Chap 131 - Trận chiến tại Pháo đài Goma
“Nếu là việc lén lút xâm nhập thì quả nhiên phải là 『Đạo tặc』 như tớ rồi!”
“Đúng vậy, chuyện này chỉ có Minami mới làm được thôi. Nhưng tuyệt đối đừng quá sức đấy nhé. Dù không thu hoạch được gì thì việc an toàn trở về vẫn là quan trọng nhất.”
Việc điều tra sơ bộ lâu đài của Goma gần như được giao phó hoàn toàn cho Natsukawa-san. Trước mắt, tôi muốn cô ấy tìm ra tuyến đường xâm nhập khả thi nhất.
May mắn thay, gần lâu đài Goma cũng có một Quảng Trường Tinh Linh, nơi cực kỳ lý tưởng để ẩn mình. Đó là một công trình tàn tích có chứa Quảng Trường Tinh Linh nằm ngay cạnh thị trấn của chúng tôi, nhưng lũ Goma là ma vật nên rõ ràng chúng tránh bén mảng đến gần khu vực này. Chỉ cần chúng tôi không bị nhìn thấy khi trực tiếp ra vào, bọn chúng sẽ không tấn công.
Tại quảng trường này, công việc chủ yếu là chờ thông tin từ Natsukawa-san, nên những gì chúng tôi có thể làm khá ít ỏi. Cùng lắm là chuẩn bị sẵn sàng để lao ra bất cứ lúc nào nhằm hỗ trợ Natsukawa-san rút lui khi có biến. Nếu có chuyện gì, chúng tôi có thể gọi điện thoại qua smartphone. Có phương tiện liên lạc cũng giúp tâm trạng bình tĩnh hơn đôi chút.
Cứ thế, sau khoảng hai ngày thăm dò, cuối cùng thời khắc hành động cũng đã đến.
“Ban đêm lính canh chỉ tuần tra đến quanh lâu đài thôi, nên chúng ta có thể dễ dàng vượt qua khu lều trại.”
Khu lều trại, nơi sinh sống của lũ Goma thường dân, khá rộng lớn, nhưng đúng như Natsukawa-san đã điều tra, khi màn đêm buông xuống, tất cả đều ngủ say như chết nên việc đi qua mà không bị ai phát hiện cũng không khó.
Để chắc ăn, chúng tôi còn khoác lên mình những tấm vải rách lớn thường dùng làm lều để ngụy trang như áo choàng cho bớt gây chú ý. Dĩ nhiên, người đã chôm đống vải này về chính là Natsukawa-san. Quả không hổ danh là Đạo tặc.
Chúng tôi nín thở, chậm rãi tiến vào khu sinh sống của lũ Goma. Vì Goma sống theo kiểu nguyên thủy nên ban đêm hoàn toàn không có ánh đèn. Chỉ có tòa lâu đài hình kim tự tháp ở trung tâm là được đốt lửa trại sáng trưng và bố trí cảnh vệ nghiêm ngặt ngay cả vào ban đêm.
Có lẽ nhờ Thiên chức mà việc di chuyển trong bóng tối chỉ với ánh trăng không gây mấy khó khăn cho tôi. Natsukawa-san với chức nghiệp 『Đạo tặc』 rõ ràng đã có khả năng nhìn đêm tốt hơn, nhưng tôi, Asuna và cả Futaba-san cũng khá ổn. Mặt khác, Lớp trưởng và Sakura thuộc lớp Ma thuật sư thì không được như vậy, còn Takanashi-san thì quả nhiên vẫn chỉ như người bình thường.
Takanashi-san được Lớp trưởng dắt tay đi, thi thoảng lại vấp phải hay đá trúng những thứ không rõ là rác hay dụng cụ vương vãi quanh các túp lều, tạo ra tiếng động... nhưng có vẻ giấc ngủ của lũ Goma rất sâu nên chúng tôi vẫn chưa bị phát hiện.
“Mọi người, từ đây mới là phần chính nhé! Khi xâm nhập vào lâu đài, thay vì lén lút thì tốc độ mới là yếu tố quyết định!”
Vượt qua khu lều trại, cuối cùng chúng tôi cũng đến được khu vực trung tâm nơi tòa lâu đài tọa lạc, và Natsukawa-san tuyên bố lại một lần nữa. Bao quanh lâu đài là một hàng rào gỗ hình tròn, cao và lớn hơn hẳn các khu định cư khác, với nhiều chòi canh dựng đứng.
Đóng chốt trên các chòi canh đều là những tên lính tinh nhuệ Govu. Chúng đứng thành cặp trên chòi, quan sát toàn bộ khu vực xung quanh. Nếu lúc nãy khi đi qua khu lều trại mà chúng tôi bật đèn bằng 『Quang tinh linh』, chắc chắn đã bị bọn chúng phát hiện ngay lập tức.
Tuy nhiên, nhờ khả năng chọn lộ trình khéo léo của Natsukawa-san có vẻ cảm nhận được cả ánh mắt giám sát, chúng tôi đã đến được chân hàng rào một cách an toàn.
“Tớ sẽ hạ gục lính canh bên trên, còn hàng rào thì nhờ Asuna-chan nhé.”
“Ừ, cứ giao cho tại hạ.”
“Vậy thì, đếm đến ba mươi thì mọi người đột kích vào nhé.”
Bỏ lại câu đó, Natsukawa-san leo lên bức tường gỗ dựng đứng với tốc độ kinh hoàng mà không hề phát ra tiếng động. Đúng ba mươi giây, cô ấy lẻn vào chòi canh ngay phía trên và xử lý gọn gàng hai tên xạ thủ Govu.
Trong khoảng thời gian đó, Asuna sẽ chém tan hàng rào để mở lối vào.
Nhân tiện, việc tôi hay Asuna sẽ cắt hàng rào đã được quyết định bằng oẳn tù tì. Tôi thua nên đành nhường cơ hội thể hiện cho cô ấy.
“――Tei!”
Không phải Võ kỹ, chỉ là một nhát chém thường. Thế nhưng, thanh 『Thanh Tẩy Thái Đao』 mà Asuna vung lên đã chém nát hàng rào gỗ thô kệch một cách ngoạn mục, mở ra một khoảng trống đủ rộng để người có thể đi qua sạch sẽ.
“Đẹp lắm, Asuna.”
“Hừm, với sức mạnh hiện tại, sắt đá tớ còn chém được. Mức độ này chẳng là gì cả.”
Miệng thì nói cứng, nhưng được khen nên trông cô ấy có vẻ vui. Hiểu mà, nếu là tôi làm được thế thì chắc chắn cũng sẽ vênh mặt lên thôi.
“――Ui cha, nào, mau chạy vào lối kia đi!”
Như một Ninja, Natsukawa-san đáp xuống nhẹ nhàng từ trên cao rồi lập tức bắt đầu chạy.
“Mọi người, đi thôi!”
Nhờ việc loại bỏ lính canh trên chòi và xâm nhập từ một vị trí khác với cổng chính, chúng tôi vẫn chưa bị lính gác phát hiện.
Không có vật che chắn, chúng tôi buộc phải băng qua khu vực được chiếu sáng bởi lửa trại, nhưng ngay khoảnh khắc này, có thể chúng tôi sẽ lẻn được vào trong thành mà không bị thấy. Vừa gấp rút, nhưng lại cố gắng không gây tiếng động, chúng tôi xếp thành một hàng và chạy qua――
“Kyaa!?”
Có lẽ vì quá căng thẳng, Takanashi-san đã vấp ngã giữa đường. Tiếng hét do cú ngã và âm thanh cơ thể va đập vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch.
“Bugeura, Ugo, Veaaaaa!”
Trong tích tắc, tiếng kêu chói tai của lũ Goma vang lên inh ỏi. Không cần phải suy nghĩ, chúng tôi đã bị phát hiện.
“Chết tiệt, mọi người nhanh lên!”
“A, ư... X-Xin lỗi...”
“Để sau hẵng xin lỗi, đi thôi Kotori!”
Asuna xốc nách Takanashi-san đang rơm rớm nước mắt lên, lao nhanh về phía lối vào. Chúng tôi cũng chẳng còn lý do gì để giấu tiếng bước chân nữa, tất cả đều chạy hết tốc lực.
“Gevaaaa!”
“Wogaaaa!”
Ngay lập tức, binh lính Goma và Govu lao đến, nhưng chúng tôi đã kịp trượt vào lối vào lâu đài trong gang tấc.
“Nhờ cậu đấy, Lớp trưởng!”
“Được rồi, tất cả vào hết rồi chứ――『Đống kết Phòng bích 』”
Lối vào hành lang bị chặn lại bởi ma pháp phòng ngự trung cấp thuộc hệ Băng do Lớp trưởng thi triển. Bức tường băng dày cộp trùng trùng lớp lớp lấp kín hoàn toàn lối đi.
Tốt rồi, thế này thì bọn bên ngoài sẽ không thể vào được trong một lúc.
“Có vẻ như boss của lũ Goma đang ở phía trước, nhưng tớ cũng mới chỉ đi đến đây lần đầu nên không biết có gì đâu. Mọi người cẩn thận nhé!”
Dù là Natsukawa-san cũng không thể điều tra toàn bộ bên trong lâu đài. Tuy nhiên, chỉ cần cô ấy xác định được cầu thang dẫn lên tầng cao nhất nằm ở bên trong là đã đủ rồi.
Chúng tôi tiến vào hành lang dường như dẫn đến trung tâm của kim tự tháp, vừa đi vừa chém gục những tên lính canh cản đường.
Và rồi, cuối cùng chúng tôi cũng bước ra một không gian rộng lớn.
“Gububu, Bohahahaha!”
Ở đó, rõ ràng có tên Boss của lũ Goma... hình như gọi là 『Goguma』 thì phải. Có một gã khổng lồ như thế đang ở đó.
Chiều cao vượt quá 3 mét, thân hình như một võ sĩ sumo. Một chiếc sừng xoắn mọc ra từ đầu, khuôn mặt còn hung tợn hơn cả lũ Govu.
Trên đôi tay to như khúc gỗ, hắn cầm một vũ khí có kích thước tương xứng với cơ thể khổng lồ đó. Một thanh đại kiếm hai lưỡi, nhưng phần cán có gắn một viên ngọc màu xanh lục nổi bật, e rằng đó là vũ khí ma pháp sử dụng hệ Gió.
Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất là tên Goguma đáng lẽ phải là Boss này... lại có tới tận 4 tên trong đại sảnh này.
“Aburu, Zeba, Buruoooooaaaaaa!”
Không, tên boss thực sự đang ở sâu trong cùng.
Hắn to lớn hơn hẳn 4 tên Goguma kia, cả về chiều cao lẫn vóc dáng. Hơn nữa, không chỉ to lớn, hắn chỉ có một mắt và cặp sừng lớn như trâu mộng. Cảm giác như sự kết hợp giữa Cyclops và Minotaur trong game vậy, nhưng hắn còn có một đặc điểm nổi bật hơn cả. Đó là hắn có tới bốn cánh tay.
Bốn cánh tay nắm giữ lần lượt kiếm, rìu, búa và trượng phép.
“Tớ sẽ chặn tên bốn tay kia lại. Trong lúc đó, mọi người hãy hạ gục bốn tên còn lại càng nhanh càng tốt.”
Bức tường băng của Lớp trưởng đã chặn đứng đường lui của chính chúng tôi. Không thể rút lui. Dù kẻ thù nào xuất hiện, chúng tôi cũng không còn cách nào khác ngoài việc tiến lên.
“Em hiểu rồi, nii-san.”
“Có vẻ chỉ còn cách đó thôi.”
Boss cuối Goguma bốn tay và 4 tên Goguma như Tứ Thiên Vương. Đối mặt với số lượng kẻ địch hùng mạnh chưa từng thấy, mọi người lập tức hạ quyết tâm và thủ thế vũ khí.
“Được rồi, lên nào!”
Có vẻ như chẳng hề có chút dư dả nào để nương tay. Ngay từ đầu, tôi sẽ dốc toàn lực!
Như vậy, trận quyết chiến tại lâu đài Goma đã bắt đầu.
“――『Thánh Kiếm Ánh Sáng』!”
“Buuuraaaaaaaaa!”
Lưỡi kiếm ánh sáng trắng rực rỡ trực diện hứng trọn và đánh bật tất cả đòn tấn công từ những luồng phong đao, búa chấn động cho đến chiếc rìu rực lửa được tung ra bởi sức mạnh quái vật của tên Goguma bốn tay.
Sự chênh lệch áp đảo về thể xác biến thành sự chênh lệch về sức mạnh, và bốn cánh tay đồng nghĩa với số lần tấn công gấp bốn lần. Bình thường thì không thể nào đỡ đòn tử tế được mà chỉ có nước bị đập nát, nhưng tôi đang cầm cự chỉ với một thanh kiếm ánh sáng này.
Đúng vậy, tôi của hiện tại chỉ đang mượn sức mạnh của『Thánh Kiếm Ánh Sáng』để chiến đấu ngang ngửa với tên Boss mà thôi. Gọi là công thủ giằng co, nhưng thực ra tôi đang bị đẩy lùi.
Hắn sử dụng thành thạo cơ thể khổng lồ, bốn cánh tay và cả những món vũ khí riêng biệt đó. Tuy không có những chiêu thức bài bản như cao thủ, nhưng hắn vung vũ khí một cách hoàn hảo và còn thi triển được cả võ kỹ lẫn ma pháp ở mức độ nhất định.
Ngược lại, tôi vẫn còn non kém, chưa thể sử dụng thành thạo『Thánh Kiếm Ánh Sáng』. Chỉ có sức mạnh ngang hàng với đối thủ nhưng kỹ năng điều khiển lại thua kém thì tôi là người bất lợi.
Không được, cứ đối đầu trực diện thế này thì không thể áp đảo hắn.
“Bura・Dabura・Digora――Jigurazudo!”
Từ cây trượng nắm trên cánh tay thứ tư, sấm sét bất ngờ tóe ra. Những từ ngữ Goma vô nghĩa, nhưng rõ ràng hắn đang xướng lên giai điệu của một câu thần chú ma pháp. Hắn không chỉ dựa vào vũ khí ma pháp mà còn là một ma thuật sư tu luyện ma pháp của loài Goma.
Ngay cả khi tôi tạm thời lùi ra khỏi tầm đánh, hắn cũng không cho tôi nghỉ ngơi mà dùng ma pháp sấm sét truy kích dai dẳng. Từ quả cầu tím tỏa sáng trên đầu trượng, vô số tia sét như những ngọn roi quất tới, tôi vất vả né tránh và phòng thủ... nhưng tôi không tự tin mình có thể trụ được bao lâu.
“Chậc... Mạnh quá...”
E rằng về sức mạnh thì hắn cũng không hơn kém bao nhiêu so với con boss Living Armor mà chúng tôi đã áp đảo ở khu vực cung điện. Thế nhưng, khi phải đối đầu trực diện một chọi một thì quả nhiên là bất lợi.
Đây là giới hạn hiện tại của mình sao――Sự bực bội sinh ra nôn nóng, nhưng tôi cũng không yếu đuối đến mức để sự kém thế này làm dao động tinh thần.
Bây giờ không phải lúc để làm liều. Là lúc phải chịu đựng. Đúng, tôi không đơn độc. Chỉ cần tin tưởng vào đồng đội và tiếp tục cầm chân sự tấn công điên cuồng của hắn là được!
“Mình, không, chúng ta sẽ không thua!”
“Mugaaaaaaa!”
Với trái tim sắt đá tin tưởng vào đồng đội, tôi tiếp tục vung thanh kiếm ánh sáng.
—
Tên Boss bốn tay và Yuuto đang vung thanh kiếm ánh sáng tiếp tục màn công thủ dữ dội như vũ bão ở trung tâm đại sảnh. Nơi này rộng lớn đến mức dù tên Goguma cao hơn 3 mét có quậy phá thì vẫn còn rất nhiều không gian. Nếu chỉ tính diện tích, có lẽ nó rộng bằng cả một sân vận động mái vòm.
Trong đại sảnh rộng lớn đó, mỗi người tản ra và lao vào những trận chiến khốc liệt.
“――Kuh!? Ma pháp lớn đang tới kìa! Cẩn thận!”
Đáp lại tiếng hét của Kotori, Sakura và Ryoko nhanh chóng thi triển ma pháp phòng ngự.
“――『Băng Kết Đại Thuẫn』”
“――『Huy Quang Phòng Bích』”
Bức tường băng dựng lên tức thì được phủ thêm một tấm rèm ánh sáng trắng rực rỡ――ngay sau đó, cơn lốc lửa gầm rú lao tới. Như một cái liếm chậm rãi, vòng xoáy thiêu đốt quét ngang qua lớp ma pháp phòng ngự, trong chớp mắt thổi bay ánh sáng bảo hộ và làm tan chảy bức tường băng giá lạnh.
“Suýt soát thật đấy.”
“Kotori, cậu không sao chứ?”
“T-Tớ ổn!”
Dù ma pháp phòng ngự đã bị phá hủy gần hết, nhưng họ đã xoay xở chống đỡ được đòn tấn công lốc lửa. Những giọt mồ hôi lớn chảy trên trán ba người không chỉ do sức nóng của luồng gió gây ra.
Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên cả Sakura và Ryoko đối đầu trực diện bằng ma pháp với một ma thuật sư chính thống. Quái vật phun lửa không hiếm, nhưng kẻ địch vừa xướng chú vừa vung trượng phóng ma pháp trong Dungeon này lại cực kỳ hạn chế.
Ví dụ hiếm hoi đó chính là tên Goguma Viêm Ma Thuật Sư mà hai người, không, cả ba tính cả Kotori đang đối mặt lúc này.
Tên ma thuật sư Goguma vung cây trượng như tích trượng màu đỏ rực, liên tiếp phóng ra những ngọn lửa thiêu đốt, nếu chỉ xét về hỏa lực thì còn vượt qua cả hỏa diệm của Cerberus. Hơn nữa, vì sử dụng viêm ma pháp nên hình dạng ngọn lửa hắn phóng ra rất đa dạng. Lúc là cầu lửa phát nổ, lúc là những mũi tên lửa sắc bén bắn liên thanh. Hoặc cũng có thể là lốc xoáy lửa như đòn vừa chặn được trong gang tấc.
Bên này dù có hai ma thuật sư, nhưng chỉ cần trúng một mũi tên lửa trực diện là sẽ mất khả năng chiến đấu ngay lập tức. Ngược lại, tên Goguma dù thuộc lớp ma thuật sư nhưng cơ thể khổng lồ của hắn vẫn rắn chắc y như vẻ bề ngoài. Hắn đã hứng chịu vô số 『Quang Tiễn』 và 『Băng Tiễn』 lên người, gây ra chảy máu và bỏng, nhưng có vẻ không xi-nhê lắm.
Tuy nhiên, nếu bên này phóng ma pháp tấn công từ trung cấp trở lên, hắn cũng sẽ cảm nhận được nguy hiểm và dựng ma pháp phòng ngự để chặn lại. Tốc độ triển khai và thời điểm chuẩn xác cho thấy hắn đã quen với những màn đấu phép thế này. Là một ma thuật sư, có vẻ kinh nghiệm chiến đấu bằng ma pháp của hắn cũng nhỉnh hơn.
Sakura và Lớp trưởng thiếu đòn quyết định trước hỏa lực và phòng thủ của Goguma là chuyện đương nhiên. Bình thường thì họ đã thua cuộc từ lâu rồi, nhưng nhờ 『Hiền giả』 Kotori sử dụng 『Giải mã Ma thuật』 để đọc trước một nước đi ma pháp của đối thủ nên họ mới cầm cự được đến giờ.
Kotori báo cho họ thông tin cần thiết để tấn công và phòng thủ, hơn nữa, cô còn nhìn thấu ý định hỗ trợ đồng bọn của tên Goguma mỗi khi sơ hở, giúp ngăn chặn hắn bắn lén nhóm Yuuto.
“Cứ thế này thì không xong đâu...”
“Nhưng việc Sakura có thể hỗ trợ bằng trị liệu đã là tốt lắm rồi.”
Điểm duy nhất bên này vượt trội là ma pháp trị liệu mà Sakura thi triển.
Sakura tuy là tay mơ trong các trận đấu phép giữa Ma thuật sư, nhưng cô đã quá quen nhìn cảnh kiếm sĩ như Yuuto hay Asuna chiến đấu, và bản thân cô cũng có chút kiến thức về kiếm thuật. Nhờ kinh nghiệm đó, cô đã thành công trong việc thi triển tối thiểu 『Hào Quang Chữa Lành』 cho nhóm Yuuto đang kịch chiến với Boss vào những thời điểm quan trọng.
“Nhưng như vậy thì chính chúng ta cũng đang chờ cứu viện.”
“Chúng ta hiện tại chỉ cầm chân hắn là đã tới giới hạn rồi. Chỉ còn cách mong Minami và Asuna mở được đường máu thôi.”
Dù cay đắng, nhưng dù có cố gắng thế nào thì họ cũng không thể hỗ trợ đồng đội hơn được nữa, và khả năng ba người hạ gục tên Goguma này cũng gần như bằng không.
“Chỉ còn cách tin tưởng thôi nhỉ...”
Dù cắn răng trước sự non nớt và thiếu sức mạnh của bản thân, Sakura chỉ còn biết gửi gắm tia hy vọng mong manh và thi triển『Hào Quang Chữa Lành』cho Asuna và Minami đang chiến đấu quyết liệt bên cạnh.
—
“Oái, đauuu... không đau!?”
“Là trị liệu của Sakura à. Nhặt lại cái mạng rồi nhé, Natsukawa.”
“Cảm ơn Sakura-chan nha!”
Natsukawa Minami trông có vẻ bất ngờ và vẫn còn dư sức, nhưng nếu không cố duy trì sự hưng phấn này, tinh thần cô có lẽ sẽ sụp đổ mất. May mà『Hào Quang Chữa Lành』của Sakura đến kịp, chứ đòn đánh mà Minami vừa nhận lúc nãy là vết thương đủ nặng để khiến cô khó lòng tiếp tục chiến đấu.
“Foga! Mugo, Ugoaaaaa!”
Đối thủ của Minami và Asuna là một tên kiếm sĩ Goguma cầm thanh đại kiếm y hệt thanh của tên Boss bốn tay, chứa ma pháp hệ gió. Với thân hình như lực sĩ và chiều cao 3 mét, tốc độ của hắn lại nhanh đến kinh ngạc. Những nhát chém tung ra với sức mạnh áp đảo kết hợp cùng 『Phong Nhận』 phóng ra từ ma pháp gió đang dồn ép Minami và Asuna vào đường cùng.
“Mà công nhận, tên này trâu bò thật.”
“Ugh, vẫn chưa chịu ngã xuống kìa.”
Hai tiền vệ đối đầu với một kẻ địch. Hiện tại, đây là tình huống khả quan nhất trong các trận chiến đang diễn ra tại đại sảnh này.
Kiếm sĩ Goguma là một kẻ địch mạnh, nhưng lúc nguy cấp Sakura sẽ niệm phép trị thương, và Kotori cũng hét lên báo trước thông tin về ma pháp gió trong kiếm của kẻ địch. Vừa đề phòng tuyệt kỹ quét ngang bằng lưỡi dao gió khổng lồ của địch, hai người vừa quả cảm tấn công.
Minami băm bổ bằng 『Wild Bandit Knife』, mũi tên 『Shocker Bolt』 cắm sâu trên lưng hắn vẫn đang phát điện, và cô còn bồi thêm độc từ 『Hải Ma Thủy Lưu Tiên』.
Asuna chém sâu hơn nữa bằng 『Thanh Tẩy Thái Đao』, đâm xuyên, gây xuất huyết và thiêu đốt hắn bằng 『Flame Red Saber』.
Hứng chịu đòn tấn công dữ dội của hai người, cơ thể tên kiếm sĩ Goguma bị độc và tê liệt ăn mòn, khả năng vận động chắc chắn đã giảm sút, trên người chằng chịt vết chém và những vết bỏng đen kịt lan rộng. Nhìn bên ngoài thì không còn từ nào khác ngoài thảm hại, nhưng...
“Buga, Bugo, Vungaaaaaaaaaaa!”
Khí thế tấn công của hắn hoàn toàn không suy giảm. Trái lại, mỗi khi máu chảy ra, hắn dường như càng trở nên điên cuồng và hung hãn hơn vì giận dữ.
Tuy nhiên, việc hắn vẫn phòng thủ chắc chắn các đòn tấn công vào chỗ hiểm như đầu cho thấy hắn chưa hoàn toàn mất trí.
“Đáng lẽ phải hạ gục một tên thật nhanh để mở đường máu chứ...”
“Mồ, dai quá đi! Mau ngã xuống đi chứ, hây!”
Dù sốt ruột khi thời gian trôi qua, hai người không còn cách nào khác ngoài tiếp tục chém vào tên Goguma đang điên cuồng kia.
Phải nhanh chóng hạ gục kẻ địch trước mắt, cứu đồng đội, cứu Yuuto――Đúng, bất cứ ai đang chiến đấu ở đây đều nghĩ như vậy. Đối mặt với kẻ địch hùng mạnh trong tình thế bất lợi chưa từng có, chỉ lo đối phó với kẻ trước mắt đã là quá sức.
Cả Sakura, Lớp trưởng, Asuna, Minami, và thậm chí là Yuuto, đều không còn chút dư dả nào để để mắt đến những nơi khác. Vì thế, không ai nhận ra.
Con boss cuối bốn tay do Yuuto đảm nhận. Ma thuật sư Goguma do Sakura, Lớp trưởng và Kotori phụ trách. Kiếm sĩ Goguma là đối thủ của cặp đôi Minami và Asuna.
Nhưng, lũ Goguma mai phục trong đại sảnh này vẫn còn hai tên nữa.
Kẻ cầm búa và kẻ cầm rìu. Với đội hình hiện tại, chỉ một tên thôi đã tạo nên thế cân bằng. Nếu một trong hai tên đó tham gia vào bất kỳ trận chiến nào, cục diện sẽ bị lật ngược ngay lập tức.
Tuy nhiên, đến giờ phút này, tất cả các thành viên vẫn đang duy trì thế trận ngang ngửa với kẻ địch.
Vậy thì, hai tên cầm búa và cầm rìu đã biến đi đâu?
Không, chúng không biến mất. Chúng cũng đang chiến đấu.
Tại một góc của đại sảnh nơi diễn ra những trận chiến ác liệt, 『Cuồng Chiến Binh』 Futaba Meiko, chỉ có một mình, đang đối đầu cùng lúc với hai tên Goguma cầm búa và cầm rìu.
—
“Hộc... hộc...”
Quả nhiên là hụt hơi rồi.
Gần đây liên chiến liên thắng, Living Armor tuy thuộc loại cường địch nhưng nhờ có các thành viên trong nhóm quá mạnh nên chẳng gặp chút khó khăn nào.
Nhưng lúc này, cô đang đơn độc không thể trông chờ viện trợ từ ai, lại phải đối đầu cùng lúc với hai tên Goguma, mỗi tên đều có sức mạnh ngang ngửa boss quái vật.
Ngay cả ma pháp trị liệu của Sakura cũng chưa từng bay tới một lần. Dù là 『Cuồng Chiến Binh』, nhưng phải khổ chiến trước sự phối hợp của những kẻ địch mạnh là điều không thể tránh khỏi.
“Thế này chắc kể từ hồi con Gấu Giáp nhỉ.”
Lần cuối cùng trải nghiệm trận chiến đặt cược cả tính mạng, thắng thua mong manh thế này có lẽ là trận đụng độ Gấu Giáp ngay trước khi hội ngộ với nhóm Souma Sakura.
“Haa... Kotaro-kun, giờ cậu đang làm gì nhỉ...”
Chỉ cần lơ là một chút, tâm trí cô lại ngập tràn hình ảnh của cậu ấy. Chỉ cần nghĩ đến thôi là lồng ngực lại nghẹn ứ, và ngay lập tức cảm giác bất an cùng nỗi sợ hãi chực trào khiến cô muốn òa khóc.
Tóm lại một câu, tâm lý bất ổn. Bản thân cô cũng tự nhận thức rõ ràng mình đang bị tổn thương nghiêm trọng đến mức nào.
Giữa trận chiến, Meiko cứ để cảm xúc cuốn đi như thế, khuôn mặt ngẩn ngơ như không nhận ra những hung khí chết người đang lao tới với sát ý ngùn ngụt.
“Woga!”
Chắc chắn tên Goguma vung chiếc rìu bốc lửa đã nghĩ rằng hắn sẽ giết được cô.
Tuy nhiên, chiếc khiên đen di chuyển như trượt vào ngay trước khoảnh khắc va chạm đã đánh bật đòn tấn công toàn lực đó. Không, là đỡ đòn. Quỹ đạo va chạm bị trượt đi nhẹ nhàng, lưỡi rìu ma pháp quấn trong ngọn lửa thiêu đốt chỉ vô vọng đập vỡ mặt sàn đá.
“Mugaaaaaaaaaaa!”
Như để bù đắp sơ hở khi đòn đánh của đồng bọn trượt mục tiêu, đầu búa khổng lồ mang năng lực nghiền nát mọi thứ chạm vào bằng siêu chấn động lao tới tấn công Meiko.
“Kuhaaa!”
Đối chọi lại là cây kích đen tuyền. Dù là một vũ khí cán dài có lưỡi khá lớn so với con người, nhưng so với cây búa được chế tạo cho cơ thể Goguma thì trông nó thật mảnh khảnh và nhỏ bé.
Thế nhưng, cây Halberd mà Meiko cầm bằng một tay lại đánh trực diện, đánh bật và làm chệch hướng cây búa mà tên Goguma phải vung bằng cả hai tay.
Ẩn chứa trong đó không chỉ là sức mạnh của cuồng chiến sĩ, mà còn là Võ kỹ 『Kích Chấn』 mang năng lực chấn động tương tự như cây búa.
“Fuhaaa...”
“Bugururu...”
“Mugugu...”
Mạnh, cả Meiko lẫn hai tên Goguma cầm búa và rìu đều nghĩ như vậy. Tình thế một chọi hai tưởng chừng như áp đảo này thực chất lại đang ở thế cân bằng đến nghẹt thở.
Với tư cách là 『Cuồng Chiến Binh』, Meiko sở hữu sức mạnh cơ bắp đứng đầu trong tổ đội của Yuuto. Cô không có ý định khoe khoang, nhưng vẫn tự tin vào sức mạnh của mình và tin rằng đó chắc chắn là vũ khí lớn nhất của bản thân.
Những tên Goguma này là kẻ địch nặng nề và mạnh mẽ đến mức cô không thể hạ gục chỉ bằng một cú quét.
Nhưng từ góc nhìn của lũ Goguma, một con người nhỏ bé nhưng lại sở hữu sức mạnh quái vật y hệt chúng như Meiko thực sự là một kẻ địch đáng sợ. Trực giác chiến đấu mách bảo chúng rằng nếu đánh một chọi một, chẳng mấy chốc chúng sẽ bị sức mạnh của cô ả áp đảo và thua cuộc.
Chúng thậm chí còn thấy may mắn vì đã cùng nhau đối phó với người phụ nữ có sức mạnh khủng khiếp và nặng đô này. Các trận chiến ở những nơi khác có vẻ đang chiếm ưu thế, chắc chắn sẽ sớm phân thắng bại. Cuối cùng, tất cả sẽ cùng nhau xử lý cô ả. Với chênh lệch quân số như vậy thì chiến thắng là điều dễ dàng.
Kỳ lạ thay, suy nghĩ của con người là nhóm Yuuto và lũ ma vật Goguma lại hoàn toàn giống nhau.
“Nếu đã giống như lúc đó, thì chắc mình dùng cái này cũng được nhỉ――”
Bị dồn vào đường cùng. Để phá vỡ tình thế, cô cần một sức mạnh lớn hơn hiện tại, dù chỉ là tạm thời.
Meiko vừa đỡ những đòn tấn công dữ dội vừa hạ quyết tâm. Cô không sợ. Trái lại, cô còn cảm thấy một niềm vui như được an ủi.
Bởi vì, đó là thứ duy nhất còn lại mà Kotaro đã đưa cho Meiko lúc này.
“――Kotaro-kun, hãy cho tớ mượn sức mạnh nhé!”
Lợi dụng một thoáng sơ hở, cô rút ra một túi da nhỏ từ trong túi áo. Bên trong vẫn còn khoảng một nửa lượng bột trắng.
Cô sử dụng nó, cũng là lần đầu tiên kể từ trận chiến với Gấu Giáp.
Đúng vậy, Meiko đã quyết định sử dụng loại ma dược của Goma, hay còn gọi là 『Thuốc thử X』mà Kotaro đã đưa cho cô để dùng trong lúc nguy cấp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ice Waldefan Ice Armor Shield Lux Waldefan