Chương 4: Mãnh khuyển hai đầu - Chap 34 - Cuộc trò chuyện thường ngày của nam sinh trung học

Chap 34 - Cuộc trò chuyện thường ngày của nam sinh trung học

“Này Momokawa, cậu cạn kiệt ma lực rồi phải không?”

Hirano-kun hỏi với nụ cười khổ xen lẫn vẻ ngạc nhiên.

“Quả nhiên là như vậy sao...”

Tôi đã đột ngột mất ý thức và ngất đi ngay giữa cuộc thí nghiệm chế tạo Hình Nhân Bùn kích thước thật. Tuy không nhớ rõ khoảnh khắc ngã xuống, nhưng nghe Futaba-san kể lại thì có vẻ đúng là như vậy.

Theo lời Nishiyama-san, Futaba-san đã bế tôi kiểu công chúa lao như bay về Quảng Trường Tinh Linh với vẻ mặt đáng sợ đến mức hai người họ hoảng hồn vớ lấy vũ khí.

Dù sao thì, hai người họ đã từng trải qua hiện tượng 『Cạn kiệt ma lực』 nên lập tức nhận ra triệu chứng của tôi và để tôi nằm nghỉ tại đó.

Cạn kiệt ma lực, đúng như tên gọi, là trạng thái nguồn ma lực trong cơ thể bị cạn sạch, hay nói cách khác là thiếu hụt. Chẳng biết lượng năng lượng giả tưởng nghe rất kêu này trong cơ thể chúng tôi là bao nhiêu, nhưng có vẻ như chúng tôi tiêu thụ nó để kích hoạt ma pháp hay lời nguyền.

Ít nhất thì một ma thuật sư như Nishiyama-san nói rằng cô ấy có thể cảm nhận được điều đó qua cơ thể. Đó là kinh nghiệm xương máu khi cô ấy từng rơi vào tình trạng cạn kiệt ma lực do hăng máu bắn 『Phong Nhận』 liên tục.

Cô ấy nói chưa từng tiêu hao hết ma lực trong nháy mắt đến mức ngất xỉu ngay lập tức... nhưng tóm lại, đó chính là lý do tôi ngã gục. Để vận hành Hình Nhân Bùn kích thước thật, lượng ma lực của chính tôi hoàn toàn không đủ.

“Vậy làm thế nào để tăng MP?”

“Thì cứ dùng phép chiến đấu thôi, rồi dần dần nó sẽ tăng lên chứ gì?”

Câu trả lời đúng chuẩn sách giáo khoa từ Hirano-kun. Quả nhiên, giống như thể lực, đây là thứ đạt được thông qua rèn luyện bản thân.

“Nishiyama giờ bắn phép được nhiều hơn hồi đầu rồi, chắc chắn là đã lên cấp rồi đấy.”

Kinh nghiệm của Nishiyama-san với tư cách là một ma thuật sư thực sự rất đáng quý.

“Tạm thời cậu cứ nghỉ ngơi đi. Lát nữa ma lực hồi phục là lại khỏe re ấy mà.”

“Cảm ơn. Xin lỗi nhé, tớ sẽ nghỉ một lát.”

“Không sao đâu, đằng nào bọn tớ cũng định ngủ thêm một giấc rồi mới đi đánh boss. Giờ cũng vừa tròn mười hai giờ đêm rồi.”

Hirano-kun liếc nhìn chiếc đồng hồ G-Shock trên tay trái và nói. Smartphone thì hết pin trong nháy mắt, nhưng đồng hồ đeo tay thì lúc nào cũng xem được giờ. Những lúc thế này đồng hồ tiện thật đấy.

“Momokawa-kun, cơm xong rồi nè.”

Đang lơ mơ nghĩ “Vậy thì ngủ thêm giấc nữa nhỉ”, giọng Futaba-san vang lên từ phía bên kia đài phun nước.

“Ah, ừ, vậy à.”

Miệng thì nói cảm ơn, nhưng trong lòng tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Sau khi tôi tỉnh lại, tôi và Futaba-san đã mừng rỡ vì cả hai đều bình an. Sau đó, cô ấy hào hứng bắt tay vào nấu nướng.

Vì đã lấy được cái bật lửa từ di vật của Takashima-kun nên việc nhóm lửa không khó. Tiếng củi nổ lách tách đã vang lên từ nãy đến giờ.

Và rồi, mùi thịt nướng thơm lừng bay đến. Thú thật là rất hấp dẫn. Đã lâu rồi chỉ toàn ăn hồ đào như sóc, mùi hương này thực sự kích thích cơn đói cồn cào.

Nhưng mà, khoan đã. Trong hành lý của chúng tôi làm gì có sườn bò, thịt xông khói hay xúc xích. Có học sinh cấp ba nào đi học mà nhét thịt tươi vào cặp không chứ.

Vậy thì, nguồn gốc thứ thịt mà Futaba-san đang nướng một cách ngon lành kia, rốt cuộc là...

“Đây, phần này nhiều thịt nhất đấy. Cậu ăn đi cho lại sức nhé!”

Với nụ cười dịu dàng tỏa ra tình mẫu tử chói lòa, Futaba-san đưa cho tôi một tảng thịt nóng hổi bốc khói nghi ngút, được xẻ ra như lươn nướng Kabayaki. Nó được đặt trên một chiếc lá Hồ Đào Tinh Linh to tướng, trông thật sự nguyên thủy.

“C-Cảm ơn cậu...”

Tôi nuốt nước miếng ực một cái. Không phải vì háo hức trước món ngon. Mà là do căng thẳng.

“Chỉ có muối để nêm thôi, nhưng chắc chắn là nướng ngon lắm đấy.”

Thật không vậy. Thịt rắn dị giới mà nướng ngon được thật sao!

Đúng vậy, con này là con rắn bắt được ở chỗ cái hồ có con ếch khổng lồ. Tôi nhớ như in Futaba-san đã xử lý rút máu điêu luyện như một thợ săn lành nghề để đảm bảo nguồn thịt quý giá này.

Và giờ đây, nó đang được phục vụ ngay trước mắt tôi như một món ăn. Rắn xẻ đôi nướng, hương vị muối mỏ dị giới.

Tôi cầm đôi đũa được đặt kèm, chắc là từ hộp cơm của Futaba-san, và quyết định ăn một cách ngoan ngoãn. Tôi không thể phản bội lòng tốt của Futaba-san. Trước nụ cười này, tôi không đủ can đảm để từ chối mà không ăn miếng nào.

Liếc nhìn sang bên cạnh, cặp đôi Hirano - Nishiyama đang nhìn với vẻ mặt hơi rụt rè. Chắc hai người họ cũng biết chân tướng thứ thịt tôi sắp đưa vào miệng.

Không thể trông mong viện binh rồi. Quyết tâm lên nào, tôi sẽ ăn món thịt rắn này. Đã ăn độc thì phải liếm sạch cả đĩa.

“M-Mời cả nhà!”

Phập, tôi kẹp miếng thịt nướng dày cộp bằng đũa và cắn một miếng đầy nam tính.

“!? Ngon quá——”

Kết thúc bữa tối đạm bạc, bốn người chúng tôi quyết định đi ngủ nghiêm túc. May mắn là Quảng Trường Tinh Linh rất an toàn nên không cần phải thay phiên nhau canh gác. Học sinh bình thường như chúng tôi mà cứ vài tiếng lại thay ca trực thì chắc mệt không hồi sức nổi.

“Này Momokawa. Rắn hóa ra cũng ngon phết nhỉ.”

“Ừ, biết ngon thế thì tớ đã bắt thêm rồi.”

Nằm dài trên bãi cỏ mềm mại, tôi và Hirano-kun trò chuyện.

Tất nhiên nam nữ tuổi này mà nằm ngủ sát nhau thì hơi kỳ, nên chúng tôi chia chỗ ngủ nam nữ hai bên đài phun nước. Nếu không đi vòng qua thì sẽ không thấy phía bên kia. Khoảng cách cũng đủ xa để nếu không nói to thì bên kia cũng không nghe thấy.

“Có con gì ăn được nữa thì bảo tớ nhé. Ờ thì, Dược Học Trực Giác hả?”

“Ừ. Nhưng mà, nếu cậu không thu hồi muối mỏ từ bọn Goma thì chắc món đó nhạt thếch rồi.”

Cái này hoàn toàn là lỗi của tôi, thực ra trong đồ đạc của bọn Goma có cả những khối muối mỏ. Như thể vật bất ly thân của các chiến binh Goma khi đi săn trong Dungeon, dù hơi bẩn nhưng hầu như tên nào cũng mang theo muối mỏ.

Nhờ thông tin qua mail từ Itou-kun quá cố mà chúng tôi sớm biết được rằng dùng thứ này để bổ sung khoáng chất mà quả Hồ Đào Tinh Linh không cung cấp đủ là rất tốt. Tôi thầm nguyền rủa sự tắc trách của Vương quốc, đáng lẽ những thông tin hướng dẫn thế này phải gửi cho tất cả mọi người chứ.

“Mà này, tớ hỏi chút được không?”

“Hả, gì cơ, sao tự nhiên nghiêm trọng thế.”

Bất ngờ, Hirano-kun ghé sát mặt vào. Tư thế này là sắp nói chuyện bí mật đây.

“Cậu, đã ‘làm’ với Futaba-san chưa?”

“...Hả.”

Tôi không ngây thơ đến mức không hiểu ý đồ câu hỏi đó, và điểm môn Giáo dục giới tính của tôi cũng không tệ.

“C-C-Cậu nói cái gì thế... Làm gì có chuyện đó chứ.”

“Ồ, phản ứng đó đáng ngờ nha, thực ra là làm một lần rồi chứ gì?”

“Đã bảo là chưa mà!”

“Hừm”, Hirano-kun cười đểu một cái rồi tạm tha cho tôi.

“Mà sao tự nhiên cậu hỏi thế.”

“Thì, tò mò chứ sao?”

Cũng có thể là vậy. Nhưng có cần hỏi thẳng thừng thế không. À mà, đàn ông với nhau thì chắc là có.

“Thế còn Hirano-kun thì sao. Ờm, với Nishiyama-san ấy.”

“Hehe, thì cậu biết đấy, nói sao nhỉ... làm rồi.”

“Thật á!?”

“Đồ ngốc, bé mồm thôi.”

Nghi nghi rồi mà hóa ra là thật.

“Ơ, vậy là, đang hẹn hò à?”

“Chắc là vậy đó.”

Nụ cười ngượng ngùng có chút tự mãn. Tuy nhiên, tôi cảm giác như thấp thoáng đâu đó niềm kiêu hãnh của một người đàn ông trưởng thành đã tốt nghiệp kiếp trai tân.

“Nói thật lòng nhé, Itou chết rồi, tớ và cô ấy cũng suýt toi mạng.”

“Ừm, nói sao nhỉ, trong hoàn cảnh này chuyện đó xảy ra cũng không lạ.”

“K-Không, không phải tớ chỉ làm theo cảm hứng nhất thời đâu nhé. Tớ bây giờ cũng nghiêm túc lắm đấy.”

Vâng vâng, cứ coi là thế đi. Tình yêu thuần khiết nhỉ.

“Chẳng lẽ bọn tớ làm phiền hai người à?”

“Không có đâu. Nếu chỉ có hai đứa thì bọn tớ cũng chịu chết với con boss rồi.”

“May mà không dịch chuyển đến lúc đang cao trào đấy.”

“Thằng khỉ này”, Hirano-kun huých tay tôi. Đau đấy nhé. Mặt thì dê cụ mà ra vẻ.

“Thế còn cậu thì sao. Có ý định gì không đấy?”

“Hả, l-làm gì... có chuyện đó...”

Lỡ miệng trả lời theo kiểu nghe là biết có ý đồ mất rồi. Đấy thấy chưa, Hirano-kun đang cười hehe kìa.

“Mà, Futaba-san ngực khủng thế kia mà. Tớ hiểu cảm giác của cậu.”

“Ừ, chuyện đó... ừ, đúng là vậy.”

“Cưa đổ được cô ấy là ngon đấy Momokawa. Của Nishiyama thì không kẹp được đâu, ghen tị vãi.”

Ảo tưởng bay xa quá rồi đấy, nhưng là đàn ông thì sao tránh khỏi những suy nghĩ đó. Nên tôi không thể chỉ trích Hirano-kun là thô bỉ được. Xin lỗi nhé Hirano-kun, tớ còn ảo tưởng những trò tội lỗi hơn cậu nhiều.

“Với lại, cậu có thấy Futaba-san hơi gầy đi không?”

“Hả, vậy sao?”

Nghe cậu ta nói mới để ý, hình như cũng có cảm giác đó. Hừm, sao nhỉ. Lúc nào tôi cũng chỉ chăm chăm vào bộ ngực và vòng ba đồ sộ của Futaba-san, bị sự hiện diện và trọng lượng khủng khiếp đó hút hồn nên không hề nghĩ đến chuyện cô ấy gầy đi.

“Nhưng mà, đúng là đã chiến đấu rất nhiều... Tớ gặp cô ấy từ khá sớm nên ở bên cạnh suốt lại thành ra không nhận ra sự thay đổi chăng.”

“Đúng đấy, chắc chắn Futaba-san đang gầy đi.”

Dùng Hạt Giống Sức Mạnh tiêu tốn calo kinh khủng nên chắc cũng có hiệu quả giảm cân. Sống trong Dungeon thì ăn uống tự nhiên bị hạn chế, lại còn bị ép buộc vận động nữa.

“Ưm, chắc một thời gian nữa thì tớ cũng sẽ nhận ra rõ rệt thôi.”

“Này, Futaba-san mà gầy đi thì hơi bị ngon đấy nhỉ?”

“C-Cũng có thể...”

Trả lời mập mờ thế thôi chứ không cần nghĩ cũng biết là ngon chắc rồi.

Bởi vì Futaba-san, ngay cả hiện tại, khuôn mặt cũng đã khá dễ thương rồi. Nếu mỡ ở má và cằm giảm bớt, cô ấy sẽ lộ ra khuôn mặt mỹ thiếu nữ hệ chữa lành (iyashikei) hơi trẻ con với đôi mắt to tròn long lanh.

Và quan trọng hơn hết, dù có giảm cân chút đỉnh thì bộ ngực và vòng mông vẫn sẽ giữ được kích thước áp đảo. Nếu cái eo bánh mì kia nhỏ lại chút nữa thôi, thì chắc chắn sẽ trở thành một thân hình siêu gợi cảm cấp độ thần tượng áo tắm bán đắt như tôm tươi nhờ bộ ngực khủng.

“Mà, nếu cậu có ý định đó thì tớ sẽ giúp một tay. Này, nếu thành đôi thì cả hai cặp đều có thể tận hưởng thời gian riêng tư đúng không?”

Hả, ra là vậy. Nếu cả hai bên đều là cặp đôi và đều làm chuyện đó, thì sẽ không phải ngại ngùng gì cả. Đúng là nếu chỉ một bên chim chuột nhau thì bên kia sẽ khó xử, tệ nhất là sinh ra oán hận. Gọi là hẹn hò đôi đây mà.

Tuy nhiên, chuyện tôi có thể chim chuột ướt át với Futaba-san thì chỉ dám mơ thôi chứ hiện thực thì tôi chẳng thấy có chút hy vọng nào. Không chỉ riêng Futaba-san, đối với tôi con gái là một sự tồn tại đầy ảo ảnh. Vì tôi là Otaku, lại còn là trai tân. Tâm lý con gái thật sự thế nào, tôi hoàn toàn mù tịt.

“Dù tớ không thành đôi với Futaba-san thì tớ cũng sẽ khéo léo sắp xếp để hai cậu có không gian riêng tư, yên tâm đi.”

“Hehe, ngại quá, cảm ơn nha Momokawa.”

Dù sao thì tôi cũng không cảm thấy Nishiyama-san có sức hút phụ nữ đặc biệt nào, nên cũng chẳng ghen tị gì với Hirano-kun. Ngược lại, sự quan tâm này vừa hay giúp củng cố mối quan hệ hợp tác sắp tới.

Nếu được thì tôi cũng muốn có thời gian riêng với Futaba-san. Không, tuyệt đối không phải theo nghĩa đen tối đâu, mà là với tư cách đồng đội tin cậy thôi.

“Được rồi, vậy đánh bại boss xong thì nhờ cậu nhé.”

“Ừ, đánh bại boss, đảm bảo được Quảng Trường Tinh Linh tiếp theo đã nhé.”

Đến lúc đó, tớ sẽ biết ý để hai người tận hưởng thời gian riêng tư nồng cháy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!