đi với nguyên bộ khung xương người trần trụi.
Không mặc quần áo. Nhưng có vũ trang.
Bàn tay xương xẩu nắm hờ một cây gậy gỗ. Dài khoảng 50cm. Được đẽo gọt thô sơ nhưng không quá to cũng không quá nhỏ, kích cỡ vừa vặn. Nhắc mới nhớ, mấy cây gậy mà lũ Goma trang bị trông cũng na ná thế này. Biết đâu chừng chúng đánh bại Skeleton rồi cướp được cũng nên.
“Có vẻ chúng chưa nhận ra chúng ta đâu nhỉ.”
“Ừ, phải lại gần hơn nữa bọn chúng mới biết.”
“Thế nên, nếu chỉ để hạ gục thì tớ cứ đứng từ xa bắn phép là xong, dễ ợt à.”
Ra là vậy, một loại quái vật chủ động nhưng kém cỏi.
“Momokawa với Futaba-san mới gặp lần đầu, nên để bọn này xử lý trước cho.”
Một lời đề nghị đáng quý. Dù Futaba-san có mạnh lên bao nhiêu đi nữa, tôi cũng muốn tránh để cô ấy lao vào đánh nhau ngay lần đầu gặp mặt. Quan sát trước chuyển động của đối thủ sẽ giúp cô ấy yên tâm chiến đấu hơn.
Không có lý do gì để từ chối cả, tôi thành thật nói: “Nhờ hai cậu nhé”.
“Tớ làm gì đây?”
“Vậy cậu bắn một phát trước đi. Hai con còn lại để tớ lo.”
Tổng cộng có ba con Skeleton bước ra hành lang. Chúng không có vẻ gì là đang phối hợp, cứ lững thững bước đi như lũ zombie. Một con đang hướng về phía này, hai con kia thì quay lưng lại, hướng về phía lối đi dẫn đến phòng boss.
“Okie. Nói trước nhé, Thiên Chức của tớ là 『Phong Ma Thuật Sư』.”
Vừa giới thiệu ngắn gọn xong, Nishiyama-san liền giơ cao cây gậy phép trên tay. Tư thế đúng kiểu “Sắp có đòn tấn công bắn ra từ đầu gậy đây”.
Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt chứng kiến ma pháp tấn công. Dù đã nghe Futaba-san kể, nhưng khi sắp được chiêm ngưỡng thứ ma pháp tấn công biểu tượng của thế giới giả tưởng, tôi cũng thấy hơi phấn khích.
Hả, 『Xích Nhiệt Bệnh』? Tôi không biết đứa con nào tên thế nhé.
“الرياح قطع شفرة―― Phong Nhận.”
Ngay sau khi cô ấy lẩm bẩm một câu thần chú ngắn bằng thứ ngôn ngữ bí ẩn nào đó nghe không rõ, viên ngọc lục bảo trên đầu cây gậy phát sáng mờ ảo.
Lập tức, một cơn lốc xoáy tỏa sáng màu xanh nhạt lao vút qua hành lang, chỉ để lại tiếng gió rít sắc lẹm. Ngọn gió màu lục thoáng qua trong chớp mắt có hình dạng như lưỡi đao cong.
Và rồi, lưỡi dao gió chuẩn xác đánh trúng con Skeleton đang ngơ ngác. Cùng với âm thanh khô khốc “Rắc!”, xương sườn của con Skeleton vỡ vụn và bắn tung tóe như thể vừa chịu một cú chém chéo cực mạnh.
Cú va chạm mạnh đến mức nào đây? Con Skeleton ngửa người ra sau như thể cột sống sắp gãy lìa, rồi không chịu nổi nữa, nó ngã ngửa ra đất cái rầm. Sau tiếng va chạm loảng xoảng, nó nằm im bất động.
Chứng kiến kỹ năng hạ gục Skeleton chỉ bằng một đòn gọn gàng, tôi một lần nữa thấm thía sự lợi hại và tiện dụng của ma pháp tấn công. Đồng thời, một chút ghen tị nhỏ nhoi cũng nhen nhóm. Chết tiệt, giá mà tôi cũng dùng được đòn tấn công như thế...
“Được rồi, đến lượt tớ. Nhìn cho kỹ thực lực của Thiên Chức『Kiếm Sĩ』này nhé.”
Chẳng hề nhận ra sự ghen tị xấu xí của tôi, Hirano-kun tự tin cười và xưng danh thiên chức. Trên tay cậu ta là thanh trường kiếm hai lưỡi với lưỡi gươm sáng bóng như gương. Nghe đâu là chiến hữu cậu ta lấy được từ rương kho báu.
“Wa, nhanh quá.”
Thấy Hirano-kun cầm kiếm lao đi, tôi chỉ có thể thốt lên câu đó. Bỏ lại sau lưng tiếng đế giày cao su mỏng manh ma sát với nền đá soạt soạt, thân hình to lớn của cậu ta lao vút đi như một mũi tên.
“Cái đó gọi là 『Tật Khu』. Hiệu quả thì như cậu thấy đấy.”
Ra vậy, đó là kỹ năng gia tăng tốc độ 『Tật Khu』 sao. Mấy kỹ năng tăng tốc độ di chuyển kiểu này trong RPG thường vô dụng. Bởi chẳng người chơi nào muốn hy sinh một lượt quý giá chỉ để tăng chút tỷ lệ né tránh hay tỷ lệ chí mạng cả.
Tuy nhiên, trong thực tế, việc tăng tốc độ di chuyển, tức là chạy cực nhanh, mang lại lợi thế khủng khiếp trong chiến đấu. Ít nhất thì người thường dù có lao thẳng vào cũng không thể phản ứng kịp với tốc độ hiện tại của Hirano-kun. Chưa đến mức “nhanh không nhìn thấy”, nhưng đó là tốc độ mà con người khó có thể đạt được. Ngay cả vận động viên điền kinh thế giới trên TV cũng không chạy nhanh đến mức này. Rốt cuộc là bao nhiêu km/h vậy nhỉ.
“Nhưng mà, Natsukawa-san còn nhanh hơn nhiều.”
Futaba-san lẩm bẩm nhỏ như nói với chính mình. Có thể cùng một tên kỹ năng nhưng hiệu quả sẽ khác nhau tùy theo thiên chức. Mà, khả năng cao nhất vẫn là do sự chênh lệch cá nhân.
Natsukawa Minami là át chủ bài của CLB Điền kinh Học viện Hakurei. Nếu chỉ tính chạy nước rút, không học sinh nào có tài năng vượt qua cô ấy.
“Uooooaaaaah——”
Chẳng mấy chốc, Hirano-kun đã vượt qua khoảng cách ước chừng 30 mét và lọt vào tầm đánh của Skeleton. Vừa hét lên tiếng xung trận, cậu ta vừa giơ cao thanh kiếm quá đầu đầy uy lực.
Trong khi đó, lũ Skeleton có vẻ chậm một nhịp mới nhận ra đồng bọn đã bị hạ, lúc này mới từ từ quay lại. Dường như chúng vẫn chưa thực sự nhận thức được kẻ địch đã áp sát ngay trước mặt.
“——Đại Đoạn!”
Trong khoảnh khắc, thanh kiếm giơ cao dường như lóe sáng. Ngay sau cái chớp mắt như ảo ảnh, một tiếng kim loại chói tai vang lên “Keng!”. Trúng đích.
Con Skeleton bị chém đôi từ hộp sọ xuống tận xương chậu. Sau một thoáng tĩnh lặng, bộ xương tách ra làm hai nửa trái phải rồi đổ sụp xuống lạo xạo.
Một đòn tuyệt đẹp. Nhưng kẻ địch vẫn còn một con nữa.
Lần này con Skeleton đã có phản ứng ra hồn hơn. Nó vung cây gậy gỗ lên, nhắm vào Hirano-kun đang lộ sơ hở sau cú vung kiếm hết đà.
“Hừ, lộ liễu quá đấy!”
Đúng như lời nói đầy vẻ dư dả, Hirano-kun cúi người luồn qua cú vụt gậy như thể đã nhìn thấu hoàn toàn đòn tấn công đơn điệu của con Skeleton.
“Thì có 『Kiến Thiết』là nhìn thấy hết mà.”
Nishiyama-san nói với vẻ lạnh lùng kiểu “Đừng có làm màu nữa ông tướng”.
“Không đâu, nhìn thấu được rồi mà cơ thể phản ứng kịp để né cũng là giỏi lắm rồi.”
“Momokawa-kun, đừng khen tên đó. Lại vênh mặt lên bây giờ.”
Nụ cười khổ của Nishiyama-san, nói sao nhỉ, toát lên vẻ “Tui hiểu rõ cái tên ngốc này quá mà”.
“——Shaa! Xong nhé!”
Ấy chết, trong lúc tôi mải suy đoán về mối quan hệ của hai người họ, Hirano-kun đã chém xong con Skeleton thứ hai.
Vừa né đòn bằng 『Kiến Thiết』, cậu ta vừa tận dụng tốc độ của 『Tật Khu』 để vòng ra sau lưng. Với tốc độ di chuyển cao thế này, con Skeleton chậm chạp đến mức bị hỏi “Mày buồn ngủ à?” tất nhiên không thể phản ứng kịp.
Sau đó chỉ việc tung đòn vào cái lưng đầy sơ hở.
Và thế là, Hirano-kun đã hạ gục lũ Skeleton mà không gặp chút nguy hiểm nào.
“Vất vả rồi.”
“Ồ, mấy con này chỉ như khởi động thôi!”
Hirano-kun cười ha hả quay lại, tâm trạng rất tốt. Chắc cậu ta thỏa mãn vì đã thể hiện được khả năng chiến đấu điêu luyện của Kiếm Sĩ cho khán giả là chúng tôi xem. Động tác tra kiếm vào bao bên hông trông cũng khá thành thục.
“Sao, thấy thế nào?”
“À, ừ, tớ cũng hiểu sơ qua về Skeleton rồi. Với lại, hai cậu sử dụng thiên chức thành thạo thật đấy, rất đáng tin cậy.”
“Không đâu, cũng thường thôi. Tớ còn chưa học được kỹ năng mới nào đây này.”
Nghĩa là, 『Đại Đoạn』, 『Tật Khu』và 『Kiến Thiết』là tất cả những gì Hirano-kun có lúc này.
Ngay cả tôi, dù là nhờ may mắn hạ được Gấu Giáp, nhưng cũng đã thành công nhận được kỹ năng mới là 『Hình Nhân Bùn Nhơ Nhuốc』.
Tất nhiên, cũng có sự khác biệt cá nhân... nhưng hừm, có lẽ chiến đấu với Skeleton không mang lại nhiều kinh nghiệm lắm.
Tuy nhiên, đây là những bao cát tập luyện... à nhầm, bao xương tập luyện rất tốt để thử nghiệm năng lực. Ít nhất thì cũng đủ để làm đối thủ luyện tập kỹ năng thực chiến.
“Thế mà Nishiyama lại học được ma pháp mới khá nhanh đấy.”
“Tại lúc đầu tớ sợ quá nên cứ dùng 『Phong Nhận』bắn liên tục để hạ chúng nó còn gì.”
“Hả, sợ gì chứ! Với lại giờ thì Skeleton chỉ là muỗi!”
“Gớm, ai là người vừa rưng rưng nước mắt vừa bảo “Bọn xương đó ghê vãi, ghê vãi chưởng” hả?”
“Tớ không có nói! Mà đừng có lôi chuyện cũ ra nữa!”
Thấy hai người bắt đầu cãi nhau vui vẻ như thế giới chỉ có hai người, tôi đứng nhìn thì Hirano-kun bất chợt nhận ra ánh mắt của tôi. Chẳng lẽ ánh mắt tôi nhìn trìu mến quá sao?
“M-Mà, tớ có cảm giác nếu hạ được con boss thì tớ cũng sẽ nhận được kỹ năng mới thôi.”
“Ừ, đúng vậy.”
Tôi trả lời khá nghiêm túc chứ không phải hùa theo cho qua chuyện.
Trừ trường hợp đặc biệt chuyển chức sang Cuồng Chiến Binh của Futaba-san, thì theo lời nhóm lớp trưởng, cứ chiến đấu bình thường là sẽ nhận được kỹ năng mới. Vì vậy, nếu đánh bại được con boss, con quái vật mạnh đến mức cặp đôi Kiếm Sĩ và Ma Thuật Sư này cũng bó tay, thì gần như chắc chắn sẽ nhận được năng lực mới.
“Nishiyama-san còn dùng được ma pháp nào khác không?”
“Ah, mấy cái khác cũng không có gì đặc biệt đâu. Kiểu như tạo gió mạnh xung quanh, hay dùng gió để nhảy cao hơn một chút——”
Cái đầu tiên có tên là 『Phong Y』, có vẻ là một loại ma pháp phòng thủ. Tạo ra luồng gió mạnh thổi ra mọi hướng trong phạm vi ba mét quanh bản thân, có thể thổi bay đối thủ tiếp cận hoặc cầm chân chúng tạm thời. Mấy đòn tấn công tầm xa nhẹ như cung tên hay ném đá chắc cũng có thể bị bật lại hoặc chệch hướng.
Nghe nói nếu tập trung duy trì thì có thể giữ được vài chục giây, và nếu thành thạo hơn thì chắc sẽ phòng thủ ổn định hơn... nhưng có vẻ cô ấy hầu như không dùng 『Phong Y』 nên độ thành thục chưa cao.
Cái sau là 『Phù Phong』, một loại ma pháp cường hóa di chuyển, hay gọi là hỗ trợ nhỉ. Tạo ra luồng khí nâng đỡ bản thân, giúp nhảy cao hơn một chút. Tuy nhiên, thay vì tăng sức bật nhảy, tác dụng ngăn ngừa thương tích khi ngã từ trên cao xuống có vẻ hữu ích hơn, giúp tiếp đất an toàn.
Mặc dù không biết liệu có thể bình tĩnh kích hoạt ma pháp khi đang rơi tự do hay không. Ít nhất thì với Nishiyama-san hiện tại hầu như chưa dùng cái này bao giờ, thì chắc là không thể.
“Nhưng mà, ma pháp mới của cổ mạnh lắm đó nha.”
“Thì đúng là uy lực của 『Phong Liên Nhận』 rất khủng... nhưng niệm chú dài lắm, làm sao mà bắn trúng được con boss chó nhanh như sóc đó chứ. Với lại bắn một phát xong là mệt phờ râu luôn.”
Và ma pháp tấn công mới mà cô ấy dường như đã học được nhờ cày cuốc đám Skeleton bằng 『Phong Nhận』 chính là 『Phong Liên Nhận』này.
Thời gian niệm chú cần thiết là khoảng 20 giây. Trong thế giới chiến đấu tranh nhau từng tích tắc, 20 giây là quá dài. Nếu bạn từng chơi game hành động nhập vai tốc độ cao một chút, bạn sẽ hiểu thời gian hồi chiêu 20 giây nó dài dằng dặc đến mức nào.
Thêm vào đó, bắn một phát xong mệt đến mức không biết có bắn nổi ba phát 『Phong Nhận』 nữa không... tức là tiêu hao ma lực cực lớn.
Gần như là đại ma pháp được ăn cả ngã về không. Dùng cái này trong thực chiến là một canh bạc lớn.
“Nhưng mà, nếu trúng một phát là hạ được con đó luôn đấy.”
“Thì không trúng nên mới khổ đây nàyyy.”
Cũng đúng. Nếu là game thì cứ Save & Load cho đến khi trúng là được, nhưng thực tế đâu có dễ thế. Đối mặt với boss Chó Đỏ, nếu bắn trượt 『Phong Liên Nhận』, thì việc mang theo Nishiyama-san đang kiệt sức chạy trốn khỏi phòng boss là cả một vấn đề sinh tử. Độ khó này không phải kiểu có thể thử lại bao nhiêu lần cũng được.
“Thế nên là, phải làm sao để dừng chuyển động của nó lại để chắc chắn trúng——”
“Nếu làm được đến mức đó thì dùng kiếm của ông mà kết liễu nó cho rồi!”
“Tạm thời tớ hiểu về ma pháp của Nishiyama-san rồi, cảm ơn cậu. Chỉ cần biết là có phương tiện để hạ gục nó trong một đòn thôi là đã thấy yên tâm hơn rồi.”
Thấy hai người họ lại sắp cãi nhau vui vẻ, tôi xen vào với câu nói nửa ngán ngẩm nửa thật lòng.
“Vậy tiếp theo là đến lượt Momokawa-kun và Futaba-san nhé?”
“Chờ Skeleton xuất hiện à? Hay là đi ngó nghiêng mấy phòng khác thử xem?”
“Tớ cũng tò mò mấy phòng khác thế nào nên đi xem thử đi... Futaba-san thấy sao?”
“Ừm, được thôi.”
Futaba-san đồng ý ngay, nhưng nụ cười có vẻ hơi gượng gạo khiến tôi bận tâm. Hừm, quả nhiên cô ấy vẫn đặt sự cảnh giác với hai người kia lên hàng đầu.
Tạm thời tôi nghĩ lúc này nếu có thể hòa thuận thì nên hòa thuận, thái độ gây bất hòa không cần thiết là rất dở... nhưng cô ấy cũng hiểu điều đó nên bề ngoài vẫn cười nói như vậy.
Trừ khi đang phê thuốc, còn bình thường tôi tin Futaba-san không ngốc và cũng không suy nghĩ nông cạn. Vì vậy, thay vì tôi nói ra nói vào, cứ tiếp tục hành động cùng nhau và chờ đợi sự cởi mở dần dần sẽ tốt hơn. Ít nhất, nếu bốn người hợp sức đánh bại được boss, chắc chắn sẽ nảy sinh chút tình đồng đội và sự tin tưởng.
“Được rồi, đi thôi.”
Với tiếng hô hào có phần tùy tiện của Hirano-kun, chúng tôi bắt đầu rảo bước trở lại hành lang. Mục tiêu đầu tiên là căn phòng nơi bộ ba Skeleton vừa bị hạ gục bước ra.
Tất nhiên, không có chuyện xác quái vật tan biến thành những hạt sáng rồi để lại vật phẩm rơi ra hay vài đồng tiền vàng như trong game, trước cửa phòng chỉ có những mảnh xương người vỡ vụn nằm vương vãi. Nhìn qua là biết ngay không thể thu thập lõi từ Skeleton.
“Hm, quả nhiên trong này không có gì.”
Hirano-kun ngó đầu vào phòng một cách không phòng bị đến mức tôi phải lo lắng “Này này có ổn không đấy”, rồi báo cáo không có bóng dáng kẻ địch. Căn phòng này không có cửa, chỉ là một kiến trúc mở toang hoang. Nhìn từ chính diện thì thấy bên trong, nhưng muốn kiểm tra mọi ngóc ngách thì phải bước vào.
Nếu có Skeleton cầm gậy nấp ở hai bên cửa chờ sẵn, Hirano-kun chắc chắn sẽ phơi bày một bộ dạng xấu hổ đến mức trượt ngay khỏi vòng tuyển chọn Bảy Samurai chỉ sau một cú đánh.
Mà, nhìn bộ dạng lũ Skeleton kia thì tôi cũng không nghĩ chúng đủ trí khôn để đặt bẫy hay tập kích. Nhưng không được chủ quan. Mấy con quái tép riu này mà có boss chỉ huy thì có khi lại biến thành lính tinh nhuệ ngay.
“Momokawa, có muốn xem qua trong phòng chút không?”
“Ah, ừ.”
Đang suy nghĩ linh tinh, tôi trả lời hơi ngơ ngác rồi bước vào căn phòng triệu hồi Skeleton đã được đảm bảo an toàn.
Ừm, nhìn qua là biết, ở đây chẳng có gì cả. Chỉ là một căn phòng rộng cỡ lớp học được bao quanh bởi tường đá. Không hơn không kém. Tấm panel trắng trên trần chiếu sáng đầy đủ cả căn phòng, làm rõ mồn một rằng ở đây chẳng có điểm nào đáng ngờ để tìm kiếm.
“Cậu có thấy chỗ Skeleton chui ra bao giờ chưa?”
“Không, chưa thấy... Này, đừng bảo là định chờ cho đến khi nó ra đấy nhé?”
“Tớ không rảnh đến thế đâu.”
Thế là chúng tôi nhanh chóng di chuyển sang phòng tiếp theo. Căn phòng trống rỗng thế kia, nếu có cửa bí mật thật thì không có kỹ năng dò tìm của Đạo Tặc cũng chịu chết không tìm ra được. Chỉ tổ tốn thời gian.
“Mà, mấy phòng khác cũng y chang phòng vừa rồi thôi—— Ồ, khoan đã.”
Đi dọc hành lang đến phòng thứ hai, Hirano-kun ra hiệu dừng lại.
“Hên đấy, có Skeleton.”
Tôi ghé mắt nhìn theo Hirano-kun, quả nhiên là có.
Phòng này rộng gấp đôi phòng trước, giữa phòng có ba cột đá hình trụ xếp hàng. Nấp sau cái cột trong cùng bên phải, có một con Skeleton... không, là hai con, đang lững thững đi lại.
Như mọi khi, chúng chưa nhận ra chúng tôi. Cơ hội tuyệt vời để tấn công phủ đầu.
“Vậy, nhờ hai cậu nhé.”
Hirano-kun nói với giọng điệu nhẹ nhàng như nhờ trực nhật lớp, tôi và Futaba-san bắt đầu cuộc thảo phạt Skeleton đầu tiên.
“Futaba-san, cứ như mọi khi nhé, được không?”
“Ừm, cậu chỉ cần trói chân chúng lại, còn lại cứ giao hết cho tớ.”
Futaba-san trả lời đầy mạnh mẽ. Cơ mà, cô ấy lờ đi phần hỗ trợ của 『Xích Nhiệt Bệnh』 một cách tự nhiên nhỉ. Mà, dùng cái lời nguyền không có tác dụng tức thì ấy cũng phí ma lực, thế cũng được.
“Thiên chức của Momokawa-kun và Futaba-san là gì thế?”
Trước khi vào trận, tôi phải giới thiệu thiên chức cho hai người họ. Cả hai đều đã công khai thiên chức và năng lực rồi.
Nhưng mà, khai thật hết ở đây thì cũng dở.
“Tớ là 『Chú Thuật Sư』, còn Futaba-san là 『Chiến Binh』.”
Tạm thời cứ giấu chuyện chuyển chức đi. Dù đã trở thành 『Cuồng Chiến Binh』 nhưng Futaba-san đâu có mất đi lý trí, bề ngoài cũng chẳng thay đổi gì. Dù là trường hợp đặc biệt, nhưng để họ kỳ vọng quá mức thì cũng phiền.
“Vậy, tớ bắt đầu đây.”
Giải thích chi tiết năng lực để sau. Trước mắt cứ hạ lũ Skeleton này để thị phạm cái đã.
“Quấn lấy đôi chân chạy trốn, hãy tết tóc lại —— 『Hắc Phát Thược』.”
Bước vào phòng, tôi ra tay trước. Từ cái bóng dưới chân lũ Skeleton đang lảng vảng gần cây cột, những bó tóc đen bất ngờ mọc lên như cỏ dại. Chúng uốn éo ghê rợn như xúc tu, quấn chặt lấy cổ chân xương xẩu.
“Ngay lúc này!”
Theo tiếng hô của tôi, lẽ ra Futaba-san sẽ vung rìu lao lên —— nhưng không, cô ấy vẫn đứng yên bên cạnh tôi, không có vẻ gì là định chạy.
“Ủa, Futaba-san, sao thế?”
Không giống như đột nhiên mất hứng. Futaba-san vẫn nhìn chằm chằm vào lũ Skeleton đầy cảnh giác.
Cô ấy không trả lời, buông tay khỏi cây rìu, thò tay phải vào cái túi của Goma đeo bên hông.
“——Ei!”
Trái ngược với tiếng hô dễ thương, một tiếng xé gió mạnh mẽ Vút vang lên. Ngay sau đó, âm thanh vỡ vụn khô khốc vang vọng khắp phòng.
“...Hả?”
Định thần nhìn lại, cái đầu của con Skeleton đã biến mất. Ủa, Futaba-san, cậu trở thành người dùng ma pháp tấn công từ bao giờ vậy——
“Yaaa!”
Tiếp đó, cái đầu của con thứ hai cũng nổ tung Bốp. Cứ như thể có thuốc nổ cài sẵn bên trong vậy, vỡ tan tành rất đẹp mắt.
“Xong rồi đó, Momokawa-kun.”
Phỏng vấn người hùng hôm nay xin được bắt đầu.
Đứng ngay bên cạnh nên tôi đã hiểu Futaba-san hạ gục Skeleton bằng cách nào. Chẳng có gì to tát, cô ấy chỉ ném đá thôi.
Cái túi đá tôi đưa cho cô ấy với ý định dùng để kiềm chế đối thủ, không ngờ lại trở thành vũ khí ném “nhất kích tất sát”. Tôi chỉ biết kinh ngạc trước sức mạnh cơ bắp của Cuồng Chiến Binh.
“Wa, thật luôn, Futaba-san, ghê thật...”
“Thiên chức của Futaba-san thực ra là 『Cầu Thủ Ném Bóng』đấy à?”
Sự ngạc nhiên của hai người kia cũng là điều dễ hiểu.
“Nhưng mà, thế này thì đánh bại boss cũng được đấy chứ!?”
“Ừ, cảm giác như làm được thật.”
Tuy nhiên, màn trình diễn sức mạnh áp đảo của cô ấy đã truyền tải thông điệp rất tốt. Rất được lòng khán giả.
Có lẽ hơi lạc quan một chút, nhưng quả thật, với đội hình này, tôi có cảm giác chúng tôi đủ sức hạ gục con boss Chó Đỏ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Air Sagitta Air Dress Air Follow Air Blast Break